TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 86: Chương 086: Giữ Tên Dưới Nước

Khánh đứng ở góc sân sau tiệm Vong Ký, cúi đầu phủi lớp bùn khô bám trên ống quần jean. Trời Huế tháng Năm nóng hầm hập, cái oi nồng từ những bức tường…

Nội dung chương

Khánh đứng ở góc sân sau tiệm Vong Ký, cúi đầu phủi lớp bùn khô bám trên ống quần jean. Trời Huế tháng Năm nóng hầm hập, cái oi nồng từ những bức tường gạch cũ của tiệm tỏa ra làm không khí xung quanh đặc quánh mùi nước sông pha lẫn mùi nhang trầm ẩm mốc. Hắn vừa đi đo đạc lòng sông đoạn Cồn Hến về, người ngợm đầy mồ hôi và bụi đất.

Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây đặt dưới bóng cây vú sữa ở góc sân. Chân trái của ông duỗi thẳng, đặt bất động trên một chiếc đôn gỗ nhỏ. Chiếc gậy mun bịt đồng dựng sát bên sườn ghế. Ông nghe Khánh tường thuật lại độ sâu của lòng sông và tiếng gõ cộc cộc phát ra từ dưới đáy nước, gương mặt già nua không có nửa điểm kinh ngạc. Ông chỉ khẽ nhúc nhích những ngón tay gầy guộc trên mặt tay vịn bằng mây đã bóng loáng dấu thời gian.

- Dưới nớ nước chảy xiết lắm. Mi định tự mình lặn xuống đó ngay đêm nay sao?

Ông Tư hỏi, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự cảnh cáo.

- Thì con nghê đá đã xuống dưới đó rồi. O dưới lòng sông đang gọi nó. Nếu tui không xuống sớm để coi cái hòm sắt kia chứa cái chi, lỡ có kẻ khác phỗng tay trên thì công cốc. Với lại, con nghê đá ở Ngọ Môn mất đi một con, cảnh sát họ đang lùng sục khắp nơi. Phan Khanh tuy chưa nói thẳng nhưng ảnh nghi ngờ tui dữ lắm.

Khánh đáp, hắn tự rót cho mình một ly nước chè xanh đã nguội ngắt đặt trên bàn đá.

Ông Tư dùng đầu gậy gõ mạnh xuống nền gạch tàu kêu lên một tiếng cộc khô khốc. Ông nhìn Khánh, ánh mắt đục ngầu nhưng sắc lẹm.

- Ngu xuẩn. Khúc sông đó nước chảy xiết, phía dưới lại có vực ngầm thông ra tận cửa biển. Mi tưởng cậy chút Hương thuật học lỏm được vài tháng là có thể đi lại dưới nước như đi trên bờ hay sao? Hương thuật chỉ giúp mi giữ được cái hồn không bị sóng âm kéo đi, chứ không giữ được cái phổi mi khỏi ngạt nước. Mi xuống dưới đó mà không có đồ bảo hộ, chưa kịp chạm vào cái hòm thì xác mi đã nổi lên ở đầm Cầu Hai rồi.

Khánh im lặng. Hắn biết ông Tư nói đúng. Bản thân hắn tuy có thể nhìn thấy vong, có thể dùng nhang bùa để trấn áp những tà vật nhỏ. Nhưng đối mặt với sức mạnh tự nhiên của dòng nước sông Hương lúc vào mùa lũ tiểu mãn, hắn chẳng khác nào một chiếc lá tre khô.

- Rứa chừ phải làm răng ông Tư? Không lẽ cứ để cái hòm nằm dưới đó?

Khánh thở dài, đặt ly nước xuống.

Ông Tư chống gậy đứng dậy. Bước chân của ông nặng nề, chân trái gần như phải kéo lê trên mặt đất. Ông đi vào trong nhà, một lát sau quay trở ra, trên tay cầm theo một cái khay gỗ cũ kỹ. Trên khay đặt một bát đất nung đựng nước sông Hương múc từ bến sau tiệm, một xấp giấy vàng mỏng, một lọ son đỏ dùng để viết bùa và một chiếc khánh đồng nhỏ cỡ lòng bàn tay treo trên giá gỗ đen.

- Muốn xuống dưới đó an toàn, trước tiên phải chuẩn bị thiết bị lặn đàng hoàng. Phải thuê bình dưỡng khí, dây dẫn loại tốt, và trên thuyền phải có người canh giữ neo. Nhưng cái đó chỉ là phần xác. Còn phần hồn, mi phải tự neo mình lại. Dưới lòng sông Hương có vô số vong hồn chết trôi không tên không tuổi, tụi nó chỉ chờ có người sống xuống dưới là bu lại kéo thế mạng. Mi phải viết tên mình để làm vật neo.

Ông Tư đặt cái khay lên bàn đá.

- Viết đủ họ tên hiện tại của mi. Nguyễn Vĩnh Khánh. Dùng son pha với một giọt máu ở đầu ngón tay để làm vật neo cho chính danh tính hiện tại.

Khánh nhìn bát nước sông Hương phẳng lặng như gương. Nước sông múc từ bến sau tiệm có màu hơi đục, thoảng mùi rong rêu và bùn non. Hắn cầm cây bút lông nhỏ, châm nhẹ đầu ngón tay trỏ rồi trộn máu vào lọ son. Hắn viết nắn nót ba chữ "Nguyễn Vĩnh Khánh" lên tờ giấy vàng mỏng.

Hắn thả tờ giấy xuống bát nước sông Hương phẳng lặng. Nước trong bát đứng yên không một gợn sóng.

Ông Tư cầm dùi đồng gõ nhẹ vào khánh.

*Coong...*

Tiếng khánh đồng vang lên thanh mảnh. Khánh nhìn chăm chằm vào bát nước. Hai chữ "Nguyễn Vĩnh" vẫn đỏ tươi, sắc nét trên mặt giấy vàng. Nhưng chữ "Khánh" ở cuối bắt đầu loang ra. Màu son đỏ nhạt dần, nhòe nhoẹt vào thớ giấy rồi tan vào nước sông đục, dù mặt nước hoàn toàn không dao động.

Khánh nhíu mày. Hắn cầm tờ giấy thứ hai lên, châm thêm máu ở đầu ngón tay.

Lần này, ngay khi ngòi bút chạm vào giấy để viết chữ "Khánh", vết bớt hình con cá đỏ dưới lớp áo thun của hắn đột ngột nóng rát như bị than đốt. Cơn đau chạy dọc từ bả vai trái xộc thẳng xuống ngực. Tim Khánh hụt đi một nhịp, lồng ngực nghẹn lại. Hắn cố viết cho xong nét cuối. Giọt máu rỉ ra từ đầu ngón tay hắn khi chạm vào nước sông không tan ra như bình thường, mà tụ lại thành một dải đỏ sẫm, uốn lượn giống hệt hình đuôi cá rồi chìm xuống đáy bát.

Khánh vội buông bút, đưa tay lên xoa xoa bả vai, miệng cười hì hì để lấp liếm.

- Giấy tiệm mình dỏm quá ông Tư ơi. Chắc bữa trước Năm Béo giao lộn loại giấy thấm nước rồi. Viết tới chữ thứ ba là rã ra hết trơn.

Ông Tư không cười. Ông nhìn chằm chằm vào dải máu hình đuôi cá dưới đáy bát, gương mặt già nua đanh lại.

- Mi im miệng đi. Nhìn thẳng vào bát nước xem chữ chi đang tan.

Ông Tư chỉ tay vào bát nước.

Khánh nhìn xuống. Chữ "Khánh" trên tờ giấy thứ hai lại nhòe đi, chỉ còn lại một vệt son loang lổ không ra hình thù. Hắn định hỏi nhưng Ông Tư chỉ im lặng, đôi mắt đục ngầu nhìn xoáy vào vũng máu đỏ dưới đáy bát đất nung.

Từ ngoài ngõ kiệt, tiếng bước chân lẹt xẹt của Cô Bảy vang lên. Bà đi vào sân sau, tay khệ nệ bê một cuộn dây gai lớn đã được ngâm nước sông Hương từ trước, sợi dây chuyển sang màu xám xịt và bốc mùi ngai ngái của bùn. Bà đặt cuộn dây xuống cạnh bàn đá, rút trong túi áo ra một tờ giấy bản ghi chép chi tiết lịch con nước.

- O mới coi lại lịch âm. Ngày hai mươi tháng Năm ni là con nước đứng, dòng chảy dưới Cồn Hến yếu nhất. Muốn xuống khảo sát cái hòm thì chọn ngày nớ mà đi.

Cô Bảy đặt cuộn dây xuống cạnh bàn đá.

Khánh nhìn cuộn dây gai sũng nước.

- Răng o biết rõ luồng nước dưới Cồn Hến hay rứa? Tui thấy chỗ nớ nước xoáy quanh năm mà.

Cô Bảy tự rót nước chè, giọng thản nhiên.

- O sống cạnh cái sông ni lâu hơn mi tưởng nhiều. Luồng lạch mô sâu, nước chảy hướng mô o đều thuộc nằm lòng. Mà mi nhớ giữ kín chuyện ni, đừng cho thằng Bồi biết. Nó còn nhỏ, âm giác lại nhạy, biết chuyện nó đòi đi theo thì phiền lắm.

Khánh gật đầu. Hắn biết tính thằng Bồi, hễ thấy hắn đi đâu nguy hiểm là nó lại lăng xăng đòi giúp, mà lần này là lặn xuống hố sâu dưới lòng sông Hương, không phải chuyện đùa. Hơn nữa, cuộn dây gai này tuy đã được ngâm nước sông để làm vật dẫn an toàn, nhưng nó không phải là thứ bảo hộ tuyệt đối giúp hắn tránh khỏi những hiểm họa dưới đáy nước sâu.

Đúng lúc đó, Quang bước vào sân sau, nách kẹp một tập hồ sơ dày cộp. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn đá, lật mở đến trang có hình chụp bản vẽ kỹ thuật của con nghê đá Ngọ Môn.

- Tao mới tìm được hồ sơ sửa chữa nghê đá năm 1947 ở kho lưu trữ.

Quang chỉ vào phần ngực của con nghê bên trái.

- Chỗ ni từng bị nứt một đường lớn trong biến cố năm 1947. Sau đó, thợ trùng tu đã trám lại bằng một hỗn hợp đá vụn và vôi vữa. Vết trám này tạo thành một điểm hở về mặt phong thủy. Đây có thể là lý do vì sao dấu vong của o dưới sông có thể bám vào con nghê này về sau, chứ không phải hài cốt đã nằm sẵn trong nghê từ năm 1947 đâu.

Khánh gật gù, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn đá.

- Nghĩa là con nghê chỉ là cái vật dẫn, còn cái gốc của oan khí vẫn nằm dưới hòm sắt kia.

Ông Tư đẩy bát nước về phía Khánh một lần nữa.

- Thử lại lần cuối đi. Viết cho rõ ràng vào.

Khánh tập trung tinh thần, viết ba chữ "Nguyễn Vĩnh Khánh" lên tờ giấy vàng thứ ba. Lần này hắn viết rất nhanh, nét chữ dứt khoát.

Tờ giấy vừa chạm mặt nước, Ông Tư lập tức gõ mạnh vào chiếc khánh đồng.

*Coong!*

Tiếng khánh vang lên dồn dập. Khánh nhìn trân trân vào bát nước. Chữ "Khánh" trên tờ giấy vàng đột ngột biến mất hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết nào của màu son đỏ, cứ như thể cái tên đó chưa từng được viết ra. Chỉ còn lại hai chữ "Nguyễn Vĩnh" trơ trọi trên mảnh giấy vàng đang lơ lửng.

Mặt nước sông Hương trong bát bỗng nhiên chuyển động. Lớp nước đục ngầu lắng xuống, để lộ ra một hình ảnh phản chiếu mờ ảo dưới đáy bát.

Khánh thấy một khoảng sân rộng lớn lát gạch xám xịt, khói trắng bao phủ mù mịt. Giữa làn khói đó, bóng một người thanh niên mặc áo vải sẫm đang đứng im lìm, gương mặt hoàn toàn bị che khuất bởi những làn khói xám. Xung quanh người đó, tiếng chân người chạy rầm rập hoảng loạn, tiếng la hét dồn dập vang lên từ xa, và có cả tiếng kim loại va vào nhau lách cách nặng nề.

Cảnh tượng ấy mang lại cho Khánh một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở, lồng ngực hắn thắt lại, vết bớt trên vai rát bỏng như bị kim châm.

Từ sâu dưới đáy bát nước, một giọng đàn ông khàn khàn, mang theo âm hưởng xa xăm vọng lên, gọi rõ mồn một:

- Tích...

Ông Tư biến sắc mặt. Đôi mắt đục ngầu của ông trợn trừng lên. Không một chút chậm trễ, ông đưa bàn tay gầy guộc úp mạnh xuống mặt bát nước.

*Bộp!*

Nước trong bát bắn tung tóe ra mặt bàn đá. Sức nặng từ bàn tay của Ông Tư đè xuống làm tờ giấy vàng mỏng manh dưới nước bị xé rách đôi ngay chính giữa, chia cắt chữ "Vĩnh" và khoảng trống nơi chữ "Khánh" vừa biến mất.

Chương khác

Xem thêm