TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 69: Chương 069: Người Gọi Sai Tên
Khánh múc một gáo nước Sông Hương từ lu đất ngoài góc sân. Nước tháng tư vẫn lạnh. Nó thấm qua gáo dừa, làm bàn tay trái hắn tê rần. Hắn cầm mảnh vải thô…
Nội dung chương
Khánh múc một gáo nước Sông Hương từ lu đất ngoài góc sân. Nước tháng tư vẫn lạnh. Nó thấm qua gáo dừa, làm bàn tay trái hắn tê rần.
Hắn cầm mảnh vải thô cũ, lững thững tới chiếc ghế gỗ lim kê sát vách. Đêm qua gã áo dài đen đã ngồi đúng chỗ đó.
Vải nhúng nước. Hắn lau mạnh mặt ghế.
Nước trong vừa chạm gỗ liền co cụm. Nó hóa đen như mực pha bùn non. Không thấm xuống thớ. Chỉ đọng thành hạt tròn, lăn qua lăn lại trên mặt lim như thủy ngân trên lá môn.
Mùi bùn sông cũ xộc lên. Mùi phù sa bị chôn lâu năm dưới đáy. Khánh nhíu mày, miết mạnh hơn. Những hạt đen trơn tuột, tránh vải.
Bồi đứng ngoài quầy, hai tay bấu mép gỗ.
- Eng Khánh, con nghe thấy tiếng.
- Tiếng chi? Ngoài mưa to, mi nghe nhầm bong bóng sân thôi.
Bồi lắc đầu. Nó áp tai xuống quầy, chỉ về gầm ghế.
Bồi nghe tiếng lách cách dưới vách ghế, giống quân cờ gõ vào nhau. Mỗi tiếng đi kèm một giọng đàn ông đếm từ một tới ba mươi mốt. Giọng thứ ba mươi hai vừa cất đã bị tiếng nước át mất.
Khánh dừng tay. Hắn ném vải ướt vào gáo. Mưa ngoài kiệt Bao Vinh vẫn gõ đều mái ngói. Tai hắn chẳng bắt được gì lạ. Chỉ có Bồi nghe được tầng rò ấy.
Gầm ghế khô. Mùi bùn thì càng đặc.
Tiếng gậy gõ nền gạch vọng từ buồng trong.
Ông Tư bước ra. Chân trái gần như mất lực, phải kéo lê. Mặt ông xám. Ông dừng cách ghế ba bước, nhìn những hạt đen còn chuyển động.
Ông nhấc gậy, dùng đầu bịt đồng chạm nhẹ giọt lớn nhất.
Thân hình gầy bật run. Đầu gối trái khụy. Gậy suýt tuột. Ông bám cạnh bàn thờ mới đứng vững. Hạt nước vỡ thành khói xám mỏng rồi tan, để lại vệt ố xỉn trên lim.
- Ông Tư?
Khánh bước tới đỡ vai. Ông gạt tay.
- Đừng đụng vệt nước đó. Hơi đáy sâu bám gỗ rồi.
Ông thở dốc, cố đứng bằng chân còn lực. Mắt nhìn Khánh, lo và giận trộn vào nhau.
- Đêm qua hắn gọi mi bằng tên chi?
Khánh im một nhịp. Chữ “Tích” vẫn vướng trong đầu từ lời gã áo đen. Hắn không muốn ông đào thêm.
- Hắn gọi bừa. Tui tên Khánh. Ai gọi tên khác tui đâu thưa.
Ông Tư đập gậy xuống đất. Tiếng động khô trong tiệm.
- Tau hỏi thật. Hắn có gọi mi là Tích không?
Khánh nhìn ông. Trong mắt già có nỗi sợ của người giấu quá lâu. Im lặng của hắn đã là câu trả lời.
Ông quay mặt đi. Giọng chùng.
- Nếu kẻ lạ còn gọi mi bằng tên khác, mi đừng trả lời. Đừng thưa. Đừng nhận. Nghe chưa?
- Răng lại?
- Chưa tới lúc. Mi làm đúng lời tau.
Chân ông run nặng sau khi chạm vệt nước. Ông chống gậy trở vào trong, không giải thích thêm chữ ấy dù chỉ một câu.
Khánh đứng lại quầy, cười nhạt cho chính mình nghe.
- Hay thật. Gọi sai tên một cái là cả tiệm xanh mặt. Ma cũng biết marketing sợ hãi.
Hắn không hỏi tiếp Ông Tư. Hỏi nữa chỉ thêm cửa đóng. Thay vào đó hắn lấy lọ nhỏ múc phần nước đen còn vương ở chân ghế, gói kỹ. Rồi lục bản chép danh sách ba mươi hai thợ đá Phan Khanh đã chuyển. Giấy vàng, bút, cả hai thứ bỏ vào túi áo mưa.
- Bồi, mi trông quầy. Đừng lại gần ghế đó.
- Eng đi mô?
- Đi hỏi người chịu nói hơn ông trong kia.
Mưa chiều Bao Vinh sập xuống bất chợt khi Khánh và Quang ra bến. Mặt sông đục. Nước vỗ bậc đá đều đều. Quán chè Cô Bảy mở một nửa tấm bạt, hơi nước bốc từ nồi đường.
Cô Bảy ngồi trong, tự xưng o như mọi ngày. Bà nhìn lọ nước trong tay Khánh một cái là biết chuyện không thường.
- Đưa đây.
Khánh đặt lọ lên bàn. Bà mở nắp, thả một nhúm tro nhang vào. Tro không chìm. Nó bị đẩy ngược, nổi lên mặt nước thành vòng mỏng. Mùi bùn cũ bốc mạnh hơn.
Cô Bảy khẽ hừ.
- Dấu của Âm Vũ.
- Âm Vũ là chi?
- Kẻ ở trong Âm Hương lâu đến mức ban ngày vẫn bước ra được. Không phải Nguyễn Văn Đôi. Đôi chỉ là vong chủ bàn cờ. Còn luật bắt quân trên bàn, đã bị hắn sửa.
Quang gỡ kính, lau nhanh rồi đeo lại.
- Sửa kiểu nào, cô?
- Kiểu khiến mỗi quân bị bắt không tan ngay. Tên của thợ đá gắn với quân đó bị kéo khỏi vật neo, tiến gần chỗ mất. Chơi theo luật hiện tại là tự đẩy ba mươi hai người xuống dưới bàn từng tên một.
Khánh ngồi thụp xuống ghế nhựa. Mưa gõ mái tôn bến mon men vào câu nói.
- Vậy đập bàn. Hoặc đốt. Xong.
Cô Bảy lắc đầu ngay.
- Ba mươi hai quân xương đang giữ ba mươi hai tên. Phá vật trước khi tách tên, đường tên sẽ đứt theo neo. Khi tên còn mắc trong vật mà neo vỡ, các vong có thể tan hết. Mi muốn cứu hay muốn xóa?
Khánh cắn phía trong má. Hắn nhớ gương mặt Đôi dưới nước hồ Tân Nguyệt. Nhớ hạn tối mai. Cười đắng.
- O nói nghe nhẹ như trả chè. Tui biết rồi. Không đập.
Quang mở cặp, lấy bản chép sổ chi công tượng năm 1843 đặt cạnh danh sách Phan Khanh. Ngón tay hắn chạy xuống từng dòng.
- Đủ ba mươi hai tên. Khớp chỗ quê quán ghi trong biên bản cũ. Nhưng có một chi tiết...
- Chi tiết chi?
- Chỉ Nguyễn Văn Đôi có chữ ký lặp lại ở mọi trang lĩnh công. Ba mươi mốt người còn lại gần như không thấy nét riêng. Cứ đến mục nhận gạo, nhận tiền là một tay Đôi ký hộ.
Khánh nghiêng người nhìn. Chữ ký Đôi đậm, đều, xuất hiện dày tới mức khó coi là tình cờ.
- Răng một người ký hết?
- Chưa biết. Có thể thợ trưởng giữ sổ. Có thể bị ép. Có thể bàn cờ cần một cái tên đứng nút từ rất sớm. Tao chỉ chắc là trên giấy, Đôi bị buộc thành người đại diện cho cả nhóm.
Cô Bảy không nhận xét thêm về chữ ký. Bà chỉ đẩy một hộp gỗ nhỏ sang phía Khánh. Trong hộp, ba mươi hai dải giấy vàng khổ hẹp xếp chồng. Bên cạnh là đĩa son khô.
- Giấy ni mi tự chép. Máu của mi pha son. Mỗi dải một tên. Khi ngồi vào bàn, mỗi lần động quân phải luồn đúng dải mang tên ấy xuống dưới. Giữ tên trong lúc chơi. Sai một nét là mất một mạng.
Khánh nhìn đầu ngón cái còn quấn vải. Vết cũ chưa lành hẳn.
- O làm giúp được không? O rành hơn tui.
- Không. Đây là ván mi đã nhận. Người cầm món thì tự gỡ. O không làm thay. Ông Tư cũng không.
Im lặng dài một nhịp. Mưa ngoài bến dày hạt hơn.
Khánh ngẩng lên, hỏi thẳng điều hắn nén cả ngày.
- O có biết Tích là ai không?
Cô Bảy đang cầm ly thủy tinh. Tay bà khựng. Ly suýt trượt khỏi ngón gầy. Bà cúi mặt, lau vòng miệng ly chậm rãi hơn cần thiết. Chỉ chậm một nhịp. Đủ để Khánh thấy bà còn điều chưa nói.
Rồi bà nhìn thẳng vào hắn. Giọng đều.
- Tên người chết không được nhận bừa. Kẻ lạ gọi chi thì gọi. Mi đừng thưa. Lo chép đủ ba mươi hai tên đi. Sai nét là mất người.
Không nói Tích là ai. Không bảo hắn quên. Chỉ chặn đúng chỗ nguy hiểm.
Khánh biết hỏi thêm vô ích. Hắn gật, cất hộp giấy vào túi áo trong. Quang thu sổ. Hai người chào Cô Bảy, bước ra mưa.
Đường dọc bờ Hương vắng. Đèn đường vàng vọt loang trên nhựa ướt. Quang đi bên, im được một đoạn rồi mới mở miệng.
- Mày thấy phản ứng Cô Bảy không?
- Thấy. Ông Tư cũng vậy. Cả hai đều biết chữ đó. Cả hai đều không cho tao nhận. Càng giấu càng thấy nó không phải trò gọi nhầm.
- Tao chưa tìm thấy Tích trong đám thợ 1843. Không có trong danh sách Đôi.
- Thì đúng là gọi sai tên. Sai mà cả tiệm run. Sướng chưa.
Khánh đút tay túi, bước nhanh. Vai trái nóng nhẹ dưới áo, hắn giả bộ không để ý. Việc trước mắt là chép tên, giữ neo, sống qua ván cờ. Còn chữ Tích, để sau.
Giữa đoạn đường vắng, hắn khựng.
Túi áo trong rung. Hộp gỗ lộc cộc sát sườn. Khánh dừng dưới một trụ đèn, quay lưng chắn mưa, mở nắp.
Ba mươi hai dải giấy vàng tự rung trong hộp. Như có gió thổi từ dưới đáy. Dải nằm trên cùng, dải để dành sẵn cho tên Nguyễn Văn Đôi, thấm đen từ mép. Màu mực nuốt sắc vàng chỉ trong vài giây. Giấy ướt sũng. Mùi bùn sông nồng lên từ lòng hộp.
Khánh cứng tay.
Ngay sát ngực, từ phía túi áo trong, một giọng khàn lạnh nói rõ giữa mưa:
- Đừng để hắn ngồi xuống.