TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 49: Chương 049: Khách gõ cửa bằng tiếng chuông

Mưa Huế cuối tháng Ba không ồn ào nhưng dai dẳng, rỉ rả suốt ngày đêm. Hơi ẩm từ sông Hương luồn qua những khe hở của sàn gỗ lim, mang theo mùi bùn non…

Nội dung chương

Mưa Huế cuối tháng Ba không ồn ào nhưng dai dẳng, rỉ rả suốt ngày đêm. Hơi ẩm từ sông Hương luồn qua những khe hở của sàn gỗ lim, mang theo mùi bùn non và mùi rong rêu ẩm ướt. Khánh ngồi bên bàn gỗ ở quầy tiệm, tay cầm chiếc kìm nhỏ định sửa lại chốt của chiếc đèn dầu cũ. Đầu óc hắn cứ để đi đâu. Vai trái hắn vẫn còn cảm giác tê rần, sáu vệt lạnh buốt từ đêm trước như đã thấm sâu vào tận xương tủy, mỗi lần hắn cử động nhẹ lại nhói lên một nhịp. Hắn khẽ xuýt xoa, tự lầm bầm chửi cái thời tiết ẩm ương này.

Đúng hai mươi ba giờ. Chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính treo trên vách gỗ lim khẽ kêu tích tắc, rồi gõ mười một tiếng trầm đục báo hiệu canh khuya. Vừa dứt tiếng chuông cuối cùng, từ phía cửa sau vang lên ba tiếng gõ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ không giống như tay người đập vào thớ gỗ mít già của cánh cửa. Nó đanh và đục, mang theo âm sắc của kim loại va chạm vào gỗ, nghe như tiếng đồng gõ nhịp. Khánh giật mình, đặt chiếc kìm xuống bàn. Hắn đứng dậy, bước chân cố ý đi thật nhẹ trên nền gỗ lim để không phát ra tiếng động lớn.

Khánh tiến về phía cửa sau, tay phải đặt hờ lên chốt khóa bằng đồng, tay trái hé mở ô kính nhìn nhỏ chỉ bằng bàn tay ở ngang tầm mắt. Ngõ kiệt Bao Vinh bên ngoài tối om, những hạt mưa bụi li ti bay chéo dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của chiếc đèn đường cách đó chục mét. Không có bóng người nào đứng ngoài hiên. Khánh nheo mắt nhìn kỹ xuống những bậc thềm đá rửa trơn trượt, tịnh không thấy một bóng vong nào hiện hình lảng vảng.

Nhưng ngay trên bậc thềm cao nhất, sát mép cửa gỗ, có một vật nhỏ màu nâu sẫm nằm im lìm.

Khánh rút chốt cửa, hơi lạnh ùa vào mang theo mùi bùn non nồng nặc của dòng sông đang mùa nước dâng. Hắn cúi xuống nhặt chiếc túi vải thô lên rồi nhanh chóng đóng chặt cửa lại, cài chốt sắt. Chiếc túi vải chỉ to bằng lòng bàn tay, được khâu bằng chỉ gai thô sơ, bên trên bám đầy những vệt bùn đất xám xịt đã khô một nửa và vài mảng vôi vữa màu trắng đục.

Khi ngón tay Khánh chạm vào lớp vải thô, hắn giật mình suýt đánh rơi chiếc túi.

Vật bên trong tỏa ra một luồng hơi ấm rõ rệt. Nó ấm nóng giống như vừa được áp chặt vào ngực một người sống suốt nhiều giờ liền, hoàn toàn tương phản với cái lạnh cắt da của đêm mưa ngoài kia. Khánh mở sợi dây rút bằng xơ dừa, dốc ngược chiếc túi xuống mặt bàn gỗ của quầy tiệm.

Một chiếc chìa khóa đồng cổ rơi ra, phát tiếng cạch khô khốc trên mặt bàn.

Chiếc chìa khóa dài khoảng một gang tay, thân chìa tròn trịa nhưng phần răng khóa lại được đục đẽo rất phức tạp với những rãnh sâu hình răng cưa lệch nhau. Trên phần chuôi chìa tròn dẹt, có khắc chìm một chữ Hán đã bị bụi đất lấp đầy. Khánh dùng ngón tay cái miết mạnh để gạt lớp bùn khô đi, hiển lộ rõ ràng chữ "Điểm" được khắc bằng nét bút thảo sắc sảo.

Đây chính là chiếc chìa khóa đồng mà sư Minh Không luôn mang theo bên mình trước khi mất tích.

Khánh nhấc chiếc chìa lên sát mắt. Ở phần kẽ răng khóa, ngoài lớp bùn vôi bám chặt, hắn còn phát hiện một sợi chỉ len màu nâu sẫm bị kẹt lại. Sợi chỉ này có cùng chất liệu và màu sắc với chiếc áo tu hành mà sư Minh Không mặc hôm biến mất. Khánh khẽ lầm bầm:

- Có đường thông vật chất từ dưới hầm ngầm ra ngoài ngõ. Ai đó đã mang cái ni từ dưới sâu lên đây.

Tiếng bước chân gấp gáp từ cầu thang gỗ vọng xuống, Quang bước vào quầy với gương mặt mệt mỏi, mắt thâm quầng vì thức đêm đọc tài liệu. Nhìn thấy chiếc chìa khóa đồng trên bàn, Quang lập tức bước tới, hai mắt mở to:

- Đây là chìa khóa của sư Minh Không phải không? Ai đưa tới rứa?

- Không thấy người, chỉ thấy cái túi ni để ngoài bậc thềm.

Khánh đáp, tay vẫn mân mê chiếc chìa khóa ấm nóng.

- Có người mang nó từ hầm ngầm lên.

Quang sốt sắng, rút chiếc điện thoại trong túi ra:

- Để tau báo cho Phan Khanh ngay. Công an họ có nghiệp vụ, tìm ra dấu vết quanh ngõ kiệt ni nhanh hơn tụi mình.

Khánh gật đầu, nhưng vội vàng giữ tay Quang lại:

- Báo mất tích và giao vật chứng thì được, nhưng mi nhớ lựa lời. Đừng nói chuyện tiếng chuông hay chuyện o Điểm. Cứ nói có người ẩn danh ném cái túi ni vô cửa sau rồi chạy mất.

Quang hiểu ý, nhanh chóng chụp ảnh chiếc chìa khóa rồi gọi điện cho Phan Khanh. Đầu dây bên kia, giọng Phan Khanh vang lên qua loa ngoài, khàn đặc và đầy mệt mỏi. Đại úy hình sự lắng nghe báo cáo một cách ngắn gọn, tiếng lật giấy tờ sột soạt ở đầu dây bên kia cho thấy anh ta cũng đang thức trắng đêm trực chiến.

- Tôi nhận được ảnh rồi.

Phan Khanh nói, giọng kìm nén.

- Các anh giữ nguyên hiện trạng chiếc túi và chìa khóa, sáng mai tôi sẽ cho người qua lấy để phục vụ điều tra. Nhưng tôi cảnh báo trước, tuyệt đối không được tự ý tổ chức người xuống đào bới hay xâm nhập vào các công trình ngầm dưới chùa Thiên Mụ. Khu vực đó thuộc quản lý di tích, nước sông đang dâng cao rất nguy hiểm, bất cứ hành động tự phát nào cũng sẽ bị xử lý theo pháp luật.

- Tụi tôi biết rồi. Cảm ơn anh Khanh.

Khánh nói vọng vào điện thoại trước khi Quang cúp máy.

Lúc này, Bồi từ trong buồng nhỏ bước ra. Thằng bé dụi mắt, gương mặt vẫn còn ngái ngủ nhưng đôi tai khẽ động đậy như thể nghe thấy thứ âm thanh mà người thường không nghe được. Nó nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa đồng trên bàn, khẽ rụt rè bước lại gần.

- Eng Khánh ơi, con nghe thấy tiếng chìa khóa nớ nói chuyện.

Khánh nhướng mày, kéo chiếc ghế tre cho Bồi ngồi xuống:

- Mi nghe thấy chi? Nói tui nghe thử.

Bồi đưa bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào phần chuôi chìa khóa đồng. Thằng bé khẽ nhắm mắt lại, đôi lông mày nhíu chặt. Một lúc sau, nó mở mắt ra, giọng run run:

- Có một tiểu vong không có tên. Nó bị một giọng đàn ông ép phải chạy thật nhanh tới đây để ném cái túi ni vô cửa sau của tiệm mình. Nó sợ lắm, ném xong là chạy mất tiêu rồi.

Khánh thở dài, khẽ xoa đầu Bồi:

- Tiểu vong nớ chạy hướng mô rồi?

- Nó chạy ra phía bờ sông rồi biến mất dưới nước.

Bồi đáp, giọng vẫn còn chút sợ hãi.

Khánh không có ý định đuổi bắt tiểu vong nớ. Hắn biết nó chỉ là kẻ bị sai khiến. Hắn đứng dậy, lấy một nén nhang thường từ trên kệ, châm lửa rồi cắm vào bát hương nhỏ đặt ngoài hiên cửa sau, khẽ khấn thầm mời tiểu vong nớ nhận chút hương khói rồi rời đi, đừng lảng vảng quanh tiệm nữa.

Khi Khánh quay trở vào, Ông Tư đã bước ra từ gian trong. Bước đi của ông có vẻ nặng nề hơn mọi ngày, chân trái gần như không có lực, phải dựa hoàn toàn vào chiếc gậy tre để giữ thăng bằng. Ông Tư đi đến bên bàn, nhìn lướt qua chiếc chìa khóa đồng rồi nhìn sang Khánh.

- Đưa tấm bản đồ lớp một ra đây.

Ông Tư ra lệnh, giọng khàn khàn.

Quang vội vàng trải tấm bản đồ đường ngầm chùa Thiên Mụ lên bàn gỗ. Ông Tư bảo Quang múc một bát nước sông Hương mới lấy lúc chiều đặt cạnh bản đồ. Sau đó, ông cầm chiếc chìa khóa đồng, đặt đứng thẳng trên mặt giấy bản, dùng ngón tay giữ nhẹ phần chuôi chìa.

Dưới ánh đèn dầu tù mù và ánh sáng phản chiếu từ bát nước sông, bóng của chiếc chìa khóa đổ dài trên tấm bản đồ.

Khánh ghé sát mắt nhìn. Điều kỳ lạ là bóng của chiếc chìa khóa không hề nhòe đi theo ánh đèn dao động, mà ngưng tụ lại thành một vệt đen rõ nét. Phần bóng của răng khóa đổ xuống đúng vào một vị trí nằm sâu dưới lòng đất, ngay phía sau bức tường đá của am phụ. Hình dáng của cái bóng nớ khớp hoàn toàn với lỗ khóa trên những song đồng rỉ sét mà Khánh đã nhìn thấy trong thị kiến ở kho niêm đêm trước.

- Đúng là nó rồi.

Khánh thốt lên.

- Cái song đồng nhốt sư Minh Không nằm ngay dưới nền am phụ.

Ông Tư buông tay khỏi chiếc chìa khóa. Chiếc chìa vẫn đứng yên trên mặt giấy bản một giây trước khi đổ nghiêng sang một bên, phát ra tiếng động nhỏ. Ông Tư nhìn Khánh, giọng trầm và nghiêm khắc:

- Lỗ khóa ni không phải để mở bằng sức người thường. Nếu không có chiếc chìa khóa đồng khắc chữ Điểm ni, kẻ nào xuống đó dùng búa sắt hay đục đá đều sẽ làm sập toàn bộ hầm ngầm, chôn sống cả người lẫn chuông.

Khánh đứng thẳng người lên, vẻ mặt quyết tâm:

- Chú Tư, nước sông đang dâng lên mỗi lúc một nhanh. Con thấy nước đã lên tới ngực sư Minh Không rồi. Đêm mốt mới tới rằm tháng Hai, nhưng nếu tụi mình không đi sớm, nước sẽ ngập kín toàn bộ hầm ngầm. Con muốn đi cứu sư trước khi quá muộn.

Ông Tư im lặng một lúc lâu, đôi mắt già nua nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tiếng mưa vẫn đang rơi rả rích trên sông Hương. Ông chậm rãi lắc đầu:

- Chưa được. Mi chưa đủ sức để tự mình đi xuống đó. Hương thuật của mi chỉ mới học được vài phần da lông, xuống dưới lòng đất ẩm ướt, uế khí sông Hương sẽ nuốt chửng mi trước khi mi chạm được vào song đồng.

- Nhưng con không thể đứng nhìn thầy nớ chết ngộp!

Khánh gắt nhẹ, giọng lộ vẻ sốt ruột.

Ông Tư gõ mạnh chiếc gậy tre xuống sàn nhà, phát ra tiếng bộp khô khốc làm Khánh giật mình im bặt:

- Tau nói chưa được là chưa được. Thằng Quang phải tìm ra lối vào hợp pháp từ phía am phụ để tránh động chạm đến chính quyền và ban quản lý chùa. Còn o Bảy phải chuẩn bị đường nước thoát ở đoạn sông Kim Long. Không có o Bảy chặn bớt dòng nước âm từ phía ngoài sông dồn vào, mi vừa xuống hầm là nước đã dâng ngập đầu rồi. Cứ chờ đi.

Quang đứng bên cạnh, nét mặt cũng đầy lo âu nhưng vẫn cố can ngăn Khánh:

- Ông Tư nói đúng đó Khánh. Hầm ngầm dưới chùa Thiên Mụ cấu trúc rất phức tạp, lại là công trình cổ. Nếu mình hấp tấp đi xuống mà không có sự chuẩn bị, không chỉ không cứu được sư Minh Không mà chính mình cũng bị kẹt lại dưới đó. Để ngày mai tau lên chùa dò hỏi chú Tịnh lần nữa về lối vào phía sau am phụ.

Khánh thở dài, biết không thể lay chuyển được quyết định của Ông Tư. Hắn tiến lại gần bàn quầy, cầm chiếc chìa khóa đồng lên định cất vào tủ kính bảo quản của tiệm.

Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào thân đồng lạnh ngắt của chiếc chìa khóa, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Chiếc chìa khóa nằm trên lòng bàn tay Khánh đột ngột rung lên bần bật.

Độ rung của nó mạnh đến mức truyền thẳng qua các khớp xương tay của Khánh, làm toàn thân hắn tê dại. Chiếc chìa khóa tự gõ vào lòng bàn tay hắn theo những nhịp điệu ngắn dài, ngắt quãng liên tục, giống như tiếng gõ mo của những người chèo đò trên sông Hương lúc đêm muộn để báo hiệu cho nhau.

Cộc... cộc cộc... cộc...

Quang và Bồi đều nhìn chằm chằm vào tay Khánh. Bồi khẽ thốt lên:

- Eng Khánh, cái chìa khóa đang nói chuyện kìa!

Khánh tập trung tinh thần, lắng nghe nhịp gõ truyền qua da thịt. Từng nhịp gõ ngắn dài chuyển hóa thành những từ ngữ đứt quãng, lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn.

- Đêm mai... nước... kín...

Đó là lời cảnh báo cuối cùng từ chiếc chìa khóa đồng. Nó không còn giữ lại chút hơi ấm nào nữa, mà nhanh chóng trở nên lạnh buốt như một cục đá được vớt lên từ đáy sông Hương vào mùa lũ.

Khánh rùng mình, cố nắm chặt chiếc chìa khóa để giữ nó khỏi rung. Đúng lúc hắn siết lòng bàn tay, một âm thanh cực nhỏ, mỏng như sợi chỉ rỉ sét, lọt qua lớp đồng dày rồi truyền thẳng vào tai hắn.

Đó là giọng nói thều thào, đứt quãng của sư Minh Không, nghe như tiếng người đang cố ngoi lên mặt nước để thở những hơi cuối cùng:

- Đừng tới một mình... Hắn... hắn đang đợi... ở dưới...

Chương khác

Xem thêm