TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 53: Chương 053: Bà vãi bên chuông

Khánh lách người qua khe đá hẹp. Cạnh đá sắc nhọn cào rách một đường dài trên vai áo khoác, để lại cảm giác rát buốt dọc bả vai. Hắn khẽ rít lên một…

Nội dung chương

Khánh lách người qua khe đá hẹp. Cạnh đá sắc nhọn cào rách một đường dài trên vai áo khoác, để lại cảm giác rát buốt dọc bả vai. Hắn khẽ rít lên một tiếng qua kẽ răng, chân vừa đáp xuống nền đất mềm đã ngửi thấy mùi rỉ đồng xộc thẳng vào mũi. Mùi vị đó lẫn với mùi bùn non ẩm mốc và hơi lạnh ngột ngạt dưới lòng đất, tạo thành một thứ hỗn hợp đặc quánh khiến lồng ngực hắn đau nhói mỗi khi hít thở.

Gian đá bên trong rất thấp. Quang chui ra ngay sau lưng Khánh, hai vai phải co rúm lại để tránh những đầu nhũ đá nhọn hoắt chĩa xuống từ trần hầm. Khánh quét đèn pin thành một vòng rộng. Bóng tối ẩm ướt nuốt gần hết luồng sáng vàng nhạt, chỉ để lộ một quả chuông đồng khổng lồ nằm nghiêng bên vách đá.

Quả chuông lớn đến mức phần vành dưới của nó lún sâu vào lòng cát sông Hương cổ. Lớp rỉ xanh dày cộp bám đầy trên thân đồng như những vảy cá khổng lồ bị mốc.

Quang bước lại gần, giọng anh run lên bên tai Khánh.

- Khánh, nhìn kìa.

Đầu đèn pin dừng lại ở vành chuông. Quấn chặt lấy khối đồng rỉ sét là một bộ hài cốt người. Những đốt ngón tay khô khốc, xám xịt vì ngâm nước lâu năm vẫn bám chặt lấy gờ vành chuông như một chiếc khóa gọng cứng. Các đốt xương sườn ôm lấy thân chuông, nửa phần thân dưới của bộ xương đã hóa bùn, lẫn lộn vào đống cát xám bên dưới.

Khánh bước lại gần hơn một bước. Hắn ngửi thấy mùi mục nát của gỗ, mùi tro than cũ kỹ xộc lên từ những mảng gạch cháy đen nằm rải rác quanh bệ chuông. Những viên gạch vỡ vụn, xám xịt này cho thấy nơi đây từng trải qua một trận hỏa hoạn lớn trước khi toàn bộ gian hầm bị sập xuống và chôn vùi. Không hề có dấu vết của điện thờ hay bất kỳ dấu phong bùa chú nào của Thiên Phủ như hắn từng suy đoán. Nơi này chỉ đơn giản là một nấm mồ hoang phế bị lãng quên dưới lòng đất.

Quang cúi xuống nhặt một mảnh gạch vỡ lên, dùng ngón tay cái miết nhẹ lớp muội than bám trên bề mặt.

- Chỗ ni từng bị đốt. Gạch vỡ kiểu ni là gạch vồ thời Nguyễn. Có lẽ gian am cũ phía trên đã bị thiêu rụi hoàn toàn, rồi đất đá đổ ập xuống đè lên quả chuông.

Quang rọi đèn pin sát vào thân chuông, nơi những hàng chữ Hán cổ bị rỉ xanh ăn mòn gần hết. Anh nheo mắt qua cặp kính cận đã mờ căm vì hơi nước, lẩm nhẩm đọc từng ký tự còn sót lại.

- Đây là phần cuối của kinh A Di Đà. Còn phía bên ni, chữ nét đậm hơn, là tên của phường đúc. Phường đúc đồng ở xã Dương Xuân. Khánh, quả chuông ni không giống quả chuông lớn đang treo trên lầu chuông chùa Thiên Mụ chừ. Quả chuông hiện tại được đúc từ thời chúa Nguyễn Phúc Chu, còn nét chữ trên quả chuông ni cổ hơn nhiều. Nó phải có từ thời trước nữa. Đây là một quả chuông cũ đã bị thất lạc khỏi lịch sử công khai của chùa.

Khánh không đáp. Hắn thò tay vào túi áo khoác, lấy ra mảnh đồng rỉ sét mà hắn vừa gỡ từ bàn tay co quắp của sư Minh Không lúc nãy. Mảnh đồng lạnh ngắt, hình bán nguyệt với nét chữ khắc dang dở. Hắn tiến sát đến bên bộ xương khô, cúi người xuống sát vành chuông đồng.

Ngay phía dưới khớp xương tay của bộ hài cốt, có một khe lõm nhỏ hình tròn bị bùn đất lấp kín. Khánh dùng đầu ngón tay cào sạch lớp bùn non bám bên trong khe lõm. Hắn đặt mảnh đồng vào đó.

Một tiếng cạch nhỏ vang lên. Mảnh đồng khớp hoàn toàn với phần khuyết trên vành chuông. Khi ghép lại, hai nửa chữ Hán hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn pin.

Đó là chữ Điểm.

- Chữ Điểm lại xuất hiện.

Khánh lầm bầm.

- Chiếc chìa khóa đồng khắc chữ Điểm của sư Minh Không và mảnh vỡ ni vốn là một bộ phận của chốt giữ chuông ngày trước.

Quang đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc đèn pin rọi vào bộ xương.

- Thầy Minh Không chắc chắn đã tìm thấy mảnh đồng ni dưới lòng đất khi nước sông Hương rút sâu vào đợt hạn năm ngoái. Thầy giữ nó, nhưng không ngờ thứ dưới hầm lại dùng chính mảnh đồng ni để làm vật dẫn dụ.

Khánh mở túi vải bên hông, lấy ra bình nước sông yên mà o Bảy đã chuẩn bị từ trước. Hắn tháo nút bần, đổ một lượng nước nhỏ theo hình vòng tròn quanh bệ chuông đồng. Nước sông yên chạm vào nền đá ẩm liền sủi lên những bong bóng nhỏ màu xám nhạt, tỏa ra một làn sương mỏng che khuất bộ hài cốt dưới vành chuông.

Hắn hít một hơi sâu, cố giữ cho giọng mình không run.

- Mệ có phải bà coi chuông được nhắc bằng chữ Điểm trong mảnh sổ không? Con là người của tiệm Vong Ký. Con đến tìm mệ.

Làn sương xám xoáy nhẹ quanh thân chuông rồi tụ lại thành một bóng người ngồi co quắp bên vành đồng. Đó là bóng một bà vãi già, mặc chiếc áo vạt hò màu nâu sồng đã sờn rách ở hai bên vai. Tóc bà búi nhỏ sau gáy bằng một chiếc trâm gỗ mục. Gương mặt bà mờ mịt, hai hốc mắt sâu thẳm chỉ là hai khoảng tối không có tiêu cự. Bà không nhìn Khánh, cũng không nhìn Quang, đôi bàn tay ảo ảnh của bà vẫn bắt chéo, ôm chặt lấy vành chuông giống hệt tư thế của bộ hài cốt bên dưới.

Bà vãi già không gọi tên Khánh. Bà không hề nhận ra hắn là ai, cũng không nhắc đến bất kỳ cái tên lạ nào từ quá khứ. Tiếng thở dài của bà nghe như tiếng gió bấc lùa qua những kẽ ngói âm dương của mái chùa cổ trong đêm đông.

- Ai đó. Có phải người của Phủ đến lấy chuông đi không?

- Con không phải người của Phủ.

Khánh đáp. Hắn giữ khoảng cách an toàn, không tiến quá gần làn sương.

- Con đến từ tiệm Vong Ký ở phố Hàng Bè. Sư Minh Không bị kẹt dưới ni, con xuống đưa thầy lên, sẵn tiện tìm mệ.

Bóng bà vãi già khẽ động đậy. Đôi vai gầy guộc của bà run lên dưới lớp áo nâu sồng ảo ảnh.

- Minh Không. Đứa nhỏ nớ vẫn còn sống răng? Ta đã cố đẩy nó lên bệ đá cao để tránh nước dồn. Nước dưới ni lạnh lắm, người sống chịu không nổi mô.

- Thầy còn sống, đang nằm ngoài khe đá kia.

Khánh nói.

- Mệ ơi, chuyện năm xưa dưới hầm ni là răng? Răng mệ lại nằm lại đây cùng quả chuông?

Bóng bà vãi nghiêng đi, đầu bà tựa vào thân đồng lạnh ngắt. Giọng bà đều đều, mang theo âm hưởng của người Huế từ nhiều thế hệ trước.

- Khi loạn tới, người ta kéo vào chùa đòi đập chuông đúc súng. Ta là người trông coi kho chuông, không thể để họ phá vật của tổ sư. Đêm đó lửa cháy lớn lắm, cháy rụi cả gian am phụ phía trên. Ta kéo quả chuông ni xuống hầm ngầm dưới nền am để giấu. Nhưng lửa bén nhanh quá, đất đá trên trần đổ ập xuống. Ta bị lấp cùng chuông dưới ni.

Bà ngừng lại một nhịp, đôi bàn tay ảo ảnh siết chặt lấy vành đồng.

- Nhiều năm sau, các đời sư Minh Không đi trước đều giữ lời thề với tổ sư. Họ biết ta nằm dưới ni cùng chuông. Họ không cho ai đào bới gò đất phía sau am phụ, cũng không cho ai đụng đến nền đá dưới hầm. Họ để ta yên lặng giữ chuông dưới ni. Nhưng mấy tháng nay... có kẻ không để ta yên.

- Kẻ đó là ai?

Khánh gặng hỏi, mắt hắn quét nhanh quanh những góc tối của gian đá.

- Ta không thấy mặt hắn.

Giọng bà vãi đầy sợ hãi.

- Hắn là một cái bóng đàn ông, lúc ẩn lúc hiện dưới dòng nước ngoài khe nứt kia. Hắn có thể sai khiến những vong hồn nhỏ tuổi trôi sông. Hắn đưa cho chúng những mảnh đồng vỡ, ép chúng mang vào hầm ngầm này để gõ vào chuông. Mỗi lần tiếng chuông vang lên là một lần hắn muốn kéo quả chuông ni rời khỏi nền đất. Hắn muốn chuông rời nền khi chưa được ghi tên.

Quang quay sang nhìn Khánh, nét mặt anh căng thẳng dưới ánh đèn pin.

- Hắn muốn cướp quả chuông cổ ni? Nhưng một quả chuông nặng hàng tấn dưới lòng đất thế này, người sống còn không kéo lên nổi, huống chi là vong hồn?

- Hắn không cần cái xác chuông bằng đồng vật lý ni.

Khánh nói, giọng hắn đanh lại.

- Hắn muốn cái vía chuông. Quả chuông ni đã nằm dưới lòng đất hơn trăm năm, hấp thụ âm khí của dòng nước sông Hương. Nếu hắn lấy được vía chuông, hắn có thể dùng nó để chấn nhiễu cả một đoạn sông.

Khánh nhìn bà vãi. Vong hồn coi chuông chính là mỏ neo giữ cho quả chuông không bị kéo đi. Chừng nào bà còn ôm chặt lấy vành chuông, chừng đó kẻ đứng sau vẫn không thể dịch chuyển được linh cốt của nó. Đó là lý do tại sao kẻ đó phải dùng tiếng chuông giả để dẫn dụ sư Minh Không xuống đây, dùng sinh mạng của vị sư để uy hiếp bà, ép bà phải buông tay.

- Mệ có biết kẻ đó muốn mệ làm chi không?

- Hắn bảo ta phải buông tay. Hắn bảo nếu ta chịu buông quả chuông ni, hắn sẽ cho ta đi.

Bà vãi lắc đầu, hai hàng nước mắt ảo ảnh chảy dài trên đôi má mờ xám.

- Nhưng ta không đi. Tên của ta đã bị xóa trong sổ chùa rồi. Ta không còn tên để đi nữa. Nếu ta buông quả chuông ni, tiếng chuông chùa Thiên Mụ sẽ không còn thanh sạch, vong hồn dưới sông sẽ mất lối về.

Khánh im lặng. Hắn chợt hiểu ra bản chất của trò chơi này. Kẻ đứng sau không phải muốn dùng vũ lực để cướp đoạt ngay lập tức. Hắn đang dùng sự trao đổi. Hắn muốn bà coi chuông tự nguyện từ bỏ vai trò của mình.

Danh tính đầy đủ của bà đã mất theo trang sổ chùa bị xé. Hồ sơ còn lại chỉ giữ chữ Điểm và ghi bà từng coi chuông. Kẻ đó muốn bà buông tay để hắn dễ bề đoạt chuông. Hắn chỉ hứa sẽ dẫn bà rời khỏi hầm, nhưng không trả lại tên tuổi để bà nương tựa.

- Mệ không cần nghe lời hắn.

Khánh bước lên một bước, giọng hắn kiên định.

- Con sẽ giữ lại dấu tên Điểm và vai trò coi chuông trong sổ của Vong Ký. Khi tìm được trang gốc, con sẽ trả lại danh tính đầy đủ cho mệ. Mệ không nợ nần chi ai cả.

Bà vãi ngước nhìn Khánh. Đôi mắt trống rỗng của bà chợt dao động nhẹ. Nhưng trước khi bà kịp mở miệng trả lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới lòng cát.

Nền đá dưới chân Khánh và Quang rung chuyển dữ dội.

Từ những kẽ nứt xung quanh bệ chuông đồng, sáu dải khí đen ngòm, đặc quánh như những sợi xích sắt xông lên. Chúng uốn lượn trong không khí như những con rắn độc rồi lao thẳng về phía bà vãi, quấn chặt lấy hai vai và cổ tay bà.

- Mệ!

Khánh hét lên, hắn định lao tới nhưng mặt đất dưới chân sụt xuống một khoảng, nước sông đen ngòm từ các khe đá lại bắt đầu phun ra xối xả.

Sáu dải khí đen siết mạnh, kéo ghì bóng hình bà vãi sát vào thân chuông đồng. Vong hồn bà hét lên một tiếng câm lặng, hình ảnh bắt đầu nhòe đi, tan rã thành những vệt sương xám bị hút ngược vào trong lòng quả chuông.

Quả chuông đồng khổng lồ bỗng nhiên tự rung lên mà không hề có vật gì gõ vào.

Tiếng chuông trầm đục, nặng nề vang lên, chấn động mạnh đến mức làm toàn bộ gian đá hông trái rung lắc liên hồi. Những nhũ đá trên trần hầm nứt toác, đổ sập xuống nền đá bên cạnh Quang. Quang phải nhảy tránh sang một bên, suýt nữa thì ngã nhào vào vũng nước đang dâng cao. Bụi đá từ trên trần rơi xuống rào rào, phủ một lớp xám xịt lên mặt nước đang cuộn sóng.

Khánh đứng vững giữa dòng nước đang lên, mắt hắn nhìn trừng trừng vào quả chuông đồng.

Mỗi lần quả chuông rung lên, trên bề mặt của sáu dải khí đen đang quấn quanh thân chuông lại hiện lên những vệt đỏ tươi như máu rỉ ra từ đá. Chúng kết thành những nét chữ Hán nguệch ngoạc, giống một cái tên bị viết đè nhiều lần. Ngay sau đó, một lực vô hình xóa nhòa tất cả, chỉ để lại những vệt mực loang lổ đầy oán khí.

Chương khác

Xem thêm