TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 91: Chương 091: Hai Người Trong Rương Đá
Ánh sáng trong phòng vật chứng của Công an thành phố tù mù và hanh hao, thứ ánh sáng đặc trưng của những căn phòng nằm sâu trong dãy nhà hành chính cũ…
Nội dung chương
Ánh sáng trong phòng vật chứng của Công an thành phố tù mù và hanh hao, thứ ánh sáng đặc trưng của những căn phòng nằm sâu trong dãy nhà hành chính cũ xây từ thời Pháp. Phan Khanh kéo chiếc ghế gỗ, ra hiệu cho Khánh và Quang ngồi xuống chiếc bàn dài phủ lớp sơn xanh đã bong tróc nhiều chỗ. Trên mặt bàn, hai túi ni-lông chuyên dụng đựng vật chứng được xếp ngay ngắn dưới ánh đèn tuýp đang phát ra những tiếng ro ro đều đặn.
Phan Khanh đeo găng tay cao su, cẩn thận đẩy túi vật chứng đầu tiên về phía hai người. Bên trong là một mẩu xương dài chừng ngón tay út, màu xám xỉn nhưng bề mặt lại nhẵn bóng một cách kỳ lạ.
- Kết quả giám định pháp y sơ bộ gửi về lúc chín giờ sáng nay.
Phan Khanh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
- Mẩu xương này được tìm thấy kẹt sâu trong khe nứt dưới bệ đá của con nghê phía tây Ngọ Môn. Kết quả phân tích cho thấy đây là xương đùi của một phụ nữ trẻ, độ tuổi từ mười tám đến hai mươi lăm. Điều bất thường là mẩu xương này đã nằm dưới nước rất nhiều năm, nhưng cấu trúc tế bào bên trong lại được bảo tồn gần như nguyên vẹn nhờ một lớp bột đá xanh bao bọc bên ngoài.
Quang đeo kính cận, cúi sát xuống nhìn túi ni-lông. Anh khẽ đẩy gọng kính, nét mặt lộ rõ vẻ suy tư của một người quen làm việc với những hiện vật cổ.
- Lớp bột đá này có màu xanh thẫm, hạt mịn. Nhìn qua rất giống loại đá xanh Quảng Nam, loại đá chuyên dùng để chế tác các linh thú gác cổng trong hoàng cung. Nhưng xương người kẹt vào bệ đá bằng cách nào? Lại còn bị bột đá bảo quản dưới nước?
Phan Khanh không trả lời ngay. Anh đẩy tiếp túi vật chứng thứ hai. Bên trong là một vật rất nhỏ, chỉ bằng hạt ngô, màu trắng ngà đã ngả sang vàng ố. Khánh nheo mắt nhìn kỹ. Đó là một chiếc răng sữa của trẻ con, phần chân răng chưa mọc hết, bị gãy ngang một góc.
- Chiếc răng này cũng được tìm thấy cùng vị trí với mẩu xương đùi.
Phan Khanh nói, giọng anh lạnh tanh và đều đều như đang đọc một bản báo cáo hành chính.
- Nhưng nó không cùng một cơ thể. Giám định viên khẳng định đây là răng sữa của một đứa trẻ dưới một tuổi. Trên chiếc răng này không có dấu vết của bột đá xanh, nhưng lại có dấu hiệu bị bào mòn bởi nước sông Hương trong thời gian dài.
Khánh ngồi lặng yên, hai bàn tay đan chéo vào nhau đặt trên đùi. Những lời thằng Bồi nói tối hôm trước hiện lên rõ mồn một. Thằng bé đã áp tai vào vách đá nghê và nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ cùng tiếng thì thầm của một người mẹ dưới lòng nước buốt lạnh. Những mảnh vụn xương cốt này là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy âm thanh mà thằng Bồi nghe được hoàn toàn có thật.
Phan Khanh chống hai tay xuống bàn, người hơi đổ về phía trước, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Khánh.
- Anh Khánh, tôi cần một câu trả lời thành thật. Tại sao anh lại khẳng định cái rương sắt liên quan đến vụ này nằm ở khu vực Cồn Hến? Đội cứu hộ của chúng tôi chưa hề công ba bất kỳ thông tin nào về cuộc tìm kiếm dưới lòng sông.
Khánh giữ nét mặt bình thản, khẽ lắc đầu.
- Anh Phan Khanh, tiệm Vong Ký của tui xưa nay nhận đồ cầm cố của khách thì phải tìm hiểu gốc gác của món đồ. Chiếc răng đá nghê mà người ta mang đến tiệm có dính líu đến một giao ước cũ dưới nước. Tui lần theo những dấu vết trên món đồ mà đoán ra thôi. Còn chuyện tâm linh hay âm hồn dưới sông, tui không dám lạm dụng để qua mắt các anh.
Phan Khanh nhìn Khánh chằm chằm trong vài giây. Sự im lặng kéo dài giữa căn phòng khiến tiếng ro ro của bóng đèn tuýp càng thêm rõ rệt. Vị đại úy cảnh sát biết Khánh đang giấu một phần sự thật, nhưng tính chất nghiệp vụ và những quy tắc điều tra hiện hành buộc anh phải bám vào chứng cứ vật chất.
- Được rồi.
Phan Khanh đứng dậy, thu lại hai túi vật chứng.
- Tôi sẽ cho người rà soát lòng sông quanh Cồn Hến. Nhưng nếu không tìm thấy chiếc rương như anh nói, tôi sẽ phải xem xét lại vai trò của anh trong vụ việc này.
***
Rời khỏi đồn công an, Khánh và Quang di chuyển ngay đến Trung tâm Lưu trữ Huế nằm trong một con kiệt nhỏ gần đường Lê Lợi. Cơn mưa giông ngắn ban chiều vừa dứt, hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên hầm hập, quyện với mùi ẩm mốc của những tệp tài liệu cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở.
Quang dẫn Khánh vào sâu trong kho lưu trữ dân sự cũ. Những dãy kệ gỗ cao sát trần nhà xếp đầy những hộp giấy các-tông màu vàng úa. Quang kéo một chiếc hộp có nhãn ghi "Hộ tịch - Cồn Hến - Giai đoạn 1960-1970" xuống bàn.
- Khánh, mi nhìn cái ni đi.
Quang lật giở từng trang giấy mỏng đã giòn tan vì thời gian.
- Đây là bản kê dân cư Cồn Hến năm 1963.
Ngón tay Quang dừng lại ở một dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai màu.
- Lê Thị Hậu. Sinh năm 1942. Nghề nghiệp ghi là cào hến và bán hàng rong quanh khu vực Kinh Thành. Địa chỉ thường trú ở vạt đất cuối Cồn Hến.
Khánh ghé mắt nhìn. Nét chữ nghiêng nghiêng, ghi rõ ràng tên tuổi của một người con gái mới mười hai tuổi vào thời điểm năm 1954, và đến năm 1963 thì vừa tròn hai mươi mốt tuổi.
- Còn đứa nhỏ?
Khánh hỏi, giọng hơi trầm xuống.
Quang lật sang tệp hồ sơ trình báo mất tích của quận Hương Trà cũ. Mùi giấy ẩm mốc xộc thẳng vào mũi hai người.
- Đây rồi. Phiếu trình báo mất tích lập ngày hai mươi tháng Tám năm 1963. Người đứng đơn trình báo là mẹ ruột của Lê Thị Hậu. Bà khai con gái mình cùng đứa cháu ngoại mười một tháng tuổi đã ra khỏi nhà từ đêm mười bảy tháng Tám và không trở về.
Quang chỉ vào một khoảng trống ở mục ghi tên cha đứa trẻ.
- Mục này bỏ trống. Không có tên cha, cũng không có bất kỳ ghi chú nào khác. Thời đó, việc một người mẹ đơn thân sinh con ở Cồn Hến rồi mất tích cùng đứa trẻ là chuyện rất lớn, nhưng hồ sơ điều tra lại kết thúc rất nhanh với kết luận nghi ngờ tự trầm.
Khánh nhìn chằm chằm vào tờ phiếu trình báo. Hai mươi mốt tuổi. Đứa con trai mười một tháng tuổi. Mọi chi tiết đều khớp hoàn toàn với những gì Bồi đã nghe thấy từ con nghê đá. Nhưng trực giác của một người làm việc với tà vật lâu năm bảo hắn rằng chuyện này không đơn giản là một vụ tự trầm thông thường. Nếu chỉ là tự trầm vì uất ức, tại sao hài cốt của người mẹ lại bị kẹt vào bệ đá nghê ở Ngọ Môn bằng bột đá xanh Quảng Nam? Tại sao chiếc răng sữa của đứa trẻ lại bị bào mòn riêng lẻ dưới lòng sông?
- Quang, mi nhìn kỹ cái gáy của tệp hồ sơ ni xem.
Khánh chỉ vào phần gáy đóng tập của phiếu trình báo.
Quang tháo kính ra, nheo mắt nhìn sát vào đường chỉ khâu.
- Có vết xé.
Quang lẩm bẩm, nét mặt biến đổi.
- Đúng rồi. Trang sau của phiếu trình báo này đã bị ai đó dùng lực giật mạnh ra khỏi tập gốc. Phần gáy giấy vẫn còn dính lại một mẩu nhỏ dưới cái ghim sắt đã gỉ sét.
Khánh dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào mẩu giấy thừa còn sót lại dưới chân ghim gỉ. Trên mẩu giấy nhỏ xíu đó, có một nét mực xanh viết dở, chỉ còn lại một phần của chữ, nhìn kỹ giống như phần đầu của chữ "Môn".
- Có người đã cố tình giấu đi phần hồ sơ liên quan đến Ngọ Môn.
Khánh nói khẽ, mắt nhìn ra cửa sổ kho lưu trữ, nơi những giọt nước mưa cuối cùng đang nhỏ giọt từ mái ngói xuống nền sân gạch.
- Vụ này có người nhúng tay vào từ hơn sáu mươi năm trước. Họ xóa dấu vết của đứa trẻ, xóa luôn cả mối liên hệ giữa Lê Thị Hậu và Ngọ Môn.
***
Khi Khánh và Quang trở về tiệm Vong Ký, trời đã sập tối. Cơn giông chiều tuy đã qua nhưng không khí trong tiệm vẫn ẩm ướt và nặng nề. Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc ở góc quầy, đôi mắt nhắm hờ, chiếc gậy gỗ tựa sát vào đầu gối. Chân trái của ông dạo này yếu hẳn, hầu như không thể tự di chuyển nếu không có gậy nâng đỡ.
Bồi đang ngồi ở bậc cửa sân sau, hai tay ôm lấy đầu gối, gương mặt nhỏ nhắn tái mét dưới ánh đèn dầu tù mù. Thấy Khánh bước vào, thằng bé lập tức đứng dậy, chạy lại gần.
- Eng Khánh... con nghe thấy tiếng khóc.
Bồi nói, giọng run run.
Khánh đặt bản sao phiếu trình báo mất tích của Lê Thị Hậu lên mặt quầy gỗ. Hắn vẫy tay gọi thằng bé.
- Bồi, mi lại đây. Áp tay thử vào tờ giấy ni xem có nghe thêm được chi không.
Bồi bước tới, ngập ngừng đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên bản sao tờ phiếu trình báo đã ố vàng. Thằng bé nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng về phía trước như đang cố gắng bắt lấy một tần số âm thanh vô hình nào đó từ cõi âm.
Chỉ vài giây sau, người thằng Bồi bắt đầu run lên bần bật. Gương mặt nó nhăn nhó vì đau đớn.
- Con nghe tiếng nước chảy... lạnh lắm. Tiếng em bé khóc... nó khóc to lắm eng ơi. Nó đòi mẹ...
- Có nghe thấy tên nó không?
Khánh hỏi dồn, người hơi cúi xuống sát thằng bé.
- Không... con không nghe rõ tên. Chỉ có tiếng khóc... và tiếng gõ... tiếng gõ cộc cộc vào vách gỗ... tai con đau quá...
Bồi bỗng kêu lên một tiếng nhỏ, hai tay ôm chặt lấy tai trái. Từ vành tai trong của thằng bé, một giọt máu tươi màu đỏ thẫm từ từ rỉ ra, chảy thành một vệt dài xuống má.
Khánh giật mình, lập tức gạt bàn tay của Bồi ra khỏi tờ giấy, rồi nhanh tay cuộn bản sao hồ sơ lại, cất thẳng vào ngăn kéo tủ gỗ phía sau quầy. Hắn đỡ lấy vai thằng bé, giọng nghiêm khắc nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
- Bồi, không được nghe nữa. Nhắm mắt lại, thở đều cho eng.
Thằng Bồi thở hổn hển, tựa đầu vào hông Khánh. Khánh lấy chiếc khăn tay sạch từ trong túi áo, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên tai và má của thằng bé. Âm giác của Bồi đang bị quá tải nghiêm trọng. Việc cố gắng nghe những vong hồn bị giam giữ quá lâu dưới nước đang vắt kiệt sức lực của đứa trẻ mười tuổi này.
Ông Tư từ góc tối khẽ mở mắt, tiếng thở dài của ông nghe nặng nề như tiếng gỗ mục.
- Tau đã nói rồi. Cái nghiệp của người có âm giác ở đất ni, nếu cứ cố xen vào chuyện của người dưới nước thì không sống thọ đâu. Mi đừng có bắt thằng nhỏ làm quá sức nữa, Khánh.
Khánh im lặng, không đáp lời Ông Tư. Hắn biết ông nói đúng. Nhưng nếu không tìm ra vật neo của đứa trẻ và đưa hai mẹ con Lê Thị Hậu qua Cửa trước khi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát, thì không chỉ có con nghê đá ở Ngọ Môn nổi loạn. Cả tiệm Vong Ký này cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy oan khuất.
- Đêm hai mươi, tao sẽ lặn xuống Cồn Hến.
Khánh nói với Quang, giọng dứt khoát.
- Tao phải tìm cho ra cái rương sắt đó. Cả hài cốt của hai mẹ con lẫn cái vật neo của đứa nhỏ. Nếu không tìm thấy vật neo của nó, vong của Lê Thị Hậu sẽ mãi mãi bị xé làm đôi, một nửa kẹt ở Ngọ Môn, một nửa nằm dưới đáy sông Hương.
Quang gật đầu, nét mặt nghiêm nghị.
- Để tao chuẩn bị thêm tài liệu về sơ đồ đường nước cũ quanh Cồn Hến thời đó. Nhưng mi phải cẩn thận, nước sông Hương đoạn đó sâu và chảy xiết lắm.
Khánh không nói gì thêm. Hắn quay lại quầy, định bụng thu dọn chiếc đĩa sứ đựng chiếc răng đá nghê để cất vào tủ niêm phong hai lớp. Chiếc răng đá bằng đá xanh Quảng Nam vẫn nằm yên lặng trên mặt đĩa sứ từ chiều.
Nhưng ngay khi ngón tay Khánh vừa chạm vào mép đĩa, chiếc răng đá bỗng nhiên rung nhẹ.
Tiếng động rất khẽ, như tiếng một hạt cát rơi trên mặt kính.
Khánh dừng tay, chăm chú quan sát. Chiếc răng đá vốn có hình dáng hơi cong về một phía, lúc này đang tự chuyển động trên mặt đĩa sứ. Nó xoay tròn một vòng chậm rãi, rồi dừng lại.
Mũi nhọn của chiếc răng không hướng về phía đông bắc, nơi có bến Cồn Hến và chiếc rương sắt dưới lòng sông.
Nó quay ngược lại, chỉ thẳng về phía tây nam.
Hướng của cửa Ngọ Môn trong Kinh Thành.
Khánh nheo mắt nhìn hướng chỉ của chiếc răng đá. Điềm báo này quá rõ ràng. Vật neo thực sự của đứa trẻ, thứ giữ cho linh hồn của nó không thể siêu thoát và liên tục gọi con nghê đá chuyển động, không nằm dưới lòng sông Cồn Hến cùng với người mẹ.
Nó nằm ở Ngọ Môn.
Bên ngoài gian phòng, tiếng gió đêm bắt đầu rít qua những khe cửa gỗ của ngôi nhà rường cổ. Mùi bùn sông và mùi nước mưa ẩm ướt lại xộc vào mũi Khánh, lạnh ngắt và tanh nồng.
Chiếc răng đá trên đĩa sứ bỗng nhiên dừng hẳn việc xoay tròn. Nó từ từ dựng thẳng đứng lên trên mặt đĩa, giữ thăng bằng một cách kỳ lạ dù phần đế của nó hoàn toàn gồ ghề và không bằng phẳng.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Ba tiếng gõ nhỏ, đều đặn vang lên từ bên trong khối đá xanh cổ kính, nghe như tiếng một bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ đang ra sức gõ vào vách rương đá để cầu cứu người bên ngoài.