TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 70: Chương 070: Kẻ Ngồi Bên Kia Bàn Cờ
Chiều mười bảy tháng tư, tiệm Vong Ký ngập mùi son và máu. Khánh ngồi quầy giữa, trước mặt ba mươi hai dải giấy vàng khổ hẹp. Đĩa sứ nhỏ đựng son đỏ. Mỗi…
Nội dung chương
Chiều mười bảy tháng tư, tiệm Vong Ký ngập mùi son và máu.
Khánh ngồi quầy giữa, trước mặt ba mươi hai dải giấy vàng khổ hẹp. Đĩa sứ nhỏ đựng son đỏ. Mỗi lần hắn chích thêm đầu ngón cái, giọt máu tươi rơi xuống làm son sậm lại một nhịp rồi lại nhạt dần như bị hút.
Ông Tư chống gậy bên ghế mây, chân trái duỗi cứng. Ông không cầm bút. Ông chỉ nhìn.
- Tám tên một lượt. Viết lệch một nét là giấy thành tro. Vong không nhận.
Khánh cắn răng. Ngón cái đã quấn vải, máu thấm hồng nhạt. Cứ hết tám dải, nét son lại bợt đi trước mắt. Hắn phải chích thêm. Vai trái nóng ran dưới áo, hắn giả bộ không để ý.
- Ông làm giùm được không? Tay tui run.
- Không. Mi nhận ván thì mi giữ tên. Hương Thuật không có chuyện làm thay.
Ông Tư gõ gậy xuống gạch một cái.
- Nhang, máu, nước sông. Đặt đúng dải mang tên dưới đúng quân. Sai chỗ, chính tai mi sẽ nghe lúc họ chết. Đừng rút tay. Rút là đứt.
Khánh không đáp. Hắn chép tiếp. Nguyễn Văn Đôi. Rồi từng tên thợ đá theo danh sách Quang đã đối. Chữ cuối cùng vừa khô thì hộp gỗ trong túi áo chiều nay lại khẽ lộc cộc, như nhắc chuyện dải mang tên Đôi từng thấm đen giữa mưa. Hắn đậy nắp, không mở lại.
Bồi bưng niêu đất nhỏ từ trong kho ra. Nước Sông Hương trong niêu lạnh ngắt. Thằng bé dừng ở ngưỡng, mắt đỏ hoe vì nghe quá nhiều.
- Eng Khánh, con nghe thấy rồi.
- Nghe chi?
- Tiếng cờ. Không phải gỗ. Giống xương gõ đá. Có người gọi chú Đôi dưới lăng. Gọi to lắm.
Khánh xoa tóc nó một cái, ngắn và cứng.
- Mi ở lại. Không xuống hầm.
- Con nghe được chỗ nước rỉ. Eng tránh được.
- Không. Chú Năm Béo đón mi ngoài cổng. Ngồi đó. Tuyệt đối không vào Bửu Thành.
Bồi muốn cãi. Ngoài kiệt, tiếng xe máy Năm Béo đã nổ. Khánh thu ba mươi hai dải vào hộp, nhận niêu nước, khoác áo mưa. Trước khi ra, Ông Tư ném sang một nắm nhang ủ đã cắt ngắn.
- Cắm khi đặt tên. Giữ được một lúc. Đừng tưởng lâu.
- Tui biết.
Hắn không biết nhiều như lời mình. Nhưng đứng im trong tiệm lúc này chỉ làm tay run thêm.
Mưa lớn khi xe dừng bên rừng thông quanh lăng Minh Mạng. Đèn pha quét qua thân thông ướt, bóng dài gãy khúc trên đất đỏ. Năm Béo tắt máy, kéo Bồi ngồi sau mình cho chắc.
- Cẩn thận nghe cháu. Có biến thì chạy. Đừng đổi mạng mình lấy mạng người dưới đất.
- Chú giữ Bồi ngoài ni. Đừng cho nó lẻn theo.
Năm Béo gật, mặt trắng bệch vì lạnh và vì chuyện vượt quá chợ đen hắn quen. Quang đã chờ sẵn dưới gốc thông, cặp đeo chéo, sổ thế cờ kẹp trong túi nilon. Phan Khanh đứng ở lối mộ thợ, áo mưa Cảnh sát ướt sũng, đèn pin chiếu xuống một tấm bia giả mới bóc lớp rêu.
Phan Khanh báo đã bố trí vòng ngoài với lý do chính thức là bảo vệ hiện trường người mất tích. Không ai được vào nếu chưa có tín hiệu của anh.
Anh chỉ sợi dây thừng nhỏ buộc từ gốc thông chạy xuống khe đá.
Ba mươi phút không nhận được tín hiệu giật dây, anh sẽ kéo người vào. Vì việc đo khí dưới hầm chưa hoàn tất, Khánh không được tách khỏi nhóm.
- Rõ.
Khánh không hỏi thêm. Phan Khanh dè dặt là đúng. Anh chưa che gì cho chuyện siêu nhiên, chỉ giữ người sống khỏi sụt hầm.
Cô Bảy đứng bên cửa đất vừa mở sau bia. Bà không cầm dù. Áo bà ướt mép nhưng tay khô. Bốn nén nhang đã cắm bốn hướng quanh miệng hầm, đầu đỏ mon men trong mưa.
- O giữ được lối ni bốn mươi chín phút. Mỗi nén tắt mất một hướng. Mi xuống thì đừng phá bàn lúc tên còn mắc. O không mở được nếu mi tự sập thế.
- O không vào cùng?
- O giữ cửa. Việc trên bàn là của mi.
Bà nhìn hộp giấy trong tay Khánh, rồi nhìn ngón tay quấn vải.
- Máu đủ chưa?
- Đủ để chích thêm nếu cần.
- Tốt. Đừng kêu.
Khánh và Quang nhận đèn dầu từ Phan Khanh. Anh tự đứng lại miệng hầm, một tay giữ dây báo động. Bồi ngồi sau xe Năm Béo cách đó hơn hai mươi mét, hai tay ôm yên, mắt dán vào bóng Khánh cho đến khi bóng ấy tụt xuống dưới đất.
Hầm sâu hơn vẻ ngoài. Không khí đặc mùi đất nén và vôi cũ. Tám mét. Quang đếm bậc, thở bằng miệng.
- Tao ghét chỗ ni từ lần trước.
- Im. Đỡ việc.
Bàn cờ gỗ trắc đặt giữa khoảng đất nện. Chín đường dọc, mười đường ngang. Ba mươi hai quân xương ngón tay cái xếp đủ hai phe, màu vàng cũ. Ba quân gỗ trắng ngoài mép bàn nằm im như chỗ chờ, không ai đụng. Bốn góc bàn có chỗ lõm sẵn. Khánh đặt bốn bát sứ nhỏ, đổ nước Sông Hương vào. Mặt nước đứng yên quá mức, không một gợn.
- Bắt đầu từ Tốt biên. Đúng tên, đúng quân.
Quang mở sổ, đọc từng dòng. Khánh luồn dải giấy vàng dưới đáy quân. Son pha máu chạm xương là một luồng lạnh chạy lên cổ tay. Hắn nghe gió. Không phải gió hầm. Gió trong đầu. Tiếng đục đá. Tiếng người ho. Hắn nghiến răng, đẩy dải vào hết khe.
Quân thứ năm. Máu ở ngón cái lại rỉ. Hắn không chích thêm vội, chỉ siết vải bằng răng rồi tiếp.
Đến quân Tướng đỏ, tay hắn khựng.
Dải mang tên Nguyễn Văn Đôi vừa chạm đáy quân là mùi vôi sống xộc lên mũi. Đất rơi. Không phải tiếng trong hầm lúc này. Tiếng đất năm xưa đổ ập lên gỗ, lên người, lên miệng người kêu không thành chữ. Ba mươi hai giọng chồng lên nhau. Có người gọi mẹ. Có người đếm nhịp thở của người bên cạnh. Khánh suýt rút tay.
- Đừng.
Quang nắm cổ tay hắn, thấp giọng.
- Ông Tư dặn rồi. Rút là đứt.
Khánh nuốt nước bọt, ấn dải giấy vào đến hết. Lạnh tan dần. Trên mặt bàn, quân Tướng đỏ nứt một đường tơ chỉ, đủ thấy chứ chưa vỡ.
Bóng người hiện sau quân ấy. Áo thợ phủ bụi vôi. Tóc dính đất. Nguyễn Văn Đôi đứng trong tầm đèn dầu, hốc mắt sâu, miệng mở như muốn nói nhanh trước khi bị kéo ngược.
- Cậu Khánh. Tôi gọi cậu tới. Xin được tách khỏi bàn.
- Tôi đang làm. Ai cầm bên kia?
Đôi cười mếu, vai rung.
- Tôi không còn quyền chọn đối thủ. Cậu bước xuống là người ta ngồi rồi.
Nước rỉ từ mạch gạch. Đen. Đặc hơn nước mưa. Hầm sâu tám mét mà nước vẫn tìm được khe. Một giọt rơi trúng ngọn đèn dầu bên tay Quang. Xèo. Lửa tắt. Còn ba ngọn. Nhang của Cô Bảy ngoài cửa vẫn đỏ, không bị đụng.
Ghế đá đối diện, lúc nãy trống, giờ có người.
Áo dài đen. Khô. Nước dưới nền không dính gấu áo. Người đàn ông ngồi thẳng, một tay đặt lên thành bàn gỗ trắc, ngón dài nhợt. Mặt trẻ. Mắt không trẻ.
- Ngươi đến đúng hẹn.
Giọng trầm, rõ trong hầm ẩm.
- Tích.
Khánh đứng thẳng. Máu ngón cái thấm lại vòng vải.
- Tui tên Nguyễn Vĩnh Khánh. Chú gọi sai người thì về tìm đúng địa chỉ.
Kẻ mặc áo đen kia không giận. Khóe miệng nhích một nhịp, không thành cười.
- Tên gọi ngoài miệng là việc của ngươi. Ta cho phép ngươi gọi ta là Âm Vũ, nếu ngươi cần một chữ để sợ cho tiện.
- Tui không cần. Chú ngồi đây làm chi?
- Chơi cờ.
Âm Vũ đặt ngón tay lên quân Tốt đen đầu hàng. Không nhấn mạnh. Chỉ chạm. Từ điểm chạm, một đường nước đen chạy theo rãnh khắc trên mặt gỗ, lan ra hai phía, khép quanh chân từng quân xương. Ba mươi hai dải giấy dưới bàn giật cùng một nhịp rồi cứng lại như bị đóng đinh xuống lòng trắc.
Khánh cúi kéo thử dải gần nhất. Không nhúc nhích. Mépp giấy nóng rát đầu ngón.
- Luật đơn giản. Mỗi quân bị bắt, tên bên dưới rời neo, tiến gần chỗ mất. Ngươi thắng, mang họ đi. Ngươi thua, ta giữ.
- Giữ để làm gì?
Âm Vũ không đáp câu đó. Hắn nhìn ô trống giữa sông trên bàn, rồi nhìn thẳng Khánh lần nữa.
- Tích. Ngồi đi. Đứng lâu mỏi chân người sống.
- Tui bảo rồi. Tên tui là Khánh.
Im một nhịp. Ngoài cửa hầm, nén nhang thứ nhất của Cô Bảy dao động mạnh trong gió ngược hút xuống. Phan Khanh giật dây một lần, tín hiệu hỏi. Quang giật đáp hai cái ngắn: còn kiểm soát.
Khánh kéo ghế gỗ thấp ngồi đối diện. Hộp giấy rỗng nằm bên hông. Nước trong bốn bát bắt đầu có vòng ly tâm nhỏ. Đôi đứng sau quân Tướng, môi mấp máy không thành lời, như bị luật bàn bịt họng.
Âm Vũ đẩy quân Tốt đen tiến một ô qua sông.
Hợp luật. Không cần ăn. Chỉ sang sông.
Quân xương cất tiếng.
Không phải tiếng gỗ. Tiếng một người đàn ông gào giữa họng đầy đất, khóc đứt đoạn rồi bị bóp lại. Âm thanh bám vào hộp sọ Khánh, làm mắt hắn nảy đom đóm. Dải tên dưới quân Tốt giật mạnh, một góc chữ son bị kéo mờ.
Cùng lúc, sau lưng Khánh, đá nổ vụn.
Ba bậc lối lên sụt xuống. Đất lấp. Miệng hầm còn một khe hẹp, đủ thò đèn chứ không đủ một người lớn chui lọt trong nháy mắt. Nén nhang đầu của Cô Bảy ngoài kia tắt ngấm, khói trắng bị hút ngược vào như sợi chỉ.
Quang đứng bật dậy.
- Lối...
- Ngồi.
Khánh không quay đầu. Tay hắn nắm mép bàn gỗ trắc đến trắng khớp.
- Đứng lên là hắn được không.
Âm Vũ rút tay về, đặt lên thành ghế. Nước đen dưới chân quân Tốt còn khóc khẽ như bọt vỡ.
- Đi trước đi, Tích. Hay ngươi muốn nhìn thêm một quân nữa biết khóc?
Khánh nhìn hàng quân đỏ bên mình. Nhìn vết nứt tơ trên Tướng. Nhìn Đôi đang quỵ dần sau đó mà không tắt hẳn. Trong túi, không còn dải giấy nào rời. Tất cả đã bị khóa dưới xương.
Phía khe đá, dây báo động căng lên rồi thả, Phan Khanh đang hỏi lại. Không ai kéo được họ lên trước khi hết ba nén còn lại.
Khánh thở ra, mùi vôi và máu trộn trong miệng.
- Ván ni tui đi. Nhưng chú đừng gọi bậy tên người khác nữa.
Âm Vũ chỉ khẽ gõ ngón vào cạnh bàn. Một tiếng cạch. Ba mươi mốt rãnh nhỏ dưới mặt gỗ lóe sáng yếu ớt, cùng đổ về phía chữ Nguyễn Văn Đôi.
Trên đầu họ, mưa lăng Minh Mạng vẫn chặt xuống đất như muốn lấp nốt khe cuối.