TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 61: Chương 061: Quân Cờ Dính Bùn
Khánh mở mắt khi ánh sáng xám đục của buổi sớm ngày mười một tháng Tư lùa qua khe cửa gỗ tiệm Vong Ký. Đêm qua hắn ngủ không ngon giấc, bả vai trái thỉnh…
Nội dung chương
Khánh mở mắt khi ánh sáng xám đục của buổi sớm ngày mười một tháng Tư lùa qua khe cửa gỗ tiệm Vong Ký. Đêm qua hắn ngủ không ngon giấc, bả vai trái thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp buốt lạnh. Hắn bước xuống cầu thang gỗ, tiếng cót kết khô khốc vang lên giữa gian nhà im ắng. Trên chiếc bàn rường bằng gỗ gụ giữa phòng khách, bốn vỏ quân cờ gỗ vẫn nằm nguyên vị trí cũ từ đêm qua.
Khánh tiến lại gần, cúi đầu quan sát kỹ. Mặt bàn gỗ gụ khô ráo, nhưng dưới đáy của bốn vỏ quân gỗ thị đen bóng kia, lớp bùn đỏ vẫn ướt rượt, dính dính như vừa được lấy lên từ lòng đất ẩm. Mùi tanh nồng của bùn đất trộn lẫn với mùi gỗ mục bốc lên khiến hắn khẽ nhíu mày. Hắn nhặt vỏ quân Tốt lên, lật mặt dưới. Một chữ Đôi được khắc bằng đầu kim mảnh, nét chữ nguệch ngoạc nhưng đâm rất sâu vào thớ gỗ.
Chiếc radio đặt trên kệ gỗ góc nhà đang phát bản tin buổi sáng của đài phát thanh địa phương. Giọng phát thanh viên đều đều vang lên giữa tiếng rè rè của sóng yếu.
- Tin nhận được từ Ban quản lý di tích, tối ngày mười tháng Tư, ba công nhân thuộc đội tu bổ Lăng Minh Mạng đã đột ngột mất tích. Tại hiện trường lán trại, toàn bộ điện thoại di động và dụng cụ làm việc của ba người vẫn còn nguyên vẹn. Lực lượng chức năng đang phối hợp tìm kiếm xung quanh khu vực lăng.
Khánh tắt radio. Tiếng lộc cộc của gậy gỗ gõ xuống sàn nhà báo hiệu Ông Tư đã thức dậy. Ông bước ra từ gian trong, chân trái kéo lê một vệt nặng nề trên nền gạch. Khi nhìn thấy bốn vỏ quân trên bàn và nghe Khánh nhắc đến ba người thợ đá mất tích cùng cái tên Nguyễn Văn Đôi. Bàn tay gầy gò của Ông Tư siết chặt lấy đầu gậy gỗ đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch ra.
- Vật gọi bằng quân cờ luôn đòi người được gọi ngồi xuống chơi.
Ông Tư nói, giọng khàn đặc và trầm xuống.
- Mi đừng có dại mà đụng sâu vào.
Khánh nhìn khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của ông, gặng hỏi.
- Chú biết lai lịch của tụi ni hả? Răng nhìn chú có vẻ căng thẳng rứa?
Ông Tư không trả lời câu hỏi của Khánh. Ông chỉ nhìn chăm chăm vào vệt bùn đỏ dưới đáy quân cờ rồi quay lưng đi vào gian bếp, tiếng gậy gỗ gõ nhịp đều đặn nhưng nặng nề hơn mọi ngày. Bước chân ông chậm chạp, kéo lê cái chân trái gần như mất lực trên nền gạch hoa cũ kỹ. Khánh thở dài, đặt quân cờ lại bàn rồi đi rửa mặt. Hơi nước giếng lạnh buốt cũng không làm vơi đi cái cảm giác bất an đang đè nặng trên ngực hắn.
Chưa đầy một tiếng sau, điện thoại bàn của tiệm reo vang. Là Quang gọi tới. Giọng Quang bên kia đầu dây có vẻ gấp gáp, bảo Khánh qua ngay nhà hắn trong Kinh Thành.
Khánh đi bộ qua những con kiệt nhỏ rợp bóng cây sứ của phố Gia Hội để sang nhà Quang. Căn phòng nghiên cứu của Quang ngập tràn những chồng sách cổ, bản đồ địa chính cũ và các tập gia phả chép tay bám đầy bụi. Quang đang ngồi bên bàn làm việc, trên bàn trải rộng một bản sao tập tài liệu bằng giấy bản màu vàng úa. Hắn vừa thấy Khánh vào liền rót ngay một ly trà gừng nóng hổi đẩy qua.
- Mi uống miếng nước cho ấm người đã. Mặt mũi chi mà trắng bệch như người mất hồn rứa Khánh?
Quang hỏi, mắt vẫn không rời xấp tài liệu.
- Đêm qua có chuyện lạ ở tiệm.
Khánh uống một ngụm trà, cảm nhận vị cay nồng chạy xuống cổ họng.
- Có người đem bốn vỏ quân gỗ dính bùn đỏ tới đặt trên bàn khách. Một vỏ khắc chữ Đôi.
Quang nghe vậy liền đập tay xuống bàn, chỉ vào trang giấy bản trước mặt.
- Rứa thì khớp rồi. Mi coi cái ni đi. Đây là bản sao sổ nhân công xây dựng và tu bổ lăng tẩm triều Nguyễn năm 1843 mà tau lục được trong kho lưu trữ tư nhân của một nhà nghiên cứu ngoài Kim Long.
Khánh ghé mắt nhìn. Trên trang giấy, một danh sách dài các tên người viết bằng chữ Hán cũ kỹ. Điều kỳ lạ là có đúng ba mươi hai cái tên thợ đá bị gạch bỏ bằng một đường mực tàu đen đậm, kéo dài từ đầu đến cuối danh sách. Tất cả đều bị xóa tên cùng một ngày. Người đứng đầu danh sách bị gạch tên đó là Nguyễn Văn Đôi, quê ở Quảng Trị.
Khánh rút quân Tốt gỗ dính bùn từ trong túi áo ra, đặt nhẹ lên mặt bản sao giấy bản, ngay sát cạnh cái tên Nguyễn Văn Đôi đã bị gạch bỏ.
Vệt bùn đỏ dưới đáy quân cờ bắt đầu rịn ra một chất lỏng màu đỏ sẫm, thấm dần vào trang giấy khô. Vệt nước bùn lan rộng, tự động tụ lại thành hình một dấu ngón tay cái rõ mồn một, nằm đè lên phần họ tên của Nguyễn Văn Đôi.
Quang trố mắt nhìn vệt bùn tự loang, hắn vội vàng lấy tay sờ vào mặt giấy xung quanh.
- Giấy này tau mới lấy ra từ phong bì niêm phong, hoàn toàn khô ráo. Răng mà bùn trên quân cờ của mi lại tự chảy ra như nước mới múc dưới sông lên rứa? Mà nhìn kỹ coi, cái dấu ni giống dấu vân tay người sống bấm vô giấy.
Khánh không trả lời. Hắn dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên dấu bùn đỏ trên giấy. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Hắn biết vệt bùn này không phải là bùn đất bình thường. Nó mang theo hơi lạnh của nước sông Hương vào mùa lụt, thứ nước âm u chứa đầy những vong hồn chưa được siêu thoát.
Đúng lúc đó, điện thoại di động của Khánh đổ chuông. Số máy lạ, nhưng khi bắt máy, giọng nói trầm và lạnh lùng của Đại úy Phan Khanh vang lên ở đầu dây bên kia.
- Anh Khánh đó phải không? Tôi là Phan Khanh bên Cảnh sát hình sự đây.
- Dạ, tui nghe đây anh Khanh. Có chuyện chi gấp không anh?
Khánh hỏi, ra hiệu cho Quang giữ im lặng.
- Về vụ ba người thợ đá mất tích ở Lăng Minh Mạng tối qua. Lực lượng tìm kiếm vừa phát hiện dấu chân của họ. Dấu vết cùng dừng lại ở một nền đá bỏ hoang phía sau khu Bửu Thành. Nhưng chó nghiệp vụ đến đó thì mất dấu hoàn toàn, không lần ra được hướng đi tiếp theo. Tôi nhớ anh có nghiên cứu về cổ vật và các công trình cổ ở Huế. Anh có thể lên đây hỗ trợ chúng tôi nhận diện hiện trường được không?
Khánh im lặng một nhịp. Hắn nhìn quân cờ gỗ trên bàn, rồi nhìn dấu vân tay bằng bùn đỏ trên trang giấy bản.
- Được, tôi sẽ lên ngay. Nhưng tôi muốn dẫn theo một người bạn chuyên về sử liệu triều Nguyễn. Anh ấy có thể giúp ích trong việc đối chiếu các công trình cổ.
- Đồng ý. Nhưng hai anh phải tuân thủ đúng quy định nghiệp vụ. Đến hiện trường chỉ được quan sát, không được tự ý chạm vào hay mang bất kỳ vật gì đi khi chưa có sự đồng ý của tôi.
Phan Khanh dặn dò kỹ lưỡng rồi cúp máy.
Khánh quay sang nhìn Quang.
- Đi thôi mi. Lên Lăng Minh Mạng. Có vẻ như ba người thợ đá mất tích kia có liên quan trực tiếp đến nhóm ba mươi hai người bị xóa tên năm 1843 rồi.
Quang vội vàng thu dọn xấp tài liệu vào cặp táp, mặt mũi đầy vẻ háo hức lẫn lo lắng.
- Để tau mang theo bản sao sổ nhân công ni. Biết đâu lên đó lại cần dùng tới.
Hai người quay lại tiệm Vong Ký để lấy thêm một số đồ dùng cần thiết. Khi Khánh bước vào quầy để lấy chiếc khánh đồng và vài lá bùa giấy vàng phòng thân, hắn thấy Ông Tư vẫn ngồi im trên chiếc ghế mây ở góc phòng, mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Nhưng khi Khánh vừa định bước ra cửa, Ông Tư bỗng mở mắt, giọng nói khàn khàn vang lên.
- Mi định đi thật hả Khánh?
- Dạ, công an họ nhờ tui lên nhận diện hiện trường. Với lại chuyện ni có vẻ liên quan đến tiệm mình, tui không thể ngồi yên được.
Khánh đáp, tay chỉnh lại cạp quần có dắt chiếc khánh đồng.
Ông Tư thở dài, tay siết chặt đầu gậy gỗ.
- Tau đã cảnh báo mi rồi. Bàn cờ ni không phải là thứ để chơi đùa. Kẻ bày ra ván cờ ni muốn tìm người thế mạng. Mi đi chuyến ni phải cẩn thận. Chân trái tau dạo ni yếu lắm, không lên đó cứu mi được mô.
- Chú yên tâm, tui chỉ đi xem hiện trường thôi, không có tự ý mần chi đâu.
Khánh nói cứng để trấn an ông, dù trong lòng hắn cũng đang lo sốt vó.
Hắn bước ra sân sau để gọi Bồi vào nhà trông tiệm. Bồi đang đứng bên chum nước mưa, nét mặt thằng bé tái nhợt. Thấy Khánh đến, Bồi níu lấy vạt áo hắn, giọng run run.
- Eng Khánh ơi, con nghe thấy tiếng gõ.
- Tiếng gõ chi? Mi lại nghe bậy bạ chi rồi.
Khánh gạt đi.
- Không phải bậy bạ đâu eng.
Bồi lắc đầu lia lịa, chỉ tay vào gian nhà giữa, nơi đặt chiếc bàn rường gỗ gụ.
- Lúc nãy khi eng và chú Quang đang nói chuyện, con nghe thấy tiếng gõ cộc cộc dưới mặt bàn quầy. Có ba người gõ, mỗi người gõ đúng ba mươi hai nhịp. Tiếng gõ nghe lạnh lắm, như tiếng xương người đập vào gỗ rỗng rứa.
Gáy Khánh lạnh ngắt. Hắn biết âm giác của Bồi rất nhạy với những thứ thuộc về cõi âm. Tiếng gõ ba mươi hai nhịp của ba người thợ đá mất tích chính là lời cầu cứu, hoặc cũng có thể là lời cảnh báo từ cõi chết gửi đến hắn. Hắn không thể thoái thác chuyến đi này được nữa.
- Mi ở nhà ngoan, trông tiệm với Ông Tư. Nhớ đóng chặt cổng sau, ai gọi cũng không được mở nghe chưa.
Khánh dặn dò Bồi rồi cùng Quang lên xe hướng về phía Lăng Minh Mạng.
Trời Huế tháng Tư bắt đầu chuyển nóng, nhưng khi xe chạy vào khu vực lăng, không khí bỗng chốc trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Những rặng thông già bao quanh khu lăng mộ đứng im lìm dưới bầu trời xám xịt. Phan Khanh đã đợi sẵn ở cổng lăng, nét mặt nghiêm nghị. Anh dẫn Khánh và Quang đi qua những lối đi lát gạch Bát Tràng rêu phong, hướng về phía lán trại của đội thợ đá nằm ở rìa khu vực tu bổ.
Hiện trường lán trại vẫn được giữ nguyên vẹn. Phan Khanh chỉ vào ba đôi giày vải nằm lăn lóc cạnh chân giường xếp của những người mất tích.
- Đồ đạc của họ vẫn còn nguyên. Nhưng điều kỳ lạ là đôi giày của người thợ cả bám đầy bùn đỏ. Đất xung quanh khu vực này phần lớn là đất thịt màu nâu xám, không có loại đất sét đỏ này.
Khánh ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay quẹt nhẹ một ít bùn dưới đế giày đưa lên mũi ngửi. Mùi tanh nồng của bùn đất quyện với mùi dầu đèn cũ kỹ xộc thẳng vào mũi hắn. Hắn xoa nhẹ lớp bùn giữa hai đầu ngón tay, phát hiện có những hạt đen li ti lẫn trong đó.
- Đây là vụn than của đèn dầu lạc.
Khánh nói nhỏ với Quang và Phan Khanh.
- Loại đèn dầu này thời xưa hay dùng để đi dưới các hầm ngầm vì nó cháy lâu và không tỏa nhiều khói. Người thợ này chắc chắn đã đi xuống một không gian kín dưới lòng đất trước khi mất tích.
Phan Khanh nhíu mày.
- Hầm ngầm? Bản vẽ thiết kế của lăng không hề ghi nhận có đường hầm nào ở khu vực này.
- Bản vẽ chính thức của triều đình thì không ghi, nhưng những người thợ đá trực tiếp thi công năm xưa thì biết.
Quang xen vào, đưa bản sao sổ nhân công năm 1843 cho Phan Khanh xem.
- Anh nhìn đi, ba mươi hai người thợ đá này bị xóa tên cùng một ngày. Có thể họ đã xây dựng một công trình ngầm bí mật và bị thủ tiêu để giữ bí mật. Ba người thợ đá hiện tại có lẽ đã vô tình tìm ra lối vào đường hầm đó.
Phan Khanh xem kỹ trang giấy bản, nét mặt càng thêm trầm trọng. Anh dẫn hai người đi vòng ra phía sau khu Bửu Thành, nơi có một nền đá bỏ hoang nằm khuất sau những bụi cây dại mọc um tùm.
Nền đá hoang phế với những phiến đá xanh lớn xếp ngổn ngang, nứt nẻ vì thời gian. Gió từ hồ nước phía trước lăng thổi thốc ra phía sau, mang theo hơi nước lạnh buốt khiến vai trái của Khánh lại nhói lên một nhịp đau đớn. Hắn thò tay vào túi áo, nắm chặt bốn vỏ quân gỗ.
Khi Khánh bước lại gần rìa của nền đá bỏ hoang, bốn vỏ quân trong túi áo bỗng nhiên rung nhẹ lên. Tiếng lách cách nhỏ phát ra từ trong túi áo khiến hắn giật mình. Hắn dừng bước, xòe bàn tay đang cầm vỏ quân Tốt ra.
Vỏ quân Tốt gỗ đặt trên lòng bàn tay hắn tự động xoay tròn một vòng, rồi dừng lại, hướng phần đầu thẳng về phía bức tường đá của Bửu Thành. Ba vỏ còn lại trong túi áo cũng phát ra những tiếng lách cách nhỏ, như thể chúng đang cố xoay mình về cùng một hướng.
- Có chuyện chi rứa Khánh?
Quang hỏi, giọng hơi run khi thấy quân cờ tự chuyển động trên tay bạn.
- Tụi nó đang chỉ đường.
Khánh nói, mắt nhìn chăm chăm vào bức tường đá phía trước.
- Có cái chi đó dưới nền đá ni đang gọi tụi nó về.
Phan Khanh lập tức rút súng ngắn cầm tay, ra hiệu cho hai người lùi lại phía sau.
- Hai người đứng yên đó. Để tôi cho người kiểm tra bức tường.
Nhưng ngay trước khi Phan Khanh kịp gọi lực lượng hỗ trợ, quân cờ khắc chữ Đôi trên tay Khánh bỗng vang lên một tiếng rắc khô khốc. Tiếng động nhỏ nhưng sắc gọn giữa không gian tịch mịch của khu lăng mộ cổ.
Đường nứt chạy dọc theo thân quân cờ gỗ thị đen bóng, bắt đầu từ chữ Đôi khắc bằng kim rồi lan nhanh ra toàn bộ bề mặt. Lớp gỗ ngoài nứt ra một đường dài, để lộ một màu trắng ngà đục bên trong. Mùi tanh của máu và mùi xương mục bốc lên nồng nặc, lấn át cả mùi thông ẩm ướt xung quanh.
Khánh nín thở, đưa mắt nhìn kỹ vết nứt đang rộng dần.
Lớp gỗ ngoài của quân Tốt bong hẳn ra từng mảng nhỏ, rơi xuống lòng bàn tay hắn như những mảnh vỏ đỗ khô. Bên trong vẫn là lõi gỗ thị, nhưng mặt gỗ hiện một ảnh xương ngón tay cái màu trắng ngà, chập chờn như bóng phản trên nước. Đây chỉ là vỏ gọi đường, không phải quân xương bị rút khỏi bàn cờ dưới hầm. Trên ảnh hiện ấy, son đỏ tươi rói tụ thành hai chữ tiếng Việt: "Mời Khánh."