TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 57: Chương 057: Tên bị xóa trong sổ chùa
Mùi cồn sát trùng và nước lau sàn công nghiệp ở khoa Ngoại chấn thương xộc thẳng vào mũi Khánh khi hắn vừa đẩy cánh cửa gỗ sơn xanh bong tróc của phòng…
Nội dung chương
Mùi cồn sát trùng và nước lau sàn công nghiệp ở khoa Ngoại chấn thương xộc thẳng vào mũi Khánh khi hắn vừa đẩy cánh cửa gỗ sơn xanh bong tróc của phòng bệnh 402. Căn phòng có bốn giường sắt, nhưng chỉ có hai giường có người nằm. Sư Minh Không nằm ở chiếc giường sát cửa sổ, một bên chân bó bột trắng xóa được gác cao trên giá đỡ kim loại. Gương mặt vị sư già nhợt nhạt, những nếp nhăn hằn sâu quanh khóe mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài nằm dưới hầm ngầm ẩm ướt.
Thấy Khánh và Quang bước vào, sư Minh Không khẽ động đậy người định ngồi dậy. Khánh vội bước tới, đặt túi cam sành lên chiếc tủ gỗ ép đầu giường rồi đưa tay đỡ vai sư.
- Thầy cứ nằm yên đó đi, đừng cử động mạnh kẻo động vết thương.
Sư Minh Không khẽ thở dài, giọng nói khàn đặc vì nhiễm lạnh.
- A Di Đà Phật, cảm ơn hai con đã đến thăm. Chú Tịnh đã kể cho thầy nghe chuyện ngoài am phụ hôm qua. Quả chuông đồng đã được đưa về tiệm Vong Ký an toàn rồi phải không?
Khánh kéo chiếc ghế đẩu bằng gỗ ngồi xuống cạnh giường, khẽ gật đầu.
- Dạ, chuông đang để ở sân sau tiệm của chú Tư. Thầy cứ yên tâm dưỡng bệnh, không ai đụng vào được đâu. Mà con hỏi thật, răng hôm đó thầy lại một mình đi xuống cái hầm ngầm đó? Chỗ đó sụt lún nguy hiểm rứa mà thầy không báo cho ai biết hết.
Sư Minh Không nhắm mắt lại, như đang cố nhớ lại những gì đã xảy ra trong bóng tối dưới nền am phụ. Một lúc lâu sau, sư mới mở mắt ra, nhìn lên trần nhà vôi vữa bong tróc.
- Thầy được bổ nhiệm về trụ trì chùa Thiên Mụ chưa lâu. Lúc tiếp nhận ban trị sự, thầy chỉ được bàn giao một chuỗi hạt cổ và chiếc chìa khóa đồng này. Người tiền nhiệm trước khi viên tịch chỉ dặn thầy phải thường xuyên nhang khói cho am phụ, giữ gìn nền móng cho kỹ, tuyệt đối không được cho người lạ đào bới xung quanh. Ông không hề kể cho thầy nghe về mệ Điểm, cũng không nói dưới đó có quả chuông cổ.
Quang đứng bên cạnh giường, khoanh tay trước ngực, chăm chú lắng nghe. Anh hỏi.
- Vậy tại sao thầy lại biết lối xuống hầm ngầm mà mở khóa?
Sư Minh Không khẽ rùng mình, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên tấm chăn chiên màu xám của bệnh viện. Sư kể rằng vào chiều ngày hai mươi hai tháng Ba, ngay trước khi sư mất tích, một người đàn ông lạ giọng đã đứng ngoài cửa am phụ. Hắn nói dưới nền am có quả chuông đồng thời Nguyễn rất giá trị. Nếu sư mở khóa, đem chuông bán cho giới đồ cổ ngoài Bắc, chùa sẽ đủ tiền sửa chánh điện dột nát và xây tăng xá.
Khánh nhíu mày.
- Rồi thầy tin hắn thiệt sao?
- Thầy là người xuất gia, tiền bạc vật chất có nghĩa lý chi đâu con. Nhưng chánh điện chùa dột nát quá, mỗi mùa mưa bão tới là nước chảy lênh láng trên tượng Phật, thầy nhìn mà lòng đau như cắt. Thầy xuống hầm không phải vì muốn bán quả chuông đó lấy tiền tiêu xài. Thầy chỉ muốn xuống xem thực hư dưới đó có cổ vật hay không để báo cáo lên Ban trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh có hướng xử lý. Ai ngờ, khi thầy vừa tra chìa khóa vào ổ, xoay được nửa vòng thì đất đá xung quanh bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Cửa hầm sập xuống, lấp lối ra, thầy chỉ kịp ôm lấy chuỗi hạt rồi ngất đi.
Quang gật gù, anh rút từ trong cặp táp ra một cuốn sổ biên niên cũ kỹ của chùa Thiên Mụ, bìa da đen đã sờn rách bốn góc. Đây là cuốn sổ ghi chép lịch sử nội bộ của chùa qua các thời kỳ mà chú Tịnh đã đồng ý cho Quang mượn để nghiên cứu.
Hai người tạm biệt sư Minh Không để sang phòng lưu trữ tài liệu của chùa nằm ở dãy nhà phía sau điện Đại Hùng. Chú Tịnh đã chờ sẵn ở đó, trên bàn gỗ là những hộp kinh bằng gỗ trắc bám đầy bụi thời gian.
Quang đặt cuốn sổ lên chiếc bàn gỗ nhỏ, dùng chiếc đèn pin nhỏ rọi ánh sáng xiên một góc ba mươi độ lên trang giấy sau trang bị xé. Dưới ánh sáng vàng nhạt chiếu xiên, những vết hằn ngược của ngòi bút sắt thời xưa hiện lên mờ nhạt trên thớ giấy đen ố. Khánh ghé sát mắt vào nhìn, cố gắng nhận dạng từng nét chữ hằn sâu.
- Chữ viết tay thời xưa, dùng bút lá tre nên nét thanh nét đậm rất rõ. Trang bị xé này ghi chép sự kiện năm 1888.
Quang vừa nói vừa dùng một chiếc kính lúp nhỏ rà theo từng vết hằn. Anh đọc nhỏ.
- Điểm... thủ cựu... tư tàng chuông đồng... Phần họ tên phía trước không thể đọc chắc từ vết hằn.
Khánh nhíu mày.
- Nghĩa là răng? Họ buộc tội mệ Điểm tự ý giấu chuông hả?
- Đúng vậy. Vết hằn này cho thấy người chép sử thời đó ghi nhận mệ Điểm đã tự ý mang quả chuông đồng đi giấu, bị coi là hành vi chiếm đoạt tài sản của chùa. Nhưng mi nhìn kỹ dòng dưới này đi.
Quang dịch chuyển kính lúp xuống khoảng hai phân. Ở đó, những vết hằn mờ hơn, như thể người viết đã cố tình đè nhẹ tay hoặc viết vội vàng.
- Thực chất tàng trữ bảo vật lánh nạn cướp phá của quân Pháp và loạn binh. Mệ Điểm không cướp chuông. Mệ mang chuông đi giấu dưới hầm ngầm để tránh bị nhóm cướp phá nấu chảy lấy đồng trong thời kỳ loạn lạc sau sự kiện thất thủ kinh đô.
Chú Tịnh đứng bên cạnh, thở dài một tiếng rồi mở chiếc hộp kinh gỗ trắc. Ông lấy ra một tờ giấy ố vàng, mép giấy bị mục nát nghiêm trọng.
- Đây là trang gốc bị xé ra. Tôi tìm thấy nó bị gấp lại làm lót đáy trong hộp kinh gỗ trắc này. Trên trang còn nguyên dòng họ tên Nguyễn Thị Điểm và ghi rõ bà là người coi chuông. Kẻ xé trang giấy xé trang giấy này chẳng do âm mưu siêu nhiên chi cả. Đó là một đời quản kho của chùa vào đầu thế kỷ hai mươi. Ông ta sợ chính quyền thuộc địa thời đó dòm ngó quả chuông đồng cổ nên đã xé trang này đi, biến lời bảo vệ chuông của mệ Điểm thành một vụ mất tích vô danh để đóng hồ sơ lại. Họ thà để mệ mang tiếng xấu còn hơn là để lộ vị trí quả chuông dưới nền am phụ.
Khánh nhìn tờ giấy ố vàng, lòng ngực bỗng cảm thấy nghẹn lại. Mệ Điểm đã ôm giữ bí mật đó dưới lòng đất lạnh lẽo suốt hơn một trăm năm, chịu tiếng oan là kẻ trộm chuông chỉ để giữ cho bảo vật của chùa không bị nấu chảy.
- Con nghĩ chùa nên phục hồi lại tên của mệ Điểm trong sổ nội bộ. Ghi rõ mệ là người trông coi chuông cuối cùng, có công bảo vệ bảo vật chứ không phải kẻ trộm.
Khánh nói, giọng kiên quyết. Chú Tịnh gật đầu.
- Thầy Minh Không cũng đã dặn tôi việc này. Ngay khi thầy xuất viện, chúng tôi sẽ làm lễ cầu siêu và ghi lại danh tính của mệ vào ban thờ tổ.
Khánh rút từ trong túi quần ra hạt đồng tròn trịa mà sư Minh Không đã trao lại. Hạt đồng này vốn nằm trong chuỗi hạt cổ của các đời trụ trì, nhưng màu sắc và chất liệu của nó hoàn toàn khác biệt với những hạt gỗ còn lại. Hắn đặt hạt đồng lên lòng bàn tay. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo các đường chỉ tay, khiến bả vai trái của hắn nhói lên từng cơn đau rát.
Trong thoáng chốc, Khánh nghe thấy một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng qua tai. Giọng của mệ Điểm vọng về từ cõi hư vô, không còn oán giận, chỉ có sự nhẹ nhõm.
Khánh hiểu tiếng thở dài như một lời nhắc rằng hạt đồng vốn là chìa của ổ khóa trong gian chuông, không liên quan đến dãy song đồng ngoài lối hầm và cũng không giúp sư Minh Không thoát thân. Một lực lượng khác, kẻ thứ ba ẩn mình trong bóng tối, đã bẻ hướng luồng âm khí quanh vật này để kéo Khánh vào cuộc.
Khánh nắm chặt hạt đồng trong tay, cảm nhận cái lạnh từ từ tan đi.
- Kẻ đó muốn tui phải tìm ra quả chuông này. Hắn không muốn mệ Điểm được yên nghỉ, hắn muốn dùng tiếng chuông để làm chuyện khác.
Khánh lẩm bẩm. Quang nhìn bạn, nét mặt nghiêm nghị.
- Hắn đã tính toán từ trước. Việc mi xuất hiện ở chùa Thiên Mụ không phải là ngẫu nhiên.
Khi hai người bước ra khỏi khuôn viên chùa, Phan Khanh đã đứng chờ sẵn bên cạnh chiếc xe jeep chuyên dụng của công an. Anh ta vẫn mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc. Phan Khanh kẹp tập hồ sơ dưới nách, nhìn Khánh bằng ánh mắt dò xét.
- Sư Minh Không đã ký vào biên bản lời khai. Ông ấy xác nhận mình tự ý xuống hầm ngầm tìm kiếm phế tích và bị tai nạn sập đất. Hiện trường dưới nền am phụ đã được phong tỏa để chờ đội khảo cổ đến làm việc. Vụ án mất tích này sẽ được khép lại ở đây.
Khánh cười nhạt.
- Anh Phan Khanh này, anh tin lời khai đó thiệt sao? Một vị sư già tự nhiên nửa đêm xuống hầm ngầm bẻ gãy song sắt bằng tay không à?
Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng nói không chút dao động.
- Tôi chỉ quản lý việc của người sống và xử lý những chứng cứ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường. Những chuyện khác không thuộc thẩm quyền và nhiệm vụ của tôi. Quả chuông đồng đó tạm thời cứ để ở tiệm của anh, nhưng tuyệt đối không được di chuyển ra khỏi địa bàn thành phố Huế khi chưa có quyết định của cơ quan văn hóa.
Nói xong, Phan Khanh quay lưng bước lên xe, không thèm nhìn lại. Khánh tặc lưỡi.
- Anh chàng này lỳ thiệt. Chuyện rành rành ra rứa mà vẫn cứ thích giải quyết theo kiểu khoa học hình sự.
- Hắn làm cảnh sát thì phải rứa thôi mi.
Quang vỗ vai Khánh.
- Đi về tiệm thôi, ông Tư đang chờ ở nhà đó. Với lại, tau có cái ni muốn cho mi coi, chuyện đêm qua ở sân sau tiệm của mi đó.
Hai người đón một chiếc xe thồ đi về phía Bao Vinh. Trời Huế bắt đầu hửng nắng nhẹ, nhưng gió từ sông Hương thổi vào vẫn mang theo cái lạnh ẩm ướt khó chịu của những ngày đầu tháng Tư.
Khi về đến tiệm Vong Ký, không khí trong tiệm có vẻ yên ắng lạ thường. Ông Tư đang nằm nghỉ trên chiếc chõng tre ở gian nhà trong, tiếng thở của ông nặng nề và đứt quãng. Chân trái của ông được đắp một lớp thuốc nam màu đen xám, bốc lên mùi lá ngải cứu và gừng khô nồng nặc. Bồi đang ngồi ở ngưỡng cửa sân sau, tay cầm một chiếc chổi tre nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh của thằng bé lộ rõ vẻ lo lắng.
Thấy Khánh về, Bồi đứng bật dậy, chạy lại kéo vạt áo hắn.
- Eng Khánh! Eng vô coi cái ni mau đi. Đêm qua mấy tờ giấy bùa vẽ hỏng của eng tự nhiên cháy lạ lắm.
Khánh đi theo Bồi ra chiếc bàn đá giữa sân sau. Trên mặt bàn nhám, chiếc mâm nhôm đựng bảy tờ giấy bùa vẽ hỏng hôm qua vẫn nằm nguyên vị trí. Nhưng những tờ giấy không còn nằm lộn xộn nữa.
Chúng đã tự động dịch chuyển, xếp chồng lên nhau thành một hình vuông vức với các đường kẻ dọc ngang đan xen hoàn hảo. Nhìn từ trên xuống, đống giấy vàng cháy xém tạo thành hình một bàn cờ tướng hoàn chỉnh với đầy đủ các ô vuông của phe ta và phe địch. Ngăn cách ở giữa bởi một khoảng trống tượng trưng cho sông Sở Hà, Hán Giới.
Chỉ còn bốn góc của bàn cờ giấy là bị cháy xém nhiều nhất. Lửa không thiêu rụi hoàn toàn đống giấy mà chỉ ăn mòn bốn góc thành những mảng tro đen xám xịt. Bốc lên mùi khét lẹt của giấy hun hòa vào sương đêm lạnh ngắt của sông Hương đã tụ lại thành những giọt nước nhỏ trên mặt mâm.
Khánh rùng mình, vai trái của hắn bỗng nhiên nhói lên một cái đau buốt như có ai vừa châm kim vào vết bỏng hôm qua. Hắn quay sang nhìn Quang.
- Cái ni... là răng đây Quang? Đêm qua không có gió, cũng không có ai ra sân sau hết. Chú Tư thì nằm liệt giường rồi.
Quang không trả lời ngay. Anh mở chiếc cặp táp, rút ra một tấm bản đồ Huế thời Nguyễn được in lại trên giấy khổ lớn, trải rộng lên bàn đá ngay cạnh mâm nhôm. Quang dùng một chiếc thước kẻ gỗ, cẩn thiện đo đạc khoảng cách giữa bốn góc cháy xém trên bàn cờ giấy, rồi đối chiếu tọa độ lên tấm bản đồ cổ.
Ngón tay Quang dừng lại ở một khu vực đồi núi trập trùng phía thượng nguồn sông Hương, nơi có những nét vẽ biểu thị các công trình lăng tẩm hoàng gia.
- Mi nhìn kỹ đi Khánh. Bốn góc cháy xém này không phải cháy ngẫu nhiên. Nếu đặt tâm của bàn cờ này trùng với kinh thành Huế, thì bốn góc cháy này trùng khớp hoàn toàn với vị trí của bốn hướng la bàn cổ bao quanh khu vực lăng Minh Mạng.
Khánh ghé sát mắt vào bản đồ, tim hắn đập nhanh hơn một nhịp. Vùng lăng Minh Mạng nằm ở phía thượng lưu sông Hương, nơi hai nhánh tả trạch và hữu trạch gặp nhau để tạo thành dòng sông Hương chính. Đó là vùng đất có phong thủy cực kỳ phức tạp, được bao bọc bởi những dãy đồi thông già và các hồ nước nhân tạo sâu thẳm.
- Lăng Minh Mạng... Răng cái bàn cờ giấy cháy này lại chỉ về hướng đó? Có liên quan chi tới quả chuông hay mệ Điểm không?
- Không có liên quan trực tiếp tới mệ Điểm đâu.
Quang lắc đầu, ánh mắt anh hiện lên vẻ lo ngại sâu sắc.
- Mệ Điểm chỉ giữ quả chuông ở chùa Thiên Mụ. Nhưng kẻ thứ ba đứng sau giật dây, kẻ đã bẻ hướng hạt đồng để đưa quả chuông về tiệm của mi, đang dẫn mi đến một nơi khác. Hắn dùng chính những tờ bùa niêm phong hỏng chứa máu của mi để lập ra trận đồ này.
Khánh đưa tay định chạm vào tấm bản đồ để nhìn cho rõ hơn.
Đúng lúc đó, ngay chính giữa khu vực lăng Minh Mạng trên tấm bản đồ giấy phẳng phiu, một chấm đỏ nhỏ xíu như đầu tăm bỗng nhiên hiện lên. Chấm đỏ từ từ loang rộng ra, màu đỏ sẫm như giọt máu tươi vừa mới nhỏ xuống, dù lúc đó không một ai chạm bút hay có bất kỳ giọt nước màu nào rơi vào mặt giấy. Mùi trầm khét lẹt từ chấm đỏ bốc lên, xộc thẳng vào mũi hai người.