TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 63: Chương 063: Tấm Bia Thứ Ba Mươi Ba

Đèn tuýp trong kho tư liệu của Quang nháy hai cái rồi tắt hẳn. Chỉ còn đèn bàn chạy pin, quầng sáng vàng úa phủ lên bàn giấy. Mùi giấy lưu trữ ẩm mốc…

Nội dung chương

Đèn tuýp trong kho tư liệu của Quang nháy hai cái rồi tắt hẳn. Chỉ còn đèn bàn chạy pin, quầng sáng vàng úa phủ lên bàn giấy.

Mùi giấy lưu trữ ẩm mốc quyện trà nguội. Khánh ngồi ghế đẩu, hai tay trong túi quần, mắt dán vào bản chụp sổ công.

- Mi tìm ra cái chi rồi?

Quang đẩy gọng kính sát sống mũi, ngón trỏ rê dọc cột tên.

- Sổ công Nha Tu tạo ghi đợt trùng tu phía sau Bửu Thành năm một nghìn tám trăm bốn mươi ba. Ba mươi hai thợ đá được điều vào Kinh. Nhìn kỹ phần cấp lương và tiền công tháng cuối.

Khánh cúi sát. Dưới cột tên, phần ký nhận kỳ cuối trống trơn. Một gạch chéo mực đỏ kéo từ tên đầu tới tên chót.

- Họ không nhận tiền?

- Không hồ sơ nhận tiền. Không dòng nào ghi cho về quê. Không giấy chôn cất. Cả ba mươi hai người biến khỏi danh sách cùng một ngày. Với công trình lớn, chuyện cả đội lành nghề biến mất không lý do bãi chức hay phạt vạ là điều không xuôi.

Khánh không đáp ngay. Trong túi áo, quân Tốt xương lạnh xuyên lớp vải, bò lên bả vai trái. Vết bớt cá đỏ ngứa âm ỉ.

- Còn nền đá kín mi nói?

Quang lật trang kế. Mép phải rách thẳng. Xơ giấy sắc, không mục.

- Vết này do dao cắt, chẳng phải mục tự nhiên. Ai đó gọt sạch phần mô tả vị trí ngay sau khi sổ được lưu. Chỉ còn một dòng mực nhạt sát lề: Nguyễn Văn Đôi phụ trách nền đá kín dùng để cất vật tế. Bên chữ Đôi có ba chấm nhỏ xếp tam giác.

Khánh chụp trang giấy bằng điện thoại, đứng dậy.

- Tau qua hỏi o Bảy. Mi canh máy. Phan Khanh có tin mới thì báo liền.

Quang gật, không hỏi thêm. Hắn biết lúc này nói nhiều chỉ tổ làm Khánh cáu.

Mưa Huế nặng hạt hơn khi Khánh ra khỏi ngõ. Nước chảy thành dòng trên mái ngói Bao Vinh. Sông Hương đục sát bờ.

Quán chè Cô Bảy vắng khách. Củi ướt nổ lép bép trong bếp. Khói xám bay vơ vẩn dưới hiên tôn.

Cô Bảy khuấy nồi chè đậu ngự, không ngẩng.

- Đi đứng kiểu chi mà ướt như chuột lột rứa? Lại đằng bếp hơ tay cho ấm.

Khánh không ngồi bếp. Hắn đặt điện thoại lên bàn gỗ, ảnh ba chấm còn sáng.

- O nhìn cái ni. Có nhận ra không?

Bà ngừng khuấy. Vá gỗ gác lên đĩa sứ. Bà bước lại, mắt dừng ở ba chấm quanh tên Đôi. Vai bà khẽ giật dưới áo bà ba nâu.

- Mi lấy ở mô?

- Sổ công triều Nguyễn. Quang tìm được. Ba mươi hai thợ đá mất tích năm một nghìn tám trăm bốn mươi ba. Người phụ trách tên Nguyễn Văn Đôi. Hôm qua ở tiệm, người áo đen cũng nhắc tên ni.

Cô Bảy thở dài. Bàn tay có sẹo chữ X vuốt mái tóc bạc nửa.

- Đây chẳng phải ký hiệu triều đình. Cũng chẳng phải dấu quan binh. Đây là dấu cầu cứu của thợ bị nhốt trong công trình. Khi biết mình sẽ bị bịt miệng để giữ bí mật, thợ cả tìm cách đục ba chấm lên đá cuối, hoặc lén ghi vào sổ. Người sau thấy thì biết còn mạng dưới đất.

Khánh im. Mưa ngoài hiên rơi thành tiếng.

- Người áo đen hôm qua...

- Một vong đi quá lâu mà không chịu tan. O không gọi tên hắn. Mi cũng đừng hỏi nguồn. Chỉ nhớ một điều. Đừng để hắn định luật thay người chết. Hắn muốn mi ngồi vào chỗ hắn bày sẵn thì mi phải tự quyết, không để hắn viết luật hộ.

Bà nhìn thẳng Khánh.

- O nói rứa đủ chưa?

- Đủ.

Điện thoại rung. Tin Phan Khanh: Có lối vào khu tu bổ. Ra Bửu Thành ngay. Mang đúng người cần thiết.

Khánh bỏ máy vào túi.

- O đi cùng được không?

Cô Bảy tắt bếp, lấy gói giấy bản trên kệ.

- Đi. Nhưng o đứng ngoài nền đá. Đất mộ không phải chỗ o ở lâu.

Khu tu bổ phía sau Bửu Thành bị phong tỏa bằng dây cảnh báo vàng. Mưa tạnh được lúc, nền đất vẫn nhão. Mùi vôi mới trộn mùi bùn cũ.

Phan Khanh đứng sẵn dưới tán dương xỉ, áo mưa kéo tới cằm. Anh gật khi thấy Khánh, Quang và Cô Bảy.

- Tôi cho các anh vào với điều kiện rõ. Anh Quang chỉ ghi chép, không đụng hiện trường. Cô đứng ngoài phạm vi nền đá cũ. Còn anh Khánh, mọi thứ tìm thấy phải giao cơ quan điều tra trước khi anh làm bất kỳ nghi thức nào. Hiểu chứ?

- Hiểu.

- Đội cứu hộ đứng vòng ngoài. Đo khí xong mới được xuống. Có dây bảo hiểm. Không ai tự ý phá tường hay bẩy đá khi chưa có lệnh tôi.

Khánh gật. Hắn không thích bị dặn, nhưng chỗ ni không phải tiệm cầm đồ.

Quang trải bản chụp bản đồ tu bổ lên nắp thùng nhựa. Ngón hắn chỉ các mốc móng cũ.

- Hồ sơ ghi ba mươi hai tấm đá đánh dấu vòng nền. Đếm thật xem.

Khánh đi quanh khu móng. Mưa bám gáy. Hắn đếm thầm.

Một. Hai. Ba.

Tới ba mươi hai thì dừng. Hắn nhìn lại. Còn một tấm nữa, lệch về phía góc tường đổ. Tấm thứ ba mươi ba.

Bề mặt được làm cũ, sờn đúng kiểu đá nằm ngoài trời lâu năm. Nhưng chân tấm không một vệt rêu. Đất quanh mép có vệt xước mới, màu sáng hơn lớp mặt.

- Anh Khanh. Tấm ni lạ.

Phan Khanh lại gần, cúi xem. Anh rút găng, quệt đất ướt ở chân đá.

- Không rêu. Có vết kéo. Mới.

Anh ra hiệu hai cảnh sát hỗ trợ dùng xà beng luồn khe. Phiến đá dịch một nhịp. Dưới mép lộ mảnh vải phản quang, sợi chỉ còn dính bùn.

Phan Khanh nhặt bằng kẹp, soi đèn.

- Đồng phục đội tu bổ. Một trong ba người mất tích mặc loại ni.

Dưới lớp đất mỏng hơn, ba đường cào từ dưới lên. Ngắn. Sâu. Như ngón tay người còn sức thở đã cố bới ra.

Quang tái mặt, vẫn ghi chép đều tay.

- Ba đường. Ba người.

Khánh không nhìn hai người kia. Hắn lấy từ túi trong tờ giấy vàng, thỏi son và lọ nước nhỏ. Nước Sông Hương lấy từ bến sáng nay, vẫn đục nhẹ.

- Anh cho tui thử một nhịp. Không phá hiện trường. Chỉ dò.

Phan Khanh nhìn tờ giấy, rồi nhìn mặt Khánh. Anh im vài giây.

- Làm nhanh. Có máu hay cháy gì, dừng ngay. Tôi ghi nhận đây là biện pháp hỗ trợ tìm người, không phải tôi xác nhận chuyện vong.

Khánh đặt giấy vàng lên nền sát khe đá. Hắn viết ba tên thợ mất tích bằng son. Nét chữ hơi run vì lạnh. Hắn cắn đầu ngón cái, nhỏ một giọt máu xuống giữa ba tên, rồi nhỏ ba giọt nước sông.

Giấy không cháy. Son không trôi theo mưa vương. Cả ba nét tên cùng chảy, chậm, về cùng một khe dưới tấm đá giả.

Chỉ được vài nhịp thở.

Tai Khánh ù như có ai bịt bằng lòng bàn tay ướt. Mũi hắn nóng. Máu chảy xuống môi, tanh và đặc.

Trong khoảng ngắn ấy hắn nghe rõ.

Ba nhịp tim yếu, lệch nhịp, ở độ sâu khoảng vài mét. Bên cạnh đó là tiếng nghiến răng ken két của rất nhiều người. Và tiếng lách cách của quân cờ va vào nhau trên một mặt bàn khô.

Chẳng do gió. Cũng chẳng phải tưởng tượng.

Khánh quệt máu bằng mu bàn tay.

- Họ còn sống dưới đó. Yếu. Có cái đang hút dần.

Quang đỡ vai hắn kịp lúc hắn loạng.

- Mi chảy máu mũi nhiều đó.

- Không sao. Thuật ni tốn. Đất khô lăng tẩm nuốt sức nhanh.

Cô Bảy từ sau bụi dương xỉ bước tới mép dây. Bà không vào trong nền. Bà mở gói giấy bản, lấy ba nén nhang đỏ sậm.

Bà không dùng quẹt. Bà đưa đầu nhang chạm vệt máu Khánh còn dính trên mép đá. Lửa bén ngay. Khói xám đục bốc lên, mùi trầm lẫn vị mặn.

Bà cắm ba nén thành tam giác quanh khe.

- O giữ lối. Khói ni chặn âm khí xông lên bịt miệng hầm. Nhưng chỉ được ba mươi phút. Đất đây thuộc quyền mộ táng. Pháp nước của o không đứng lâu trên cạn. Nhang tàn là lối khép. Người dưới kẹt luôn.

Phan Khanh nhìn ba ngọn lửa không tắt dưới trời ẩm. Mặt anh cứng lại, rồi anh kéo bộ đàm.

- Tổ một, tổ hai giữ vòng ngoài. Không ai vào phạm vi âm khí khi chưa có lệnh. Đội cứu hộ chuẩn bị oxy, cáng, dây. Đo khí miệng hầm trước. Tôi xuống trước cùng dân sự hỗ trợ. Lối hẹp, từng người một.

Tắt đàm, anh nhìn Khánh và Quang.

- Tôi chưa tin hết chuyện vong. Nhưng có người còn thở thì phải đưa lên. Đây là quyết định điều tra và cứu hộ. Anh Khánh đi đầu vì anh nhận ra dấu. Anh Quang đi giữa, rọi đèn và đối chiếu sổ. Tôi đi cuối.

- Được.

Hai cảnh sát hỗ trợ gồng xà beng. Phan Khanh đếm.

- Một. Hai. Ba.

Phiến đá rít lên khi bị bẩy lệch. Khoảng tối há ra dưới nền. Luồng khí lạnh xộc lên, mang mùi vôi cũ và bùn đáy sông. Ba ngọn nhang chao mạnh nhưng không tắt. Khói xám ôm miệng hầm như vòng cổ.

Khánh bật đèn pin. Cầu thang đá hẹp dựng đứng, ướt, không thấy đáy.

Ánh đèn vừa chạm bậc đầu, từ dưới vọng lên giọng đàn ông khàn đặc, như hai phiến đá cọ vào nhau trong hốc hẹp:

- Đủ ba mươi hai quân rồi. Chỉ còn thiếu người ngồi cờ.

Chương khác

Xem thêm