TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 51: Chương 051: Mười hai bậc dưới nền
Mưa Huế đêm mười bốn tháng Hai âm lịch, đêm trước rằm, rả rích không dứt, thứ mưa phùn nhẹ hạt nhưng bám dai dẳng, thấm qua lớp áo khoác làm da thịt lạnh…
Nội dung chương
Mưa Huế đêm mười bốn tháng Hai âm lịch, đêm trước rằm, rả rích không dứt, thứ mưa phùn nhẹ hạt nhưng bám dai dẳng, thấm qua lớp áo khoác làm da thịt lạnh buốt. Khánh kéo sụp vành mũ vải xuống trán, bước thấp bước cao theo bóng lưng gầy gò của chú Tịnh đang che chiếc đèn bão dưới vạt áo nâu sồng. Phía sau hắn, Quang đi sát gót, hai tay ôm khư khư chiếc ba lô chống nước chứa bản vẽ và mớ dụng cụ đo đạc cổ.
Phan Khanh không đi cùng họ vào sâu trong khuôn viên chùa. Vị đại úy cảnh sát hình sự đứng lại ngoài cổng tam quan, bóng dáng cao gầy chìm vào màn mưa xám xịt bên cạnh chiếc xe công vụ bán tải. Anh ta đứng đó với danh nghĩa tuần tra và hỗ trợ tìm kiếm người mất tích theo đơn trình báo của nhà chùa. Sự hiện diện của anh ngăn người của ban quản lý lẫn khách thập phương tò mò bén mảng đến khu vực am phụ trong đêm nay. Đó là một sự hỗ trợ vừa vặn, giữ đúng khoảng cách nghiệp vụ của người bên phía chính quyền.
Chú Tịnh đi trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn quanh rồi nhắc nhở bằng giọng Huế trầm đặc, nhỏ nhẹ.
- Mấy chú đi nhẹ chân thôi nghe. Giờ ni các thầy trong chùa đi chỉ tịnh hết rồi. Nếu có động tĩnh chi lớn, tôi không gánh nổi mô.
Khánh gật đầu, tay đút sâu vào túi áo khoác, ngón tay chạm phải bề mặt lạnh ngắt của chiếc chìa khóa đồng khắc chữ Điểm. Chiếc chìa khóa im lìm, không còn phát ra tiếng thều thào của sư Minh Không như lúc chiều, nhưng cái lạnh từ thân đồng của nó vẫn âm ỉ truyền qua lớp da thịt, chạy dọc lên cánh tay Khánh. Hắn cảm giác như mình đang mang theo một cục nước đá được vớt lên từ đáy sông Hương vào mùa lụt.
Họ rẽ vào lối đi hông trái, hướng về phía am phụ nằm khuất sau những tán vả già cỗi. Ngôi am nhỏ nằm nép mình dưới bóng một cây bồ đề cổ thụ, mái ngói liệt phủ đầy rêu xanh rì, bốn góc mái cong vút lên như những ngón tay khô gầy chỉ vào khoảng không tối tăm. Tiếng mưa rơi trên mái ngói nghe lộp bộp, nặng nề.
Chú Tịnh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ của am phụ. Tiếng bản lề rỉ sét rên lên một tiếng két dài kìm nén. Bên trong am tối om, mùi nhang tàn trộn lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục và hơi nước sông Hương dâng lên từ dưới nền gạch tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Trên bệ thờ, bức tượng hộ pháp bằng đất nung phủ lớp sơn son thếp vàng đã bong tróc gần hết, đôi mắt lồi ra nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt.
Chú Tịnh chỉ tay xuống góc hông trái của bệ thờ, nơi có những viên gạch vồ tối màu hơn những chỗ khác.
- Chỗ ni đây. Mấy ngày trước lúc dọn dẹp, tôi thấy nước cứ rỉ ra từ kẽ gạch này. Càng về đêm nước lên càng nhanh.
Quang bước tới, quỳ một chân xuống nền gạch ẩm ướt. Anh bật chiếc đèn pin chuyên dụng, rọi luồng sáng trắng sắc lạnh vào góc phòng. Những mạch hồ vôi ở đây đã mủn ra thành một thứ bùn nhão màu xám đen. Giữa những viên gạch vuông vức, có một viên gạch lớn hơn bình thường nằm lệch hẳn sang một bên.
Quang nói nhỏ.
- Khánh, đưa chìa khóa đây.
Khánh rút chiếc chìa khóa đồng ra khỏi túi. Dưới ánh đèn pin, những vết rỉ xanh trên thân chìa trông như những vệt rêu bám trên đá lòng sông. Hắn ngồi xổm xuống cạnh Quang, dùng ngón tay gạt đi lớp bùn đất bám trên mặt viên gạch vồ lớn. Một lõi đồng tròn trịa, xỉn màu hiện ra, nằm chìm sâu dưới mặt gạch khoảng hai phân. Trên mặt lõi đồng có một khe hẹp vừa vặn với răng của chiếc chìa khóa chữ Điểm.
Khánh tra chìa khóa vào lõi đồng. Mọi việc diễn ra êm ru, không có một tiếng động nào cản trở. Răng khóa khớp hoàn toàn với những rãnh ngầm bên trong lõi đồng cổ.
Khánh nói, tay hắn bắt đầu run lên vì lạnh.
- Để tau xoay cho.
Hắn dùng cả hai tay, lấy đà xoay mạnh chiếc chìa khóa theo chiều kim đồng hồ. Ban đầu, lõi đồng cứng ngắc như đã bị hàn chết vào đá. Khánh phải nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hai bàn tay. Một tiếng khục khô khốc vang lên từ sâu dưới nền gạch, theo sau đó là tiếng những bánh răng đá cọ xát vào nhau nghe rợn người.
Viên gạch vồ lớn đột ngột sụt xuống phía dưới khoảng năm phân, rồi từ từ trượt sang một bên, để lộ một khoảng tối om, sâu hoắm. Một luồng hơi lạnh buốt, mang theo mùi bùn sông ngai ngái và mùi của những thứ bị chôn vùi lâu ngày dưới lòng đất, xộc thẳng vào mặt ba người. Chú Tịnh vô thức lùi lại một bước, tay làm dấu liên tục trước ngực.
Dưới khoảng tối đó là những bậc đá dẫn xuống. Ánh đèn pin của Quang rọi xuống, chỉ thấy những bậc đá hẹp, ướt nhẹp và trơn trượt nối nhau đi vào lòng đất tối tăm.
Quang thì thầm, giọng run lên vì phấn khích xen lẫn lo sợ.
- Đúng mười hai bậc. Bản đồ gắn với chữ Điểm không sai một phân nào.
Khánh đứng dậy, phủi bùn đất bám trên đầu gối. Hắn mở chiếc túi vải đeo bên hông, lấy ra một túi nhỏ chứa muối rang khô cát và ba tờ giấy vàng vẽ bùa chỉ đường bằng chu sa đỏ. Hắn nhìn chú Tịnh.
- Chú Tịnh ở lại trên ni canh chừng cửa nghe. Có chuyện chi lạ thì gõ ba tiếng vào cánh cửa gỗ am phụ báo hiệu cho tụi tui.
Chú Tịnh gật đầu lia lịa, gương mặt lo lắng hiện rõ dưới ánh đèn bão.
- Hai chú đi cẩn thận. Tôi đứng ngay đây, không đi mô hết.
Khánh và Quang bắt đầu bước xuống. Những bậc đá dốc đứng, bề mặt phủ một lớp rêu trơn trượt và nước rỉ ra từ các kẽ đá. Khánh đi trước, tay cầm đèn pin rọi xuống chân, tay kia bám vào vách đá ẩm ướt để giữ thăng bằng. Mỗi bước đi của hắn đều phát ra tiếng lép nhép của nước ngấm vào đế giày.
Khi bước xuống đến bậc thứ tư, Khánh dừng lại. Hắn lấy ra một nhúm muối rang rắc đều lên mặt bậc đá, sau đó dùng ngón tay miết một tờ giấy vàng chỉ đường dán chặt vào vách đá bên cạnh. Nét chu sa đỏ trên giấy vàng hiện rõ dưới ánh đèn pin, lấp lánh như máu tươi.
Quang đi sau, quan sát kỹ hành động của Khánh.
- Răng phải rắc muối ở bậc thứ tư?
Khánh vừa dán giấy vừa giải thích, giọng hơi thở dốc vì không khí dưới hầm bắt đầu loãng và lạnh.
- Chú Tư dặn, cứ bốn bậc là một nhịp chuyển của hơi đất. Rắc muối để giữ cho hơi người không bị uế khí dưới ni lấn át. Giấy vàng ni là để đánh dấu đường về. Lát nữa có ra thì cứ theo hướng giấy mà đi.
Họ tiếp tục bước xuống. Không gian xung quanh ngày càng thu hẹp lại, trần hầm đá thấp đến mức Quang phải khom lưng để tránh chạm đầu. Tiếng mưa rơi ngoài kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách từ sâu trong các khe đá, âm thanh vọng lại nghe u uất, cô tịch.
Đến bậc thứ tám, Khánh lại dừng lại thực hiện trình tự cũ. Hắn rắc muối và dán tờ giấy vàng thứ hai. Nhưng ngay khi tờ giấy vừa chạm vào vách đá ẩm ướt, Khánh chợt nhíu mày. Nét chu sa đỏ trên giấy không còn giữ được màu tươi rói như ở bậc thứ tư nữa. Nó bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, loang lổ như bị một lớp sương muối phủ lên.
Quang rọi đèn pin sát vào tờ giấy, giọng lo ngại.
- Chữ bùa đổi màu rồi. Âm khí dưới ni nặng hơn tau nghĩ.
Khánh im lặng một nhịp, cảm nhận cái lạnh buốt đang bò dọc sống lưng. Hắn cố xua đi cảm giác bất an trong lòng, tiếp tục bước xuống.
- Đi tiếp đi. Sắp đến đáy rồi.
Đến bậc thứ mười hai, chân họ chạm vào một nền đá phẳng ngập nước. Nước dưới hầm lạnh ngắt, dâng lên đến bắp chân Khánh. Hắn rắc nhúm muối cuối cùng và dán tờ giấy vàng thứ ba lên vách đá sát nền. Tờ giấy này lập tức chuyển sang màu xám đen, mép giấy quăn lại như bị lửa sấy.
Khánh rọi đèn pin về phía trước. Hiện ra trước mắt họ là một dãy song đồng chắn ngang lối đi. Những thanh song đồng to bằng cổ tay trẻ con, xỉn màu xanh rì của rỉ đồng cổ, cắm chặt vào trần và nền đá của hầm ngầm.
Quang bước tới, rọi đèn pin dọc theo dãy song đồng.
- Khánh, nhìn chỗ ni này.
Khánh ghé sát mắt nhìn theo hướng ánh sáng của Quang. Một thanh song đồng ở giữa đã bị bẻ gãy, uốn cong sang một bên tạo thành một khe hở vừa đủ cho một người lách qua. Vết bẻ xù xì, nham nhở, nhưng không hề có dấu vết của cưa, đục hay bất kỳ dụng cụ kim loại nào của người sống. Nó giống như bị một lực lượng cực kỳ khủng khiếp dùng tay không bẻ gãy từ phía trong ra ngoài.
Khánh không chạm tay trần vào vết bẻ đó. Hắn rút chiếc chìa khóa đồng chữ Điểm ra, tra vào ổ khóa chính nằm ở giữa dãy song đồng. Ổ khóa đồng cổ to bằng bàn tay, phủ đầy bùn đất và rêu xanh. Khi răng khóa khớp vào trong, Khánh dùng lực xoay mạnh. Một tiếng cạch thanh thoát vang lên, cánh cửa song đồng từ từ hé mở.
Phía sau dãy song đồng là một khoảng không gian rộng hơn, nước dưới nền ở đây dâng cao đến ngang hông. Giữa làn nước đen ngòm, hiện lên một bệ đá cao nằm sát vách hầm. Trên bệ đá đó, một bóng người gầy gò đang nằm im lìm.
Quang kêu lên khe khẽ.
- Sư Minh Không.
Khánh vội vàng lội nước tiến về phía bệ đá. Nước sông Hương dưới hầm lạnh buốt như kim châm, thấm qua lớp quần áo làm hai chân hắn tê dại. Hắn cảm nhận được một luồng uế khí nặng nề đang vây lấy xung quanh, làm lồng ngực thắt lại, hơi thở trở nên khó khăn.
Khánh nhớ lại bài giữ hơi bảy nhịp mà Ông Tư đã dạy. Hắn nhắm mắt, hít một hơi sâu, giữ hơi lại trong lồng ngực rồi đếm nhẩm từ một đến bảy trong đầu. Mỗi nhịp đếm là một lần hắn cố gắng điều hòa nhịp tim, ngăn không cho cái lạnh và sự sợ hãi xâm chiếm tâm trí. Khi mở mắt ra, đầu óc hắn đã tỉnh táo hơn một chút, dù vị giác bắt đầu có cảm giác đắng ngắt nơi đầu lưỡi.
Hắn tiếp cận bệ đá. Sư Minh Không nằm nghiêng trên bệ, gương mặt gầy gò hốc hác, da dẻ xám ngoét. Hơi thở của vị sư rất yếu, lồng ngực gầy trơ xương chỉ thỉnh thoảng mới phập phồng một nhịp nhẹ. Nước dưới nền hầm dâng lên vừa vặn liếm đến sát mép bệ đá, đúng như lời Bồi đã nghe thấy qua chiếc chìa khóa đồng lúc chiều. Nếu nước dâng thêm vài phân nữa, vị sư chắc chắn sẽ bị ngạt nước khi đang hôn mê.
Khánh đưa tay lên mũi sư Minh Không để kiểm tra hơi thở, sau đó quay lại gọi Quang.
- Thầy vẫn còn sống. Mau phụ tau kéo thầy ra ngoài.
Quang vội vàng lách qua khe song đồng mở sẵn, lội nước đến bên cạnh Khánh. Hai người cùng nhau nâng thân hình gầy gò, nhẹ bẫng của sư Minh Không lên. Da thịt vị sư lạnh ngắt như đá dưới lòng sông. Khánh run bần bật vì lạnh, hai vai mỏi nhừ vì sức nặng của người bệnh và sức cản của nước ngầm.
Khánh vừa đỡ lưng sư Minh Không vừa lầm bầm, cố pha trò để xua đi bầu không khí ngột ngạt.
- Thầy Minh Không, thầy tỉnh lại đi nghe. Thầy nợ tiệm Vong Ký tụi con một bữa cơm chay đó. Đừng có nằm lỳ ra đó mà quỵt nợ.
Họ cẩn thận đưa sư Minh Không qua cánh cửa song đồng, đặt ông nằm tạm lên bậc đá thứ mười hai, nơi nước chỉ mới ngập đến mắt cá chân. Quang rọi đèn pin vào người vị sư để kiểm tra các vết thương bên ngoài.
Khánh cầm lấy cổ tay trái của sư Minh Không để bắt mạch. Ngay khi luồng sáng đèn pin quét qua cổ tay vị sư, cả Khánh và Quang đều sững người.
Trên cổ tay gầy gò của sư Minh Không hiện lên sáu vệt bầm tím đen, xếp thành một vòng tròn khép kín. Những vết bầm này ăn sâu vào da thịt, trông giống hệt dấu vết của sáu ngón tay khô gầy bóp chặt lấy cổ tay ông để lôi đi. Dấu vết này trùng khớp hoàn toàn với dấu tay sáu ngón xuất hiện trên bức ảnh rửa sáng ở tiệm Vong Ký hôm trước.
Quang thì thầm, giọng run lên.
- Sáu vết ngón tay. Không phải tay người thường mô Khánh.
Khánh không đáp. Hắn chú ý đến bàn tay phải của sư Minh Không đang nắm chặt thành nắm đấm như đang cố giữ một vật gì đó. Khánh nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay co quắp của vị sư ra. Bên trong lòng bàn tay đầy bùn đất của sư Minh Không là một mảnh đồng nhỏ, rỉ sét loang lổ.
Khánh đưa mảnh đồng lên trước ánh đèn pin. Đó là một nửa của một miếng đồng hình tròn bị bẻ gãy, trên mặt mảnh đồng có khắc nửa chữ Điểm bằng lối viết cổ. Nửa chữ còn lại không khớp với răng của chiếc chìa khóa đồng hắn đang giữ, chứng tỏ đây là một phần của một vật thờ tự khác đã bị phá vỡ dưới hầm này.
Khánh cất mảnh đồng vào túi áo khoác. Hắn nhìn lên phía trên, giọng gấp gáp.
- Đi thôi Quang. Nước đang lên nhanh hơn rồi. Phải đưa sư Minh Không lên trên trước khi lối đi bị ngập hoàn toàn.
Quang khom lưng, cẩn thận cõng sư Minh Không lên vai. Khánh đi sau hỗ trợ, tay cầm đèn pin rọi đường, tay kia bám vào vách đá để đẩy người Quang lên. Họ bước ngược lên những bậc đá ẩm ướt.
Đến bậc thứ tư, Khánh chợt khựng lại. Hắn rọi đèn pin về phía trước, nơi đáng lẽ phải là lối lên am phụ với tờ giấy vàng chỉ đường đầu tiên mà hắn đã dán trên vách đá.
Nhưng trước mắt họ không có một bậc đá nào nữa.
Chỉ còn một vách đá phẳng lì, xám xịt và ướt nhẹp nước sông dựng đứng ngay trước mặt. Tờ giấy vàng đầu tiên của Khánh vẫn còn dán trên vách đá đó, nhưng chữ bùa màu đỏ chu sa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vệt đen dài như một vết mực loang lổ, chảy dài xuống nền đá.
Mười hai bậc đá dẫn lên lối ra của am phụ đã biến mất không một dấu vết, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Quang lùi lại một bước, suýt nữa làm rơi sư Minh Không khỏi vai, giọng run bần bật.
- Khánh. Đường lên đâu rồi? Răng lại thành vách đá thế này?
Khánh tiến lại gần, đưa tay chạm vào vách đá phẳng. Mặt đá lạnh ngắt, nhẵn thín, không hề có một kẽ nứt hay một dấu vết nào cho thấy đây từng là một lối đi. Lực lượng vô hình nào đó dưới lòng đất đã thay đổi cấu trúc của đường ngầm, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ lên phía trên.
Nước dưới chân họ bắt đầu dâng lên nhanh hơn, tiếng nước chảy từ các khe đá xung quanh vang lên rì rầm như tiếng cười cợt của những vong hồn dưới đáy sông Hương.
Sư Minh Không trên vai Quang chợt cựa quậy. Vị sư từ từ mở mắt, đôi mắt đờ đẫn không có tiêu cự nhìn vào vách đá phẳng trước mặt. Ông thở hắt ra một hơi lạnh ngắt, tay phải run rẩy chỉ xuống dòng nước đen ngòm đang dâng cao dưới chân họ.
- Lối ra... ở dưới chuông...