TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 84: Chương 084: Nghê Rời Bệ

Tờ báo địa phương nằm phẳng trên mặt bàn gỗ lim lên nước bóng loáng của tiệm Vong Ký, trang trong mở sẵn ở mục tin tức đô thị. Một góc bài viết nhỏ có…

Nội dung chương

Tờ báo địa phương nằm phẳng trên mặt bàn gỗ lim lên nước bóng loáng của tiệm Vong Ký, trang trong mở sẵn ở mục tin tức đô thị. Một góc bài viết nhỏ có tiêu đề về việc mực nước sông Hương dâng bất thường đầu tháng Năm đã bị ngón tay cái thô ráp của Ông Tư miết qua nhiều lần đến mức hơi sờn giấy.

Khánh bước xuống cầu thang gỗ, một tay vẫn đang kéo nhẹ cổ áo thun rộng để tránh cọ vào vết bớt đỏ hình con cá trên vai trái. Sau một đêm, vết bớt lại nhích thêm một chút, mang đến cảm giác nóng rát âm ỉ như có ai dí một đầu nhang cháy dở vào da thịt. Hắn nhìn thấy Ông Tư đang ngồi trầm ngâm bên tách chè xanh đã nguội ngắt, khói nhang từ bàn thờ phía trong bay ra lờ lững quanh chòm râu bạc của ông.

Khánh kéo ghế ngồi xuống đối diện, mắt liếc nhanh vào dòng chữ in mực đen trên tờ báo.

- Nước lên sớm quá hả ông?

Ông Tư không ngẩng đầu lên, bàn tay khô héo khẽ cử động, gấp đôi tờ báo lại rồi đẩy sang một bên. Ông nâng tách chè lên nhấp một ngụm nhỏ.

- Nước lên nước xuống là chuyện của trời đất. Mi lo việc của mi đi.

- Con thấy báo viết mấy bến đò thấp dưới Kim Long bắt đầu bị xói lở rồi. Năm ni mới đầu tháng Năm mà nước đã mấp mé mặt đường đi bộ. Bình thường phải qua mùa mưa mới có lụt tiểu mãn chứ?

Ông Tư đặt mạnh tách chè xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm với gỗ lim phát ra một tiếng cạch khô khốc. Ông nhìn thẳng vào mắt Khánh, ánh mắt đục ngầu nhưng chứa đựng một sự nghiêm khắc khó tả.

- Tau nói mi lo việc của mi. Sau nửa đêm thì đừng có bén mảng ra sát mép nước. Nghe rõ chưa?

Khánh định mở miệng hỏi thêm liệu chuyện này có liên quan gì đến những biến động dưới Âm Hương hay không, nhưng cái lắc đầu dứt khoát của Ông Tư đã chặn đứng lời hắn. Đúng lúc đó, tiếng chuông gió treo ngoài cửa tiệm vang lên lách cách. Trần Quang bước vào, trên vai đeo chiếc ba lô vải sờn cũ, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ. Hắn không thèm chào hỏi xã giao, lập tức rút từ trong túi ra một tập tài liệu thủy văn in trên giấy đặt bộp lên bàn.

- Khánh, ông Tư, con mới xin được số liệu này từ bên Chi cục Đường thủy.

Quang kéo ghế ngồi xuống, lấy tay quệt mồ hôi trên trán rồi chỉ tay vào biểu đồ đường cong mực nước.

- Nhìn vào đây đi. Đường nước dâng của năm nay không phải là ngẫu nhiên. Nó gần như trùng khớp hoàn toàn với chu kỳ thủy văn của năm 1966. Đúng sáu mươi năm trước.

Khánh nhíu mày, kéo tập tài liệu về phía mình.

- Sáu mươi năm? Ý mi là có một quy luật tuần hoàn?

- Đúng rứa. Năm 1966 cũng có hiện tượng nước sông Hương dâng cao đột ngột vào mùa hè mà không có mưa lớn ở thượng nguồn. Lúc đó người ta chỉ ghi nhận là hiện tượng thời tiết cực đoan. Nhưng nếu đối chiếu với các ghi chép cũ hơn trong gia phả của một số dòng họ ven sông, chu kỳ sáu mươi năm này luôn đi kèm với những hiện tượng kỳ quái. Chỉ có điều, số liệu lịch sử quá mỏng, tau chưa tìm ra nguyên nhân cốt lõi vì răng nước lại dâng vào đúng mốc thời gian ni.

Khánh im lặng nhìn những con số biểu thị lưu lượng nước chảy qua đoạn Cồn Hến. Hắn khẽ liếc nhìn Ông Tư, nhưng ông cụ đã đứng dậy, tay chống gậy gỗ, lững thững đi về phía gian nhà trong. Tiếng bước chân lê lệch của ông trên nền gạch hoa nghe nặng nề và cô độc. Khánh biết rõ, có gặng hỏi thì ông cũng sẽ không bao giờ hé môi nửa lời về những chuyện vượt quá giới hạn mà ông đã vạch ra.

***

Đêm xuống nhanh hơn thường lệ. Cơn mưa giông lúc chiều không trút xuống ngay mà cứ âm ỉ, để lại bầu không khí đặc quánh hơi nước và nóng bức. Đến khoảng chín giờ đêm, những giọt mưa đầu tiên mới bắt đầu rơi xuống, gõ lộp bộp trên những phiến gạch lát sân Ngọ Môn.

Phan Khanh đứng bên cạnh chiếc xe tuần tra đỗ cách đôi nghê đá khoảng hai mươi mét. Ánh đèn pha của xe chiếu thẳng vào con nghê bên trái, tạo thành một vùng sáng trắng cô độc giữa màn đêm đen kịt. Anh đã cho người niêm phong chân bệ bằng những sợi dây nilon màu vàng, đồng thời rải một lớp bụi đá mịn xung quanh để kiểm tra xem có dấu chân người hay phương tiện cơ giới nào tiếp cận hay không. Hai chiếc máy quay hồng ngoại được lắp đặt trên cột đèn gần đó đang chĩa thẳng vào bức tượng.

Khánh và Quang đứng trú mưa dưới mái hiên của cổng Ngọ Môn. Khánh cứ chốc chốc lại nhìn về phía con nghê đá, lòng ngực nện từng nhịp nặng nề. Hắn cảm thấy vết bớt trên vai trái của mình lại nhói lên một nhịp.

Phan Khanh đi về phía hai người, nét mặt nghiêm nghị dưới vành mũ cảnh sát ướt nước mưa.

- Tôi đã yêu cầu đội bảo tồn giữ nguyên hiện trường. Hai máy quay hồng ngoại sẽ được lắp đặt ở góc kia để theo dõi. Nếu có kẻ nào muốn phá hoại hoặc dựng chuyện thần bí, chúng tôi sẽ bắt được tận tay.

Khánh nhìn hai chiếc máy quay đang hoạt động, khẽ cười nhạt.

- Anh Phan Khanh kỹ tính quá. Nhưng mà có những thứ máy quay không ghi lại được đâu.

Phan Khanh quay lại nhìn Khánh, ánh mắt anh lạnh lùng.

- Tôi chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe và có chứng cứ khoa học. Anh Khánh, anh nên nhớ đây là khu di tích quốc gia, mọi hành vi thêu dệt chuyện nhảm nhí đều có thể bị xử lý. Tôi yêu cầu các anh giữ khoảng cách, không được chạm vào cổ vật, và tuyệt đối không được tự ý dùng nhang hay máu ở khu vực này.

Khánh nhún vai, không tranh cãi thêm. Hắn dắt Quang đứng lùi lại phía sau hàng rào bảo vệ.

Bất chợt, từ phía bệ đá vang lên một tiếng động lạ.

Rắc.

Tiếng động rất nhỏ, giống như tiếng một sợi dây thép bị kéo căng rồi đứt phựt. Nhưng giữa không gian tĩnh mịch của đêm mưa Ngọ Môn, âm thanh đó lại rõ mồn một. Những sợi dây niêm phong màu vàng quanh chân bệ tự nứt ra, đứt đoạn rồi rơi lả tả xuống đất mà không hề có bất kỳ bàn tay nào chạm vào.

Phan Khanh lập tức mở đèn pin chuyên dụng chiếu thẳng vào con nghê.

Dưới ánh sáng của đèn pin và đèn pha xe cảnh sát, mắt trái của con nghê đá bên trái đột ngột mở ra thành một khe hẹp ướt át. Toàn bộ khối đá xanh rung lên nhè nhẹ, lớp bụi đá mịn rải xung quanh bệ bị xô lệch, tạo thành những đường vân tròn đồng tâm như thể có một luồng lực phát ra từ bên trong lòng đất.

Khối đá cao hơn một mét khẽ chuyển động. Nó nhấc một chân đá lên, bước khỏi bệ.

Không có tiếng nện nặng nề của vật thể nặng rơi xuống đất, mà chỉ có một âm thanh nghiến khô khốc, rợn người của đá cọ sát vào đá. Con nghê bước đi bằng bốn chân đá một cách chậm rãi. Đúng lúc đó, hai chiếc máy quay hồng ngoại của Phan Khanh đồng loạt phát ra tiếng xè xè rồi màn hình giám sát trong xe tuần tra nhiễu trắng xóa, chỉ còn lại những vệt sọc ngang dọc cắt chéo nhau.

Phan Khanh đứng chết trân tại chỗ. Ánh đèn pin trên tay anh run lên, vệt sáng quét qua quét lại trên gương mặt đá của con nghê đang di chuyển. Anh lập tức đưa tay lên bao súng theo phản xạ, nhưng rồi lại buông ra.

- Đứng lại. Giữ khoảng cách. Không được chạm vào cổ vật.

Giọng Phan Khanh khản đặc, anh nói như để tự trấn an bản thân hơn là ra lệnh cho hai người kia.

Khánh không nghe lời Phan Khanh. Hắn bước nhanh theo hướng con nghê đang đi, mắt chăm chú nhìn xuống mặt đường. Mỗi bước chân của con nghê đá đi qua đều để lại một dấu chân sâu hoắm trên mặt đường nhựa. Mặt đường lúc này đã hoàn toàn khô ráo sau cơn mưa ngắn ban chiều, nhưng trong lòng vết chân đá kia lại đọng đầy nước sông lạnh ngắt.

Khánh cúi xuống, đưa ngón tay chạm vào dòng nước trong dấu chân rồi đưa lên mũi ngửi. Mùi bùn non tanh nồng và vị mặn lợ của nước đầm phá xộc thẳng vào mũi.

- Nước sông Hương. Nó mang nước từ dưới sông lên đây, rồi chừ lại mang nước từ đây đi xuống.

Quang đi bên cạnh Khánh, giọng run run vì lạnh và vì sợ.

- Nó đang đi đâu rứa Khánh? Nhìn hướng ni là ra phía sông rồi.

- Nó đang đi theo một tuyến cố định.

Khánh trả lời, mắt vẫn đăm đăm nhìn theo bóng lưng đá xám xịt của con nghê phía trước.

Cứ đi được khoảng vài chục mét, con nghê đá lại dừng lại trong chốc lát. Nó hơi chếch mõm đá về phía dòng sông, đôi tai đá dựng đứng như đang lắng nghe một tiếng gọi vô hình nào đó vọng lên từ dưới làn nước đen ngòm. Khánh đoán chắc dưới lòng sông đang có một vong hồn nào đó có oán khí cực mạnh đang gọi nó, lay động được cả khối đá canh cửa này.

Phan Khanh đi bên cạnh họ, tay vẫn cầm chiếc đèn pin nhưng đã tắt đi để tránh gây chú ý. Anh nhìn những dấu chân ướt sũng nước sông hiện lên đều đặn trên mặt đường nhựa khô ráo, hàm răng nghiến chặt để ngăn bản thân không phát ra tiếng động. Những gì đang diễn ra trước mắt đã vượt qua mọi giới hạn về logic thông thường mà anh từng biết.

Con nghê đá đi đến đoạn bờ sông đối diện với Cồn Hến thì dừng lại hẳn.

Khánh đứng cách đó không xa, nhìn dòng nước sông Hương lúc này đang cuồn cuộn chảy. Mực nước sông dâng cao sát mép bờ cỏ, những ngọn rong đen dưới lòng sông bị dòng chảy xiết kéo căng ra như những mái tóc dài uốn lượn dưới nước. Gió sông thổi thốc vào mặt ba người, mang theo cái lạnh buốt của đêm tối.

Khối đá cao hơn một mét khẽ rướn người lên. Hai chân trước của nó đặt sát mép nước.

Trước sự chứng kiến của Khánh, Quang và Phan Khanh, con nghê đá bước chân xuống dòng nước đen ngòm của sông Hương. Khối đá chìm dần xuống nước, nhưng kỳ lạ thay, mặt nước nơi nó bước xuống không hề bắn lên một tia nước nào, cũng không tạo ra những gợn sóng lớn. Nó chìm xuống một cách êm ru, giống như một chiếc lá rụng xuống mặt hồ phẳng lặng.

Chỉ trong vòng vài giây, đỉnh đầu của con nghê đá đã hoàn toàn biến mất dưới làn nước đen.

Khánh lao nhanh đến sát mép nước, Phan Khanh cũng vội vàng chạy theo, rọi luồng sáng đèn pin xuống mặt sông.

Dưới làn nước đục ngầu và sâu thẳm, ánh đèn pin chỉ có thể xuyên qua được khoảng hơn một mét. Nhưng chừng đó là đủ để họ nhìn thấy một hiện tượng kỳ quái. Những dấu chân ướt của con nghê đá không hề biến mất khi nó xuống nước. Dưới lòng sông, những vệt sáng mờ ảo có hình dấu chân nghê vẫn tiếp tục hiện lên dưới mặt nước đen. Kéo thành một hàng thẳng tắp, hướng về phía vùng xoáy nước dữ dội ở giữa dòng sông Hương, ngay đoạn đối diện với mũi Cồn Hến.

Dưới mặt nước đen, hàng dấu chân đá kéo thẳng tới một vùng xoáy giữa dòng, nơi ba tiếng kim loại nặng lần lượt vọng lên.

Chương khác

Xem thêm