TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 75: Chương 075: Người Còn Lại Sau Ván Cờ
Khi quân Tướng vỡ dưới tay Khánh, pháp chặn cửa mất lực trong một nhịp. Các bậc đá ngừng khép. Nước hầm hạ xuống ngang đầu gối. Dây thừng nơi cổ tay hắn…
Nội dung chương
Khi quân Tướng vỡ dưới tay Khánh, pháp chặn cửa mất lực trong một nhịp. Các bậc đá ngừng khép. Nước hầm hạ xuống ngang đầu gối. Dây thừng nơi cổ tay hắn chùng ra.
Trên miệng hố, Cô Bảy ho khan một tiếng. O kéo dây, lôi đường đất mở lại vừa đủ hai người lách.
- Lên. Nhanh. Đừng ngoái.
Phan Khanh xách nách Bồi trước. Thằng bé ướt sũng, mặt dính bùn, vẫn ngoái xuống chỗ bàn cờ. Quang vòng tay qua nách Khánh, kéo hắn lên từng bậc sạt. Khánh ôm bọc vải vàng trước ngực. Bên trong là ba mươi mốt quân xương. Thiếu đúng một.
Sau khi quân Tướng vỡ, đường rút không mở ngay. Cả nhóm phải thay nhau đào qua hai lớp đá sạt, giữ bọc quân khỏi dòng nước âm và chờ Phan Khanh nới cửa hầm từ phía trên. Cuộc thoát kéo dài suốt đêm.
Họ bò lên mặt đất đúng lúc dưới hầm phát một tiếng uỳnh trầm. Lối vào sụp nốt. Chỉ còn hố đất, rễ đứt và bùn nhão. Trời rạng sáng ngày mười chín tháng tư. Mưa đã ngớt. Sương từ Sông Hương vẫn bảng lảng trên đồi thông.
Khánh nằm sấp trên cỏ ướt. Máu ngón cái thấm đỏ một góc vải vàng. Hắn thở bằng miệng. Trong tai vẫn vướng cái tên Âm Vũ vừa gọi.
Bồi khóc thầm trong họng.
- Eng... giọng chú Đôi mất rồi.
- Đừng đếm.
Khánh không nhìn thằng bé.
- Đừng nói nữa.
Quang khẽ lay vai hắn.
- Khánh. Nhìn tê.
Quanh khu mộ thợ, ba mươi mốt bóng người đứng san sát. Áo vải thô rách. Thân nửa trong. Mỗi người thiếu ngón cái bàn tay phải, để lại vết sẹo tròn nhẵn. Họ không xô tới. Cũng không gào. Ba mươi mốt cặp mắt không tròng đổ dồn về bọc vải trong tay Khánh, rồi lần lượt giơ bàn tay cụt chỉ thẳng vào đó.
Cô Bảy bước ra từ bụi ướt. Áo bà ba đen dính sát người. Mặt o tái. O nhìn lướt đám bóng, quay sang Quang.
- Đưa danh sách.
Quang rút tờ giấy đã ướt nhẹp. Mực tàu may chưa nhòe hết. O quỳ cạnh Khánh, mở vải vàng. Bàn cờ gỗ trắc lộ ra, nước đen còn rịn ở các ô. Ba mươi mốt quân xương nằm lệch. Chỗ quân Tướng chỉ còn tro xám lạnh dính máu.
O đổ nước Sông Hương ra lòng bàn tay, vuốt lần lượt từng quân còn nguyên. Quang đọc tên theo danh sách hắn mang từ trước.
- Nguyễn Văn Nam.
O gõ nhẹ ngón ướt lên quân tương ứng. Một bóng giữa bãi mộ rùng mình. Mặt dần lấy lại đường nét. Sợi chữ đen quanh cổ tay bóng ấy đứt, rơi xuống đất thành vệt mực loãng. Bóng không bay đi. Nó khom người, chỉ vào đúng quân xương vừa được gọi, rồi chìm trở lại trong đó. Quân nguội đi một nhịp.
- Lê Văn Tự.
- Trần Công Định.
Từng tên. Từng quân. Từng bóng lấy lại khuôn mặt rồi trở về neo của mình, thoát sợi chữ đen nhưng chưa rời bàn. Cô Bảy không giải thích dài. O chỉ làm đủ việc trước mắt: rửa, gọi đúng, tách trói.
Khánh ngồi bệt, lưng tựa nấm mộ thấp, nhìn đến tên cuối cùng hắn sợ nhất.
Quang ngập ngừng.
- Nguyễn Văn Đôi.
Không bóng nào nhúc nhích thêm. Trên tờ giấy Khánh đã viết từ trong hầm, chữ Đôi ướt son bỗng vỡ thành chấm đỏ li ti rồi biến mất, không để lại nét. Tro nơi ô Tướng vẫn chỉ là tro. Không ấm. Không giọng.
Cô Bảy khẽ thở.
- Không còn để gọi. Đừng đọc lại lần nữa.
Khánh gật. Hắn không tin mình đã gật. Cổ họng hắn đắng như ngậm sắt.
Phan Khanh đã gọi người. Anh niêm phong khu vực bằng dây và biển tạm, ghi nhận sụt nền nguy hiểm, cấm dân vào. Anh không thu bàn cờ. Cũng không giằng bọc vải khỏi tay Khánh. Ánh mắt anh dừng trên vệt máu và tro, lạnh và kìm.
- Anh Khánh hồi sức rồi tôi cần một lời giải thích. Không phải lúc này. Nhưng sẽ cần.
- Rứa cũng được.
Khánh ôm chặt bọc vải.
- Chừ để tui mang cái ni về đã.
Họ xuống xe về Gia Hội khi nắng sớm còn nhạt. Bồi ngồi bẹp giữa Quang và Khánh, đầu d lim dim rồi giật mình mở. Cô Bảy đi thuyền nhỏ khác, dặn trước khi rời:
- Về rồi khóa cửa sau. Đừng mở kho một mình.
Trên xe, Quang nói để lấp khoảng trống. Hắn kể cấu trúc thế cờ trong hầm, nhóm thợ năm xưa bị gạch tên khỏi sổ công dịch, cách quân bị bắt vẫn giữ dấu cổ tay. Chữ nghĩa sạch sẽ. Nhịp đều như bài giảng.
Khánh nghe được một lúc. Rồi hắn quay sang, giọng cắt.
- Thôi.
- Tao chỉ muốn...
- Thôi biến cái chết của ổng thành bài khảo cứu. Quang. Im giùm.
Quang ngậm miệng. Tay hắn siết dây an toàn đến trắng đốt. Phan Khanh nhìn qua gương chiếu hậu một cái, không nhận xét. Bồi co người nhỏ lại, không dám hỏi thêm câu nào.
Về tới tiệm Vong Ký, Khánh đặt bọc vải xuống quầy sau. Chân hắn khụy. Ông Tư chống gậy đứng sẵn trong khung cửa, mặt không hỏi chuyện hầm trước. Ông chỉ chỉ lên lầu.
- Lên. Ngủ. Nói gì để đó.
Khánh ngủ mê mười bốn tiếng. Không mộng mon rõ mặt. Chỉ có ba mươi mốt tiếng cảm ơn chồng lên nhau như gió thổi qua khe gỗ, xen một tiếng quân cờ rơi khô khốc xuống bàn trống. Hắn quay đi tìm người rơi. Không thấy Đôi. Không thấy ai.
Khi tỉnh, trời đã chiều. Phòng ngập mùi nước sông và thuốc bôi. Ông Tư đang ngồi bên giường, tháo lớp áo rách dính máu khô nơi vai trái Khánh. Vết bỏng do nước đen và lửa nhang loang trên da. Ông lau bằng khăn ướt.
Rồi ông dừng.
Năm nhịp.
Khăn trong tay ông siết chặt đến nỗi nước thuốc chảy xuống cổ tay. Dấu cá đỏ trên vai Khánh dài hơn lúc hắn nhớ. Đuôi cá bò thêm một đoạn ngắn về phía ngực, sẫm màu như vừa bị ai kéo bằng đầu kim. Ông Tư che dấu ấy lại bằng khăn, băng nhanh, nút vải thắt chặt hơn mức cần.
Khánh mở mắt đúng lúc ấy.
- Ông...
Hắn nuốt. Câu hỏi tự trồi lên trước khi hắn kịp chặn.
- Âm Vũ là ai? Sao hắn biết tên Tích?
Sắc mặt Ông Tư đổi. Lông mày bạc nhíu. Khóe miệng giật một cái rồi cứng. Ông không nhìn vào mắt Khánh. Giọng ông khàn, lạnh hơn mọi hôm.
- Nằm xuống. Mi mất máu nhiều quá hóa lú. Lão quỷ hay gọi tên lung tung cho người ta rối. Mi tin hết sao?
Luồng lạnh chạy dọc sống lưng Khánh. Hắn biết ông giấu. Biết câu trả lời nằm ngay sau lớp băng ấy. Nhưng nhìn tay ông run và chân trái duỗi cứng bên ghế, hắn tự cắt.
- Chắc tui nghe nhầm. Lúc đó nước ù tai.
- Rứa thì đừng nhắc lại.
Ông Tư đứng dậy, chống gậy.
- Nghỉ. Tối tau lên lại.
Cửa phòng vừa khép thì bị đẩy nhẹ. Bồi bưng bát cháo hành hai tay. Mặt thằng bé còn vệt bùn mờ ở chân tóc. Mắt thâm. Nó đặt cháo xuống bàn đầu giường, đứng mãi một chỗ.
- Eng Khánh...
- Ăn gì thì để đó. Tau chưa đói.
- Chú Đôi... chú có được ghi tên không eng?
Khánh nhìn bát cháo. Nhìn góc bàn chỗ bọc vải vàng không nằm đó vì đã để dưới quầy. Lồng ngực hắn thắt. Hắn quay mặt vào tường.
- Chú ấy chọn rồi.
- Nhưng...
Đôi đã chọn. Mi đi ngủ. Đừng hỏi lôi thôi.
Bồi đứng im. Vai nhỏ run một cái. Nó không khóc thành tiếng. Chỉ khẽ nói:
- Dạ.
Rồi quay đi. Bước chân trên cầu thang gỗ thình thịch, nhanh, rồi khuất. Khánh nghe tiếng ấy dài hơn thực tế. Hắn không gọi lại.
Ông Tư không đi xa. Ông đứng ngoài hành lang từ lúc nào, đẩy cửa vào khi Bồi xuống hết. Gậy khua nhẹ mép giường.
- Mi cứu được ba mươi mốt người.
- Ông đừng nói số.
- Tau nói. Ba mươi mốt. Việc đó thật. Nhưng mi không được dùng con số ấy để xóa một người. Nguyễn Văn Đôi không phải phép tính dư.
Khánh kéo chăn trùm tới mũi. Không kể. Không mô tả lại lúc hắn nắm quân Tướng, gọi đủ tên, đập xuống đường son. Tro thấm vào vết cắt ngón cái vẫn thành vệt đen theo đường chỉ tay. Lau từ sáng đến giờ chưa hết.
- Tau mệt. Để yên.
Ông Tư nhìn hắn lâu. Không ép. Ông chỉ nói thêm một câu trước khi ra:
- Dưới quầy còn cái bàn. Dấu chưa sạch. Đêm ni tau xem. Mai mi phải niêm.
Khánh không đáp. Hắn nằm nghe tiệm tối dần. Mưa phùn lại về, gõ mái ngói thưa. Mùi cháo nguội bám mũi. Ngón cái tê lạnh tận xương.
Dưới quầy sau, bọc vải ba lớp nằm im trong góc. Đúng một tiếng cạch vang lên từ bên trong, rõ như có người đặt quân xuống mặt gỗ trắc trống trải.
Ông Tư chống gậy ra quầy. Ông không mở vải. Ông lấy một nén nhang đã ủ, châm lửa, đặt lên trên bọc. Đầu nhang vừa đỏ một tia thì tắt ngúm. Khói đen mỏng bốc lên, tanh mùi bùn sông đêm.
Từ dưới ba lớp vải, giọng Âm Vũ gọi rất khẽ, sát như áp vào tai gỗ:
- Tích.