TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 55: Chương 055: Chuông rời nền
Sư Minh Không nằm trên chiếc giường sắt của Bệnh viện Trung ương Huế, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn neon trắng. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều…
Nội dung chương
Sư Minh Không nằm trên chiếc giường sắt của Bệnh viện Trung ương Huế, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn neon trắng. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn bên tai, xen lẫn tiếng còi xe máy vọng lên từ phía đường Lê Lợi. Phan Khanh đứng bên cạnh giường, tay cầm cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép lời khai cuối cùng của vị sư già. Khánh và Quang đứng lùi lại phía sau, tựa lưng vào bức tường vôi xanh nhạt của phòng bệnh, giữ im lặng tuyệt đối.
Vị sư già thều thào kể rằng mình nghe tiếng động lạ dưới nền am phụ nên tự xuống kiểm tra, không ngờ nền đá mục nát do nước sông thấm lâu ngày nên sập. Lời khai này khớp hoàn toàn với những gì Khánh đã dặn trước khi xe cấp cứu đến. Đó là một lý do hợp pháp tối thiểu để Phan Khanh có thể đóng hồ sơ vụ tai nạn sập nền, tránh việc lực lượng chức năng phải đào sâu vào những chi tiết kỳ dị dưới lòng đất chùa Thiên Mụ.
Phan Khanh ghi chép xong, cất bút vào túi áo cảnh sát, quay sang nhìn Khánh một lượt từ đầu đến chân. Vết bùn đất trên ống quần Khánh đã khô lại thành những vệt xám xịt, và bàn tay phải của hắn vẫn còn quấn một lớp băng gạc mỏng che đi vết thương rỉ máu ở đầu ngón tay.
- Sư cụ cần nghỉ ngơi thêm. Lối ngầm nớ tạm thời sẽ bị phong tỏa để đảm bảo an toàn. Anh Khánh, tôi khuyên anh đừng có bén mảng tới đó nữa. Nền đất đồi Hà Khê chừ yếu lắm rồi sau đợt nước dâng.
Khánh nhún vai, giọng hắn pha chút lười nhác đặc trưng của kẻ đang kiệt sức.
- Cán bộ yên tâm, tui có phải dân đào mỏ mô mà ham hố cái hầm tối thui nớ. Việc cứu người xong rồi thì tui về tiệm ngủ thôi.
Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt Khánh một lúc lâu, dò xem thái độ bất cần ấy che giấu bao nhiêu phần sự thật. Nhưng nhìn gương mặt phờ phạc và đôi mắt thâm quầng của Khánh, anh chỉ thở dài một tiếng rồi bước nhanh ra ngoài hành lang bệnh viện. Tiếng bước chân của người cảnh sát hình sự xa dần rồi mất hút sau khúc quanh.
Khi cửa phòng bệnh khép lại hoàn toàn, Quang mới thở phào một hơi dài. Anh thọc tay vào túi quần, lấy ra chuỗi hạt gỗ mà sư Minh Không đã đặt vào tay Khánh lúc ở trên cáng cứu thương. Mười bảy hạt gỗ bồ đề sậm màu nằm xen kẽ với một hạt đồng tròn trịa, xám xịt rỉ xanh ở chính giữa. Quang đưa hạt đồng lên sát mắt, xoay nhẹ dưới ánh sáng để quan sát kỹ những đường vân nhỏ khắc trên bề mặt kim loại.
- Cái hạt ni khớp với lỗ khóa trong của gian chuông dưới hầm. Nhưng Khánh, mi phải nhớ kỹ lời tau. Cái khóa dưới hầm ngầm chùa Thiên Mụ là khóa trấn vật của dòng sông, do người xưa lập ra để giữ yên con nước. Nó hoàn toàn khác với lớp khóa thứ hai trên cái tủ gỗ ở tiệm Vong Ký của ông Tư. Hai cái ni là hai hệ thống khác nhau, tuyệt đối không được nhập chung làm một. Nếu mi cố tình dùng hạt đồng ni để mở tủ ở tiệm, hoặc đem bùa chú của tiệm xuống khóa bệ đá, luồng âm khí phản phệ sẽ quật chết mi ngay lập tức. Đừng có làm bậy.
Khánh nhận lấy chuỗi hạt từ tay Quang. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào hạt đồng lạnh ngắt, một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến bả vai trái. Nơi vết bớt đỏ hình cá đang âm ỉ nóng lên như có ai dí than hồng vào da thịt. Khánh nhíu mày, cố giữ cho hơi thở của mình không bị loạn.
- Tau biết rồi. Tau có ngu mô mà đi giỡn với mạng sống của mình. Nhưng mệ Điểm vừa báo qua hạt đồng ni. Mệ muốn đưa quả chuông ra khỏi nền đất đó. Gian hầm ngầm dưới đồi Hà Khê đã bị kẻ thứ ba đánh dấu bằng khí đen. Nếu tiếp tục để chuông ở đó, linh cốt của nó sẽ bị vấy bẩn, và vong hồn mệ Điểm cũng sẽ bị kéo chìm vào lòng sông Hương khi con nước dâng lên vào mùa lụt tới. Mệ đồng ý để tiệm giữ theo lệ, không đòi phá chuông, cũng không muốn thỉnh tiếng chuông vang lên nữa.
Quang gật đầu, nét mặt vẫn đầy lo ngại.
- Nhưng đưa một quả chuông nặng cả tạ ra khỏi hầm ngầm sập thì phải có người phụ trách hiện trường và giấy bàn giao. Mi tính răng?
- Phan Khanh đã cho phong tỏa khu nguy hiểm. Tau sẽ nhờ chú Tịnh làm văn bản của nhà chùa, để anh Khanh phối hợp lực lượng cứu hộ và cơ quan văn hóa cho phép đưa chuông ra khỏi vùng có nguy cơ sập, lập biên bản bàn giao về tiệm giữ tạm. Để tau về báo với ông Tư rồi liên lạc đủ các bên.
Khánh và Quang rời bệnh viện, bắt một chiếc xe thồ chạy thẳng về phố Hàng Bè.
Buổi trưa ở tiệm Vong Ký, không khí ẩm ướt của tháng Tư bao trùm lên những hàng ghế gỗ cũ kỹ. Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc, gương mặt mệt mỏi hiện rõ những nếp nhăn sâu hoắm. Khi nghe Khánh kể lại toàn bộ sự việc dưới gian hầm và ý nguyện của mệ Điểm, Ông Tư im lặng rất lâu. Ông đưa tay vuốt ve chiếc gậy mun đặt bên cạnh, rồi chậm rãi đứng dậy.
Chân trái của ông gần như không có lực, kéo lê trên nền gạch tạo ra những tiếng sột soạt nặng nề. Khánh nhìn cái chân trái của Ông Tư, lòng trĩu nặng. Hắn biết mỗi lần ông rời tiệm để can thiệp vào chuyện cõi âm là một lần ông phải trả giá bằng chính sinh lực của mình.
- Tau đi với tụi mi một đoạn ngắn tới chùa.
Khánh bước tới định đỡ nhưng Ông Tư xua tay.
- Không cần. Tau tự đi được. Việc ni liên quan đến mạch nước sông Hương, một mình mi chưa đủ sức gánh nổi oán khí của quả chuông khi rời nền đâu.
Họ chuẩn bị một chiếc xe tải nhỏ và hai người thợ khiêng khỏe mạnh ở bến Kim Long vốn quen việc khuân vác đồ nặng cho các nhà vườn. Chú Tịnh đã đợi sẵn ở lối sau của chùa Thiên Mụ, nơi dẫn vào gian am phụ bị sập. Phan Khanh trực tiếp phối hợp dựng dây cảnh giới, kiểm tra danh sách người xuống hầm và ghi nhận việc thu hồi cổ vật theo văn bản của nhà chùa cùng chấp thuận tạm thời của cơ quan văn hóa. Quả chuông sẽ được lập biên bản, niêm nhận và giao tiệm Vong Ký giữ tạm trong địa bàn Huế sau khi đưa khỏi vùng sụt lún.
Lối am phụ đã được dọn bớt đá đổ, chỉ còn lại một khe hẹp đủ cho người chui xuống. Khánh đi đầu, cầm theo đèn pin chiếu sáng. Nước sông Hương dưới hầm đã rút bớt sau đêm rằm, để lại lớp bùn nhão nhoét và mùi rong rêu ẩm mốc nồng nặc.
Trước gian chuông, một ổ khóa tròn nằm chìm trong phiến đá vẫn chặn lối vào. Khánh tháo hạt đồng khỏi chuỗi bồ đề, đặt đúng mặt khắc vào lỗ khóa rồi xoay nửa vòng theo chiều vết xước. Một tiếng cạch khô vang lên. Chốt đá rút vào vách, mở đủ khoảng cho đoàn thu hồi đi qua. Hắn lấy hạt đồng ra ngay, cất lại vào chuỗi, không để nó chạm tới bất kỳ khóa nào khác.
Quả chuông đồng lớn nằm nghiêng trên bệ đá cổ. Dưới ánh đèn pin, Khánh rùng mình khi thấy sáu dải đen như những sợi khói đặc quánh đang bò ngoằn ngoèo quanh vành chuông. Chúng không phải là khói thường mà là những vệt khí đen đặc, nhớp nháp như bùn ao, bám chặt vào lớp đồng rỉ xanh.
Ông Tư bước xuống hầm một cách khó khăn, hơi thở ông nặng nhọc vang lên trong không gian chật hẹp. Ông đứng bên mép nước, tay trái run run cầm chiếc khánh đồng nhỏ lấy từ trong túi áo ra. Ông múc một ít nước sông Hương trong bình gốm nhỏ do Cô Bảy chuẩn bị, vẩy lên khánh rồi gõ nhẹ.
*Coong...*
Tiếng khánh đồng thanh mảnh vang lên, lan tỏa khắp gian hầm ngầm. Ông Tư đọc thầm tên mệ Điểm. Sáu dải đen đang bò trên bệ đá khựng lại, co rụt vào các kẽ đá. Không có phép thuật rực rỡ, chỉ có tiếng đồng chạm và làn nước sông đẩy lùi khí đen. Nhưng trán Ông Tư vã mồ hôi hột, chân phải ông phải gồng lên để giữ thăng bằng cho cả thân hình suy kiệt.
- Khánh! Dán giấy tên!
Khánh bước tới trong một nhịp thở, cầm tờ giấy vàng ghi tên mệ Điểm bằng mực chu sa pha máu ngón tay của hắn. Hắn dán tờ giấy lên quai chuông để làm mỏ neo bảo vệ.
Ngay lập tức, sáu dải đen như phát điên, bỏ vành chuông lao thẳng về phía Khánh.
Một dải đen quất mạnh vào vai trái hắn. Cảm giác rát bỏng như bị dí sắt nung ập đến, xuyên qua lớp áo vải thô, đốt cháy da thịt hắn. Vết bớt đỏ hình cá trên vai trái như cựa quậy dưới lớp áo đẫm mồ hôi. Nhưng tờ giấy vàng ghi tên mệ Điểm đã chắn lại, dải đen không thể nhập vào người hắn mà tan ra thành những làn khói xám nhạt. Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt, tay vẫn giữ chặt tờ giấy vàng không buông.
- Nâng lên! Mau!
Quang hét lớn, cùng chú Tịnh và hai người thợ luồn đòn gỗ kiền kiền qua quai chuông, đồng thanh hô rồi nâng mạnh.
Quả chuông đồng khổng lồ từ từ rời khỏi bệ đá cổ. Tiếng bùn đất bám dưới đáy chuông kêu lên những tiếng xoèn xoẹt nặng nề. Ngay khi vành chuông vừa nhấc lên khỏi mặt đất khoảng mười phân, nền đá dưới chân họ bỗng nứt toác ra một đường lớn.
*Rắc! Rắc!*
Nền đá phía sau nứt toác, sụt lún dữ dội. Đất đá từ trần hầm sập xuống xối xả, lấp kín bệ đá cổ và các kẽ nứt ngầm. Nước sông Hương từ bên ngoài tràn vào qua khe nứt mới, cuốn trôi mọi dấu vết của sáu dải khí đen vào lòng đất tối tăm.
- Chạy!
Họ khiêng quả chuông chạy thục mạng lên những bậc đá cổ. Sức nặng của quả chuông đồng khiến bước chân của hai người thợ và chú Tịnh trở nên nặng nề, nhưng nỗi sợ hãi trước sự sụp đổ của gian hầm đã tiếp thêm sức mạnh cho họ. Vừa kịp thoát ra ngoài am phụ thì một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Toàn bộ lối đi ngầm phía sau đã bị đất đá lấp phẳng, không còn một kẽ hở nào.
Ông Tư quỵ hẳn một bên gối xuống thảm lá thông khô ngoài sân am phụ. Chiếc gậy mun mun tuột khỏi tay ông, lăn xuống sườn dốc đồi Hà Khê. Khánh và Quang vội vàng buông đòn khiêng sau khi đã đặt quả chuông an toàn xuống đất, chạy lại đỡ lấy ông. Mặt ông Tư cắt không còn giọt máu, hơi thở đứt quãng, chân trái hoàn toàn mất cảm giác như một khúc gỗ khô không còn chút nhựa sống nào.
- Chú Tư... Chú có răng không?
Khánh lo lắng hỏi, tay hắn vẫn còn run vì vết bỏng rát trên vai trái đang không ngừng hành hạ da thịt.
Ông Tư lắc đầu, không nói nổi một lời nào, chỉ ra hiệu cho họ đỡ ông lên cabin chiếc xe tải nhỏ. Gương mặt ông già đi trông thấy chỉ sau một buổi chiều can thiệp vào việc của cõi âm.
Khi quả chuông đồng được đặt vững vàng trên thùng xe tải, phủ kín bằng tấm bạt nâu dày để tránh ánh mắt tò mò của người đi đường, Khánh đứng bên cạnh thùng xe để kiểm tra lại các mối buộc dây thừng. Vai trái của hắn vẫn đau nhức nhối, một cảm giác mệt mỏi và mất ngủ bắt đầu xâm chiếm lấy đầu óc hắn. Hắn đưa tay vuốt lại mép bạt cho phẳng phiu.
Đúng lúc đó, từ sâu trong lòng quả chuông đồng khổng lồ dưới lớp bạt dày, một giọng đàn ông trầm đục, lạnh lẽo vang lên, vọng thẳng vào tai Khánh:
- Vật thứ ba đã về đúng chỗ.