TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 54: Chương 054: Không lấy tên đổi đường
Sáu dải khí đen ngòm siết chặt lấy bóng hình mờ nhạt của bà vãi giữ chuông, kéo ghì bà vào thân chuông đồng rỉ sét. Một mảnh giấy đen tuyền, mỏng dính…
Nội dung chương
Sáu dải khí đen ngòm siết chặt lấy bóng hình mờ nhạt của bà vãi giữ chuông, kéo ghì bà vào thân chuông đồng rỉ sét. Một mảnh giấy đen tuyền, mỏng dính như da rắn lột, từ dưới lòng nước đen ngòm từ từ nổi lên, trôi bập bềnh ngay trước mũi giày của Khánh.
Khánh lùi lại nửa bước. Dòng nước dưới chân lạnh buốt như kim châm, nhưng thứ làm da gà hắn nổi lên lại là thứ ánh sáng xám xịt phát ra từ mảnh giấy đen kia. Nó không có độ nhám của giấy dó, cũng không có mùi thơm của gỗ rừng làm giấy vàng mã thông thường. Nó tanh nồng mùi bùn non trộn lẫn với mùi tanh của máu cá chết.
Từ trong lòng quả chuông đồng khổng lồ, một giọng nói trầm đục của đàn ông vang lên. Giọng nói ấy không phát ra thành tiếng động truyền qua không khí, mà nó dội thẳng vào màng nhĩ của Khánh, rè rè như tiếng đài radio bị nhiễu sóng.
- Viết tên mụ vãi già lên đó đi. Viết xong, đường lên am phụ sẽ mở. Các người sẽ đưa được ông sư kia ra ngoài.
Quang đứng bên cạnh, tay cầm đèn pin run bắn. Ánh đèn quét qua quét lại giữa quả chuông và mảnh giấy đen trôi nổi. Quang lắp bắp.
- Khánh, cái giọng ni ở mô ra rứa? Có phải cái kẻ đứng sau vụ chuông giả không?
Khánh không trả lời Quang. Hắn cúi đầu nhìn mảnh giấy đen. Hắn nhận ra trên mặt giấy có những đường gân chìm uốn lượn như những con giun đất. Đây không phải đồ của tiệm Vong Ký. Ông Tư từng dặn, đồ của tiệm khi gặp nước sông Hương sẽ tự động chìm xuống để tìm vong, chỉ có những thứ tà vật mang ý đồ chiếm đoạt mới nổi lên mặt nước để chờ người sống chạm tay vào.
- Viết bằng máu của mi.
Giọng nói từ quả chuông lại vang lên, lần này gấp gáp hơn.
- Mụ ta đã bị xóa tên khỏi sổ chùa. Mụ ta không còn chỗ dung thân ở cõi trần này nữa. Đưa dấu tên của mụ cho ta, ta sẽ cho mụ một con đường để rời khỏi nơi này.
Khánh khẽ cười nhạt. Hắn chỉnh lại cái quai túi vải trên vai, giọng lạnh đi.
- Nhà tui làm nghề ghi tên để giữ lời hẹn, để đưa người ta về đúng chỗ của họ dưới sông. Tui không lấy tên người chết để đổi đường cho mình.
- Mi không muốn cứu vị sư kia sao?
Giọng nói từ quả chuông gằn xuống, sáu dải khí đen siết mạnh hơn. Bóng hình bà vãi run rẩy, tiếng khóc câm lặng của bà khiến mặt nước dưới chân họ dao động mạnh.
- Hơi thở của ông ta sắp đứt rồi. Nước sông đang dâng lên. Chỉ còn mười phút nữa, toàn bộ hầm đá ni sẽ sập.
Khánh quay sang nhìn Quang. Quang hiểu ý, lập tức lấy cái điện thoại trong túi chống nước ra. Màn hình hiện bản chụp phần sổ còn sót lại ở gáy trang bị xé. Tay Quang vẫn còn run, nhưng giọng anh đọc to rõ ràng từng chữ có thể kiểm chứng giữa gian hầm ngầm ẩm ướt.
- Năm 1888. Khi loạn binh và bọn cướp phá tràn tới, người coi chuông mang dấu tên Điểm đã bảo vệ rồi giấu quả chuông xuống hầm dưới am phụ. Bà không chịu rời kho, sau đó bị đất đá niêm kín cùng chuông. Phần họ tên và quê quán đã mất theo trang gốc bị xé.
Tiếng đọc của Quang vang vọng trong gian đá hẹp, át đi tiếng nước chảy rì rào. Mỗi chữ Quang đọc ra như một nhát búa đập vào sáu dải khí đen đang quấn quanh bà coi chuông. Bóng hình bà vãi già chợt sáng rõ lên một chút, những nét mặt mờ ảo bắt đầu định hình lại.
Khánh thọc tay vào túi vải, rút ra một tờ giấy vàng của tiệm Vong Ký. Tờ giấy vàng này nhám và khô ráo dù không khí xung quanh đầy hơi nước. Hắn đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn mạnh một phát vào đầu ngón tay. Cơn đau nhói chạy dọc cánh tay khiến Khánh tỉnh táo hơn. Hắn dùng máu tươi vẽ nhanh ba nét bùa ghi chứng lên góc giấy vàng, rồi viết đè lên đó hai dòng: Điểm. Bà coi chuông.
Hắn không làm nghi thức niêm phong tà vật, cũng không coi hai dòng đó là danh tính đầy đủ. Ông Tư từng dạy, khi dấu tên của một vong hồn bị kẻ khác cưỡng đoạt, người trông coi sổ có thể tạm làm chứng cho phần còn lại. Ghi chứng là để bảo vệ, không phải để bịa thêm một cái tên hay giam cầm.
Ngay khi nét chữ cuối cùng bằng máu của Khánh hoàn thành trên tờ giấy vàng, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Mảnh giấy đen đang trôi trên mặt nước bỗng nhiên bốc cháy bùng lên một ngọn lửa màu xanh lục rồi hóa thành tro đen, tan rã vào dòng nước sông Hương.
Cùng lúc đó, sáu dải khí đen đang quấn quanh người bà vãi bắt đầu chớp nháy liên hồi. Trên bề mặt của những dải khí ấy, những nét chữ Hán màu đỏ tươi vốn đang hiện lên bỗng nhiên mờ dần rồi biến mất hoàn toàn. Tiếng rên rỉ rè rè trong lòng quả chuông tắt ngấm.
Bà vãi từ từ hạ xuống nền cát ẩm. Bà nhìn Khánh, đôi mắt không còn trống rỗng nữa mà đã có chút thần sắc của người xưa. Bà mấp máy môi, lần này giọng nói của bà phát ra thành tiếng thật, tuy nhỏ nhưng rõ ràng.
- Cảm ơn cậu. Cậu đã giữ lại dấu tên cho già.
- Mệ, làm răng để tụi con đưa sư thầy ra ngoài?
Khánh hỏi nhanh, ngón tay trỏ vẫn còn rỉ máu được hắn ép chặt vào lòng bàn tay để cầm máu.
Bà vãi đưa bàn tay gầy guộc chỉ vào vành chuông đồng rỉ sét.
- Dùng chìa khóa đồng của cậu gõ vào vành chuông ba nhịp. Tiếng chuông sẽ dẫn nước đi lối khác. Đi mau đi, kẻ kia sắp quay lại rồi.
Khánh gật đầu. Hắn thọc tay vào túi lấy ra chiếc chìa khóa đồng khắc chữ Điểm mà tiểu vong đã mang đến tiệm đêm trước. Chiếc chìa khóa đồng nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh ngắt của hắn. Khánh bước tới gần quả chuông khổng lồ, dùng cạnh của chìa khóa gõ mạnh vào vành chuông ba lần liên tiếp.
Boong. Boong. Boong.
Ba tiếng động thanh mảnh vang lên, hoàn toàn khác biệt với tiếng chuông trầm đục u uất lúc trước. Tiếng đồng chạm đồng thanh tao như tiếng nước giọt rơi trên đá, lan tỏa khắp gian hầm ngầm. Dòng nước đen ngòm đang dâng cao bỗng nhiên khựng lại, rồi như có một lực hút vô hình từ phía dưới, nước bắt đầu rút ngược vào các kẽ nứt bên vách đá hông trái.
Một tiếng rắc lớn vang lên. Vách đá phía sau lưng họ nứt ra một đường rộng, để lộ ra những bậc đá cổ dẫn ngược lên phía trên am phụ.
- Quang. Đỡ thầy.
Khánh hét lên, cất chiếc chìa khóa đồng vào túi rồi chạy ngược lại chỗ sư Minh Không đang nằm.
Quang đã cất điện thoại, nhanh chóng xốc một bên vai sư Minh Không lên. Khánh đỡ lấy bên vai còn lại. Vị sư già nặng trĩu, người ông lạnh ngắt và ướt sũng. Họ kéo ông đi qua khe nứt vừa mở, bước lên những bậc đá dốc đứng.
Mười hai bậc đá cổ hiện ra dưới ánh đèn pin tù mù. Mỗi bước chân của Khánh nặng như đeo chì. Việc giữ hơi thở và tập trung tinh thần để ghi chứng cho bà coi chuông dưới áp lực âm khí của dòng Âm Hương đã vắt kiệt sức lực của hắn. Đầu hắn đau như búa bổ, lồng ngực thắt lại từng cơn.
Đến bậc đá cuối cùng dẫn ra lối cửa am phụ bị sập, Khánh không còn đứng vững được nữa. Hắn quỵ xuống, toàn bộ trọng lượng của sư Minh Không dồn sang phía Quang. Quang nghiến răng chịu đựng, một tay giữ vị sư, một tay đỡ lấy nách Khánh.
- Cố lên Khánh. Sắp ra tới ngoài rồi.
Phía trên đầu họ, ánh sáng đèn pin công suất lớn quét xuống. Tiếng xà beng cạy đá và tiếng la hét của lực lượng cứu hộ vang lên dồn dập. Phan Khanh là người đầu tiên lách qua khe đá đổ nát đi xuống. Nhìn thấy ba người lấm lem bùn đất, Phan Khanh lập tức ra hiệu cho hai nhân viên cứu hộ đi sau.
- Đưa cáng xuống. Mau lên.
Nhân viên cứu hộ nhanh chóng đặt sư Minh Không lên cáng. Phan Khanh bước lại gần Khánh, đỡ hắn đứng dậy. Ánh mắt Phan Khanh quét qua vết máu trên ngón tay Khánh, rồi nhìn xuống lối hầm ngầm tối om phía dưới, nơi tiếng nước rút vẫn còn réo ù ù.
- Anh Khánh, dưới đó có chuyện chi rứa?
Phan Khanh hỏi, giọng anh trầm và kìm nén.
Khánh lắc đầu, thở dốc.
- Sập nền đá. Nước sông dâng lên rồi rút. May mà tìm được lối thoát phụ ni.
Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt Khánh một lúc lâu. Anh biết lời kể về vụ sập nền chưa đầy đủ. Nhưng cả Khánh lẫn Quang đều đã kiệt sức, còn sư Minh Không đang nguy kịch, nên anh không gặng hỏi thêm. Phan Khanh quay sang ra lệnh cho cấp dưới.
- Phong tỏa hiện trường sập nền. Đưa tất cả lên xe cấp cứu.
Khi chiếc cáng chở sư Minh Không được đẩy ra ngoài sân chùa Thiên Mụ, ánh sáng ban mai của ngày rằm tháng Hai đã nhạt nhòa chiếu qua những tán thông già. Tiếng còi xe cấp cứu rú vang cả một góc đồi Hà Khê.
Khánh bước đi lảo đảo bên cạnh cáng thương. Bỗng nhiên, bàn tay của sư Minh Không trên cáng khẽ động đậy. Ông từ từ mở mắt, ánh nhìn mệt mỏi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Khánh. Ông run run đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang rỉ máu của Khánh.
Trong lòng bàn tay Khánh, vị sư già đặt vào đó một chuỗi hạt gỗ niệm Phật đã sậm màu thời gian. Khánh cúi xuống nhìn kỹ. Chuỗi hạt gỗ có mười tám hạt, nhưng có một hạt ở giữa đã bị thay thế bằng một hạt đồng tròn trịa, xám xịt rỉ xanh.
- Đừng để họ... xóa tên mệ nữa...
Sư Minh Không thầm thì, giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho một mình Khánh nghe thấy, rồi ông lại nhắm mắt lịm đi.
Chiếc xe cấp cứu đóng cửa, bánh xe lăn nhanh trên con đường dốc dẫn xuống phố. Khánh đứng lại bên vệ đường, bàn tay siết chặt chuỗi hạt. Hạt đồng nằm giữa những hạt gỗ bỗng nhiên tự rung lên một tiếng coong nhỏ sắc lạnh trong lòng bàn tay hắn, và sâu dưới nền đất của gian chuông cổ vừa sập, một tiếng khóa lớn bằng kim loại đột ngột bật mở.