TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 66: Chương 066: Người Trở Lại Ghế Khánh
Cơn mưa chiều trút xuống khu lăng Minh Mạng mỗi lúc một nặng hạt, biến những lối đi lát gạch Bát Tràng thành những con rạch nhỏ cuộn đầy bùn đất đỏ. Phan…
Nội dung chương
Cơn mưa chiều trút xuống khu lăng Minh Mạng mỗi lúc một nặng hạt, biến những lối đi lát gạch Bát Tràng thành những con rạch nhỏ cuộn đầy bùn đất đỏ. Phan Khanh đứng dưới tán thông già, chiếc mũ cảnh sát sũng nước mưa trĩu xuống sát chân mày. Anh vuốt nước mưa trên mặt, chỉ tay về phía những người lính cứu hộ đang lục tục thu dọn dây thừng và máy dò hồng ngoại cầm tay.
- Tôi đã làm việc với Ban quản lý di tích. Họ đồng ý ký biên bản tạm thời phong tỏa toàn bộ khu vực bửu thành này dưới danh nghĩa nguy cơ sụt lún kết cấu móng. Lối vào hầm mộ sẽ được rào kín bằng tôn trong chiều nay.
Khánh đứng tựa lưng vào lan can đá, hai tay thọc sâu vào túi áo khoác ẩm ướt. Hắn nhìn những người lính cứu hộ đang lội bùn khiêng các thùng thiết bị nặng nề ra phía cổng phụ.
- Rồi còn ba người thợ kia thì răng? Anh định tìm họ bằng cách mô?
Phan Khanh thở ra một hơi dài, làn khói trắng nhanh chóng bị màn mưa dập tắt.
- Đội kỹ thuật đang rà soát các đường ống thoát nước cũ chạy quanh hồ Tân Nguyệt. Nếu họ bị kẹt trong khoang ngầm như anh nói, chắc chắn phải có một đường thông khí tự nhiên nào đó nối lên mặt đất, nếu không họ đã chết ngạt từ ba ngày trước rồi. Tôi sẽ cho người rà quét bằng thiết bị dò hồng ngoại dọc theo các khe nứt phía đông bửu thành. Anh cứ yên tâm về tiệm trước đi, có tin gì tôi sẽ báo ngay cho anh Khánh.
Khánh im lặng gật đầu. Hắn biết Phan Khanh đang cố gắng giải quyết vụ việc theo đúng quy trình của pháp luật, nhưng những gì nằm sâu dưới lòng đất kia vốn vượt ra ngoài những chiếc máy dò hay bản đồ địa chất thông thường. Hắn chạm khẽ vào quân Tốt xương vẫn đang nằm im lìm trong túi áo khoác. Cảm giác lạnh ngắt từ vật thể đó truyền qua lớp vải mỏng, cắn nhẹ vào da thịt hắn như một lời nhắc nhở không lời. Hắn không thể để Phan Khanh biết quá sâu về những chuyện này.
Khánh rời khỏi khu lăng khi trời bắt đầu đổ một cơn mưa dầm dề đặc trưng của xứ Huế. Hắn vẫy một chiếc xe ôm đi ngược về hướng Bao Vinh. Tiếng động cơ xe máy nổ giòn tan hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp trên mũ bảo hiểm làm đầu óc hắn thêm phần nhức nhối. Hắn bảo người lái xe dừng lại ở đầu phố Chi Lăng, nơi có những dãy nhà rường cổ kính chuyên bán đồ vàng mã và nhang đèn cho các buổi cúng kỵ của người dân địa phương.
Hắn bước vào hiên một cửa tiệm nhỏ, mùi giấy cúng ẩm mốc và mùi bột quế từ những bó nhang xếp chồng lên nhau xộc thẳng vào mũi.
- Cho con lấy hai xấp giấy vàng loại tốt với ba thẻ nhang trầm loại thường.
Bà lão chủ tiệm ngẩng đầu lên khỏi bếp than nhỏ, nhận ra người của tiệm Vong Ký liền nhanh nhẹn đứng dậy sắp đồ vào một chiếc túi ni lông màu đen để tránh nước mưa.
- Mưa gió ni mà cũng đi mua đồ cúng hả con? Ông Tư khỏe không?
- Dạ, chú Tư vẫn rứa. Con mua ít đồ về cất trong tiệm thôi o.
Khánh nhận túi đồ, khẽ cúi đầu chào rồi bước nhanh ra ngoài. Hắn đứng dưới mái hiên tôn của tiệm giấy, nhìn những hạt mưa bong bóng phập phồng trên mặt đường nhựa xám xịt. Quân Tốt xương trong túi áo hắn chợt nặng thêm một chút. Hắn nhớ lại lời của Nguyễn Văn Đôi dưới hầm ngầm, về việc từng người thợ bị chặt ngón tay để làm quân cờ, và cái giá mà người chơi phải trả cho mỗi nước đi trên bàn cờ gỗ trắc đó. Đó là sinh mạng, là oán khí tích tụ suốt hàng chục năm dưới lòng đất lạnh. Hắn không thể tùy tiện nhờ Ông Tư kiểm tra tà vật này ngay lập tức khi chưa hiểu rõ nguồn cơn của nó. Nhưng hắn cũng biết bản thân không thể tự mình giải quyết nếu không có sự chỉ dẫn của ông.
Khánh đang định vẫy một chiếc xe ôm khác để đi tiếp thì điện thoại trong túi quần rung lên bần bật. Hắn rút máy ra, màn hình hiển thị tên của Bồi. Hắn nhấn nút nghe, chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói thì thào, run rẩy của đứa trẻ.
- Eng Khánh... eng về chưa rứa?
Giọng Bồi nhỏ đến mức Khánh phải áp sát điện thoại vào tai, cố gắng lọc ra âm thanh giữa tiếng mưa rơi xối xả xung quanh.
- Tao đang ở Chi Lăng, chuẩn bị về đây. Có chuyện chi ở tiệm à?
- Có... có một người mặc áo đen ngồi ở quầy.
Giọng Bồi như bị nghẹn lại ở cổ họng, hơi thở của nó dồn dập qua ống nghe.
- Người ni lạ lắm eng ơi. Họ không đi qua cửa trước, tự nhiên hiện ra ngồi đó thôi. Lúc người ni bước vào, tất cả mấy cái hũ với hộp trong kho niêm bỗng nhiên im bặt, không có một tiếng động chi hết. Bình thường tụi nó hay cào cào mà chừ im re hà.
Tim Khánh đập mạnh một nhịp. Hắn lập tức bước ra mép đường, đưa tay vẫy một chiếc taxi đang chạy chậm qua màn mưa.
- Bồi, nghe tao nói ni. Mi chạy ra khỏi tiệm ngay lập tức, sang nhà o Bảy bên cạnh lánh tạm. Đừng có đứng gần người đó.
- Không được đâu eng.
Giọng Bồi như sắp khóc.
- Người ni gọi đúng tên con khi con vừa định chạy. Họ nói họ chỉ chờ eng Khánh về thôi. Họ đang nhìn con nè eng...
Đầu dây bên kia đột ngột vang lên một tiếng xoẹt chói tai, giống như tiếng dòng điện bị chập mạch do nước ngấm vào. Sau đó, toàn bộ âm thanh biến mất, chỉ còn lại tiếng rè rè đơn điệu kéo dài dù màn hình điện thoại vẫn hiển thị cuộc gọi đang kết nối. Khánh dập máy, hét lớn với tài xế taxi vừa dừng xe.
- Chú cho con về Bao Vinh, đi đường dọc sông Hương cho nhanh giùm con với!
Chiếc xe taxi phanh gấp trước đầu ngõ kiệt dẫn vào tiệm Vong Ký. Khánh đẩy cửa xe chạy ào vào trong mưa, nước mưa lạnh buốt thấm đẫm vai áo hắn chỉ trong vài giây. Hắn lao qua cánh cổng gỗ, mắt đảo nhanh xung quanh sân. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng đến kỳ lạ. Những chậu cây hải đường ngoài hiên sũng nước, những giọt mưa rơi xuống nền gạch tàu vỡ đôi thành những tia nước nhỏ.
Khánh dừng lại trước cửa chính của tiệm. Hắn đưa tay chạm vào lá bùa Giáp Hương dán trên khung cửa gỗ rường. Lá bùa màu vàng vẽ bằng mực chu sa vẫn nguyên vẹn, không hề có vết rách hay dấu hiệu bị lay chuyển bởi ngoại lực. Hắn nhìn xuống thềm nhà, nền xi măng nhẵn nhụi hoàn toàn khô ráo, không hề có một dấu chân ướt hay vệt nước nào dẫn từ ngoài sân vào trong nhà.
Hắn đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề khô khốc vang lên kẽo kẹt.
Bồi đang đứng nép sát vào góc bàn thờ Thần Tài ngay bên cạnh lối vào. Gương mặt đứa trẻ mười tuổi tái mét, hai tay nó siết chặt lấy vạt áo cộc tay, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm vào gian phòng khách phía trong. Khi thấy Khánh bước vào, Bồi khẽ giật bắn mình rồi nhanh chóng tiến lại gần, nắm lấy tay áo Khánh.
- Eng Khánh...
Bồi thì thầm, giọng run lên bần bật.
- Con nghe thấy tiếng nước chảy. Nước chảy róc rách từ người khách nớ, giống như tiếng nước sông Hương chảy dưới gầm đò dọc ban đêm rứa. Nhưng người nớ không có ướt chi hết.
Khánh siết nhẹ vai Bồi để trấn an đứa trẻ.
- Mi đứng yên đây, có chuyện chi thì chạy ngay ra ngõ nghe chưa.
Hắn hít sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở của mình rồi bước qua bức bình phong gỗ dẫn vào gian phòng khách phía trong của tiệm.
Trên chiếc ghế gỗ rường vốn là chỗ ngồi quen thuộc của Khánh mỗi khi trông tiệm, một người đàn ông đang ngồi tĩnh lặng.
Hắn mặc một chiếc áo dài đen cổ cao, vạt áo buông dài xuống tận gối. Mái tóc đen dài được buộc thấp sau gáy bằng một sợi dây vải thô, vài lọn tóc ẩm rủ xuống hai bên thái dương. Hắn ngồi thẳng lưng, một tay đặt hờ trên mặt quầy gỗ trắc, tay kia để trong tay áo rộng. Dù ngoài trời mưa đang trút nước xối xả và gió thổi thông thốc qua các khe cửa, tà áo của người đàn ông này vẫn khô ráo hoàn toàn, không có một giọt nước mưa nào bám vào lớp vải đen tuyền kia.
Khánh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên mặt quầy của người khách. Dưới lòng bàn tay nhợt nhạt của hắn, một vật thể tròn màu ngà đục đang nằm im lìm.
Đó là quân Tốt xương.
Khánh giật mình, vội vàng đưa tay thọc vào túi áo khoác của mình. Túi áo trống rỗng. Quân cờ vốn dĩ được hắn cất kỹ trong túi áo từ lúc rời lăng Minh Mạng đã biến mất tự lúc nào, và giờ đây nó đang nằm dưới những ngón tay thon dài của người đàn ông áo đen kia.
Khánh cố gắng kiềm chế sự run rẩy của các đầu ngón tay, hắn bước thêm hai bước để đứng đối diện với quầy gỗ, giọng nói cố giữ vẻ bình thản của một người làm nghề cầm đồ.
- Khách ghé tiệm Vong Ký vào giờ ni là muốn cầm vật hay chuộc vật?
Người đàn ông không ngẩng đầu lên ngay. Hắn chậm rãi gõ nhẹ ngón trỏ xuống mặt bàn gỗ, tiếng cạch cạch khô khốc vang lên, giống hệt tiếng những quân cờ xương va vào nhau dưới hầm ngầm. Hắn nói, giọng trầm thấp và lạnh lẽo.
- Ta đến để xem người trông coi sổ mới của tiệm có dám trả giá cho một cái tên hay không.
Khánh nhíu mày, hắn nhìn thẳng vào gương mặt của người đối diện. Đó là một gương mặt trẻ tuổi nhưng mang một vẻ nhợt nhạt vô hồn, đôi mắt đen sâu thẳm không hề phản chiếu ánh sáng từ chiếc đèn dầu đang cháy trên bàn.
- Tiệm Vong Ký có luật của tiệm. Muốn cầm hay chuộc đều phải có vật neo và tên tuổi rõ ràng. Nếu ông chỉ đến để nói chuyện phiếm thì mời ông ra cho.
Người đàn ông áo đen khẽ nở một nụ cười nhạt, nụ cười không hề chạm tới đôi mắt lạnh ngắt của hắn.
- Luật của tiệm này do ai đặt ra, ngươi nghĩ ta không biết sao? Bốn vỏ quân gọi đường gửi tới tiệm, lối vào dưới tấm đá thứ ba mươi ba, và cả sáu ngọn đèn dầu thắp bằng mỡ cá dưới hầm ngầm kia... Ngươi nghĩ ai đã chuẩn bị tất cả những thứ đó để chờ ngươi đến?
Khánh cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Hắn siết chặt nắm tay, cố giữ cho giọng mình không bị lạc đi.
- Là ông đã mở lối vào hầm mộ? Ông dẫn tui tới đó để làm chi?
- Ta chỉ mở ra một lối đi vốn dĩ đã bị chôn vùi.
Người đàn ông áo đen thu tay lại, để lộ quân Tốt xương nằm trơ trọi trên mặt quầy gỗ.
- Ba mươi hai người thợ đá năm xưa đã cống hiến cả đời mình cho công trình đó, nhưng cuối cùng tên tuổi của họ lại bị xóa sạch khỏi mọi ghi chép của người sống. Họ bị nhốt dưới lòng đất lạnh, linh hồn bị trói buộc vào những quân cờ xương này. Ta muốn ngươi ngồi vào chiếc ghế đối diện với bàn cờ đó, khai ván cờ để ba mươi hai cái tên kia được kéo ra khỏi sự giam cầm.
- Bằng cách ăn từng quân cờ và để họ tan biến hoàn toàn sao?
Khánh gằn giọng.
- Nguyễn Văn Đôi đã nói cho tui biết luật của ván cờ đó rồi. Ăn một quân cờ nghĩa là tự tay giết chết một vong hồn. Ông muốn tui làm chuyện đó để cứu ba người thợ đá hiện tại?
Người đàn ông áo đen không trả lời trực tiếp câu hỏi của Khánh. Hắn thò tay vào trong vạt áo dài, rút ra một mảnh giấy đen tuyền. Mảnh giấy đó không hề có nếp gấp, bề mặt láng bóng như được phủ một lớp sơn mài mỏng nhưng lại mềm mại như da thú. Hắn đặt mảnh giấy đen cạnh quân Tốt xương.
Ngay khi mảnh giấy vừa chạm vào mặt gỗ trắc của quầy, một luồng âm khí lạnh lẽo đột ngột bùng lên. Từ sâu dưới nền nhà, tiếng lao xao của hàng chục giọng nói đồng loạt vang lên. Đó là những tiếng kêu khóc thảm thiết, tiếng đục đá chan chát, tiếng thở dốc nặng nề của những người đàn ông đang kiệt sức dưới hầm tối. Những âm thanh đó đan xen vào nhau, dội vào tai Khánh khiến đầu hắn đau nhức như búa bổ.
Bồi đứng ở góc nhà đột nhiên hét lên một tiếng, hai tay nó bịt chặt lấy tai, người run bần bật.
- Eng Khánh! Con nghe thấy tiếng chú Đôi! Chú ấy đang gọi... chú ấy nói đừng có đi nước cờ Pháo! Đừng có ăn quân!
Người đàn ông áo đen khẽ xoay đầu lại. Ánh mắt lạnh ngắt của hắn dừng lại trên người Bồi. Hắn nhìn chằm chằm vào đứa trẻ mười tuổi, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên.
- Một đứa trẻ có Âm giác bẩm sinh. Thật hiếm thấy ở thời buổi này. Ngươi nhặt được nó ở đâu rứa?
Khánh lập tức bước lên một bước, che khuất tầm nhìn của người đàn ông hướng về phía Bồi. Hắn đặt tay lên mặt quầy, lòng bàn tay đè chặt lên quân Tốt xương để cắt đứt luồng âm khí đang tỏa ra.
- Ông chưa trả lời câu hỏi của tui. Theo luật của tiệm Vong Ký, khách đến đây phải xưng danh tính. Ông tên chi?
Người đàn ông áo đen nhìn bàn tay Khánh đang đè lên quân cờ. Hắn chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ rường. Khi hắn đứng lên, một mùi bùn đất sâu từ lòng sông Hương và mùi kim loại rỉ sét lạnh lẽo lập tức lan tỏa khắp gian phòng. Trên mặt ghế gỗ nơi hắn vừa ngồi, một vòng nước đen hình tròn đọng lại, rỉ ra những giọt nước nhỏ xuống nền nhà xi măng khô ráo.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ dưới lòng nước sâu.
- Ta tự xưng Âm Vũ.
Khánh cảm thấy vết bớt hình cá đỏ trên vai trái của mình đột ngột nóng rát lên như bị một thanh sắt nung đỏ áp vào da thịt. Cơn đau nhói khiến hắn phải khẽ nhăn mặt, nhưng hắn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không hề lùi lại nửa bước.
Âm Vũ bước qua bức bình phong gỗ, hướng thẳng ra phía cửa chính của tiệm. Khi đi ngang qua Khánh, hắn dừng lại một nhịp, ghé sát tai Khánh và thì thầm bằng một giọng điệu vừa quen thuộc vừa xa lạ.
- Tích, cuối cùng ngươi cũng trở lại.
Khánh đứng sững người. Cái tên đó một lần nữa vang lên, giống như tiếng gọi từ những giấc mơ mù sương mà hắn luôn cố gắng phủ nhận. Hắn quay ngoắt người lại, định nắm lấy vai người đàn ông để hỏi cho ra lẽ, nhưng bàn tay hắn chỉ chụp vào khoảng không lạnh ngắt.
Âm Vũ đã bước ra ngoài hiên. Thân hình cao gầy của hắn chìm dần vào màn mưa trắng xóa ngoài sân, nhưng giọng nói của hắn vẫn truyền qua tiếng gió rít, vang vọng bên tai Khánh.
- Hạn chót là tối ngày mười bảy tháng Tư, khi trăng non vừa lên. Nếu ngươi không khai cuộc, ba người sống dưới bàn sẽ thành ba quân mới ngoài biên, không thay bất kỳ quân nào trong ba mươi hai quân thật.