TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 47: Chương 047: Âm gọi không thành tên

Khánh giật mình thức giấc giữa bóng tối nhập nhoạng của gian phòng áp mái. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ gỗ mục của tiệm Vong Ký, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt…

Nội dung chương

Khánh giật mình thức giấc giữa bóng tối nhập nhoạng của gian phòng áp mái. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ gỗ mục của tiệm Vong Ký, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt của mưa phùn cuối tháng Ba bám vào da thịt. Hắn ngồi bật dậy trên chiếc phản gỗ lim cũ kỹ, hai tai lùng bùng. Tiếng động vừa đánh thức hắn không truyền qua không khí, nó dội lên từ sâu trong hộp sọ, nặng nề và đục ngầu. Cảm giác đó giống như có ai lấy một cái nồi đồng khổng lồ úp ngược lên mặt nước sông Hương rồi lấy vồ gỗ nện mạnh vào đáy.

Uỳnh.

Hồi rung thứ nhất làm Khánh đau nhói hai bên thái dương. Hắn bấu chặt tay vào mép chiếu tre, cố phân biệt tiếng động cơ xe tải chở cát chạy đêm ngoài bến đò Bao Vinh hay tiếng sấm xa ngoài phá Tam Giang. Nhưng ngoài phố cổ im lìm, ngoài tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ máng xối tôn rỉ sét xuống nền xi măng ẩm ướt thì chẳng có âm thanh nào khác. Người phố cổ vẫn ngủ say trong những căn nhà rường mái ngói thâm nghiêm. Tiếng động này chỉ có mình hắn nghe thấy.

Uỳnh.

Hồi rung thứ hai dội đến ngay sau đó, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống. Lần này, giữa tiếng đồng vang lên đục ngầu dưới nước, Khánh nghe thấy một âm thanh sắc nhọn lách qua kẽ hở của tiếng rung.

- T...

Một phụ âm sắc gọn vang lên rồi đột ngột bị cắt đứt. Tiếng nước cuộn xiết và tiếng xích kim loại nghiến vào nhau dưới đáy sâu đã nuốt chửng phần còn lại của cái tên trước khi hắn kịp nhận diện. Khánh lắc mạnh đầu, cố xua đi tiếng o o đang hành hạ tai trong. Hắn tự nhủ dạo này mình thức khuya nhiều quá, lại thêm gió lạnh đầu mùa nên tai mới bị ù. Hắn tìm một lý do hợp lý để phủ nhận cái âm thanh quái dị vừa rồi. Hắn kéo chăn trùm kín đầu, tim đập dồn dập sau lồng ngực.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng từ hành lang tối. Ba tiếng cộc, cộc, cộc ngắt quãng, xen lẫn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói.

- Eng Khánh ơi... eng còn thức không?

Giọng thằng Bồi run rẩy vọng qua khe cửa sổ thông gió. Khánh thở hắt ra một hơi, kéo chăn xuống rồi bước xuống giường. Hắn mở cửa, thấy thằng nhỏ đứng nép sát vào vách hành lang tối, hai tay ôm khư khư lấy bả vai, hàm răng va vào nhau lập cập.

- Bồi? Răng nửa đêm không ngủ mà mò lên đây?

Khánh hỏi, cố giữ giọng mình bình thản để thằng bé không hoảng sợ.

Thằng Bồi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, xám xịt dưới ánh sáng yếu ớt của bóng đèn hành lang lên nhìn hắn. Mắt nó mở to, đầy vẻ kinh hoàng của một đứa trẻ vừa thấy điều gì vượt quá sức chịu đựng.

- Eng Khánh... eng cũng nghe thấy đúng không? Tiếng chuông nước lúc nãy... lớn quá. Nó đập thẳng vô tai con.

Khánh im lặng một nhịp, rồi tặc lưỡi quay đi, cố ý lảng tránh ánh mắt của thằng nhỏ.

- Tiếng xe tải chạy ngoài đường đó mi. Mưa gió rầm rì rứa nghe nhầm thôi. Xuống phòng ngủ tiếp đi, mai còn đi học.

- Xe tải mô mà xe tải.

Bồi níu lấy vạt áo khoác của Khánh, giọng nó khóc nghẹn.

- Con nghe rõ lắm. Tiếng đồng kêu dưới nước sâu. Và... và có người gọi.

Khánh khựng người lại. Hắn quay đầu nhìn chằm chằm vào thằng bé, bàn tay siết chặt nắm đấm cửa.

- Gọi cái chi? Mi nghe thấy chi?

- Một cái tên.

Bồi nuốt nước bọt, ngón tay siết chặt vạt áo Khánh.

- Bắt đầu bằng chữ T. Nhưng con không nghe trọn được. Tiếng nước chảy xiết quá, nó cuốn cái tên đi mất tiêu rồi. Nhưng con chắc chắn người ta đang gọi cái tên nớ. Là gọi eng đó, eng Khánh.

Sống lưng Khánh lạnh toát. Hắn cố kìm nén cơn run rẩy đang lan ra khắp các đầu ngón tay. Thằng Bồi có âm giác mạnh hơn người thường, nó nghe thấy nghĩa là âm thanh đó thực sự tồn tại, không phải do Khánh hoang tưởng.

- Còn chi nữa không?

Khánh hỏi khẽ, giọng trầm xuống.

Thằng Bồi gật đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi má gầy gộc.

- Con nghe thấy tiếng sư Minh Không. Thầy nớ... thầy đang thở dốc dưới hầm. Tiếng thở yếu lắm, giống như người ta đang đếm ngược từng hơi thở cuối cùng rứa. Nước đang dâng lên tới ngực thầy rồi eng ơi. Thầy ho khục khục, tiếng ho nghẹn lại trong nước.

Khánh cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy ập xuống. Hắn không sợ vong, hắn sợ cái cảm giác bất lực khi biết một mạng người đang dần lịm đi dưới lòng đất mà mình thì chưa tìm ra lối vào. Hắn quay vào phòng, trùm chăn một nhịp dài để trốn tránh cái lạnh đang bủa vây xung quanh. Hắn cần vài giây để nhịp tim bình ổn lại, để cái đầu lạnh của một kẻ canh tiệm Vong Ký hoạt động bình thường.

Sau mười nhịp thở sâu dưới lớp chăn ấm, Khánh hất chăn ra. Hắn vớ lấy chiếc đèn pin trên bàn, nhìn thằng Bồi đang đứng run rẩy ở cửa.

- Mi xuống nhà bếp nhóm bếp lò lên cho ấm. Nhớ chốt chặt cửa ngoài. Tau xuống kho một lát.

- Eng đi một mình vô kho hả? Cho con đi theo với.

- Không. Mi ở trên ni nghe ngóng. Có động tĩnh chi thì gõ xuống sàn ba tiếng cho tau biết.

Khánh cầm đèn pin, bước nhanh xuống cầu thang gỗ ọp ẹp của tiệm Vong Ký. Tiệm về đêm tối om, chỉ có mùi nhang trầm cũ và mùi gỗ ẩm mốc bao trùm. Hắn mở cửa kho niêm ở gian sau.

Không khí trong kho lạnh hơn hẳn bên ngoài. Khánh rọi đèn pin về phía chiếc tủ gỗ mười hai ngăn đặt sát vách tường đá. Ngăn không số nằm ở góc dưới cùng đang có sự thay đổi.

Sợi chỉ đỏ niêm phong kẹp ở khe cửa tủ đã ướt sũng. Nước từ trong khe tủ rỉ ra, thấm đẫm sợi chỉ rồi nhỏ từng giọt xuống nền đất nung.

Khánh rút điện thoại ra, mở tấm ảnh chụp bản đồ đường ngầm dưới chùa Thiên Mụ mà Quang đã gửi hôm trước. Trên màn hình, một đoạn đường ngầm ngoằn ngoèo chạy dọc theo mép sông bỗng chuyển sang màu đen đậm, biểu thị vị trí nước sông đang dồn vào và bị nghẽn lại.

- Nước lên nhanh rứa sao...

Khánh lầm bầm. Hắn cất điện thoại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ của ngăn không số. Tiếng ho khan yếu ớt của sư Minh Không vọng qua lớp gỗ dày, mờ đục như tiếng người nói dưới giếng sâu.

Hắn nhớ lại bài giữ hơi mà Ông Tư đã dạy hôm trước ở bến Kim Long. Đó là cách áp tay lên gỗ để cảm nhận mạch nước và uế khí, nhưng Ông Tư đã cảnh báo nghiêm ngặt rằng hắn chưa đủ lực, tuyệt đối không được quá bảy nhịp thở.

Khánh hít đầy lồng ngực, nén khí xuống bụng rồi áp lòng bàn tay phải lên mặt gỗ lạnh ngắt của ngăn tủ không số.

Một nhịp. Hơi lạnh từ gỗ thấm qua da thịt, buốt thấu xương.

Hai nhịp. Tai Khánh vang lên tiếng nước chảy xiết qua các khe đá hẹp.

Ba nhịp. Bóng tối trước mắt hắn giãn ra, hiện lên một khoảng không gian ẩm ướt. Đó là một đường hầm bằng đá hộc, rêu phong bám đầy.

Bốn nhịp. Khánh thấy rõ một người đàn ông mặc áo nâu sồng, tóc cạo ngắn, đang ngồi co quắp trên một bệ đá cao. Đó là sư Minh Không. Phía trước mặt sư là những song đồng rỉ sét chắn ngang lối ra. Nước sông đục ngầu đang dâng lên sát mép bệ đá, ngập đến ngang ngực ông nếu ông ngã xuống.

Năm nhịp. Tiếng ho khục khục của sư vang lên rõ mồn một. Sư đang run rẩy, hai tay bám chặt vào song đồng.

Sáu nhịp. Khánh nhìn thấy sâu hơn vào bóng tối phía sau sư Minh Không. Ở đó có một quả chuông đồng lớn nằm nghiêng nửa dưới nước. Một bàn tay đàn bà gầy guộc, nhợt nhạt đang giữ chặt lấy vành chuông, cố định nó lại để ngăn không cho chuông tự rung. Khuôn mặt người đàn bà hoàn toàn bị làn sương mù che khuất.

Bảy nhịp. Đầu Khánh đau như búa bổ. Hắn biết mình phải buông tay ra ngay lập tức, nhưng có một lực hút vô hình từ mặt gỗ đang giữ chặt lòng bàn tay hắn lại.

Một dòng nước ấm nóng đột ngột chảy ra từ mũi Khánh. Hắn lảo đảo, cố hết sức giật mạnh tay ra khỏi mặt gỗ tủ, ngã quỵ xuống nền kho ẩm ướt.

Khánh há miệng thở dốc, từng ngụm không khí lạnh tràn vào phổi làm hắn ho sặc sụa. Hắn đưa tay lên quệt ngang mũi, dưới ánh đèn pin, lòng bàn tay hắn đỏ tươi một màu máu.

Khánh chảy máu mũi. Cơn đau buốt từ đỉnh đầu giáng xuống làm hắn lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã gục.

Một bàn tay khô gầy, thô ráp bỗng đặt lên vai Khánh, giữ cho hắn đứng vững.

Khánh ngước mắt lên, thấy Ông Tư đang đứng bên cạnh từ lúc nào. Ông Tư mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, một tay chống gậy tre, tay kia cầm một chiếc khăn vải xô màu trắng. Gương mặt ông dưới ánh đèn dầu tù mù của kho niêm hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi.

Ông Tư không nói lời nào, chỉ lẳng lặng cúi xuống, dùng chiếc khăn xô lau sạch vệt máu mũi trên mặt Khánh. Hành động của ông chậm rãi nhưng đầy nghiêm khắc.

- Tau đã dặn mi răng?

Giọng Ông Tư trầm thấp, vang lên trong không gian chật hẹp của kho niêm.

- Bài giữ hơi ni không phải thứ để mi mang ra đùa giỡn. Mi chưa đủ lực để áp tay quá bảy nhịp. Nếu tau không xuống kịp, uế khí của sông đã nhập vô phế quản của mi rồi.

Khánh cố gượng dậy, vịn vào mép bàn gỗ bên cạnh để đứng vững.

- Con biết lỗi rồi. Nhưng sư Minh Không... thầy nớ sắp không xong rồi chú ơi. Nước dâng lên tới ngực thầy rồi. Con thấy thầy mắc kẹt sau mấy song đồng dưới hầm ngầm.

Ông Tư im lặng, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm vào vệt máu đỏ trên chiếc khăn xô, rồi lại nhìn sang sợi chỉ đỏ ướt sũng trên khe tủ không số. Ông thở dài một tiếng dài, tiếng thở nghe nặng nề như chứa đựng cả trăm nỗi lo toan.

- Mi thấy những chi dưới nớ? Kể tau nghe.

Khánh nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng mình không bị run.

- Con thấy nền đá trơn trượt, có nước sông rò rỉ vào rất nhiều. Sư Minh Không bị nhốt sau mấy cái song đồng rỉ sét. Và có một bàn tay đàn bà đang giữ chặt cái chuông cổ không cho nó kêu. Khuôn mặt người đàn bà nớ mờ lắm, con nhìn không rõ.

Khánh dừng lại một nhịp. Hắn chủ động giấu đi chi tiết về tiếng gọi bắt đầu bằng chữ "T" mà hắn nghe thấy lúc nửa đêm trên phòng áp mái. Hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình và đáng sợ nào đó giữa cái tên nớ với bản thân mình, một thứ mà hắn chưa sẵn sàng đối mặt, và cũng không muốn Ông Tư biết.

Ông Tư nhìn sâu vào mắt Khánh, như thể muốn đọc thấu những suy nghĩ đang giấu kín sau đôi mắt của đứa trẻ mà ông đã nuôi nấng suốt bao năm qua. Nhưng cuối cùng, ông không gặng hỏi thêm về cái tên nớ.

- Bàn tay đàn bà giữ chuông... có thể là người mang chữ Điểm trong mấy mảnh sổ cũ, nhưng chừ chưa ai biết chắc.

Ông Tư chậm rãi nói, giọng ông thoảng qua một chút tiếc nuối.

- Nếu đúng là người nớ, hồn phách đã quanh quẩn bên chiếc chuông am phụ để giữ lời hẹn cũ. Nhưng dù bàn tay kia thuộc về ai, việc người đàn bà giữ chuông không cho kêu chứng tỏ một vong khác dưới hầm ngầm đang mượn tiếng chuông để dụ người sống đi xuống.

- Dụ người sống? Ý chú là có kẻ khác đang nhúng tay vô chuyện ni?

Ông Tư không trả lời trực tiếp câu hỏi của Khánh. Ông quay người, chống gậy đi về phía lối ra của kho niêm.

- Ngày mai mi với thằng Quang lên chùa Thiên Mụ sớm đi. Tìm chú Tịnh, hỏi xem có cách chi mở cái lối vào hầm ngầm từ phía am phụ không. Nhớ mang theo túi muối rang của mụ Năm. Nước sông đang dâng nhanh, nếu qua ngày mai mà chưa đưa được sư Minh Không ra ngoài, thì dòng nước sông Hương sẽ lo liệu phần còn lại.

Khánh gật đầu.

- Dạ, con biết rồi. Con sẽ đi chuẩn bị đồ đạc với eng Quang.

Hắn nhìn theo bóng lưng hơi khòm của Ông Tư đang chậm rãi bước lên những bậc thang gỗ. Bước chân trái của ông vẫn hơi lệch, gậy tre gõ cộc cộc xuống nền gỗ ẩm ướt. Khánh thở hắt ra một hơi, đưa tay lên sờ vào vết bớt đỏ trên vai. Cơn ngứa ngáy đã dịu đi, chỉ còn lại một cảm giác mát lạnh tê dại.

Khánh dọn dẹp lại vũng nước nhỏ dưới chân tủ gỗ, cẩn thận kiểm tra lại sợi chỉ đỏ niêm phong. Hắn tắt đèn pin, quay lưng bước đi.

Ngay khi gót chân hắn vừa chạm vào bậc thang gỗ đầu tiên để rời khỏi kho niêm, một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía sau.

Nó phát ra từ sâu bên trong ngăn khóa thứ hai của chiếc tủ không số, nơi chưa từng được mở ra.

Đó là tiếng của một người đàn ông xa lạ, giọng nói khàn khàn, mang theo hơi nước ẩm ướt và lạnh ngắt của đáy sông Hương vọng lại.

- Hắn nghe rồi, nhưng vẫn giả điếc.

Chương khác

Xem thêm