TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 52: Chương 052: Người sau không cứu kịp

Khánh đỡ sư Minh Không lên phần nền cao nhất của bậc thứ mười hai, nơi nước chỉ mới ngập đến mắt cá. Lưng áo nhà sư lạnh ngắt, dính đầy bùn sông. Hắn rút…

Nội dung chương

Khánh đỡ sư Minh Không lên phần nền cao nhất của bậc thứ mười hai, nơi nước chỉ mới ngập đến mắt cá. Lưng áo nhà sư lạnh ngắt, dính đầy bùn sông. Hắn rút điện thoại trong túi chống nước, bấm số Phan Khanh. Màn hình nhấp nháy một vạch sóng rồi tắt ngúm. Loa ngoài không phát nhạc chờ. Thay vào đó là ba tiếng “boong” trầm đục, nặng như đồng úp dưới nước. Tiếng chuông.

Khánh tắt máy.

Quang đặt đèn pin lên mỏm đá, ánh sáng vàng vọt hắt lên vách hầm trơn nhẫy. Nước dưới chân hai người dâng chậm, nhưng đều.

- Sóng điện thoại không xuyên qua lớp đá này được. Chắc Phan Khanh cũng đang tìm cách phá từ trên am.

Khánh không đáp. Hắn rờ tay vào túi áo, nơi chiếc chìa khóa đồng của sư Minh Không đang run lên từng chập. Kim loại lạnh buốt, phả từng đợt sương mỏng màu đen tan vào không khí. Hắn lấy nó ra, áp phần chuôi vào tai.

Giọng Bồi vọng qua lớp đồng, rè rè như ai nói từ dưới giếng.

- Eng Khánh! Eng đừng đi theo tiếng chuông to. Tiếng đó dẫn vô chỗ nước xoáy. Eng phải dắt chú Quang đi theo hướng nước chảy nhỏ nhất. Chỗ mô nước róc rách nhẹ nhất, chỗ đó mới có đường.

- Mi còn nghe tiếng thầy Minh Không không?

- Con không nghe thầy nữa. Nhưng con nghe tiếng nước réo dưới chân eng. Đi theo tiếng nhỏ, đừng theo tiếng chuông.

Kết nối ngắt. Chìa khóa lặng im, chỉ còn rung theo mạch nước dưới nền.

Khánh nhìn Quang.

- Bồi bảo đi theo tiếng nước nhỏ. Mi tắt đèn pin một chút.

Quang tắt đèn. Bóng tối tuyệt đối ập xuống. Cả hai nín thở. Từ phía bên phải, nơi vẳng lên tiếng chuông giả, nước réo ầm ào như thác đổ. Nhưng từ bên trái, sau hốc đá tối om, chỉ có tiếng nước giọt gianh rơi đều đều, từng giọt một. Lách tách. Chậm rãi.

Quang bật lại đèn, chỉ về hốc tối.

- Hướng đó. Nhưng mà hẹp lắm.

Ngay lúc ấy sư Minh Không ho khan. Một ngụm nước đục trào ra từ khóe miệng ông. Mắt ông mở, đờ đẫn nhìn trần hầm. Khánh vội đỡ ông dựa vào vách, nghiêng đầu cho nước chảy ra hết.

- Thầy Minh Không... thầy xuống đây làm chi? Sao không đợi người trợ giúp?

Nhà sư thều thào. Giọng ông như tiếng lá khô cọ vào đá.

- Tôi nghe... tiếng một người đàn ông. Gọi dưới nền am. Bảo tôi xuống đào chuông lên. Nói chuông quý, bán được nhiều tiền trùng tu. Tôi cuốc mấy nhát, nước tràn ra... cuốn tôi xuống dưới này. Rồi... một bà già hiện ra. Bà mặc áo nâu. Bà đẩy tôi lên cái bệ đá này. Bà nói... tiếng chuông chưa đến ngày rời nền. Kẻ đào lên sẽ bị nước cuốn. Bà giữ mạng tôi.

Khánh nắm chặt mảnh đồng rỉ sét khắc nửa chữ “Điểm” trong túi. Người đàn bà quanh chiếc chuông đã không hại sư. Bà đã che chở ông. Còn bà có thật là người mang dấu tên Điểm hay không, hắn chưa đủ chứng cứ để kết luận.

Chiếc chìa khóa trong tay Khánh lại rung lên. Lần này không phải giọng Bồi, mà là tiếng bà già khàn khàn từ xa trước khi bị cắt ngang bởi giọng Bồi nói lớn hơn:

- Eng Khánh! Con vừa gọi cho Mụ Năm. Mụ nói có lời muốn nói với eng.

Rồi giọng Mụ Năm vang lên, rõ mồn một qua lớp đồng mỏng. Giọng bà khô và chậm, như thể đang ngồi ngay trước mặt.

- Khánh. Con còn nghe tiếng chuông gọi tên lạ phải không?

Khánh im lặng.

- Đừng giả điếc nữa. Nếu chuông còn gọi mà con còn né, thì người sau không cứu kịp.

- Người sau là ai?

Khánh hỏi, giọng khô khốc.

- Người đang nằm trước mặt con đó. Và những người còn bước theo con. Con có muốn sau này nhìn lại, thấy từng người vắng mặt vì con sợ nghe một cái tên không?

Khánh nhìn sư Minh Không đang thoi thóp. Nhìn Quang người ướt sũng, mắt kính mờ căm vì hơi nước, tay run vì lạnh nhưng vẫn cố giúp hắn. Hắn nhớ Bồi ở tiệm, ngồi ôm chìa khóa suốt đêm chờ hắn về. Hắn nhớ Mụ Năm ở Vỹ Dạ, chưa từng gặp mặt mà sẵn sàng chỉ đường. Hắn nhớ vệt nước dâng sớm ba ngày trên Sông Hương. Hắn nhớ tiếng gọi bắt đầu bằng chữ “T” vọng ra từ lòng đồng tối.

Tiếng chuông lại vang. Lần này từ chính dưới nền đá. Nó không phát ra từ điện thoại, không phải từ chìa khóa. Nó đến từ lòng đất. Ba hồi trầm đục, mỗi hồi dài hơn một nhịp. Giữa hồi thứ hai, phụ âm T cất lên đơn độc. Phần sau vỡ tan trong tiếng nước, như thể có ai gọi tên giữa dòng chảy xiết. Âm Tờ kéo dài rồi im bặt. Chuông lại rung. Phụ âm ấy cất lên thêm lần nữa rồi mất hút.

Khánh đứng dậy. Hai tay hắn run. Hắn không biết tên đó là gì. Hắn đoán nó liên quan đến những giấc mơ, đến cái cảm giác xa lạ trong chính thân xác mình, đến vết bớt cá đỏ lan chậm trên vai. Nhưng hắn chưa từng muốn biết. Hắn sợ biết.

Nhưng lúc này, nếu hắn còn giả điếc, sư Minh Không sẽ chết. Quang sẽ chết. Và hắn cũng sẽ chết dưới đáy hầm này, trong khi dòng nước lạnh vẫn dâng lên, cuốn theo một cái tên chưa bao giờ được đáp.

Hắn lấy hơi, ép nhịp thở đang dồn dập chậm lại.

- Tui là Khánh.

Giọng hắn vang lên trong đường hầm. Không lớn, nhưng rành rọt. Không phải cái tên mà tiếng chuông đang gọi. Chỉ là cái tên hiện tại của hắn. Cái tên của thằng nhỏ lớn lên bên tiệm cầm đồ, sợ ma nhưng vẫn cứng đầu xuống tận đây.

- Tui là Khánh. Tui nghe rồi.

Không ai đáp lại bằng lời. Không có giọng đàn ông nào vọng ra từ bóng tối.

Nhưng dòng nước dưới chân hắn khựng lại. Mặt nước dao động, rồi bắt đầu rút xuống. Chậm, đều, như có ai mở một cái van dưới đáy sông cổ. Nước lùi đi, để lộ lớp bùn non và những phiến đá xám phủ rong đen. Chỉ trong vài phút, mực nước đã hạ xuống hơn một gang tay. Ở góc khuất bên trái, nơi vọng ra tiếng nước giọt gianh, vách đá bỗng sụt xuống một đoạn. Một rãnh đá hẹp hiện ra, sâu hun hút, đáy chỉ xâm xấp nước.

Quang bước lại, rọi đèn vào trong.

- Lời đáp của mi... nó phá cái vòng lặp của tiếng chuông giả. Tiếng chuông đó lừa người sống đi vào chỗ nước sâu. Khi mi lên tiếng nhận diện, cái bẫy tự động vỡ.

Khánh không trả lời. Hắn cúi xuống đỡ sư Minh Không, cùng Quang kéo ông vào rãnh đá. Đường đi hẹp, dốc dần xuống, trần đá thấp đến mức hai người phải cúi rạp người. Không khí đặc quánh mùi bùn và đồng rỉ. Hơi lạnh luồn từ dưới đất lên, buốt tận xương.

Họ đi được chừng năm mươi mét. Rãnh đá kết thúc trước một vách đá nứt đôi, tạo thành khe hở chỉ vừa đủ một người lách qua. Phía sau khe, bóng tối dày đặc đến nỗi ánh đèn pin chỉ soi được vài phân. Tiếng nước bên trong chảy rì rầm, xen lẫn tiếng kim loại cọ vào đá.

Khánh quay lại nhìn sư Minh Không. Nhà sư đã ngất đi, hơi thở yếu ớt. Với thể trạng này, ép ông lách qua khe đá là không thể.

Hắn đưa tay ra hiệu cho Quang dừng lại.

- Đặt thầy nằm đây.

Họ nhẹ nhàng để sư Minh Không xuống một phiến đá phẳng, khô ráo. Khánh mở túi vải, lấy tờ giấy vàng cuối cùng. Trên giấy có nét chữ đỏ chu sa hắn viết lúc chiều, dưới sự hướng dẫn của ông Tư. Hắn đặt tờ giấy lên ngực sư, không dán lên trán, không làm bùa. Chỉ là tờ giấy chỉ đường, có thể giúp che bớt sinh khí người sống khỏi những vong vất vưởng trong tối.

- Tờ giấy này giúp thầy nằm yên. Phan Khanh chắc đang khoan đá từ trên am. Khi họ phá được vách, sẽ thấy thầy ở đây.

Quang nhìn khe nứt tối om, nuốt nước bọt.

- Còn tụi mình?

Khánh chỉnh lại dây túi trên vai. Mặt hắn xanh nhợt vì lạnh, nhưng ánh mắt đã bớt né tránh.

- Xuống dưới đó. Giải quyết quả chuông.

Quang im lặng một lát, rồi tháo cặp kính cận mờ hơi nước, lau vào vạt áo ẩm. Anh thở ra một hơi dài.

- Đi thì đi.

Khánh lách người qua khe đá trước. Đá sắc nhọn cào rách một đường trên vai áo, làm hắn rít lên vì đau. Hắn vừa chui qua, chân vừa đáp xuống nền đất mềm thì đèn pin trong tay rọi thẳng vào thứ nằm giữa gian đá.

Một quả chuông đồng lớn. Nó nằm nghiêng, nửa chìm trong bùn cát. Lớp đồng cổ xanh rêu, phủ dày những mảng rỉ sét loang lổ. Hơi lạnh phả ra từ thân chuông làm cả gian hầm buốt như lòng tủ đá.

Và quấn quanh vành chuông, ôm chặt lấy nó trong tư thế cuối cùng, là một bộ xương người. Những đốt ngón tay trắng ởn bám vào vành đồng. Một bên xương sườn vỡ, nằm lọt thỏm giữa những mảng đồng rỉ. Cái đầu lâu ngửa ra sau, miệng há hốc như đã gào lên một tiếng cuối cùng trước khi chết.

Khánh chết lặng. Bộ xương ấy có lẽ thuộc về người đàn bà vừa cứu sư Minh Không. Bà không chết yên bình, không chết già trên giường. Bà chết ở đây, dưới lòng đất lạnh, trong tư thế giữ chuông. Dấu tên Điểm trong túi hắn nóng lên, nhưng vẫn chưa đủ để gọi đúng danh tính người chết.

Quang chui qua khe, đứng bên cạnh hắn, cũng sững người khi thấy cảnh tượng ấy.

Ngay lúc đó, từ thân chuông, tiếng đồng lại vang lên. Một hồi duy nhất. Nhưng lần này, nó không còn là tiếng gọi xa xăm. Nó giống như một lời đáp.

Dưới lớp bùn quanh bộ xương, sáu dải đen mỏng như sợi khói bắt đầu trồi lên. Chúng quấn lấy thân chuông, siết chặt, rồi đồng loạt rung lên. Mỗi dải hiện ra một nét chữ đỏ, như tên ai đó vừa viết xong đã vội xóa đi.

Chương khác

Xem thêm