TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 72: Chương 072: Ba Mươi Mốt Sợi Buộc
Nước mưa đã tràn qua miệng hầm, rơi thành sợi dài xuống nền đá. Khánh nghe tiếng nó trước khi kịp cảm thấy lạnh. Nước chạm mắt cá chân, ngấm nhanh vào…
Nội dung chương
Nước mưa đã tràn qua miệng hầm, rơi thành sợi dài xuống nền đá. Khánh nghe tiếng nó trước khi kịp cảm thấy lạnh. Nước chạm mắt cá chân, ngấm nhanh vào vải quần, mang theo mùi bùn và vôi cũ.
Quang vẫn quỳ bên bàn cờ gỗ trắc, sổ lĩnh công mở phệt trên đùi. Đèn pin kẹp giữa hàm răng. Ánh sáng run. Ba mươi mốt rãnh xương mảnh dưới mặt gỗ vẫn còn sáng, nhịp chậm như mạch máu của người sắp tắt thở.
- Khánh. Nhìn chỗ ni.
Quang gõ ngón tay lên cuối trang. Dấu đỏ sẫm hằn trên giấy thô không phải mộc triện hành chính. Vệt mực xù, khô cứng, loang như từng bị ép mạnh xuống rồi để tự se.
- Chữ của anh Đôi không phải ký nhận tiền hộ. Tau soi hết ba mươi mốt trang. Cùng một dấu. Cùng một vị trí. Đây là bảo chứng.
Khánh đưa ngón cái còn quấn gạc chạm nhẹ mép giấy. Lạnh buốt chạy từ đầu ngón lên vai. Vết bớt dưới áo giật một cái, ngắn và sâu.
Dưới gầm bàn, bóng Nguyễn Văn Đôi nhúc nhích. Gương mặt ông mờ hơn lúc mới hiện. Hai hốc mắt hướng về cuốn sổ.
- Đúng rứa.
Giọng Đôi khàn, như gió rít qua khe đá.
- Năm Thiệu Trị thứ ba, viên quan coi việc mang danh sách vào. Hắn bảo công trình xong, điểm chỉ rồi lãnh thưởng về quê. Tui vừa bước vô phòng đá, lính đã rút gươm vây kín. Hắn ép tui rạch tay, ấn máu lên đầu danh sách cả đội. Hắn nói tui làm thợ cả thì phải chịu trách nhiệm cho ba mươi mốt anh em.
Đôi bấu chặt chân bàn. Nước dưới nền gợn nhỏ.
- Tui tưởng chỉ là thủ tục. Ai dè vừa nhấc tay lên, bọn chúng đã đẩy tụi tui xuống hố. Lời bảo chứng giữ linh hồn tụi tui dính lấy nhau khi chết. Không tan. Không đi được. Về sau có người khắc rãnh lên bàn cờ ni, biến lời tui thành dây buộc. Mỗi người một quân. Tui thành nút ở giữa.
Khánh nhìn quân Tướng đỏ đứng giữa bàn. Xương ngón tay cái đã ngả màu vàng cũ. Từ các ô quanh đó, ba mươi mốt rãnh sáng đang đổ dồn về chân quân như mạch nước bị ép một chiều.
Hắn hiểu rồi. Không cần ai giảng thêm.
Mỗi quân bị bắt chưa tan ngay. Phần tên bị tước bị kéo khỏi neo, chảy về phía Đôi. Ông vừa là tấm khiên giữ ba mươi mốt người còn thở được dưới mặt gỗ, vừa là cái nút duy nhất để kẻ ngồi đối diện nắm trọn cả nhóm chỉ bằng một lần siết.
Phía bên kia, Âm Vũ ngồi im trên ghế đá. Áo dài đen cao cổ không dính một giọt nước dù mưa ngoài hầm đang xối. Gã không chạm quân. Chỉ khẽ nhấc ngón tay. Mỗi lần ngón rời thành ghế, một sợi nước đen dưới bàn lại siết nhẹ chân một quân xương.
Dưới gầm, quân Tốt đã bị bắt vẫn khóc. Tiếng đàn ông trẻ, nghẹn, gọi mẹ. Dải giấy vàng nằm dưới chỗ quân đó đã xám quá nửa. Nét son tên người thợ phai như bị nước sông liếm dần.
Khánh quỳ xuống. Nước ngập quá mắt cá. Hắn kéo bát sành đựng nước Sông Hương đặt sát mép bàn, lấy từ túi trong một tờ giấy vàng mới và bút lông thấm sẵn son.
- Quang, giữ đèn.
Quang gật, hai tay kẹp đèn pin cho thẳng. Khánh trải giấy lên mặt gỗ khô còn lại, đối chiếu sổ.
- Nguyễn Văn Nam.
Hắn viết từng nét. Chậm. Không để lệch. Xong tờ, hắn cắn lại vết rách đầu ngón cái. Máu rỉ ra ấm hơn nước hầm. Hắn chấm máu vào chữ cuối, đặt dải tên gần phai lên miệng bát nước sông, đọc tên ba lượt cho rõ từng tiếng.
Rồi cắm nén nhang vào khe bàn, ngay cạnh ô trống của quân Tốt.
Khói bốc thẳng dù gió hầm rối. Lần đầu hắn làm đoạn giữ tên mà không có bàn tay Ông Tư đè lên mu bàn tay mình. Không ai nhắc thở. Không ai chỉnh góc bút.
Giọng người thợ phụ đứt đoạn dưới gầm bỗng kéo dài ra, rồi hút ngược lên dải giấy mới. Nét son đậm lại một nhịp. Tiếng khóc nhỏ thành tiếng thở rít qua răng.
Quân xương không trở lại bàn.
Chỉ có tên được níu tạm.
Khánh choáng. Ngón cái mất cảm giác hoàn toàn, như vừa bị kẹp đá. Máu mũi chảy xuống môi, vị sắt lan đầy miệng. Hắn lấy lưng tay quệt, để lại vệt đỏ trên má.
- Chưa tan.
Quang nói gấp.
- Chỉ bị kéo khỏi quân. Nếu lão thắng, tên ni mất hẳn.
Âm Vũ nhìn cảnh đó như nhìn một trò hay vừa mở màn. Gã không cười. Ngón tay gõ một cái.
Quân Tốt đỏ thứ hai trên bàn rung lên, rồi bị sợi nước đen quấn ngang, kéo phăng khỏi ô. Nó không bay. Nó trượt sát mặt gỗ, rơi xuống gầm, va vào quân trước với tiếng xương khô chạm nhau.
Hai dải tên cùng phai. Cùng lúc.
Khánh với tay lấy nén nhang thứ hai. Lửa vừa bén đã gãy đôi ngay đốt giữa, rơi xuống nước, tắt ngóm. Khói chưa kịp thành đường.
- Không lặp được.
Hắn tự nói với mình, giọng khàn.
- Một tên là hết sức.
Âm Vũ nhấc quân Pháo đen. Có đúng một quân Tốt đen đứng làm ngòi trước miệng Pháo. Nước đi hợp lệ. Pháo ăn thẳng vào cánh phải bên Khánh, mở đường. Không cần tà thuật. Chỉ cần bàn cờ và sự kiên nhẫn của kẻ đã ngồi quá lâu.
Quang gằn giọng, ngón tay chỉ lia trên sổ thế cậu ta ghi từ đầu ván:
- Nếu mày tiếp tục chỉ tránh, lão chiếu hết trong sáu nước. Xe, Pháo, Mã đang khép dần. Muốn phá thì phải phản. Mà phản là phải chủ động đưa ít nhất một quân có vong vào chỗ bị bắt. Không có đường sạch.
Khánh nhìn bàn. Nhìn ba mươi mốt rãnh sáng. Nhìn Đôi đang quỵ dưới gầm, vai run.
- Anh Đôi.
Hắn nói thẳng.
- Tui không đi mù nữa. Từng quân đang giữ ai, anh nói hết. Xe trái. Mã phải. Pháo. Tốt. Đủ.
Đôi ngẩng lên. Giọng ông đứt nhưng rõ:
- Xe đỏ bên trái là chú Tư Lăng, Kim Long, ba đứa nhỏ. Mã phải là thằng Lượm, mười tám, chưa vợ. Pháo là anh Ba Cần, đục đá giỏi nhất đội. Tốt đầu hàng...
Ông đọc lần lượt. Tên. Quê. Việc tay chân từng làm. Mỗi tên rơi vào hầm như thêm một viên đá vào túi Khánh. Các quân xương trên mặt gỗ trắc hết còn là khối vô tri. Chúng thành người. Có nhà. Có người chờ.
Khánh chỉ quân Tướng.
- Còn ni?
Đôi im một nhịp dài. Nước từ trần rơi đúng nhịp thở ông không có.
- Quân Tướng giữ phần trách nhiệm tui tự nhận.
Ông nói chậm.
- Khi ấn máu bảo chứng, tui thành cột cho ba mươi mốt người. Cột gãy thì sập hết. Cột còn đứng thì tụi tui còn là một đội. Không phải hồn rời. Là nút.
Không ai nói thêm. Mùi trầm cháy khét từ phía cửa hầm lẫn mùi đá ẩm xộc xuống. Sợi dây thừng buộc cổ tay Khánh giật hai cái nhẹ. Phan Khanh vẫn ngoài đó. Vẫn giữ đầu dây.
Rồi một tiếng xèo ngắn. Mùi nhang tàn bị nước dập.
Nén giữ cửa thứ hai tắt.
Nước mưa ngoài mặt đất mất chỗ chặn, tràn qua khe đá sụt, xối xuống bậc. Trong vài hơi thở, nước trong hầm dâng từ mắt cá lên bắp chân. Lạnh rút hết hơi ấm còn lại trong người Khánh.
Cô Bảy không hô thêm từ ống đồng. Chỉ còn tiếng nước và tiếng xương khẽ cạ dưới bàn.
Âm Vũ đẩy Xe đen tiến một mạch xuống đáy. Thế khóa thành hình. Đường rút của Tướng đỏ bị cắt. Quang nhảy dựng:
- Xe đỏ của mày là đường chắn duy nhất trước nước chiếu kế. Không đưa Xe ra đỡ thì Tướng vỡ ngay. Đưa ra thì nước sau lão ăn Xe. Chú Tư Lăng...
Khánh đã biết phần còn lại. Không cần nghe.
Hắn đặt tay lên quân Xe đỏ. Xương lạnh thấm qua da. Quân rung. Không phải do tay hắn run. Một giọng đàn ông khàn, mộc, từ trong đốt xương ngón tay cái cất lên ngay dưới lòng bàn tay:
- Cậu đi nước chắn đi. Đỡ đã. Đừng để cả bàn sập vì một mình tui.
Phía sau nó, quân Tướng mang tên Nguyễn Văn Đôi nứt thêm một đường. Vết nứt chạy từ đỉnh đầu quân xuống tận chân đế, nhỏ, dứt khoát, như sợi chỉ đen vừa bị kéo căng hết mức.
Dưới gầm, Đôi cúi gập. Ba mươi mốt rãnh xương sáng bừng một nhịp rồi co lại, dồn hết vào chỗ nứt ấy.
Nước ngập gần tới đầu gối.
Âm Vũ gõ ngón tay lên thành ghế. Một tiếng. Khô.
- Đến lượt ngươi.
Gã không gọi thêm tên nào khác trong nhịp đó. Chỉ nhìn Khánh, nhìn chỗ máu mũi còn vương trên cằm hắn, như đang đo xem người trông coi tên trước mặt chịu được bao nhiêu nhịp nữa trước khi tự tay chọn kẻ phải đứt.
Khánh siết quân Xe. Ngón cái vô cảm. Tim đập đến óc. Trên mặt gỗ trắc, đường nứt ở quân Tướng há rộng hơn một tia, vừa đủ để một sợi nước đen levền vào trong.