TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 62: Chương 062: Người Gọi Tên Tích

Năm giờ mười hai phút sáng. Trời Gia Hội chưa chịu sáng hẳn, sương mù từ phía cồn Hến giăng theo mặt sông Hương tràn vào các ngõ kiệt, mang theo cái lạnh…

Nội dung chương

Năm giờ mười hai phút sáng.

Trời Gia Hội chưa chịu sáng hẳn, sương mù từ phía cồn Hến giăng theo mặt sông Hương tràn vào các ngõ kiệt, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của những ngày tháng Tư. Khánh bước xuống cầu thang gỗ của tiệm Vong Ký, tiếng gỗ kêu cót két dưới chân vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Hắn kéo lại vạt áo khoác mỏng, bước qua gian giữa để ra phía sân sau hướng ra bờ sông.

Dưới mái hiên thấp, Ông Tư đã ngồi đó từ lúc nào.

Ông ngồi trên chiếc ghế đẩu bằng gỗ mít cũ kỹ, ống quần bên trái kéo cao lên quá gối, để lộ ống chân gầy guộc, xám xịt và gần như mất hết lực. Cả hai bàn chân ông đặt ngập trong một chậu nhôm đựng đầy nước sông Hương đục ngầu bùn cát. Cạnh chậu nước, chiếc đồng hồ báo thức bằng sắt rỉ sét đặt trên chiếc hòm gỗ nhỏ, tiếng kim giây chạy tích tắc khô khốc. Kim phút của chiếc đồng hồ chỉ đúng vạch bốn mươi chín.

Khánh tiến lại gần, định hỏi ông có cần thêm nước ấm không thì bước chân hắn khựng lại.

Trong làn nước sông đục ngầu kia, một vệt đỏ sậm uốn lượn sát bàn chân trái của ông. Đó là một con cá nhỏ có lớp vảy màu son, vây đuôi dài quét nhẹ vào lớp da sần sùi của Ông Tư. Khánh chớp mắt, cúi thấp người xuống mép chậu nhôm. Vệt đỏ tan ra thành những hạt bụi nước nhỏ rồi biến mất hoàn toàn. Nước trong chậu chỉ còn lại một màu nâu xám của bùn và mùi tanh nồng của sắt gỉ.

- Nhìn chi mà nhìn.

Ông Tư không ngước lên, giọng ông khàn đặc vì sương đêm.

- Lấy cho tau cái khăn lau chân.

Khánh quay vào trong lấy chiếc khăn bông cũ, lúc trở ra hắn khẽ hỏi.

- Sáng mô tui cũng thấy ông ngâm chân đúng chừng ni phút. Nước sông Hương mùa ni lạnh buốt, ông ngâm lâu rứa không sợ khớp hắn hành hành sao?

Ông Tư rút chân ra khỏi chậu nước, đón lấy chiếc khăn từ tay Khánh rồi lau chậm rãi. Da thịt trên chân ông lạnh ngắt, những đường gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo như rễ cây khô bám vào đá.

- Có những món nợ phải trả đúng giờ.

Ông Tư vừa lau chân vừa nói, giọng bình thản nhưng không có chỗ cho sự đùa cợt.

- Thiếu một phút không được, chậm một giây cũng không xong. Mi đừng có tò mò mấy chuyện vặt vãnh ni.

Ông đặt chân xuống đất, khó khăn xỏ vào đôi dép cao su cũ. Chân trái của ông gần như phải dùng tay nhấc lên mới đặt đúng vị trí. Ông ngước mắt nhìn Khánh, ánh nhìn đục mờ nhưng sắc bén.

- Hôm qua mi nhặt được mấy quân cờ gỗ thị ở lăng Minh Mạng đem về phải không?

- Dạ. Bốn quân cờ bám bùn đỏ. Tui để trên bàn rường ngoài quầy tiếp khách.

Ông Tư chống gậy đứng dậy, tiếng gậy mun gõ xuống nền gạch nghe nặng nề.

- Cờ tướng trên đời có nhiều lối chơi. Nhưng đáng sợ nhất là ván cờ mà kẻ bày trận tự đặt ra luật riêng, ép người khác phải đi theo quân của họ. Mi chưa biết ai đặt luật thì tuyệt đối không được nhận lời chơi cờ. Nhớ lấy lời tau.

Ông Tư chậm rãi đi vào gian trong, để lại Khánh đứng một mình bên chậu nước sông đang lắng bùn.

***

Tám giờ sáng, trời bắt đầu lác đác mưa bụi.

Khánh mang vỏ quân cờ gỗ có ảnh xương mà hắn nhặt được hôm qua ra quầy tiếp khách. Lớp hiện hình một đốt xương ngón tay người vẫn chập chờn trên lõi gỗ, mang chữ "Đôi" bằng son đỏ. Sau một đêm, màu son ấy trông vẫn còn ướt, bóng loáng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu trên quầy.

Khánh chuẩn bị một tờ giấy vàng mã, một bát nước sông Hương lấy từ lu đất ngoài sân và một cây kim khâu nhỏ. Hắn muốn dùng chút Hương Thuật học được để dò xem kẻ gửi vỏ quân này là ai. Hắn quấn tờ giấy vàng quanh lõi gỗ mang ảnh xương, đặt vào đĩa sứ rồi nhỏ ba giọt nước sông lên bề mặt giấy.

Nước vừa thấm vào sợi giấy vàng, mép giấy bỗng nhiên chuyển sang màu đen cháy xém. Một làn khói mỏng bốc lên, mang theo mùi khét của vải liệm cũ bị đốt dở. Khánh rùng mình. Hắn cầm cây kim khâu, chích nhẹ vào đầu ngón tay trỏ của mình để lấy máu niêm phong dấu vết.

Vết châm nhỏ xíu, nhưng giọt máu đỏ tươi vừa trào ra đã nhanh chóng chảy dài xuống ngón tay. Khánh nhỏ máu lên tờ giấy vàng để chặn luồng âm khí đang bốc lên. Kỳ lạ là vết thương nhỏ ở ngón tay hắn không chịu cầm máu. Máu cứ rỉ ra liên tục, nhỏ từng giọt xuống mặt bàn gỗ gụ đen bóng. Khánh phải dùng khăn giấy chặn chặt lấy ngón tay, lòng bàn tay hắn lạnh toát.

Trong lúc hắn đang loay hoay giữ vết thương, một luồng gió lạnh từ ngoài đường thốc thẳng vào cửa tiệm. Bóng tối trong gian phòng khách đột ngột dày lên.

Khánh nhìn vào chiếc ghế tựa bằng gỗ rường đặt đối diện quầy tiếp khách. Trên chiếc ghế vốn trống không ấy, một bóng đen mờ ảo đang ngồi tĩnh lặng. Cái bóng có hình dáng một người đàn ông mặc áo dài, đầu hơi cúi. Nhưng khi Khánh chớp mắt, cố nhìn kỹ thì cái bóng lại nhạt đi, chỉ còn là một khoảng không xám xịt.

Bên ngoài sân, Bồi đang quét lá rụng bỗng dừng tay.

Tiếng chổi tre quét trên sân gạch đột ngột ngưng bặt. Thằng bé đứng im, đầu hơi nghiêng như đang lắng nghe một âm thanh nào đó từ rất xa. Tiếng nước chảy róc rách trong chum đất, tiếng nước sôi sùng sục trong ấm trà trên bếp lò và cả tiếng mưa rơi lộp bộp trên rãnh mái ngói đều đồng loạt biến mất. Không gian xung quanh tiệm Vong Ký im lặng đến mức đáng sợ, như thể dòng chảy của nước đã bị một bàn tay vô hình chặn đứng.

Bồi buông chổi, chạy nhanh vào trong quầy. Nó nắm lấy vạt áo Khánh, mặt cắt không còn giọt máu, nói nhỏ.

- Eng Khánh... có người đứng ngoài cổng. Nhưng con không nghe thấy tiếng chân của họ. Nước dưới sông cũng không chảy nữa rồi.

Khánh vỗ nhẹ vai Bồi, ra hiệu cho nó lùi lại phía sau quầy. Hắn đứng thẳng người, mắt nhìn đăm đăm ra phía cửa chính.

Một người đàn ông bước qua ngưỡng cửa tiệm Vong Ký.

Hắn mặc một bộ áo dài đen cao cổ, vạt áo dài quét nhẹ trên nền gạch. Mái tóc dài của hắn được buộc thấp sau gáy bằng một sợi dây vải đen. Ngoài trời đang mưa bụi lất phất, nhưng trên vai áo và tóc của người này không hề dính một giọt nước nào. Hắn bước đi không một tiếng động, nhưng điều kỳ lạ nhất là bóng của hắn in xuống nền gạch lại hướng ngược về phía cửa chính, đối nghịch hoàn toàn với ánh sáng ban ngày đang hắt vào từ ngoài kiệt.

Người đàn ông áo dài đen đi thẳng đến chiếc ghế tựa đối diện quầy, thản nhiên ngồi xuống. Hắn đặt hai ngón tay lên mặt bàn gỗ rường. Một ảnh quân Tướng bằng xương hiện dưới đầu ngón tay như bóng nằm dưới mặt nước, không có trọng lượng và không phải quân thật bị lấy khỏi bàn cờ dưới hầm.

Hắn ngước mắt nhìn Khánh, đôi mắt đen kịt không một chút ánh sáng.

- Ta đã gửi bốn vỏ quân gọi đường tới tiệm cho ngươi.

Giọng của người đàn ông trầm thấp, mang theo hơi lạnh buốt giá của nước sông mùa lụt.

Khánh giữ chặt Bồi sau lưng mình, cố gắng giữ cho giọng nói của mình được tự nhiên nhất có thể. Hắn dùng giọng Huế để đối đáp.

- Ông mời tui tới đó mần chi?

Người đàn ông áo dài đen khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không hề chạm đến đôi mắt lạnh lẽo của hắn.

- Ta muốn nhìn xem người trông coi Vong Ký sẽ chọn cách nào. Ngươi sẽ cứu ba mạng người sống đang thoi thóp dưới hầm đá, hay ngươi sẽ giữ lại cái tên của người đã chết từ trăm năm trước để đưa họ về sông?

Khánh siết chặt tay Bồi phía sau lưng. Hắn cảm nhận được hơi lạnh từ người đàn ông kia đang tràn qua mặt bàn gỗ, làm da thịt hắn nổi gai ốc.

- Ba người thợ đá đó không liên quan chi đến ván cờ của ông.

Khánh nói, giọng đanh lại.

- Ông muốn đòi tên ai thì cứ tìm người đó, mắc mớ chi phải hại người sống?

Người lạ không trả lời câu hỏi của Khánh. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở vệt bớt hình cá đỏ trên cổ áo Khánh đang lộ ra. Ánh mắt hắn đột ngột thay đổi, có một sự thích thú kỳ dị hiện lên.

- Ngươi vẫn muốn làm Nguyễn Vĩnh Khánh sao, Tích?

Cái tên "Tích" vang lên giữa gian phòng tĩnh lặng làm Khánh như bị dội một gáo nước đá vào gáy. Vết bớt hình cá đỏ trên vai trái của hắn bỗng nhiên nóng rát, cảm giác như có hàng trăm mũi kim nung đỏ đang châm thẳng vào da thịt. Hắn lùi lại nửa bước, tay trái ôm lấy bả vai.

- Ông nói bậy bạ chi rứa?

Khánh cố giữ giọng mình không run.

- Tui tên là Nguyễn Vĩnh Khánh. Tui không biết người tên Tích mô hết.

Kẻ áo đen đàn ông áo dài đen nhìn chằm chằm vào Khánh, giọng hắn thấp xuống như tiếng gió rít qua khe cửa.

- Dòng nước dưới sông Hương còn nhớ tiếng gọi ấy. Còn ngươi nhận hay không là việc của ngươi.

***

Từ phía cầu thang gỗ ở gian trong, tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Cộc. Cộc.

Tiếng gậy mun gõ xuống nền nhà khô khốc. Chân trái của Ông Tư kéo lê trên mặt sàn gỗ, tạo ra những âm thanh nặng nề, chậm chạp.

Người đàn ông áo dài đen nghe tiếng gậy thì khẽ nghiêng đầu về phía bức bình phong ngăn giữa gian trong và quầy tiếp khách. Hắn không tỏ ra sợ hãi hay vội vã, chỉ có một vẻ giễu cợt hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt.

Trước khi Ông Tư kịp bước qua bức bình phong, người đàn ông áo dài đen đứng dậy. Dáng người của hắn nhạt dần trong không khí, giống như một bức tranh mực tàu bị nước dội vào. Hắn tan biến vào một vệt nước mưa đọng trên nền gạch bông sát chân ghế, chỉ để lại một mùi bùn đất ẩm ướt và lạnh buốt.

Khi Ông Tư bước ra tới quầy tiếp khách, chiếc ghế tựa đã trống không. Trên mặt bàn gỗ rường, ảnh quân Tướng cũng tan mất, chỉ còn vệt nước loang lổ đang bốc hơi nhanh chóng.

Bồi lập tức chạy lại gần Ông Tư, hai tay níu chặt lấy vạt áo chàm của ông. Thằng bé lí nhí kể lại toàn bộ sự việc bằng giọng run rẩy.

- Ông Tư ơi... người tê... người mặc áo dài đen khi nãy... họ gọi eng Khánh là Tích.

Ông Tư nghe xong, gương mặt già nua vốn đã xám xịt nay càng trở nên nhợt nhạt hơn. Bàn tay ông nắm chặt lấy đầu gậy bằng gỗ mun đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một vệt máu nhỏ rỉ ra từ kẽ móng tay trỏ của ông do ông miết quá mạnh vào vết khắc trên gậy.

Khánh đứng sau quầy, nhìn chăm chăm vào vệt máu trên tay Ông Tư. Hắn chờ đợi một lời giải thích. Hắn muốn hỏi vì sao người lạ kia lại biết cái tên "Tích" - cái tên mà hắn chỉ mới thấy trong giấc mơ và trang gia phả cũ.

Nhưng Ông Tư không nhìn Khánh. Ông chỉ nhìn vệt nước mưa đang bốc hơi trên nền gạch, giọng ông lạnh lùng và dứt khoát.

- Lấy dầu hỏa ra đây. Đốt sạch vệt nước ni cho tau.

Ông Tư...

Khánh định lên tiếng.

- Tau bảo mi đốt sạch!

Ông Tư gằn giọng, tiếng gậy mun nện mạnh xuống nền nhà làm chiếc đồng hồ báo thức trên quầy rung lên bần bật.

- Không được để lại một giọt nước mô của kẻ tê trong tiệm ni. Đốt mau!

Khánh im lặng. Hắn biết tính Ông Tư, khi ông đã dùng giọng này thì có hỏi thêm cũng vô ích. Hắn đi vào gian trong lấy chai dầu hỏa và hộp quẹt. Hắn tưới dầu lên vệt nước mưa còn sót lại trên nền gạch và trên mặt chiếc ghế tựa gỗ rường, rồi đánh lửa.

Ngọn lửa xanh lét bùng lên, nhanh chóng thiêu rụi vệt nước ẩm ướt. Mùi dầu hỏa khét lẹt bốc lên, lấn át hoàn toàn mùi bùn đất và mùi trầm hương cũ.

Khánh giả vờ bận rộn dùng giẻ lau dọn tàn tro trên nền nhà. Hắn cố tình cúi thấp người để tránh ánh mắt dò hỏi của Ông Tư, cũng như để che giấu sự dao động trong lòng mình. Hắn nhặt vỏ quân gỗ mang chữ Đôi lên để cất vào túi áo.

Khi lật mặt dưới của vỏ quân lên để kiểm tra, ngón tay Khánh chạm vào phần đế gỗ nhẵn nhụi. Ở đó, một dòng chữ viết bằng son đỏ tươi rói hiện ra, nét chữ vẫn còn ướt như máu mới rỉ từ vết thương của hắn lúc nãy.

Dòng chữ ghi rõ: "Tối mười bảy tháng Tư, bàn cờ nhận người thứ ba mươi ba."

Chương khác

Xem thêm