TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 58: Chương 058: Ghi tên để giữ
Chiều ngày mùng sáu tháng Tư, bản sao trang sổ từ chùa Thiên Mụ tới tiệm trước cả khi trời kịp tối hẳn. Quang đặt tờ giấy lên mặt bàn gỗ, miết mép cho…
Nội dung chương
Chiều ngày mùng sáu tháng Tư, bản sao trang sổ từ chùa Thiên Mụ tới tiệm trước cả khi trời kịp tối hẳn. Quang đặt tờ giấy lên mặt bàn gỗ, miết mép cho phẳng. Mực in còn thơm. Chữ nét tay phục hồi nằm ngay ngắn, không hoa mỹ.
- Tên mệ nằm đây rồi. Nguyễn Thị Điểm. Vai trò coi chuông cũng ghi lại. Chùa gửi bản nội bộ, không phải giấy phép đem chuông đi đâu hết.
Khánh không chạm tay vào tờ giấy ngay. Hắn kéo cuốn Vong Ký lại gần, mở đúng trang đang chờ dòng ghi, rồi đặt bản sao cạnh mép sổ như đặt một vật chứng. Không gấp. Không dán. Không xé ra làm bùa.
- Để đây là đủ. Danh tính nằm ngoài, lời hẹn nằm trong. Đừng trộn hai thứ ni thành một.
Ông Tư chống gậy từ gian trong bước ra. Tiếng gậy gõ nền gạch tàu nặng hơn mọi ngày. Chân trái gần như kéo lê. Ông nhìn tờ bản sao một lượt, gật nhẹ.
- Có tên thì làm được việc. Vong không đòi chi lớn. Họ cần người còn sống chịu mở miệng gọi đúng. Mi đặt giấy bên sổ. Lát đọc tên thì chỉ vô đó làm chứng.
Gió sông thổi vào kiệt Bao Vinh, mang mùi bùn và rong. Bồi bê từ sân sau vào một chậu nước sạch, lau bàn thờ Thổ ở góc sân cho đến khi mặt gỗ hết bụi. Thằng bé không hỏi nhiều. Nó chỉ liếc quả chuông phủ vải nâu giữa sân, rồi mon men đứng nép cột.
Ông Tư mở hộp gỗ nhỏ. Trong đó là một nén nhang bài màu đen xỉn, dài và dày hơn nhang chợ. Ông đặt nhang lên khay đồng, cạnh chén sành chưa có nước, xấp giấy vàng cắt vuông và một cây kim chích bạc còn sáng.
- Nhang ni tau ủ trong lu đất đúng bốn mươi chín ngày. Đất ấm ngấm vô mới dẫn được mùi cho vong nhận. Mi ra bờ múc nước sông. Múc lúc nước đang rút. Đừng quậy bùn.
Khánh cầm chén sành ra mép sau nhà. Sông Hương chiều nay không còn dâng ngược như mấy hôm trước, nhưng nước vẫn đục ở gần bờ. Hắn chờ một nhịp cho lớp nổi trôi qua, cúi múc đúng chỗ trong hơn. Nước lạnh thấm gốm, làm ngón tay tê.
Khi hắn trở lại, Quang đã kê sẵn đế gỗ dưới chuông. Vải nâu được vén một góc, lộ vành đồng phủ xanh. Không có mùi máu. Chỉ có mùi đồng cũ và hơi ẩm từ gian ngầm còn bám.
Ông Tư nhìn Khánh.
- Bảy lần hôm qua mi làm hỏng giấy là đủ rồi. Tối ni mi đọc tên mệ, đọc tên vật, đọc lời hẹn giữ của tiệm. Rồi mi chích một giọt máu lên dòng ghi trong sổ. Khóa niêm cuối để tau. Mi chưa gánh nổi quả ni một mình.
Khánh gật. Đầu hắn vẫn nặng từ đêm tập. Lưỡi còn lợ lợ như vừa ngậm kim loại. Hắn không cãi.
- Con làm đúng lời chú.
Trời sập tối nhanh. Mây từ phía núi kéo xuống, nuốt dần ánh đèn kiệt. Ông Tư châm nhang bài. Khói lên thẳng một nhịp rồi nghiêng theo gió sông, không tắt. Ông tưới một ít nước sông quanh đế gỗ, đủ ướt vòng ngoài, không đổ tràn.
- Bắt đầu đi.
Khánh mở Vong Ký. Ngòi bút son nằm sẵn. Hắn đặt ngón trỏ lên bản sao trang chùa một cái, như xác nhận mình không đọc nhầm, rồi đọc rõ, chậm, từng cụm:
- Nguyễn Thị Điểm. Người coi chuông cuối của quả chuông đồng cũ chùa Thiên Mụ. Tiệm Vong Ký nhận giữ vật theo lệ. Không bán. Không cầm sinh mạng. Không xóa tên.
Giấy vàng mới được Ông Tư đẩy tới. Khánh viết lại đúng dòng tên lên giấy. Nét đầu hơi run. Nét sau giữ được. Hắn không thở mạnh. Chỉ giữ hơi ngắn như bài đã tập.
Ông Tư đưa kim.
- Một giọt. Đừng tham.
Khánh chích đầu ngón trỏ trái. Máu rỉ ra, đặc hơn hắn tưởng. Hắn nghiêng ngón, để đúng một giọt rơi lên dòng tên trong sổ. Giọt máu loang thành chấm nhỏ, không tràn ra ngoài chữ.
Ngay sau đó Ông Tư cầm khánh đồng gõ một tiếng thấp. Ông lấy giấy vàng Khánh vừa viết, dán lên vành chuông bằng nước sông làm dính, rồi dùng ngón cái ấn lên nét son như đóng dấu. Không đọc câu chú dài. Không vung tay. Chỉ có nhang, chữ, nước, và tên.
Chuông đáp lại bằng một tiếng tròn. Tiếng không gọi ai. Không vỡ. Không kéo xuống đất. Nó rung trong xương ức Khánh một nhịp rồi tan.
Bóng một bà vãi già hiện bên vành đồng. Mờ. Gầy. Áo nâu nhạt như khói ướt. Bà không nhìn Khánh bằng tên lạ nào. Bà nhìn tờ bản sao trên bàn.
- Tên ta về lại rồi.
Giọng bà nhỏ, rõ, mang hơi Huế cũ vừa đủ hiểu.
- Nhiều năm ta giữ chuông vì sợ người trên mặt đất quên mất ai đã giấu nó. Giờ có người chịu viết lại, ta không cần ôm vành nữa.
Bà đưa tay gầy rời khỏi đồng. Ngón tay trước đó như dính vào xanh rêu nay buông hẳn. Bà nhìn Khánh, rồi nhìn Ông Tư.
- Chuông để tiệm giữ theo lệ. Đừng đem đi đúc lại. Đừng đem ra chợ. Ta đi.
Khánh nuốt nước bọt.
- Mệ yên tâm. Tiệm giữ đúng lời.
Bóng bà không vỡ vụn, cũng không bay lên kiểu tích chuyện. Nó chỉ nhạt dần từ gót áo, như màu bị nước sông pha loãng. Một lúc sau sân chỉ còn khói nhang và tiếng gió.
Trên trang Vong Ký, dòng tên Nguyễn Thị Điểm từ đỏ sẫm chuyển sang đỏ nhạt. Chữ không bị xóa. Không bị gạch. Chỉ nhạt màu như lửa hạ nhiệt sau khi việc đã xong.
Ông Tư thở ra, vai sụp một nhịp.
- Xong phần giữ. Khiêng vô tủ ba. Nhanh nhưng đừng sốc.
Quang đỡ một bên đòn gỗ. Khánh đỡ bên kia. Chuông lúc này đỡ “nặng” hơn lúc mới kéo từ nền chùa về, nhưng vẫn đủ làm tay hắn căng cứng. Bồi chạy trước mở cửa kho, kê chèn cửa bằng hòn gạch để không sập vào giữa chừng.
Họ đi qua gian trong. Đèn dầu cháy thấp. Khi ngang ngăn không số ở góc tối, vai trái Khánh đau rát bật lên. Sáu vệt lạnh như sáu đầu ngón bám từ trong áo lao ra, quẹt về phía vành chuông. Hắn nghiến răng, không buông tay.
Giấy vàng trên chuông không sáng chói. Nó chỉ khô cứng lại, như bị hun bằng hơi nhang. Sáu vệt lạnh đụng vào mép giấy rồi trượt, không chui lọt khóa niêm Ông Tư vừa ấn. Chúng giật ngược, sượt trên da Khánh một đường buốt, rồi co lại phía ngăn không số.
- Mi chịu được không? Quang thấp giọng.
- Chịu được. Đừng dừng. Dừng là nó níu thêm.
Họ đặt chuông lên kệ tủ số ba. Ông Tư tự tay kéo cửa, dán thêm một nét son ngắn ngoài then, khóa. Tiếng then gài cái cục. Khói trong kho loãng dần.
Vai Khánh vẫn rát, nhưng sáu vệt không còn bò được vào chuông. Hắn chống tay lên đùi, thở bằng miệng.
- Chú Tư... chú khóa rồi phải không?
- Tau khóa rồi. Mi chỉ ký máu và đọc lời. Đừng nhận công bậy rồi tối ngủ không được lại đổ tại chú.
Ông Tư nói vậy nhưng cũng phải vịn Quang một nhịp mới đứng vững. Chân trái ông run rõ. Khánh nhìn, muốn hỏi thêm, rồi thôi. Hỏi lúc ni chỉ tổ ông gạt.
Ra sân, nhang bài cháy gần hết. Bồi dập tro cẩn thận, không thổi. Quang thu bản sao trang chùa cho vào bìa cứng.
- Mai tau mang bản chụp lưu thêm một bản. Phòng ẩm.
- Được. Cứ để riêng. Đừng nhét vào sổ.
Khánh rửa tay ở chậu. Nước chạm vết chích, buốt. Lưỡi hắn vẫn mất vị. Húp thử chút nước muối cũng chỉ thấy lạnh. Cơn sốt nhẹ bò từ gáy xuống lưng, không dữ, nhưng dai.
Ông Tư ngồi phịch xuống chõng, gãi nhẹ đầu gối trái.
- Mi về phòng. Đừng xuống quầy nữa. Chuông yên thì để nó yên. Ai tò mò mai hỏi.
- Con còn muốn coi dòng tên...
- Coi gì nữa. Đỏ nhạt là lời hẹn xong. Mi sốt rồi mà không hay à?
Khánh muốn cười trừ. Cười không thành. Hắn chỉ gật, đi về phòng bên. Áo dính mồ hôi lạnh. Khi nằm xuống giường tre, trần nhà quay một vòng chậm.
Ngoài cửa có tiếng bước chân nhỏ. Bồi không vào. Nó chỉ gõ hai cái, đặt gì đó xuống rồi đi. Khánh mở mắt, thấy tô cháo hành bốc khói trên ghế mây ngoài ngưỡng. Cạnh đó một đôi đũa và ly nước chín.
Hắn không gọi em vào. Cũng tốt. Nói chuyện lúc ni chỉ ra toàn câu cụt. Hắn kê cửa sổ hé, nằm nghiêng bên vai phải cho vai trái đỡ tì. Ngủ không được. Mỗi lần gần chìm lại nghe tiếng chuông tròn ban nãy vọng lại trong xương, rồi mất.
Đêm khuya, gió kiệt đổi hướng. Đèn kho phía sau cháy le lói trong khung kính mờ. Khánh trở mình lần thứ tư thì cơn rát trên vai đột ngột lặn. Như ai vừa nhấc sáu đầu ngón khỏi da. Hắn sờ vội qua áo. Không còn lạnh. Không còn tê. Chỉ còn vết chích ở ngón tay là nhói thật.
Hắn thở phào, định cười một tiếng vào bóng tối cho đỡ ghê. Cười chưa ra thì trong kho có tiếng sột rất nhẹ, như ngón tay miết ngang gỗ.
Không phải chuột.
Khánh ngồi bật dậy. Đầu choáng. Hắn xỏ dép, đi chân chậm qua hành lang. Cửa kho khép hờ vì Bồi chèn gạch ban nãy chưa ai nhớ nhấc. Hắn đẩy cửa, đưa cao đèn dầu.
Tủ số ba im. Bùa ngoài then khô, không ướt. Chuông trong đó không rung.
Nhưng ngăn không số ở góc tường thì khác.
Dưới lớp sáng yếu, mặt gỗ nhám hiện sáu dấu ngón tay xám đen. Rõ từng lóng. Không lõm sâu như đục. Chỉ như ai vừa áp bàn tay lạnh từ phía trong ra, để lại hơi ẩm chưa kịp bay. Khánh đưa đèn gần hơn một tấc. Sáu dấu không chạy. Chúng nằm đó, hướng ra ngoài, đúng chỗ ngang vai người đứng.
Hắn giật áo vai trái lần nữa. Trống.
Trên người hắn sạch. Trên gỗ thì đủ sáu.
Đèn dầu chớp một cái. Từ khe then ngăn không số lọt ra mùi trầm khét lẫn nước tù, đúng thứ Bồi từng tả khi nhìn dấu tay trong ảnh. Khánh lùi nửa bước. Gót dép chạm nền.
Trong ngăn, rất khẽ, có tiếng như ngón gõ nhịp lên mặt gỗ từ bên trong. Không gọi tên. Không cần gọi. Sáu dấu vẫn ướt, như vừa mới in xong.