TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 45: Chương 045: Hai đời pháp danh
Khánh đặt bát nước sông Hương lên kệ gỗ sát vách kho niêm. Tiếng gõ cộc cộc cộc từ phía sau lớp gỗ mun của ngăn tủ không số vừa dứt hẳn, nhưng cái lạnh…
Nội dung chương
Khánh đặt bát nước sông Hương lên kệ gỗ sát vách kho niêm. Tiếng gõ cộc cộc cộc từ phía sau lớp gỗ mun của ngăn tủ không số vừa dứt hẳn, nhưng cái lạnh buốt ở đầu ngón tay hắn thì vẫn còn đó. Hắn đứng im một nhịp, mắt nhìn đăm đăm vào sợi chỉ đỏ buộc ngang khe tủ. Sợi chỉ hơi xệ xuống vì ẩm, nhưng chưa đứt.
Ông Tư chống gậy bước vào, tiếng gậy gõ xuống nền gạch tàu nghe cộc cạch nặng nề. Chân trái của ông dạo ni yếu hơn rõ, mỗi bước đi đều phải dùng lực vai để kéo theo. Mùi trầu thuốc khét nồng từ người ông tỏa ra, làm loãng bớt cái mùi giấy ẩm mốc đang vây lấy Khánh.
- Cất bát nước đi con. Đứng ngẩn ra đó làm chi?
Khánh quẹt mũi, chỉ tay vào ngăn tủ:
- Hồi nãy con nghe có tiếng gõ bên trong. Ba tiếng. Khô khốc như ai dùng móng tay gõ vô tấm đồng.
Ông Tư không nhìn cái tủ. Ông cúi xuống nhặt mấy cọng nhang rụng dưới đất, giọng khàn khàn:
- Kệ hắn. Đồ trong tiệm ni có cái mô chịu nằm yên đâu. Nước sông ngoài kia đang lên, lòng sông động thì dưới đất cũng không yên được. Mi lo dọn dẹp rồi qua nhà thằng Quang đi. Việc dưới am phụ chùa Thiên Mụ không dây dưa được lâu đâu.
Khánh khẽ kéo cổ áo lên để che đi vết bớt đỏ trên vai đang bắt đầu ngứa ngáy. Hắn biết ông già nói đúng. Hắn không có thời gian để tò mò về những thứ chưa đến hạn mở trong kho. Hắn bỏ mấy tấm bùa giấy vàng vào túi áo khoác, rồi gọi thằng Bồi đang ngồi thẫn thờ ngoài hiên:
- Bồi, đi với tau qua nhà eng Quang. Nhớ mang theo cái túi vải của mi.
Thằng Bồi lật đật chạy vào, mặt mũi vẫn còn hơi mét vì vụ nghe tiếng chuông lúc sáng. Nó ngoan ngoãn đeo cái túi vải nhỏ qua vai, đi sát sau lưng Khánh như sợ chỉ cần hở ra một bước là sẽ bị bàn tay dưới sông kéo tuột xuống.
Hai anh em đi bộ băng qua những kiệt nhỏ của phố cổ Bao Vinh để hướng về phía Đại Nội. Trời Huế những ngày cuối tháng Ba âm u, mưa phùn giăng hạt nhỏ như sương muối. Gió từ sông Hương thổi thốc vào các ngõ hẻm, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt và mùi bùn non cuộn đỏ phù sa. Những ngôi nhà rường mái ngói xám xịt hai bên đường đứng im lìm dưới màn mưa, trông tiêu điều như những bóng người cũ.
Nhà Quang nằm sâu trong một con kiệt yên tĩnh gần hồ Tịnh Tâm. Ngôi nhà rường ba gian hai chái của dòng họ hắn lúc nào cũng sực mùi giấy cũ và tro hương. Khi Khánh đẩy cửa bước vào, Quang đang ngồi lọt thỏm giữa những chồng tài liệu chép tay, bản dập bia đá và những cuốn sổ da cũ kỹ xếp chồng chất lên nhau trên chiếc phản gỗ lớn.
- Tới rồi đó hả? Qua đây nhìn cái ni.
Quang không ngẩng đầu lên, tay vẫn lật một cuốn sổ da màu vàng ố.
Khánh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, phủi bụi nước bám trên vai áo:
- Có chuyện chi mà mi gọi gấp rứa? Tìm ra gốc gác ông sư chưa?
Quang đẩy một tờ giấy có dòng chữ dịch nghĩa sang phía Khánh:
- Rồi. Sư Minh Không không phải là tên riêng của một người. Nói đúng hơn, đó là một pháp danh chức trách được truyền lại cho người coi kho pháp khí cũ ở cái am phụ dưới Thiên Mụ.
Khánh nhíu mày, nhìn những nét chữ Hán được dịch bên dưới:
- Nghĩa là răng? Ai làm việc nớ cũng gọi là Minh Không hết hả?
- Ừ, đúng rứa. Danh sách này bắt đầu từ cuối thế kỷ mười chín nhưng đứt quãng liên tục. Có vẻ mỗi lần có biến động, người trông coi kho lại thay đổi. Nhưng ở một mảnh chép khoảng năm 1880 còn sót chữ Điểm, đặt cạnh ghi chú về một bà vãi coi chuông. Chưa đủ để biết đó là tên đầy đủ hay chỉ phần tên còn đọc được.
Quang chỉ vào dòng chữ nhỏ ở góc trang sách chụp:
- Người mang chữ Điểm ni phụ trách lau chuông và ghi ngày thỉnh chuông hằng ngày. Bà không phải người xuất gia chính thức, chỉ là người coi kho.
Khánh nhìn kỹ chữ "Điểm" được khoanh tròn:
- Rồi bà nớ đi mô? Có ghi chép chi về sau không?
Quang thở dài, lật sang trang tiếp theo:
- Đây mới là chỗ kỳ lạ. Trang năm 1888 bị xé mất tiêu. Chỉ còn lại một mép giấy rất mỏng dính ở gáy sách. Người ta đọc được một câu ngắn ngủn: "người mang tên Điểm không chịu rời kho khi loạn tới". Ngoài ra không có một chữ mô ghi họ tên đầy đủ, bà chết răng, hay cái chuông đi mô.
Khánh im lặng. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ. Cái lạnh từ ngăn tủ không số lúc sáng như lại luồn qua kẽ ngón tay hắn.
- Còn hồ sơ sau ni thì răng?
Quang lật tiếp một tập tài liệu mỏng hơn, có đóng dấu đỏ của những năm sáu mươi:
- Đến năm 1966, vị Minh Không đời trước có gửi một tờ trình lên ban trị sự. Ông yêu cầu không được đào bới hay trùng tu phần nền hông trái của am phụ. Lý do ông ghi trong tờ trình là "dưới đó có người trông coi lời". Sau cái tờ trình nớ một tuần, vị Minh Không này cũng biến mất khỏi danh bộ tăng chúng, không rõ lý do.
Khánh tựa lưng vào thành ghế, mắt nhìn ra khoảng sân đầy nước mưa:
- Vậy là sư Minh Không chừ... ông nớ nghe tiếng chuông dưới đất, rồi tự đi tìm lối xuống. Ông biết có lời cảnh báo nhưng chắc không được kể đầy đủ.
Quang gật đầu, mắt sáng lên sau tròng kính cận:
- Đúng rứa. Biến động cuối thế kỷ mười chín ở Huế phức tạp lắm. Giai đoạn thất thủ kinh đô rồi nạn cướp bóc, nhiều cổ vật bị chôn giấu...
Khánh cắt ngang lời Quang:
- Thôi bớt kể chuyện xưa đi mi. Chừ ai giữ chìa khóa nền? Sư Minh Không đi xuống bằng đường mô?
Quang hơi khựng lại vì bị ngắt lời, nhưng nhanh chóng quay lại đống ảnh trong điện thoại:
- Chú Tịnh nói sư phụ ông mang theo một chùm chìa khóa khi mất tích. Trong đó có một cái chìa đồng cổ vốn được treo riêng trong hộp kính ở nhà hậu am phụ. Chú Tịnh nhớ mang máng là trên chuôi cái chìa nớ có khắc một chữ "Điểm" nhỏ xíu. Chú có chụp lại cái hộp kính trống và ảnh chùm chìa khóa cũ trước đây để làm kiểm kê.
Quang chuyển tấm ảnh qua điện thoại của Khánh.
Khánh nhìn màn hình. Tấm ảnh chụp một chiếc chìa khóa đồng dài, chuôi dẹt, trên đó có một vết khắc mờ hình chữ Hán. Qua màn hình điện thoại, lớp đồng xám xịt và vết gỉ lâu năm vẫn hiện rõ.
- Bồi, mi lại đây.
Khánh gọi thằng Bồi đang ngồi im lặng bên góc phòng.
Thằng nhỏ bước tới, mắt nhìn chằm chằm vào cái điện thoại trên tay Khánh.
- Mi nghe thử cái ni xem.
Khánh đặt điện thoại lên bàn.
Đêm đã xuống hẳn. Tiếng mưa phùn ngoài sân nghe rào rào như tiếng cát đổ. Trong phòng lưu trữ nhà Quang, ngọn đèn tuýp thỉnh thoảng lại chớp nháy một nhịp vì điện yếu.
Bồi từ từ đưa bàn tay nhỏ nhắn của nó lên, áp sát vào màn hình điện thoại. Nó nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng như đang cố lắng nghe một âm thanh từ rất xa.
Khánh và Quang đều nín thở nhìn thằng nhỏ.
Mặt Bồi dần tái đi. Trán nó lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh.
Đột nhiên, từ trong chiếc điện thoại phát ra một tiếng "coong" rất nhỏ, trầm và đục, giống như tiếng chuông bị gõ dưới lòng nước sâu. Rồi ngay sau đó là một tiếng ho khan.
Khục. Khục.
Tiếng ho của một người đàn ông, khản đặc, đứt quãng và yếu ớt.
Bồi giật nảy mình, rụt tay lại như vừa chạm phải than nóng. Nó thở dốc, hai tay ôm lấy tai, mắt mở to đầy sợ hãi nhìn Khánh.
- Eng...
- Răng mi? Nghe được chi?
Bồi nuốt nước bọt, giọng run bần bật:
- Eng, thầy nớ đang thở, nhưng nước đã tới cổ.