TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 48: Chương 048: Dấu tay thứ ba
Mưa bụi xứ Huế cuối tháng Ba mỏng như sợi chỉ, giăng mắc trên những mái ngói liệt của khu phố cổ Bao Vinh. Khánh kéo cao cổ áo khoác gió, bước vội vào…
Nội dung chương
Mưa bụi xứ Huế cuối tháng Ba mỏng như sợi chỉ, giăng mắc trên những mái ngói liệt của khu phố cổ Bao Vinh. Khánh kéo cao cổ áo khoác gió, bước vội vào quán cà phê cóc nép mình bên hông chợ Đông Ba. Mùi cà phê phin nhỏ giọt quyện với mùi ẩm mốc của những bức tường vôi rêu phong tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, lạnh lẽo.
Quang đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn gỗ thấp trong góc khuất. Trên bàn, ngoài ly cà phê đen đặc không đường đã nguội ngắt, là một chiếc phong bì bằng giấy xi măng lớn, hơi ẩm nước mưa.
Khánh ngồi xuống chiếc ghế đòn tre đối diện, đưa tay vuốt những giọt nước mưa bám trên mặt. Hắn nhìn Quang, hạ thấp giọng.
- Đêm qua lúc dọn dẹp dưới kho niêm, tao nghe có tiếng nói vọng ra từ ngăn tủ không số. Giọng khàn lắm, nghe như người bị ngậm nước lâu ngày.
Quang dừng tay khuấy ly cà phê, ngước mắt nhìn Khánh. Đôi mắt sau gọng kính cận của gã nheo lại, lộ vẻ dò xét.
- Tiếng người sống hay tiếng của thứ dưới sông? Mà răng giọng mi nghe run rẩy rứa?
Khánh bưng ly trà nóng lên áp vào lòng bàn tay để tìm chút hơi ấm, mắt nhìn ra đường phố tấp nập người qua lại dưới làn mưa.
- Tao cũng không rõ. Nghe như có ai đó bị nhốt sâu dưới lòng đất, tiếng vọng qua các kẽ gỗ rất mỏng. Nhưng tao cảm giác giọng nói nớ không hướng về phía sư Minh Không, mà là hướng về phía người ngoài.
Quang không gặng hỏi thêm. Gã thừa biết tính Khánh, những gì Khánh muốn giấu thì có cạy miệng cũng chẳng chịu nói ra. Gã đẩy chiếc phong bì giấy xi măng về phía Khánh.
- Tao đã rửa lại cuộn phim chụp sư Minh Không ở am phụ trước ngày thầy mất tích. Lần ni tao dùng thuốc tăng độ tương phản và rửa sáng hơn ở phòng tối của trường. Mi nhìn kỹ cái góc vai phải của thầy đi.
Khánh rút tấm ảnh đen trắng khổ lớn ra khỏi phong bì. Bức ảnh chụp sư Minh Không đứng trước bức tường gạch vồ cũ kỹ của am phụ, phía sau là bóng tối nhập nhoạng của tán cây vả cổ thụ. Dưới kỹ thuật rửa ảnh mới của Quang, vùng tối xung quanh bả vai của sư không còn là một mảng đen đặc nữa, mà hiện rõ các chi tiết xám mờ.
Tại vị trí bả vai phải của sư Minh Không, có một vệt đen thẫm hình bàn tay.
Khánh nheo mắt, đưa tấm ảnh sát vào ánh đèn dầu tù mù của quán cà phê. Hắn dùng ngón tay trỏ rà theo vệt đen, đếm khẽ.
- Một, hai, ba, bốn, năm... sáu. Sáu ngón tay?
- Đúng rứa.
Quang gật đầu, nét mặt nghiêm lại.
- Không khớp với cấu trúc xương tay người bình thường. Các đốt ngón dài ngoằng, khẳng khiu như rễ cây khô bám vào vai áo nâu sồng của thầy. Điều đáng nói là trong cuộn phim chụp trước đó một ngày, bả vai của sư Minh Không hoàn toàn sạch sẽ. Cái dấu tay ni chỉ xuất hiện trong tấm ảnh chụp sát ngày thầy biến mất.
Khánh cảm thấy sống lưng mình chạy qua một luồng khí lạnh. Hắn đặt tấm ảnh xuống bàn.
- Dấu tay ni không giống bàn tay đàn bà tao thoáng thấy trong thị kiến lúc chạm vào sợi chỉ đỏ. Bàn tay kia nhỏ và thon hơn, nhưng người đàn bà đó là ai thì tao chưa biết chắc. Đây có lẽ là một thứ khác.
- Tao cũng nghĩ rứa.
Quang đẩy kính.
- Có một lực lượng thứ ba đang can thiệp gián tiếp vào vụ chuông am phụ chùa Thiên Mụ. Họ không muốn giải oan cho vong, cũng chẳng muốn cứu sư Minh Không. Họ muốn một thứ khác dưới bệ chuông nớ.
Hai người rời quán cà phê, ngược hướng lên phía đồi Hà Khê. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, quất vào mặt rát buốt. Am phụ chùa Thiên Mụ nằm khuất sau những rặng tre ngà, vắng lặng không một bóng người. Chú Tịnh, người được nhà chùa cắt cử trông coi am từ ngày sư Minh Không mất tích, đang lúi húi quét dọn những chiếc lá vả rụng đầy trên sân gạch.
Thấy Khánh và Quang đến, chú Tịnh dừng chổi, ái ngại nhìn hai người.
- Các chú lại lên tìm thầy Minh Không à? Công an họ cũng vừa mới xuống hỏi chuyện xong. Vẫn chưa có tin tức chi cả. Nước sông Hương ngoài kia dâng nhanh quá, tôi lo cái hầm ngầm dưới am bị ngập mất.
Khánh bước đến gần chú Tịnh, giọng lễ phép.
- Dạ chào chú. Tụi con muốn hỏi thêm chút chuyện về những ngày trước khi sư Minh Không mất tích. Thầy có để lại sổ sách hay ghi chép chi trong phòng không chú?
Chú Tịnh ngập ngừng một lát rồi dẫn hai người vào gian buồng nhỏ phía sau chánh điện. Căn phòng đơn sơ đến mức lạnh lẽo, chỉ có chiếc chõng tre, một cái rương gỗ đựng vài bộ kinh sách cũ và một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cây đèn dầu đã cạn tim.
Chú Tịnh đi đến bên chiếc chõng, lật tấm chiếu cói lên, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa bọc vải thô màu nâu đã sờn gáy.
- Thầy Minh Không có thói quen ghi chép việc tu tập hằng ngày. Mấy bữa trước khi đi mất, tôi thấy thầy hay ngồi thẫn thờ bên chiếc chuông đồng, vừa gõ khánh vừa chép chép cái chi đó vô đây. Tôi không dám đọc, nhưng nghĩ có lẽ nó liên quan đến việc thầy đi xuống hầm.
Khánh đón lấy cuốn sổ tay từ tay chú Tịnh. Cuốn sổ đã cũ, mép giấy bị ố vàng và có mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy để lâu ngày trong môi trường thiếu ánh sáng. Hắn lật nhanh đến những trang cuối cùng, nơi nét chữ của sư Minh Không bắt đầu trở nên nguệch ngoạc, run rẩy hơn bình thường.
Quang ghé mắt nhìn vào trang giấy, khẽ đọc những dòng chữ viết bằng mực tím đã phai màu.
- Ngày hai mươi mốt tháng Ba. Tiếng chuông lại vang lên từ dưới nền gạch am phụ. Lần ni nghe rõ hai giọng nói khác nhau. Một giọng bà già thều thào xin mở đất, bảo rằng chuông lạnh lắm, cần người trông coi. Một giọng đàn ông khàn đặc lại bảo cứ đào sâu xuống, dưới bệ đá có lối thoát, đừng nghe lời mụ già. Hai giọng tranh nhau qua chuông, làm đầu óc tôi quay cuồng.
Khánh dừng lại ở trang nhật ký đó, ngón tay hắn miết nhẹ lên dòng chữ.
- Hai giọng tranh nhau qua chuông. Giọng bà già có thể thuộc về bà coi chuông được nhắc bằng chữ Điểm trong mảnh sổ, nhưng chừ chưa đủ chứng cứ kết luận. Còn giọng đàn ông kia... hắn cố đẩy người sống phá phong giữ chuông để lợi dụng hỗn loạn.
Quang gật đầu đồng tình.
- Đúng rứa. Nếu sư Minh Không nghe theo giọng đàn ông nớ mà đào sâu xuống, phong ấn bệ chuông sẽ bị phá vỡ hoàn toàn. Kẻ thứ ba ni muốn lấy chiếc chuông đi, hoặc muốn giải thoát cho thứ gì đó bị giam dưới bệ đá.
Khánh gấp cuốn sổ lại, trả cho chú Tịnh rồi cảm ơn chú. Hắn và Quang bước ra khỏi am phụ, đi bộ dọc theo con đường đất đỏ dẫn xuống bến thuyền. Nước sông Hương hôm nay đục ngầu, cuốn theo những mảng rong đen và rác rưởi trôi băng băng về phía hạ lưu. Con nước dâng cao mấp mé những bậc đá cuối cùng của bến đò.
- Chừ mình về tiệm hỏi chú Tư xem răng.
Khánh nói, mắt vẫn không rời dòng nước xiết.
- Chuyện ni càng lúc càng rối. Cái dấu tay sáu ngón nớ không phải thứ bình thường.
Khi hai người về đến tiệm Vong Ký, trời đã ngả về chiều. Bồi đang ngồi ở ngưỡng cửa sau, hai chân buông thõng xuống khoảng không gian ngập nước dưới sàn nhà. Thấy Khánh và Quang bước vào, thằng bé ngẩng đầu lên, nét mặt có vẻ lo lắng.
Khánh đặt tấm ảnh đen trắng đã rửa sáng lên bàn gỗ ở phòng ngoài, gọi Bồi lại.
- Bồi, mi lại đây chạm thử vô tấm ảnh ni xem. Nghe thử cái dấu tay đen trên vai sư Minh Không có tiếng chi không.
Bồi bước đến bên bàn, ngập ngừng nhìn tấm ảnh. Thằng bé đưa ngón tay nhỏ nhắn, hơi run rẩy chạm nhẹ vào vệt đen sáu ngón trên vai áo sư Minh Không. Chỉ vài giây sau, Bồi rụt tay lại như bị bỏng. Gương mặt thằng bé tái nhợt đi dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà.
- Con nghe thấy mùi chi ghê lắm eng Khánh ơi.
Bồi nói, giọng run run.
- Mùi trầm cháy khét lẹt, giống như người ta đốt nhang ẩm trong phòng kín. Rồi có cả mùi nước tù dưới cống lâu ngày, hôi hám và lạnh ngắt. Con còn nghe tiếng nước chảy rào rào như thác đổ dưới lòng đất nữa.
Khánh nhìn Quang, nét mặt cả hai đều nghiêm lại. Mùi trầm khét lẫn nước tù chính là thứ mùi từng xuất hiện khi âm khí mạnh xâm nhập tiệm Vong Ký trước đây. Kẻ thứ ba này đã để lại dấu vết rất rõ ràng trên người sư Minh Không, và dấu vết đó vẫn còn lưu lại trên tấm ảnh chụp.
Tiếng gậy tre gõ cộc cộc trên nền nhà rường cắt ngang cuộc trò chuyện của ba người. Ông Tư bước ra từ gian trong, bước đi của ông có vẻ nặng nề hơn mọi ngày. Chân trái của ông gần như không có lực, phải dựa hoàn toàn vào chiếc gậy tre để giữ thăng bằng.
Ông Tư đi đến bên bàn, nhìn lướt qua tấm ảnh đen trắng rồi nhìn sang Khánh. Ông không nói gì, lẳng lặng đi đến bên bàn thờ nhỏ đặt ở góc tiệm, lấy ra ba nén nhang đen dài, châm lửa. Khói nhang tỏa ra nghi ngút, mang theo mùi trầm khét lẹt, nồng nặc nhanh chóng át đi cái mùi ẩm mốc của mưa gió ngoài kia.
Ông Tư cắm ba nén nhang vào bát hương trước cửa kho niêm, rồi quay lại nhìn Khánh, giọng trầm thấp.
- Có kẻ đang dùng tiếng chuông làm đường truyền từ xa. Hắn mượn tiếng chuông để dò đường vào kho niêm của tiệm.
Khánh hỏi.
- Kẻ nớ là ai rứa chú Tư? Hắn muốn chi ở chiếc chuông am phụ?
Ông Tư im lặng một lát, đôi mắt già nua đục ngầu nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài sông Hương. Ông không gọi tên kẻ đó, chỉ lắc đầu.
- Mi không cần biết tên hắn chừ. Biết cũng chẳng làm được chi. Nhớ kỹ lời tau dặn, khi xuống hầm ngầm cứu người, tuyệt đối không được đáp lại lời dụ của giọng đàn ông nớ. Hắn gọi chi cũng mặc, nghe như không nghe, thấy như không thấy. Nếu mi trả lời hắn, hoặc chạm vào chiếc chuông khi hắn đang truyền âm, uế khí sẽ theo đó mà bám vào người mi.
Khánh gật đầu, dù trong lòng vẫn gợn lên cảm giác bất an về tiếng gọi bắt đầu bằng chữ "T" đêm qua. Hắn biết Ông Tư đang giấu giếm nhiều điều, nhưng tính cách của ông từ trước đến nay vẫn vậy, những gì ông cho là chưa đến lúc thì có hỏi thế nào ông cũng không nói.
Đêm đó, mưa Huế đổ dồn dập hơn. Tiếng nước sông Hương vỗ vào hàng cọc tre dưới sàn nhà nghe rầm rập như tiếng bước chân của hàng trăm người đang đi lại dưới gầm tiệm. Khánh nằm trên chiếc giường tre ở căn phòng áp mái, trằn trọc không sao chợp mắt được.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường ngoài ngõ hắt qua khe cửa sổ gỗ, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên trần nhà. Khánh trở mình liên tục, cảm giác ngột ngạt và ẩm ướt của mùa mưa xứ Huế như đang bóp nghẹt lấy lồng ngực hắn.
Tấm ảnh đen trắng lồng trong khung kính mà hắn mang từ phòng ngoài lên được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Dưới ánh sáng tù mù, mặt kính khung ảnh phản chiếu gương mặt mệt mỏi của Khánh cùng một phần bả vai trái của hắn.
Khánh chợt khựng lại, toàn thân đông cứng.
Trong bức ảnh đen trắng phía sau lớp kính, phần bả vai phải của sư Minh Không hoàn toàn trống trơn. Vệt đen sáu ngón tay khẳng khiu như rễ cây đã biến mất không một dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại ở đó.
Nhưng ở phần kính phản chiếu bả vai trái của chính Khánh, xuất hiện một dấu bàn tay đen thẫm.
Sáu ngón tay dài ngoằng, nhọn hoắt đang bám chặt lấy bả vai hắn qua lớp kính phản quang.
Khánh giật mình đứng phắt dậy, chiếc ghế tre đổ sập phía sau. Hắn vội vàng vớ lấy chiếc khăn vải trên bàn, ra sức lau mạnh lên mặt kính khung ảnh. Lớp kính trơn nhẵn nhanh chóng sạch bóng dưới ánh đèn. Hình ảnh phản chiếu vai hắn trong kính trở lại bình thường, không còn dấu vết của bàn tay đen nớ nữa.
Khánh thở dốc, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Hắn tự trấn an mình rằng đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi và ánh sáng khúc xạ qua lớp kính dày tạo nên.
Nhưng ngay khi hắn vừa buông chiếc khăn lau xuống, một luồng khí lạnh buốt như nước đá từ dưới đáy sông Hương đột ngột áp thẳng vào vai trái hắn. Hơi lạnh buốt thấu qua lớp vải áo khoác gió dày, thấm sâu vào da thịt làm hắn rùng mình.
Khánh run rẩy đưa bàn tay phải lên sờ vào bả vai trái của mình.
Vải áo khoác hoàn toàn khô ráo, không hề dính nước mưa. Nhưng nơi ngón tay hắn chạm vào lại lạnh ngắt như băng giá.
Tại vị trí đó, in rõ sáu vệt lạnh buốt hình ngón tay dài ngoằng, bóp chặt lấy bả vai hắn.