TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 50: Chương 050: Bốn thứ được phép dùng

Tay Khánh vừa chạm vào đống nhang trên bàn thờ phụ thì một cơn buốt lạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận bả vai. Hơi lạnh từ chiếc chìa khóa đồng đặt kế…

Nội dung chương

Tay Khánh vừa chạm vào đống nhang trên bàn thờ phụ thì một cơn buốt lạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận bả vai. Hơi lạnh từ chiếc chìa khóa đồng đặt kế bên vẫn chưa tan hết, nó bám vào da thịt hắn như một lớp dầu nhớt đông đặc. Hắn rụt tay lại, chà sát hai lòng bàn tay vào nhau cho đỡ cóng. Ngoài sân tiệm, tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tán lá vạn tuế nghe sốt ruột. Mới đầu tháng Tư mà thời tiết xứ này đã ẩm ương như giữa mùa lũ, nước sông Hương đục ngầu, mấp mé mọc lên sát mép xà cừ của bến Bao Vinh.

Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây đặt sát cửa kho niêm. Chiếc gậy tre gác hờ bên đùi, chân trái của ông hơi co lại, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ qua những nếp nhăn xô vào nhau dưới ánh đèn dầu tù mù. Ông chỉ tay vào cái khay gỗ trên bàn.

- Nhang sạch, giấy vàng, nước sông lấy lúc nửa đêm và kim chích máu. Chỉ có bốn thứ ni được phép dùng dưới hầm ngầm. Mi tuyệt đối không được tự ý dùng thêm cái chi khác.

Khánh nhìn cái khay. Mấy món đồ đơn giản đến mức thảm hại. Hắn cứ nghĩ học Hương Thuật thì ít ra cũng phải có mấy món pháp khí bằng đồng hay bùa chú lấp lánh như trên phim. Hắn lầm bầm.

- Chú Tư, chỉ có chừng ni thôi sao? Con nghe nói dưới hầm ngầm của chùa Thiên Mụ lạnh lắm, ngộ nhỡ gặp thứ gì dữ dằn thì lấy chi mà đỡ?

Ông Tư hừ lạnh một tiếng, tiếng ho khan kẹt lại trong cuống họng làm ngực ông phập phồng.

- Mi tưởng mi là ai? Một đứa mới học giữ hơi được vài ba tuần mà đòi đối phó với tà vật? Tau nói cho mi nhớ, mi xuống đó là để cứu người, không phải để thu phục cái chuông. Việc của mi là nhận biết dấu vết, giữ hơi cho chặt và đánh dấu đường đi lối về. Gặp chuyện gì lạ, tuyệt đối không được tự ý niêm phong. Nghe rõ chưa?

Khánh gật đầu, dù trong lòng vẫn thấy lo lo. Hắn cầm cây kim chích máu lên. Cây kim nhỏ xíu, đầu nhọn hoắt sáng loáng dưới ánh đèn.

- Chích vào ngón tay trỏ.

Ông Tư chỉ dẫn.

- Trộn một giọt máu vào chén nước sông pha sẵn mực đỏ nớ. Rồi viết chữ Lộ lên ba tấm giấy vàng.

Khánh hít một hơi sâu, đâm mạnh đầu kim vào đầu ngón tay trỏ bên trái. Một giọt máu đỏ tươi trào ra. Hắn nhỏ giọt máu vào chén nước sông pha mực đỏ đặt sẵn trên bàn. Thứ nước trong chén lập tức sủi lên vài bong bóng nhỏ rồi chuyển sang màu đỏ sậm khét lẹt.

Hắn cầm cây bút lông nhỏ, nhúng đầu bút vào chén mực đặc biệt rồi bắt đầu đặt bút viết lên tấm giấy vàng đầu tiên. Chữ Lộ viết bằng chữ Hán gồm nhiều nét phức tạp. Tay Khánh run lên bần bật. Cảm giác lạnh buốt từ bả vai lại ùa về, bóp chặt lấy cổ tay hắn. Nét mực đầu tiên chệch choạc, loang ra thành một vệt đỏ lòm. Tấm giấy vàng đột ngột chuyển sang màu xám xịt rồi tự rã ra như tro bụi ngay dưới ngòi bút.

- Tập trung vào.

Giọng Ông Tư trầm xuống.

- Đừng để hơi lạnh của chiếc chìa khóa làm phân tán. Mi phải giữ cho hơi thở đều đặn bảy nhịp.

Khánh cắn chặt môi. Hắn lấy tấm giấy thứ hai, cố gắng nín thở để viết nét tiếp theo. Nhưng khi vừa đi được nửa chữ, một cơn đau đầu dữ dội ập đến làm mắt hắn tối sầm lại. Cây bút lông rơi khỏi tay, tấm giấy thứ hai lại nhòe nhoẹt và hỏng hoàn toàn.

Hắn chống tay xuống bàn, thở dốc. Đầu hắn đau như có ai dùng búa gõ liên hồi vào thái dương.

- Còn tấm cuối cùng.

Ông Tư lạnh lùng nói.

- Nếu tấm ni cũng hỏng thì đêm nay mi khỏi đi đâu hết. Cứ để sư Minh Không tự sinh tự diệt dưới lòng đất.

Khánh nhìn tấm giấy vàng cuối cùng nằm trơ trọi trên bàn. Hắn nhắm mắt lại, đếm nhẩm trong đầu từ một đến bảy. Khi nhịp thở đã tạm ổn định, hắn cầm bút lên. Nét chữ lần này đi chậm hơn, chắc chắn hơn. Từng nét hiện ra rõ ràng trên mặt giấy vàng. Khi nét cuối cùng hoàn thành, tấm giấy khẽ rung lên rồi im lìm, giữ nguyên sắc vàng tươi cùng chữ Lộ đỏ sậm.

Khánh buông bút, toàn thân rã rời. Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Hắn với tay lấy ly trà gừng ấm đặt bên cạnh, hớp một ngụm lớn.

Nhưng hắn không ngửi thấy mùi gừng, cũng không thấy vị cay nồng quen thuộc. Ngụm trà trôi qua cổ họng nhạt nhẽo như nước lã. Hắn đã mất hoàn toàn vị giác.

- Cái giá của việc dùng máu để dẫn đường đó.

Ông Tư nhìn hắn, ánh mắt có phần xót xa nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ nghiêm khắc.

- Trong vòng vài giờ tới, mi sẽ không ăn uống được vị chi hết. Lo mà tập trung tinh thần, đừng để mất thêm cái chi khác.

Khánh lau mồ hôi trên trán, gượng cười.

- Không sao, đỡ tốn tiền ăn tối. Chừ con qua chỗ o Bảy lấy bình nước sông yên.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi tiệm. Mưa ngoài trời vẫn rơi rả rích, màn sương mù bao phủ khắp ngõ kiệt dẫn ra bờ sông. Khánh đi bộ dọc theo con đường ven sông Hương để đến quán chè của Cô Bảy.

Quán chè giờ này đã vắng khách, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ hiên nhà. Cô Bảy đang ngồi trên chiếc đòn tre thấp, cẩn thận lau chùi mấy chiếc ly thủy tinh. Thấy Khánh bước vào với gương mặt nhợt nhạt, bà dừng tay, thở dài một tiếng.

- Mi lại dùng máu để viết bùa rồi tê? Nhìn cái mặt không còn giọt máu nớ là o biết liền.

Khánh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, giọng khản đặc.

- Chú Tư bắt con viết ba tấm giấy chỉ đường. Viết xong là miệng lưỡi nhạt nhẽo luôn o nợ. O cho con xin bình nước sông yên để đêm nay đi cứu sư Minh Không.

Cô Bảy không nói không rằng, đứng dậy đi vào gian trong. Một lát sau, bà quay ra, trên tay bưng một chiếc bình gốm nhỏ màu nâu đất, miệng bình được bịt kín bằng một miếng vải đỏ buộc chặt bằng dây ba.

- Nước ni o lấy ở đoạn sông yên gần bến Kim Long lúc canh ba đêm qua.

Cô Bảy đặt chiếc bình lên bàn, giọng trầm xuống.

- Đoạn sông nớ nước chảy chậm nhất, ít bị uế khí từ đáy sông dồn lên. Khi mi xuống hầm ngầm, nếu thấy nước dâng lên quá nhanh, hãy đổ một ít nước trong bình ni ra chân tường. Nó sẽ giúp giãn dòng nước âm, tạo cho tụi mi một khoảng trống để thở và tìm đường thoát.

Khánh nhìn chiếc bình gốm, rồi chăm chú nhìn vào bàn tay của Cô Bảy khi bà đang siết lại nút buộc miệng bình. Từ dưới ống tay áo vải thô màu nâu sồng của bà, một vết sẹo lớn hình chữ X lộ ra trên cổ tay. Vết sẹo lồi lên, xù xì và có màu đỏ sậm như một vết bỏng lâu năm.

Khánh khựng lại một nhịp. Hắn biết vết sẹo nớ không phải là vết thương bình thường, nhưng theo thói quen né tránh những điều quá lớn lao, hắn lập tức quay đi, giả vờ như không thấy. Hắn chỉ tay vào chiếc bình, hỏi lảng.

- Cái bình ni có dễ vỡ không o? Con sợ xuống dưới hầm chật hẹp, va quẹt vào đá lại bể mất thì uổng.

Cô Bảy kéo ống tay áo xuống, che khuất vết sẹo chữ X rồi nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm nghị.

- Bình gốm nớ o đã nung kỹ, không dễ bể đâu. Nhưng mi phải nhớ, nước sông yên chỉ giữ được dòng nước âm trong một thời gian ngắn. Đêm mai là rằm tháng Hai, con nước dâng lên sẽ mang theo nhiều tiếng gọi từ quá khứ. Mi nghe thấy chi cũng đừng có trả lời, cứ lo mà đi thẳng.

- Con biết rồi o.

Khánh ôm bình gốm vào lòng.

- Con đi đây.

Khi Khánh quay lại tiệm Vong Ký, Trần Quang đã đợi sẵn ở đó. Trên chiếc bàn gỗ giữa tiệm, Quang đã trải ra một tấm bản đồ vẽ tay chi tiết. Bản đồ vẽ lại cấu trúc phần nền móng phía hông trái của chùa Thiên Mụ, nơi có những bậc đá dẫn xuống lòng đất.

Quang chỉ ngón tay vào một điểm được đánh dấu bằng mực xanh.

- Lối vào nằm ngay dưới nền gạch của am phụ phía hông trái. Chỗ nớ có một viên gạch vồ lớn hơn bình thường, dưới viên gạch là một lõi đồng. Nếu dùng chiếc chìa khóa của o Điểm tra vào nớ, mình sẽ mở được lối xuống. Dưới nền là mười hai bậc đá dẫn thẳng xuống hầm ngầm.

Khánh ghé sát mắt vào bản đồ.

- Rồi sau mười hai bậc đá nớ là cái chi?

- Là một dãy song đồng chắn ngang.

Quang giải thích.

- Sư Minh Không đang bị kẹt ở phía sau dãy song nớ. Nước sông dâng lên từ các khe đá dưới nền hầm. Theo tính toán của tau, nếu nước sông Hương ngoài kia dâng thêm nửa mét nữa, toàn bộ khu hầm ngầm ni sẽ bị ngập kín. Chuông cổ nằm ở một gian sâu hơn phía dưới, tuyệt đối không được động vào chiếc chuông nớ nếu chưa gọi được đúng chủ của nó.

Khánh gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu. Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa cắt ngang cuộc trò chuyện. Phan Khanh bước vào, người ướt sũng nước mưa. Anh ta cởi chiếc mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị.

- Tôi đã ba trí lực lượng đứng ngoài cổng chùa.

Phan Khanh nói, giọng dứt khoát.

- Lý do đưa ra là hỗ trợ tìm kiếm người mất tích theo đơn trình báo của nhà chùa. Tôi sẽ túc trực ở phía ngoài để đảm bảo không có ai từ ban quản lý hay khách thập phương bén mảng đến khu vực am phụ trong đêm nay. Nhưng tôi chỉ có thể giữ chân họ đến sáng mai thôi. Các anh phải làm cho nhanh.

Khánh nhìn vị đại úy công an, khẽ cười.

- Cảm ơn anh Khanh. Có công an bảo kê thế này tụi tôi cũng đỡ run.

Phan Khanh không cười đáp lại. Anh ta nhìn Khánh bằng ánh mắt dò xét.

- Tôi làm việc này vì nhiệm vụ tìm người, không phải vì tin vào mấy trò cúng bái của các anh. Tôi sẽ không tham gia vào bất kỳ nghi thức nào dưới đó. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ xử lý theo đúng quy định pháp luật.

- Rứa là đủ rồi anh.

Khánh nói.

Từ góc phòng, Bồi nãy giờ vẫn im lặng chợt chạy lại níu lấy vạt áo của Khánh. Thằng bé ngước đôi mắt to tròn, đầy lo lắng lên nhìn hắn.

- Eng Khánh, cho con đi với. Con nghe được tiếng thầy Minh Không rõ lắm. Con dưới đó sẽ chỉ đường cho eng.

Khánh ngồi xổm xuống, đặt hai tay lên vai Bồi. Hắn lắc đầu, giọng nghiêm khắc nhưng chứa đựng sự quan tâm.

- Không được. Dưới đó nước lạnh lắm, lại tối thui. Mi còn nhỏ, xuống đó chỉ làm vướng chân tụi tao thôi. Mi ở lại tiệm, canh chừng chiếc chìa khóa đồng ni cho tao.

Khánh cầm chiếc chìa khóa đồng đặt vào tay Bồi.

- Chiếc chìa khóa ni là đường dây liên lạc giữa tao và sư Minh Không. Mi có âm giác tốt, cứ ngồi đây nghe ngóng. Nếu thấy có tiếng động chi lạ từ chiếc chìa khóa truyền ra, mi phải báo ngay cho chú Tư hoặc o Bảy biết. Mi giữ vai trò quan trọng nhất đó, nghe chưa?

Bồi mím môi, vẻ mặt không cam lòng nhưng cũng đành gật đầu đồng ý. Thằng bé nắm chặt chiếc chìa khóa đồng lạnh ngắt trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình.

Đêm dần trôi về khuya. Tiếng mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt hơn, gõ liên hồi vào mái tôn của tiệm Vong Ký. Nước sông Hương dưới sàn nhà bắt đầu dâng cao, tiếng sóng vỗ bôm bốp vào các cọc tre nghe như những tiếng gõ cửa dồn dập từ cõi âm.

Đúng mười hai giờ đêm, khi mọi chuẩn bị đã hoàn tất, Khánh và Quang sửa soạn xuất phát. Khánh đeo chiếc túi vải chứa ba tấm giấy vàng chỉ đường, bình nước sông yên của o Bảy và mấy nén nhang sạch.

Hắn tiến lại gần bàn quầy để lấy chiếc chìa khóa đồng từ tay Bồi.

Nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào tay thằng bé, hắn chợt khựng lại.

Chiếc chìa khóa đồng trong tay Bồi lúc này đã lạnh ngắt như một cục băng vớt lên từ đáy sông sâu. Trên mặt đồng rỉ sét bám một lớp sương mỏng, mờ đục. Tiếng thở thều thào, đứt quãng của sư Minh Không mà Khánh nghe thấy lúc chiều đã hoàn toàn biến mất. Không còn một tiếng động nhỏ nào phát ra từ chiếc chìa khóa nữa. Không gian xung quanh bỗng trở nên im ắng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia.

Bồi ngồi xổm cạnh chiếc chìa khóa rất lâu. Thằng bé không nhúc nhích, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định trước mặt. Rồi em chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Khánh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lạnh lẽo.

- Con không nghe thầy nớ nữa. Con nghe nước thôi.

Chương khác

Xem thêm