TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 78: Chương 078: Ba mươi mốt vòng nhang
Mưa rào quất ràn rạt lên mái ngói âm dương, nước chảy ồng ộc xuống máng xối tôn phía hông tiệm Vong Ký. Gian kho dưới lòng đất ẩm đẫm mùi tro nhang cũ…
Nội dung chương
Mưa rào quất ràn rạt lên mái ngói âm dương, nước chảy ồng ộc xuống máng xối tôn phía hông tiệm Vong Ký. Gian kho dưới lòng đất ẩm đẫm mùi tro nhang cũ lẫn hơi gỗ trắc mốc. Ánh đèn dầu chao qua chao lại theo từng đợt gió lùa qua khe cửa, hắt lên tường gạch những mảng sáng tối nhập nhoạng.
Ông Tư chống gậy đứng cạnh phản gỗ kê ngay giữa gian kho. Ông không cho đưa bàn cờ vào bất kỳ tủ niêm nào trong số mười hai tủ của tiệm. Thay vào đó, ông bắt Khánh và Quang khiêng chiếc phản gỗ dày từ cuối hành lang ra. Đặt bàn cờ lên mặt phản rồi dùng một cái gáo dừa múc tro nhang mịn trong chiếc lu đất ở góc kho, chầm chậm rắc thành ba vòng tròn đồng tâm bao quanh.
Mặt bàn cờ bằng gỗ trắc đen bóng vì thời gian, chín đường dọc mười đường ngang khắc sâu, ở giữa là ô Tướng đã trống hoác. Ba mươi mốt quân cờ làm từ đốt xương ngón tay cái người nằm la liệt trên các vị trí, thỉnh thoảng lại rung nhẹ, phát ra tiếng cạch khe khẽ như răng người chết lập cập va vào nhau trong đêm lạnh.
- Tro này là tro của ban thờ chính, lắng qua ba mùa lụt rồi.
Ông Tư ho khẽ, giọng khàn đặc.
- Ba vòng tro giữ hơi đất không xộc thẳng vô bàn cờ. Cũng giữ mấy thứ bên trong không bò ra ngoài trước hạn.
Khánh đứng bên kia phản, ngón cái tay phải vẫn trơ lì mất cảm giác. Hắn nhìn chỗ ô Tướng trống hoác. Chỗ ấy từng là quân của Nguyễn Văn Đôi. Người mà chính tay hắn đã bẻ vụn dưới hầm lăng Minh Mạng. Mỗi lần nhìn cái khoảng trống ấy, lồng ngực hắn lại thắt lên như có ai đó siết tay vào tim.
Quang đặt cặp da lên góc phản, lấy ra một tờ giấy bản vàng úa mép mủn. Anh vuốt phẳng, chỉnh kính.
- Bản chép danh sách thợ đá phục dịch lăng Minh Mạng năm 1843. Ngoài Nguyễn Văn Đôi đứng đầu, ba mươi mốt tên còn lại đều bị gạch bằng cùng một loại mực đen, cùng kiểu gạch. Ai đó muốn xóa họ khỏi sổ sách từ cái thời ấy.
Khánh ghé mắt nhìn. Những cái tên Nguyễn Văn Nam, Trần Văn Bưởi, Lê Văn Khá... đều bị một đường mực đen kéo dài từ đầu đến cuối. Nét mực dày, đè mạnh tay, nét đen ngòm như thể vừa mới được viết.
- Ai gạch thì đã rõ rồi.
Khánh nói.
- Hắn muốn cắt họ khỏi gia đình, khỏi quê quán, biến họ thành những vong không tên không neo. Dễ chiếm hơn.
Từ phía sau, Bồi bước tới. Thằng bé mặc áo cộc tay cũ, mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng lên kỳ lạ dưới ánh đèn dầu. Nó nhìn chằm chằm vào những quân cờ xương, hai tai động đậy như đang cố bắt lấy âm thanh không thuộc về tai người sống.
- Để con chạm thử từng quân, eng. Con ghép giọng cho đúng tên.
Ông Tư gật đầu. Bồi tiến sát phản, đưa tay chạm lên quân cờ thứ nhất. Nó nhắm mắt, môi mấp máy.
- Nguyễn Văn Nam.
Quang tra danh sách, gạch một dòng. Đúng.
Bồi tiếp tục. Quân thứ hai. Quân thứ ba. Mỗi quân chạm vào, thằng bé lại đọc một cái tên. Giọng nó khác hẳn giọng của chính nó, mà như thể có người khác mượn miệng nó để phát ra. Quân thứ năm, thứ sáu, thứ bảy...
Đến quân thứ mười hai, khi ngón tay Bồi vừa chạm lên mặt xương, tai thằng bé bỗng rỉ ra một dòng máu đỏ tươi. Máu chảy thành vệt dài xuống cổ áo cộc, thấm vào vải. Bồi run lên, suýt ngã ngửa.
Khánh lao tới đỡ.
- Dừng!
Ông Tư quát lên, chống gậy bước tới.
- Đủ rồi. Cấm con chạm thêm quân nào nữa trong đêm nay.
- Nhưng còn...
Bồi thở hổn hển.
- Còn thì để sáng mai. Không phải hồi ni.
Ông Tư dứt khoát.
- Khánh, dìu nó lên cầu thang, lau máu. Rồi xuống đây.
Khánh đưa Bồi lên mấy bậc, giao cho Quang đang đứng trên đó. Hắn trở xuống, nhìn mười chín quân còn lại chưa được chạm tới. Hắn đưa tay định tự chạm.
- Mi không có Âm giác. Chạm cũng vô ích.
Khánh cụt hứng rụt tay về. Hắn nhìn xuống từng quân cờ, như chỉ cần nhìn đủ lâu thì có thể nghe được giọng của họ. Nhưng không. Hắn chỉ thấy xương. Xương cũ, vàng ố, khuyết một đốt ngón cái, lạnh ngắt.
- Vậy thì dùng danh sách. Dùng vị trí quân, nét khắc dưới đáy.
- Không được. Tên phải gọi ra từ vong, không phải từ sổ.
Ông Tư lắc đầu.
- Nhưng tối ni mi không cần gọi hết. Mi chỉ cần niêm tạm cho bàn cờ tới đêm mùng một tháng Năm. Rằm tháng Ba sẽ làm lễ trả tên cho họ. Giờ thì niêm.
Ông đặt trước mặt Khánh bốn thứ: một nén nhang ủ bốn mươi chín ngày, một tập giấy vàng, một bát nước sông Hương, và mực son pha sẵn.
- Một giọt máu của mi, trộn vô son. Viết tên từng người lên giấy vàng, cắm nhang vô ô Tướng trống. Nhớ đọc đủ ba mươi mốt tên, đọc theo thứ tự trong sổ. Không được sai nét. Không được thiếu tên. Làm được không?
- Dạ.
Khánh hít một hơi sâu. Hắn chích đầu ngón tay trỏ trái bằng mũi kim, nặn ra một giọt máu, trộn vào mực son. Ngón tay cái bên phải vẫn trơ, không cách nào dùng được. Hắn bắt đầu chép tên đầu tiên. Trần Văn Đạo. Nét chữ son tròn đều. Quang đọc tên tiếp theo.
Đến tên thứ bảy, lúc chép chữ "Sửu" trong tên Lê Văn Sửu, tay Khánh run. Nét phẩy cuối cùng lệch sang trái một sợi nhỏ. Ngay lập tức, quân Mã nằm ở góc bàn bật thẳng lên không trung, đập vào cổ tay Khánh một cái đau điếng, rồi rơi xuống nền đất. Vòng tro ngoài cùng vỡ tung, bụi xám tản ra.
Khánh buông bút, ôm cổ tay.
- Viết lại.
Ông Tư không mắng, chỉ nói.
- Tờ giấy này bỏ đi. Rửa tay bằng nước sông. Lấy tờ khác.
Khánh làm theo. Hắn nhúng tay vào bát nước sông lạnh buốt, rồi lấy tờ giấy mới. Lần này hắn cẩn thận hơn, chép chậm, đọc tên thật rõ. Nhưng khi đến tên thứ mười sáu, vì quá căng thẳng, hắn lại nặn thêm một giọt máu nữa vào mực, thành ra máu nhỏ quá nhiều.
Vừa đặt bút xuống, khói từ nén nhang đang cháy bỗng chuyển sang màu đen đặc. Ba quân Tốt gần mép bàn đồng loạt rung lên, rồi trườn về phía mép phản như những đốt ngón tay sống. Tiếng chúng bò trên gỗ trắc nghe ken két, lạo xạo.
- Nhiều máu quá.
Ông Tư nói.
- Mi muốn cho tụi nó ăn hay muốn niêm tụi nó?
Khánh rụt tay lại. Hắn nhìn ba quân Tốt đang bò. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Hắn biết nếu cố ép thêm chút nữa, lũ quân cờ sẽ không còn là những mẩu xương vô tri nữa.
- Cháu... làm lại.
Hắn buông bút, tự mình dừng lại thay vì cố đâm đầu vào tường như mọi lần. Hắn thở ra một hơi, hỏi ông Tư.
- Cháu rửa tay lại. Bỏ hết giấy cũ. Chịu mất nén nhang đầu tiên. Có được không ông?
Ông Tư nhìn hắn. Trong mắt ông thoáng nét gì đó gần như hài lòng.
- Được. Làm đi.
Khánh lập tức dẹp hết đống giấy hỏng vào một góc, dùng nước sông rửa sạch tay, lau khô bằng khăn vải. Hắn hít một hơi, thở ra, rồi cầm tờ giấy vàng mới. Lần này, hắn chỉ dùng đúng một giọt máu. Một giọt nhỏ, vừa đủ thắm đầu bút.
Hắn chép tên từng người, vừa chép vừa đọc. Giọng hắn không to, nhưng rõ ràng, đều đặn.
- Nguyễn Văn Nam. Trần Văn Bưởi. Lê Văn Khá...
Từng tên vang lên trong kho chật hẹp. Những quân cờ đang động đậy dần dần nằm im trở lại. Không còn tiếng cạch cạch, không còn tiếng trườn bò. Chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng giấy sột soạt và giọng Khánh đọc đều đều.
Khi đọc đến tên thứ ba mươi mốt, hắn đặt bút xuống, cầm nén nhang mới lên. Hắn tiến đến bên phản, cắm nén nhang thẳng vào chính giữa ô Tướng bỏ trống. Khói nhang bốc lên trắng xóa, bay thẳng thành một cột mảnh, không tản ra.
Một vệt sáng đỏ chạy dọc theo các đường kẻ trên bàn cờ, len qua từng quân cờ một, rồi tắt dần. Các quân xương phát ra tiếng răng rắc khe khẽ, rồi nằm im. Dấu niêm đã hình thành.
Nhưng chưa đầy ba giây, mép giấy vàng ở rìa bàn bỗng nhiên ẩm nước. Không phải nước mưa. Mà là nước đen, rỉ từ kẽ gỗ của bàn cờ ra.
- Dấu niêm này giữ được đến đêm mùng một tháng Năm.
Ông Tư gật đầu, giọng pha chút nhẹ nhõm nhưng không vui vẻ.
- Nhưng sau đêm ấy, nếu mi không làm lễ trả tên kịp, niêm sẽ tự rã.
Ngay khi ông vừa dứt lời, một luồng khói đen từ kẽ nứt đáy bàn cờ bỗng phun thẳng lên, hướng về phía mặt Khánh. Mùi bùn sông lạnh buốt xộc vào mũi hắn.
Cộc! Cộc! Cộc!
Ông Tư nhanh như chớp chống gậy tiến tới, dùng đầu gậy mun gõ ba tiếng khô khốc xuống nền đất. Luồng gió ngược từ ba tiếng gõ đánh bạt luồng khói đen đi trước khi nó kịp chạm vào Khánh.
Nhưng ngay sau tiếng gõ thứ ba, mặt Ông Tư bỗng cắt không còn giọt máu. Chân trái của ông run lên, rồi khụy xuống. Chiếc gậy mun trượt trên nền đất ẩm.
- Chú Tư!
Khánh hét lên, lao tới đỡ.
Quang cũng từ trên cầu thang chạy xuống, kịp thời cùng Khánh đỡ lấy ông. Cơ thể ông nhẹ bẫng, hơi thở yếu ớt ngắt quãng, trán đẫm mồ hôi lạnh.
- Đỡ... đỡ tau lên phòng.
Ông Tư thì thào, giọng chỉ còn là tiếng thở.
- Chân tau... hết lực rồi.
Khánh và Quang không nói thêm gì, cùng nhau đưa ông lên gác. Trong lúc Quang cõng ông lên nấc thang cuối cùng, Khánh đứng lại dưới kho. Hắn nhìn xuống bàn tay phải với ngón cái trơ lì, rồi nhìn lên bóng lưng gầy gò của Ông Tư. Mỗi lần ông dùng gậy là một lần ông trả giá. Hắn biết. Hắn hiểu. Nhưng hắn vẫn chưa thể tự mình đứng vững mà không cần cái giá ấy.
Khánh cúi xuống dọn đống giấy bùa hỏng, tờ danh sách của Quang vẫn mở sẵn trên góc phản. Hắn bước ra phía cửa kho, tay đặt lên nắm cửa đồng lạnh.
- Eng Khánh...
Bồi đứng ngoài hành lang tối. Máu ở tai đã được lau sạch, nhưng thằng bé vẫn run. Nó nhìn Khánh bằng đôi mắt to, ánh đèn dầu hắt vào con ngươi đen láy.
- Chú Đôi... có được nghe gọi tên cùng mọi người không eng? Con nghe ba mươi mốt tiếng đều có tên rồi. Còn chú Đôi đi mô?
Khánh nhìn thằng bé. Tim hắn thắt lại. Câu trả lời nằm ngay trên đầu lưỡi - rằng Đôi đã tan rồi, rằng chính hắn đã bẻ quân Tướng, rằng không còn vong nào để gọi nữa. Nhưng hắn không thể thốt ra.
- Mi đừng hỏi nữa.
Hắn gằn giọng, rồi đóng cửa kho lại.
Tiếng bước chân loẹt quẹt của Bồi xa dần trên sàn gỗ, mất hút trong tiếng mưa rầm rập. Khánh đứng lặng trong kho, nghe tim mình nện thình thịch vào lồng ngực.
Hắn quay lại nhìn bàn cờ. Ba vòng tro đã được chỉnh lại. Nén nhang trắng trên ô Tướng trống vẫn cháy đều. Mọi thứ có vẻ đã yên ắng.
Hắn định tắt đèn, rời kho.
Nhưng ngay trước khi hắn kịp quay đi, từ kẽ nứt sâu hoắm dưới đáy bàn cờ - nơi từng là vị trí quân Tướng của Nguyễn Văn Đôi - một sợi mực đen, nhỏ như sợi chỉ, chầm chậm bò ra. Nó trườn qua vòng tro thứ nhất. Qua vòng tro thứ hai. Qua vòng tro thứ ba. Những hạt tro không hề lay động.
Sợi mực đen trườn lên mặt phản gỗ, hướng về phía tờ danh sách của Quang đang để mở. Nó bò chậm rãi, ngoằn ngoèo như con rắn nước nhỏ xíu, rồi dừng lại ngay bên cạnh cái tên cuối cùng trong danh sách - người thợ duy nhất chưa được Bồi chạm vào quân cờ để xác nhận giọng.
Khánh đứng chết trân. Hắn nhìn sợi mực đen nằm im bên cạnh cái tên ấy như một dấu hỏi treo lơ lửng trên không trung. Mưa ngoài kia vẫn rơi. Tiếng nước đập vào mái ngói âm dương rầm rập, lấp đầy khoảng lặng giữa hắn và tờ danh sách.
Hắn biết sợi mực này. Nó là dấu của kẻ đã giăng cả cuộc chơi từ đầu. Kẻ đã gọi hắn bằng cái tên không phải của hắn. Kẻ đã để lại mảnh giấy đen ba mươi mốt ô trống.
Và giờ, nó đang chọn một cái tên.