TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 56: Chương 056: Bảy lần thử niêm
Quả chuông đồng nằm im trên đế gỗ kiền kiến kê tạm ở góc sân sau tiệm Vong Ký. Tấm bạt nâu phủ kín từ quai xuống tới chân, chằng bởi mấy sợi dây thừng xơ…
Nội dung chương
Quả chuông đồng nằm im trên đế gỗ kiền kiến kê tạm ở góc sân sau tiệm Vong Ký. Tấm bạt nâu phủ kín từ quai xuống tới chân, chằng bởi mấy sợi dây thừng xơ dừa. Từ hôm đưa được nó về từ am phụ chùa Thiên Mụ, góc sân nhỏ lúc nào cũng thoảng mùi bùn non ẩm ướt trộn lẫn mùi đồng rỉ lâu năm, át đi cả mùi trầm nhang quen thuộc của tiệm.
Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây đặt dưới hiên, chân trái duỗi thẳng đơ ra phía trước, lưng dựa vào thành ghế. Gương mặt ông xám ngoét, những nếp nhăn quanh khóe mắt như hằn sâu hơn sau một đêm thức trắng canh chừng con nước sông Hương ngoài bến Bao Vinh.
- Chờ thằng Quang tìm được trang gốc của sổ chùa để xác nhận danh tính đầy đủ của bà coi chuông đã rồi mới tính chuyện nhận giữ chính thức. Chừ chỉ mới có chữ Điểm với vai trò coi chuông, chưa được tự tiện ghép thêm họ tên.
Ông Tư ho húng hắng, giọng khản đặc.
- Chừ cái chuông ni oán khí còn nặng lắm. Mi chưa đủ lực để niêm hắn vô kho đâu, Khánh nợ.
Khánh đứng bên cạnh bệ gỗ, tay trái vẫn còn hơi run run. Vết bỏng rát trên vai từ luồng khí đen hôm qua giờ đã dịu đi, nhưng nó để lại một vệt đỏ dài như vết lằn roi chạy dọc bả vai. Hắn đưa tay gãi đầu, miệng ngáp dài một tiếng:
- Thì o Bảy biểu con tập dần cho quen. Chứ cứ mỗi lần có chuyện lại réo chú Tư với o thì hai người chịu răng thấu. Chân chú đã rứa rồi.
Ông Tư không thèm nhìn hắn, chỉ tay vào cái mâm nhôm trên bàn đá giữa sân:
- Muốn tập thì vô kia. Giấy vàng mã tao cắt sẵn rồi. Nhang bài, kim khâu với chén sứ có đủ. Tập châm nhang, giữ giọt máu ở đầu kim rồi viết tên lên giấy không được đứt nét. Khi mô làm trôi chảy bảy tờ liên tục không hỏng tờ mô thì mới hòng chạm vô cái chuông nớ.
Khánh bước lại bàn đá, nhìn cái mâm nhôm mà ngán ngẩm. Trên mâm là xấp giấy vàng dày cộp được cắt thành từng miếng hình chữ nhật bằng lòng bàn tay, một bó nhang bài thơm nồng. Một cây kim khâu cắm trên cục sáp ong, cùng một chén sứ nhỏ đựng nước sông Hương múc từ sáng sớm.
Bồi ngồi vắt vẻo trên bậu cửa kho, hai tay chống cằm, mắt mở to nhìn Khánh. Thằng nhỏ hôm nay không đi chơi loanh quanh ngoài kiệt nữa, cứ bám theo Khánh từ sáng tới giờ.
- Eng Khánh nhớ giữ hơi thở cho đều nghe.
Bồi nhắc nhở, giọng con nít lanh lảnh.
- O Bảy dặn khi viết bùa là không được thở mạnh, thở mạnh là khói nhang bay lệch, nét chữ đi tông liền.
- Mi im lặng cho tau nhờ.
Khánh lườm thằng nhỏ, rồi cầm một nén nhang bài lên.
Hắn quẹt diêm châm nhang. Lửa đỏ bén vào đầu nén nhang bài, tỏa ra làn khói xám nhạt có mùi thơm ngọt của thảo mộc. Khánh hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho tay phải thật tĩnh. Hắn dùng kim khâu chích nhẹ vào đầu ngón tay trỏ trái. Một giọt máu nhỏ màu đỏ tươi rỉ ra, đọng lại tròn trịa. Hắn dùng đầu kim khâu khẽ khều giọt máu đó, cố giữ cho nó nằm yên trên mũi kim nhọn hoắt mà không bị rơi xuống.
Lần thử thứ nhất bắt đầu. Khánh đặt mũi kim chạm vào mặt giấy vàng, định bụng sẽ kéo một nét dọc để viết chữ "Điểm". Thế nhưng hắn vừa mới cúi đầu xuống, hơi thở từ mũi phả ra hơi mạnh một chút. Làn khói nhang mỏng manh bị thổi bạt sang bên, đầu nén nhang đỏ rực bỗng nhiên tắt ngúm.
- Một lần hỏng rồi nghe eng.
Bồi nhanh nhảu đếm, ngón tay trỏ giơ lên.
Khánh tặc lưỡi, vứt tờ giấy sang một bên. Hắn châm lại nén nhang khác, lau sạch đầu kim khâu.
Lần thứ hai. Lần này Khánh rút kinh nghiệm, nín thở hoàn toàn khi đặt kim. Giọt máu trên đầu kim rất tròn. Hắn kéo được nét đầu tiên của chữ "Điểm". Nhưng đến nét thứ hai, do nín thở quá lâu, lồng ngực hắn co thắt lại. Tay Khánh khẽ giật một cái, giọt máu trên đầu kim rơi chệch khỏi đường kẻ đã định, loang ra thành một vệt đỏ lòm dị dạng.
- Hai lần.
Bồi lại đếm, giọng đều đều.
Quang từ trong nhà đi ra, tay kẹp một cuốn sổ tay bìa da màu đen. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo ghế ngồi đối diện Khánh, chăm chú quan sát từng động tác của bạn mình rồi cúi xuống ghi chép.
- Tay mi khi hạ kim bị nghiêng khoảng mười lăm độ.
Quang chỉ vào vệt máu loang trên tờ giấy thứ hai.
- Trọng tâm không vững. Với lại mi nín thở kiểu nớ thì khí huyết trong người dồn lên, tay càng dễ run. Phải thở nhẹ bằng bụng, thở ra đằng miệng thật chậm.
- Nói thì hay lắm, vô làm thử coi có dễ ăn không.
Khánh cằn nhằn, tay vẫn lụi cụi chuẩn bị cho lần thứ ba.
Hắn châm nhang, trích thêm máu ở đầu ngón tay. Lần này Khánh cố gắng áp dụng cách thở bụng mà Quang vừa chỉ. Hắn đặt kim xuống giấy vàng. Nét chữ đi khá mượt mà, màu máu đỏ tươi nổi bật trên nền giấy vàng ẩm. Nhưng vừa kéo đến nét cuối cùng của chữ "Điểm", mũi kim vô tình móc vào một thớ giấy thô ráp. Tờ giấy vàng mỏng manh rách một đường dài, giọt máu ngấm vào chỗ rách không sao tạo thành dòng chữ liền mạch.
- Ba.
Bồi lại giơ ngón tay thứ ba, giọng vẫn đều đều như tiếng gõ mõ.
Khánh chửi thề một tiếng trong bụng. Mồ hôi trên trán hắn bắt đầu túa ra, dính bết cả phần tóc mái. Hắn chấm thêm một giọt nước sông Hương vào đầu ngón tay đang sưng tấy, rồi lại châm nhang cho lần thứ tư.
Lần này đường kim đi ổn định hơn. Hắn giữ được nhịp thở chậm, tay không run. Nét chữ dần hoàn thiện. Nhưng đến khi chữ "Điểm" đã gần xong, Khánh bỗng khựng tay lại. Hắn cau mày, rà lại trình tự rồi nhận ra mình quên gọi bà coi chuông trước khi viết dấu tên. Nén nhang trong tay hắn lập tức tắt phụt, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tờ giấy bốc lên một làn khói mỏng rồi xám đen lại, không dùng được nữa.
- Bốn.
Bồi ngán ngẩm lắc đầu.
- Eng Khánh quên gọi mệ rồi. Viết tên mà không gọi thì răng mà biết eng đang viết cho ai.
Quang ngẩng lên khỏi cuốn sổ tay, nói:
- Trình tự không phải chỉ là động tác tay. Miệng gọi, tâm nghĩ, tay viết, ba thứ phải đồng thời.
Khánh bực bội đáp:
- Tau biết rồi. Để tau tập trung.
Hắn lấy một nén nhang mới từ bó trên mâm, châm lửa. Lần thứ năm. Hắn nhẩm gọi người trông coi chuông Thiên Mụ mang dấu tên Điểm, rồi bắt đầu viết. Nét đầu tiên rất đẹp. Nhưng vừa đến nét thứ hai, từ trong lòng quả chuông đồng phủ bạt ở góc sân bỗng vọng ra một tiếng rung trầm đục. Mặt đất dưới chân Khánh khẽ rung nhẹ, đầu kim khâu lệch sang bên trái một ly.
- Mẹ nó.
Khánh nghiến răng, nhìn đường máu cong queo trên giấy.
- Năm.
Hắn không dừng lại, lập tức bắt đầu lần thứ sáu. Hắn điều hòa nhịp thở, cố gắng bỏ ngoài tai mọi tạp âm. Nhưng lần này, ngay khi hắn vừa viết được hai nét, quả chuông lại rung lên. Lần này tiếng rung mạnh hơn, như có ai đó vỗ mạnh vào tang đồng từ bên trong. Chén nước sông Hương trên mâm khẽ sóng sánh. Đầu kim khâu trong tay Khánh giật mạnh, rạch một đường xiên qua tờ giấy vàng, xé toạc nó thành hai mảnh.
- Sáu lần rồi.
Bồi đếm bằng giọng đều đều, thò tay cầm lấy một miếng vải khô đưa cho Khánh lau mồ hôi.
Khánh quăng cây kim khâu lên mâm, dựa lưng vào thành ghế mây, thở hồng hộc. Vai trái hắn đau nhói, cơn đau âm ỉ từ vết bỏng cũ truyền dọc xuống cánh tay. Hắn đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, cố pha trò cho đỡ bực:
- Cái chuông ni khó tính còn hơn chủ nợ. Chừng nào viết xong chắc tau phải làm lễ cúng nó trước quá.
- Nghỉ một lát đi.
Quang gấp cuốn sổ tay lại, đứng dậy rót cho Khánh một ly nước chè xanh.
Khánh uống một hơi hết nửa ly, nhưng không cảm thấy vị chè đâu cả. Hắn cau mày, rồi nhận ra mình đã mất vị giác từ lúc nào. Cổ họng khô khốc, nhưng vị đắng chát của chè xanh quen thuộc đã biến mất hoàn toàn. Hắn đặt ly xuống, không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm cây kim khâu trở lại.
Hắn tự lẩm bẩm.
- Lần thứ bảy.
Khánh châm nén nhang cuối cùng trong bó. Hắn nhắm mắt một giây, cảm nhận hơi ấm từ tàn nhang trên đầu ngón tay. Rồi hắn mở mắt, gọi rõ người trông coi chuông mang dấu tên Điểm. Hắn chấm máu, đặt kim, kéo từng nét một thật chậm. Chữ "Điểm" hiện lên trên giấy vàng, đường nét ngay ngắn, không đứt đoạn, không run tay. Hắn thở ra nhẹ nhàng, giữ cho làn khói nhang bay thẳng đứng, không lay động.
Nhưng khi nét cuối cùng vừa kết thúc, ngọn lửa trên đầu nén nhang bỗng nhiên lóe lên một tia sáng xanh lét rồi tắt ngúm. Nửa nén nhang còn lại vẫn chưa cháy hết, nhưng khói đã ngừng bay. Tờ giấy vàng trong tay hắn không bốc cháy, nét chữ vẫn đỏ tươi, nhưng chỉ một thoáng sau, màu máu bắt đầu chuyển sang xám đen như tro tàn.
Ông Tư trên hiên thở dài một tiếng, chống gậy đứng dậy, bước lại gần bàn đá. Ông nhìn tờ giấy thứ bảy rồi lắc đầu:
- Mới đúng trình tự thôi, chưa tạo được khóa niêm. Sức mi chừ chưa kham nổi cái chuông ni đâu. Nhang tắt giữa chừng là do âm khí của vật quá mạnh, nó lấn át hết dương hỏa của nhang bài. Khóa niêm chưa thành thì tờ giấy ni cũng chỉ là tờ giấy lộn có dính máu mà thôi.
Khánh cảm thấy một cơn chóng mặt đột ngột ập đến. Hắn ngồi sụp xuống ghế mây, hai bên thái dương giật lên từng cơn đau nhức nhối. Tay trái hắn run bần bật không tài nào giữ yên được, phải giấu sâu vào túi quần. Hắn đưa tay lên quẹt môi, cảm thấy miệng mình đắng ngắt, hoàn toàn mất hết vị giác.
- Đau đầu quá chú Tư...
Khánh lẩm bẩm, giọng yếu ớt.
- Đó là cái giá của việc dùng máu để viết tên khi chưa đủ lực.
Ông Tư lạnh lùng nói, mắt nhìn thẳng vào ngón tay sưng đỏ của Khánh.
- Cái chuông nớ nó rút ngược khí lực của mi rồi. Đi vô nhà nghỉ ngơi đi. Cấm thử lần thứ tám. Mi mà cố quá là tối ni khỏi ngủ, đầu đau như búa bổ cho coi.
Quang đứng dậy, đỡ lấy vai Khánh:
- Để tau đưa mi vô phòng. Mặt mi xanh như tàu lá chuối rồi kìa.
Bồi lẳng lặng dọn dẹp đống giấy hỏng trên mâm nhôm, xếp chúng lại thành một xấp nhỏ rồi đặt gọn trên bàn đá. Thằng nhỏ không nói lời nào, chỉ nhìn Khánh với ánh mắt lo lắng.
Cả ngày hôm đó, Khánh nằm bẹp trên chiếc giường tre ở gian nhà trong. Cơn đau đầu hành hạ hắn liên tục, mỗi tiếng động nhỏ từ ngoài đường lớn Bao Vinh vọng vào cũng làm đầu hắn như có búa gõ. Hắn cố gắng nhắm mắt để ngủ nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Cứ mỗi lần vừa thiu thiu, tiếng chuông đồng *coong coong* lại vang lên bên tai, kèm theo đó là cảm giác lạnh ngắt của nước sông Hương dâng lên tận cổ.
Đến quá nửa đêm, cơn đau đầu mới dịu đi đôi chút. Bên ngoài, mây đen che khuất cả bầu trời, không một ánh sao. Khánh ngồi dậy, cổ họng khô khốc như sa mạc. Hắn bước nhẹ chân ra ngoài sân để múc nước giếng uống.
Khi đi ngang qua quả chuông đồng phủ tấm bạt nâu, Khánh bỗng khựng lại.
Trên mặt tấm bạt thô ráp, một bóng người đàn bà mờ nhạt dần dần hiện lên. Bóng người không rõ mặt, chỉ thấy dáng dấp gầy gò mặc chiếc áo dài cổ, mái tóc búi cao sau gáy. Ánh sáng duy nhất trong sân là từ ngọn đèn dầu leo lét trong nhà hắt ra, đổ bóng dài lên tấm bạt.
Khánh không hốt hoảng. Hắn đã thấy đủ nhiều bóng lạ trong tiệm này. Hắn bước lại gần bệ gỗ, giọng khàn khàn hỏi nhỏ:
- Có phải mệ là bà coi chuông mang dấu tên Điểm không? Con xin lỗi... Ban ngày con làm hỏng hết mấy tờ niêm, không giữ mệ lại đàng hoàng được.
Bóng mờ của người đàn bà khẽ lay động trước câu hỏi, nhưng không xác nhận thêm họ tên. Một giọng nói thanh mảnh, dịu nhẹ như tiếng nước chảy vọng vào tai Khánh, không mang theo chút oán giận nào:
- Không trách con đâu... Sức con chừ chưa giữ nổi ta. Ta chấp nhận chờ ông Tư làm phần cuối. Con nghỉ ngơi đi, đừng cố quá mà tổn hại bản thân.
Bóng người mờ dần rồi tan biến vào sau lớp vải nâu dày. Quả chuông đồng trở lại trạng thái im lìm trong đêm. Khánh đứng lặng một lúc lâu, rồi múc một gáo nước giếng uống ực một hơi. Cổ họng mát lạnh, nhưng vị ngọt của nước giếng vẫn không quay trở lại. Hắn thở dài, lảo đảo đi vào phòng ngủ tiếp.
Sân sau tiệm Vong Ký trở lại với vẻ tĩnh mịch của đêm khuya. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua mấy tán lá cây vú sữa ngoài bờ sông. Mọi người trong tiệm đã say giấc.
Trên chiếc bàn đá giữa sân, xấp bảy tờ giấy vàng viết hỏng mà Bồi xếp gọn hồi chiều bỗng nhiên động đậy. Không có gió. Những tờ giấy từ từ trượt ra khỏi xấp, tự động dịch chuyển trên mặt bàn đá nhám. Chúng xoay tròn, xếp lại với nhau theo một trật tự kỳ lạ, tạo thành hình một bàn cờ tướng vuông vức với những ô kẻ dọc ngang chồng chéo lên nhau.
Ngay khi hình bàn cờ vừa được xếp hoàn chỉnh, bốn góc của cụm giấy vàng bỗng nhiên bùng lên bốn đốm lửa nhỏ màu xanh lét. Lửa không cháy lan, chỉ âm ỉ liếm vào từng thớ giấy, từ từ biến bốn góc bàn cờ thành những mảng tro đen xám xịt. Mùi giấy hun khét lẹt bốc lên, hòa vào màn sương đêm lạnh ngắt đang trườn vào từ phía sông Hương.