TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 60: Chương 060: Tiếng gọi sau lớp đồng
Sáng mười tháng Tư, chuông điện thoại bàn réo ba hồi ngắt quãng. Khánh đang ngồi bệt cạnh quầy, chân duỗi thẳng ra nền gạch cũ, tay phe phẩy quạt nan.…
Nội dung chương
Sáng mười tháng Tư, chuông điện thoại bàn réo ba hồi ngắt quãng. Khánh đang ngồi bệt cạnh quầy, chân duỗi thẳng ra nền gạch cũ, tay phe phẩy quạt nan. Hắn với lấy ống nghe.
- Dạ, tiệm Vong Ký nghe.
Giọng Phan Khanh bên kia vẫn đều đều, không dư thừa một chữ.
- Anh Khánh, tôi phía điều tra. Sư Minh Không đã xuất viện trưa hôm qua. Hồ sơ mất tích chính thức được khép. Bên chùa xác nhận sư tự xuống hầm cũ phía sau khuôn viên rồi bị sập lối. Không có dấu hiệu hình sự. Tôi gọi để thông báo. Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin kịp thời lần trước.
Khánh nheo mắt nhìn bụi bay trong vệt nắng non. Hắn biết vị đại úy này chưa bao giờ hoàn toàn tin những gì hắn nói. Cũng phải thôi. Một người coi tiệm cầm đồ mà lại báo chính xác vị trí người mất tích dưới nền chùa thì công an chẳng ai gật đầu dễ dàng.
- Dạ, tôi chỉ làm theo lương tâm thôi. Mừng là sư khỏe. Còn vụ hầm thì tôi cũng chỉ đoán dựa theo mấy tài liệu cũ trong tiệm. Cán bộ đừng nghĩ xa quá.
Phan Khanh im lặng một nhịp thở. Tiếng lật giấy tờ xa xa.
- Việc nào ra việc đó, anh Khánh. Tôi ghi nhận thiện chí của anh. Việc đưa quả chuông ra đã diễn ra trong khu vực chúng tôi phong tỏa, có danh sách người tham gia và biên bản bàn giao cho tiệm giữ tạm. Tôi vẫn sẽ kiểm tra việc bảo quản đúng điều kiện và không di chuyển khỏi Huế. Hy vọng tiệm của anh tiếp tục làm đúng giấy tờ.
Khánh cười nhẹ, ngón tay gõ nhịp trên mặt quầy.
- Cán bộ yên tâm. Tiệm tui cầm đồ hợp pháp, có sổ sách biên nhận đàng hoàng.
Đầu dây bên kia cúp cạch một tiếng. Khánh đặt ống nghe xuống, thở ra. Chuyện trên dương thế xem như êm. Nhưng trong bụng hắn vẫn thấp thỏm như có sợi chỉ ai xỏ sẵn từ dưới kho niêm kéo lên. Mấy ngày qua vết bớt trên vai không lan thêm, nhưng hắn vẫn mất ngủ, vị giác còn chưa hồi, và đôi lúc tay trái tự nhiên run.
Chiều cùng ngày, Quang xách cặp tài liệu ghé. Trên bàn gỗ giữa nhà, anh lấy hộp gỗ sơn mài đựng bản đồ lớp một ra. Ông Tư đã ngồi sẵn đó, chân trái duỗi cứng, tay chống gậy. Đôi mắt già vẫn sắc.
- Chú Tư, cháu đã đối chiếu xong với bản vẽ địa chí bên thư viện. Bản đồ này trùng khớp hoàn toàn mạng thoát nước dưới nền chùa Thiên Mụ thời tu bổ. Cháu trả lại nguyên vẹn.
Quang xếp tờ giấy bản cũ vào hộp, vuốt phẳng mép rồi khóa ngăn ngoài bằng ổ khóa đồng nhỏ. Lớp khóa thứ hai hình giọt nước nằm im dưới nắp trong, không ai chạm tới.
Ổng Tư gật nhẹ.
- Cất kỹ. Nhớ, lớp thứ hai chưa tới lúc mở. Nói rồi, ai cũng phải nhớ.
Khánh đứng dựa cửa, nhìn cái hộp rồi nhìn vai ông khom xuống. Hắn không hỏi gì thêm.
Quang xách cặp đi, quay lại dặn Khánh một câu trước khi bước ra ngõ:
- Mực nước sông hạ rồi. Cọc đo bên thủy văn khớp số đo hôm qua. Coi như ba ngày dâng sớm kết thúc.
Khánh gật. Trong đầu hắn thoáng qua hình ảnh những tờ giấy vàng từng trôi ngược dòng và mẫu rêu Cồn Hến bám dày hơn mọi năm. Hắn không nói ra miệng. Từ hồi về Huế, hắn học được cách giữ những hình ảnh đó cho riêng mình.
Chạng vạng, sau khi ăn vội tô bún bò Bồi mua ngoài chợ, Khánh xuống kho một mình. Dưới hầm nhỏ lờ mờ ánh đèn dầu, hàng tủ gỗ đen đứng im. Hắn dừng trước tủ số ba, nơi quả chuông đồng đã được đặt trên đế gỗ, phủ tấm vải nâu thô sơ.
Bùa niêm dán ngoài then tủ khô ráo, những nét chữ son không bị nhòe. Dòng tên Nguyễn Thị Điểm trên trang sổ đặt cạnh bùa đã chuyển sang màu đỏ nhạt như máu pha nước. Đúng trạng thái lời hẹn đã hoàn tất. Khánh chỉ kiểm tra bằng mắt, không chạm tay vào.
Hắn vừa toan xoay gót thì nghe tiếng Bồi từ cửa kho nói vọng xuống.
- Eng đừng lại gần ngăn không số lâu.
Khánh ngước lên. Thằng bé đứng chắn ở ngưỡng cửa, tay ôm cái bát sứ đã rửa sạch.
- Con nghe chi trong đó hả Bồi?
Bồi nghiêng đầu, hai tai hơi đỏ lên như mỗi lần căng thẳng.
- Có tiếng người đàn ông đánh cờ. Quân cờ kêu cốc cốc. Và có một nhịp chuông nhỏ đi theo mỗi nước đi. Nhưng không có tên người chơi. Con không nghe ra tên.
Khánh bước lên, xoa đầu Bồi.
- Ngủ sớm đi. Để mai tính.
Bồi gật, nhưng trước khi đi còn ngoái lại.
- Eng Khánh... đêm nay gió sông lạnh lắm.
Khánh cười trừ. Hắn biết thằng bé không chỉ nói chuyện thời tiết.
Khuya mười giờ đêm. Ông Tư đã lui vào buồng riêng, tiếng ho khẽ sau cánh cửa gỗ mỏng. Bồi nằm cuộn trên phản, tay còn nắm vuông chăn cũ. Khánh một mình leo cầu thang gỗ nhỏ lên sân thượng.
Gió từ sông Hương thốc vào, ướt và nặng mùi phù sa. Trên cao, ánh trăng mờ bị mây vần che khuất để lại khoảng ánh bạc nhợt trên mặt nước. Cồn Hến đen thùi lùi giữa dòng. Xa hơn, vài ngọn đèn phố le lói phản chiếu xuống mặt sông.
Khánh tựa vào lan can gạch vôi bong tróc, hít một hơi dài. Hắn vừa nhắm mắt thì một âm thanh trầm đục vọng lên từ phía gian kho số ba.
*T… rưng…*
Âm gọi bắt đầu bằng phụ âm “T”, đuôi rung như kim loại bị úp dưới nước. Lần này, phần sau nghe gần rõ hơn, như có một bàn tay nắm vào cổ họng hắn từ dưới nền đất sâu. Vết bớt hình cá trên vai trái Khánh lập tức nóng ran, như ai áp sắt nung lên da. Hắn run bắn.
Không do dự, hắn rút chiếc khánh đồng nhỏ dắt ở cạp quần, dùng móng tay cái gõ mạnh một cái vào mặt đồng.
*Coong.*
Âm thanh thanh mảnh nhưng sắc ngọt cắt đứt tiếng vọng từ dưới kho. Cái nóng trên vai tắt ngấm, chỉ để lại chút tê dại dọc cánh tay.
Khánh nắm chặt chiếc khánh, nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt. Gió vẫn thổi, nhưng không gian im phăng phắc.
- Tui là Khánh. Ai cần chi thì gọi đúng tên ni.
Hắn nói rành rọt từng chữ, không to, không nhỏ. Câu chữ không hướng về phía nào cụ thể, chỉ đơn giản ném vào màn đêm. Vừa khẳng định vừa từ chối. Hắn không muốn nghe nốt phần đuôi của âm gọi. Vẫn chưa sẵn sàng.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ kè đá dưới chân tiệm.
Khánh hạ tay, thở gấp vài hơi rồi ngước nhìn ra mặt sông. Ở khúc nước cách tiệm chừng năm trăm mét về phía thượng nguồn, một đốm sáng đỏ đục xuất hiện, lơ lửng như trôi trên mặt nước.
Đốm sáng ấy là một chiếc đèn dầu nhỏ treo ở mũi chiếc ghe đen. Ghe không có động cơ, không có tiếng chèo khua, chỉ lặng lẽ đi ngược dòng như một chiếc lá khô bị gió đẩy. Ánh đèn hắt lên làn nước đen một quầng đỏ nhợt rồi tắt lịm.
Ghe tới gần đầu Cồn Hến thì đèn chao đảo vài vòng, sau đó biến mất hẳn vào phía tối của doi đất. Không còn gì ngoài mặt nước đen đặc và tiếng ếch nhái vọng từ bờ bên kia.
Khánh nhìn theo thêm một lúc, rồi quay xuống cầu thang. Chân hắn bước nhẹ, tránh làm sàn gỗ cót két. Hơi lạnh từ sông đã thấm qua vải áo, vai trái vẫn còn hơi buốt.
Khi đặt chân xuống gian giữa, hắn khựng lại.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, mặt bàn rường bằng gỗ gụ đen bóng hiện ra một cảnh không có trước đó.
Bốn quân cờ tướng bằng gỗ thị, loại quân cũ đen bóng vì thời gian, nằm xếp thành hình vuông vuông vức ngay chính giữa bàn. Ở giữa bốn quân cờ là một mảnh giấy bản nhỏ, xé vội từ một cuốn sổ tay cũ, mép còn tơi sợi. Trên giấy vẽ một sơ đồ đơn giản bằng mực tàu, nét khô và sắc. Góc trên sơ đồ có ba chữ Hán viết theo lối hành thư: “Minh Mạng Lăng”.
Khánh nín thở. Hắn chắc chắn trước khi lên sân thượng, trên bàn không có gì. Cửa tiệm cài then bên trong. Ông Tư và Bồi đã ngủ. Không ai có thể vào mà không để lại dấu.
Hắn bước tới gần, cúi xuống nhìn mảnh giấy. Mùi mực tàu thoang thoảng, pha lẫn mùi đất bùn ẩm ướt.
Đúng lúc ngón tay Khánh sắp chạm vào mép giấy, một trong bốn quân cờ ở góc phía tây nam khẽ rung lên.
*Cộc.*
Quân cờ tự lăn trên mặt gỗ phẳng phiu, lăn qua mép bàn và rơi xuống. Nó xoay hai vòng trên nền gạch rồi dừng lại ngay sát mũi giày vải của Khánh.
Trên mặt quân cờ đen bóng, một vệt bùn đỏ tươi hiện ra, ẩm và dính như vừa được xúc khỏi một ngôi mộ đất sét. Mùi tanh của bùn trộn lẫn mùi gỗ mục thoảng lên, đậm đặc đến mức Khánh phải lùi nửa bước.
Hắn nhìn quân cờ dưới chân, rồi nhìn ba quân còn lại trên bàn. Không có bóng người. Không có tiếng động. Chỉ có ánh đèn dầu chao nhẹ vì gió lùa qua khe cửa.
Khánh cúi xuống nhặt quân cờ lên. Vệt bùn đỏ bết vào đầu ngón tay hắn, lạnh toát chứ không ấm như bùn thường. Hắn đặt quân cờ trở lại bàn, cạnh ba quân kia. Mảnh giấy ghi lăng Minh Mạng vẫn nằm yên giữa ô vuông.
Hắn lùi lại, ngồi xuống ghế tựa gần đó, mắt vẫn không rời mặt bàn. Tay phải nắm chặt chiếc khánh đồng còn vương trong lòng bàn tay, vai trái ngứa ran như có hàng trăm mũi kim châm. Mồ hôi túa ra sau gáy.
Ngoài sông, tiếng sóng vẫn vỗ đều đều. Trong tiệm, bốn quân cờ im lìm như bốn con mắt gỗ đen đang chờ.
Khánh biết sáng mai, ngày mười một tháng Tư, mọi chuyện sẽ không còn dừng ở tiếng chuông hay mảnh giấy nữa. Lăng Minh Mạng, bốn quân cờ, vệt bùn đỏ như máu đất kia là lời mời không thể chối từ.
Hắn liếm môi, vị mặn của mồ hôi hòa lẫn vị nhạt của son mài bút còn sót trên đầu lưỡi. Trong phòng khách tối om, hắn ngồi một mình với bàn cờ không tên, nghe đâu đây tiếng chuông nhỏ lại bắt đầu rung lên từ dưới kho niêm. Lần này không thành lời, chỉ là những nhịp gõ nhẹ nhàng như nước vỗ vào mạn ghe vô hình.
Khánh nhắm mắt, đếm từng nhịp. Một, hai, ba... rồi mười một, mười hai. Đủ mười hai nhịp thì tắt hẳn. Đêm trở lại yên ắng.
Ngoài cửa sổ, sông Hương trôi xuôi, đen và nặng như chưa từng có chiếc ghe nào ngược dòng.