TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 65: Chương 065: Luật Ván Cuối
Cái lạnh bên trong căn hầm đá không giống cái lạnh của những cơn mưa phùn ngoài phố Hàng Bè. Nó là thứ lạnh ẩm mốc, bám chặt lấy da thịt và mang theo mùi…
Nội dung chương
Cái lạnh bên trong căn hầm đá không giống cái lạnh của những cơn mưa phùn ngoài phố Hàng Bè. Nó là thứ lạnh ẩm mốc, bám chặt lấy da thịt và mang theo mùi mỡ cháy khét lẹt từ sáu ngọn đèn dầu treo dọc vách đá xám xịt. Khánh đứng im trước chiếc ghế gỗ trắc trống không. Hai bàn tay hắn đút sâu vào túi quần, ngón tay cái khẽ miết vào lớp vải lót để ngăn một cơn run rẩy vô cớ. Hắn không ngồi xuống.
Trên mặt bàn cờ gỗ trắc, ba mươi hai quân cờ ngả màu ngà đục nằm im lìm giữa những đường rãnh bám đầy bụi vôi. Phía sau quân Tướng đỏ, bóng hình Nguyễn Văn Đôi mỗi lúc một đặc lại dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn đèn dầu. Ông ta mặc chiếc áo nâu thợ rách gấu, hai bàn tay đặt trên đầu gối để lộ hai vết sẹo cụt lủn ở chỗ đáng lẽ là ngón tay cái. Nơi cổ tay ông ta, những vết lún màu tím đen hằn sâu vào da thịt hồn, dấu vết của những sợi dây thừng siết chặt từ một trăm tám mươi ba năm trước.
Khánh nhìn thẳng vào vong hồn người thợ cả, giọng hắn khàn đi vì hơi ẩm của căn hầm.
- Tui không ngồi vào ghế ni. Trước khi bất kỳ ai ở đây chạm tay vào quân cờ, ông phải nói cho rõ luật của cái bàn này.
Nguyễn Văn Đôi ngẩng đầu lên. Đôi mắt trũng sâu của ông ta không có lòng trắng, chỉ có một màu xám đục như nước sông Hương mùa lụt. Ông ta đưa hai bàn tay cụt ngón lên gần mặt bàn, giọng nói rè rè như tiếng hai phiến đá cọ vào nhau dưới lòng đất.
- Cậu không ngồi cũng không được. Bàn cờ ni đã mở, oán khí của tụi tui đã chọn cậu làm người đối trọng. Muốn rời khỏi đây, ván cờ phải có người đi nước đầu tiên.
Khánh chỉ tay vào những quân cờ méo mó, thô ráp trên bàn.
- Ba mươi hai quân cờ ni được làm từ chi?
Nguyễn Văn Đôi nhìn những chữ Hán khắc bằng sơn son đã xỉn màu trên mặt xương.
- Từ xương ngón tay cái của tụi tui. Ba mươi hai người thợ đá của đội thợ xây dựng Bửu Thành năm 1843. Mỗi người bị chặt đi một đốt xương ngón cái để gọt thành một quân cờ. Mỗi quân giữ một cái tên, một mảnh ký ức và phần hồn chưa tan của một người. Khi tụi tui bị nhốt chết dưới hầm ni, oán khí nhập vào xương, trói chặt tất cả vào mặt gỗ trắc này.
Quang bước lên một bước, ánh đèn pin từ tay anh ta quét qua vệt vôi sống trộn tro xương trám dọc theo phần phân chia ranh giới giữa hai bên bàn cờ. Anh ta hỏi, giọng run lên vì sự tò mò của một người nghiên cứu sử liệu.
- Ai đã làm chuyện ni với các ông? Có phải lệnh của quan giám công không? Hay là lệnh từ trên hoàng cung truyền xuống?
Nguyễn Văn Đôi lắc đầu chậm rãi, những sợi tóc khô xơ xòa xuống trán.
- Tụi tui chỉ là thợ đá nghèo dưới vạn đò lên làm phu. Xây xong hầm ngầm dưới Bửu Thành thì quan giám công bảo cả đội xuống đây nhận tiền công rồi về quê. Khi người cuối cùng vừa bước xuống, cửa đá phía trên bị hạ xuống, bịt kín lối ra. Họ đổ vôi sống và nước sông Hương xuống để chặn đường sống của tụi tui. Trước khi chết đói, từng người một bị bắt chặt ngón tay cái. Ông ta chỉ nghe nói đó là lệnh từ trên, không có vật chứng chứng minh người ban lệnh cuối cùng. Ký ức về kẻ ra lệnh đã bị bàn cờ ni xóa sạch rồi.
Khánh nheo mắt. Hắn cúi người xuống, áp tai về phía mặt đất nện ẩm ướt bên cạnh chân bàn gỗ trắc. Giữa tiếng lép bép của dầu cháy và tiếng gió rít qua khe đá, hắn nghe thấy những âm thanh rất khẽ.
*Phù... Phù... Phù...*
Đó là ba nhịp thở cực kỳ yếu ớt, đứt quãng và chậm chạp, giống như tiếng thở của những người đang lịm đi vì thiếu dưỡng khí trong một không gian kín.
Khánh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Văn Đôi.
- Ba người thợ đá mất tích hôm mười tháng Tư đang ở dưới đó?
- Họ vẫn còn sống. Họ bị nhốt trong một khoang ngầm thấp hơn, nơi tụi tui từng nằm chờ chết. Nhưng sinh khí của họ đang bị bàn cờ ni hút dần. Nếu trước khi thời hạn kết thúc mà ván cờ chưa phân thắng bại, hồn của họ sẽ bị hút sạch để khắc tên vào ba quân cờ trắng ngoài biên kia. Ba quân đó là vị trí mới ngoài biên, không thay và không bù cho bất kỳ quân nào trong ba mươi hai quân thật.
Khánh siết chặt nắm tay trong túi quần. Hắn nhìn ba quân gỗ trắng chưa khắc chữ nằm trơ trọi ngoài biên bàn cờ.
- Luật ván cờ ni cụ thể là răng?
- Người được bàn chọn phải ngồi xuống đánh một ván cờ với quân Tướng đỏ của tui. Mỗi khi một quân cờ trên bàn bị ăn, phần hồn gắn với quân cờ đó sẽ bị đẩy tới chỗ tan biến hoàn toàn, không thể đầu thai hay siêu thoát. Nếu cậu thua, cậu sẽ mất Tướng, và hồn của cậu phải thế vào vị trí quân Tướng đỏ để giữ bàn cờ này tiếp tục hoạt động.
Khánh nhíu mày, giọng hắn đanh lại.
- Tiệm tui nhận cầm đồ âm để giải oan, không nhận chơi trò đánh cược sinh mạng. Tui sẽ mang bàn cờ ni về tiệm Vong Ký để niêm phong. Ông giao bàn cho tui theo lệ cầm đồ đi.
Nguyễn Văn Đôi lắc đầu, hai bàn tay cụt ngón của ông ta như bị hút chặt vào mặt bàn gỗ trắc.
- Không được. Giao ước cũ đã khóa cả tên lẫn xương của tụi tui vào đây rồi. Không ai có thể nhấc bàn cờ ni đi nơi khác nếu ván cờ chưa kết thúc. Chỉ có người thắng cuộc mới chạm được vào lõi niêm dưới quân Tướng đỏ để giải thoát cho ba mươi mốt người còn lại.
Quang đứng bên cạnh, sắc mặt anh ta trở nên tái nhợt dưới ánh đèn pin. Anh ta thì thào vào tai Khánh.
- Khánh, luật ni ác quá. Muốn cứu ba người thợ đá dưới kia thì mi phải ngồi xuống đánh cờ. Nhưng mỗi lần mi ăn một quân cờ của họ, nghĩa là mi tự tay đẩy một vong thợ đá năm xưa vào chỗ tan biến hoàn toàn. Kẻ tạo ra bàn cờ ni muốn mi phải tự tay hại những người cần cứu.
Phan Khanh bước lên, tay anh ta đặt lên vai Khánh, lực bóp rất mạnh.
- Chúng ta rút lui. Ưu tiên người sống trước. Tôi sẽ cho lực lượng cứu hộ khoan thông khoang ngầm từ hướng khác để đưa ba người thợ đá ra ngoài. Không thể để anh ngồi đánh một ván cờ sinh tử với ma quỷ trong tình trạng này.
Khánh nhìn ba sợi chỉ đỏ treo lơ lửng trên miệng hầm. Chúng đang run rẩy dữ dội. Giọng Cô Bảy từ phía trên vọng xuống qua khe đá, nghe gấp gáp và méo mó vì khoảng cách.
- Nhang sắp tàn rồi! Còn chưa đầy một phút nữa là lối vào khép lại! Lên ngay, đừng để đất cát nuốt mất đường về!
Những hạt cát nhỏ bắt đầu rào rào rơi xuống từ trần hầm đá. Vách đá hai bên phát ra những tiếng rít khô khốc, như thể những phiến đá khổng lồ đang từ từ dịch chuyển để khép kín khoảng không gian này lại.
Khánh đứng thẳng người dậy. Hắn nhìn vong hồn Nguyễn Văn Đôi vẫn đang ngồi bất động sau quân Tướng đỏ.
- Tui sẽ quay lại trước khi thời hạn kết thúc.
Nguyễn Văn Đôi nhìn Khánh, hai chữ son trên quân Tướng đỏ khẽ bừng lên một sắc đỏ tối tăm.
- Hạn chót là tối ngày mười bảy tháng Tư, khi trăng non vừa lên. Nếu lúc đó cậu không ngồi vào ghế, ba người thợ đá dưới kia sẽ thành ba quân mới ngoài biên, và bàn cờ ni sẽ tự động tìm đến tiệm của cậu. Kẻ thắp sáu ngọn đèn dầu dưới hầm ni không thuộc nhóm thợ của tụi tui. Hắn đang chờ cậu nhận lời chơi đó.
Khánh không kịp hỏi thêm. Phan Khanh đã nắm lấy vai hắn, kéo mạnh về phía cầu thang đá. Quang chạy phía trước, ánh đèn pin quét loạng choạng trên những bậc đá ẩm ướt đang dần bị đất cát tràn vào che lấp.
Khánh bước vội lên những bậc đá hẹp. Khi gót chân hắn vừa rời khỏi bậc thang cuối cùng sát mặt đất, một tiếng *cạch* khô khốc vang lên từ phía sau. Hắn cảm thấy gấu quần bên phải của mình nặng trĩu xuống, như vừa bị một vật bám vào vải. Hắn thò tay xuống gỡ ra rồi nhét vội vào túi áo khoác trước khi lách người qua khe đá hẹp để lên mặt đất.
Phía trên lăng Minh Mạng, cơn mưa rào đêm muộn trút xuống xối xả. Cô Bảy đứng bên cạnh ba nén nhang đã cháy lụi tận chân, gương mặt o nhợt nhạt dưới ánh chớp sáng lòa của bầu trời đêm.
Khánh đứng dưới mưa, hơi thở dốc ra thành những luồng khói trắng. Hắn thò tay vào túi áo khoác để kiểm tra vật vừa bám vào mình.
Đó là một quân Tốt bằng xương ngả màu ngà đục, trên mặt khắc chữ Hán màu son đỏ đã xỉn. Quân cờ tự động xoay nhẹ trên lòng bàn tay ướt nước mưa của hắn, mặt chữ Hán từ từ hướng thẳng về phía Bao Vinh, nơi tiệm Vong Ký đang nằm im lìm trong bóng tối.