TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 92: Chương 092: Trang Áo Tím
Giấy kiểm tra vật chứng đặt lên mặt bàn gỗ đã mòn góc, phát ra tiếng sột soạt khô. Phan Khanh miết ngón tay lên mép giấy, mắt nhìn thẳng Khánh. - Đây là…
Nội dung chương
Giấy kiểm tra vật chứng đặt lên mặt bàn gỗ đã mòn góc, phát ra tiếng sột soạt khô. Phan Khanh miết ngón tay lên mép giấy, mắt nhìn thẳng Khánh.
- Đây là lệnh phối hợp kiểm tra của công an quận. Ban quản lý di tích đang siết vụ mảnh đá mất ở Ngọ Môn. Tôi cần đối chiếu sổ sách tiệm anh từ đầu năm đến chừ.
Khánh kéo ghế ngồi đối diện. Hắn rót chén trà nguội, đẩy sang phía đại úy.
- Anh Phan Khanh cứ tự nhiên. Tiệm tôi làm ăn có giấy phép. Sổ giao dịch thông thường ghi đủ ngày tháng, người mang đồ tới. Anh muốn coi sổ nào?
Phan Khanh không uống trà. Anh mở cặp, lấy bút mực đen và sổ tay cá nhân.
- Tất cả món nhận quanh khu Ngọ Môn. Đặc biệt đồ đá, đồ gốm sứ niên đại từ giữa thế kỷ trước trở về trước.
Khánh quay nhìn gian trong. Ông Tư ngồi ghế mây sát cửa kho. Chân trái ông duỗi thẳng, gần như không nhấc khỏi nền gạch bông. Ông không nói, mắt nhắm hờ, hai tay gầy vẫn đặt trên đầu gậy, thỉnh thoảng siết nhẹ.
Khánh đứng dậy, tới tủ gỗ sát vách đông. Hắn mở khóa ngăn dưới cùng, lấy tập sổ bìa da xanh đen sờn mép. Đó là sổ giao dịch ban ngày. Cuốn Vong Ký trắng nằm trong ngăn khóa hai lớp phía trên. Hắn không chạm.
Hắn đặt sổ da lên bàn.
- Toàn bộ từ tháng Giêng tới chừ. Anh coi thử có món mô nghi vấn không.
Phan Khanh lật từng trang. Ngón tay anh thon, sạch. Trên ngón áp út bàn tay trái đeo nhẫn cưới vàng trơn đã xỉn. Ánh mắt lướt nhanh qua mực tím Khánh viết tay.
Khánh lấy đĩa sứ đựng chiếc răng đá nghê đặt lên bàn, đẩy nhẹ.
- Mảnh này là thứ duy nhất liên quan Ngọ Môn tôi nhận gần đây. Người tên Bảy Sẹo mang tới. Anh tự kiểm tra được.
Phan Khanh dừng lật sổ. Anh cầm răng đá, đưa sát mắt dưới bóng đèn tròn. Đá xám tro, nặng, lạnh. Mặt gãy nối với bệ cũ bám một lớp đỏ thẫm.
- Vết gãy cũ rồi. Không có dấu dụng cụ đục mới. Lớp đỏ ngấm sâu vào thớ đá. Giống sơn son thếp vàng phong hóa.
Khánh gật.
- Đúng rứa. Nếu mới cưa từ bệ nghê đêm qua, mặt đá phải trắng và sắc hơn nhiều.
Phan Khanh rút lọ thủy tinh nhỏ và lưỡi dao lam sạch từ túi áo.
- Tôi cạo ít lớp màu gửi giám định. Nếu đúng chất liệu sơn đợt trùng tu cũ, chúng tôi có cơ sở truy nguồn. Chiếc răng anh giữ lại tiệm, nhưng không được di chuyển hay bán cho đến khi có kết quả chính thức.
- Được. Tôi hợp tác. Chỉ mong các anh sớm tìm ra kẻ đứng sau. Thằng Bồi nhà tôi mấy bữa ni đau đầu suốt.
Trong lúc Phan Khanh cạo son, Khánh quay lại tủ lấy thêm tập biên nhận cũ để đối chiếu ngày Bảy Sẹo mang đá tới. Ngăn kéo trên bị kẹt. Hắn giật mạnh một cái.
Ngăn trên bật ra. Cuốn Vong Ký trắng vốn nằm sâu bên trong bị kéo lệch theo lực tay. Bìa sổ đập nhẹ xuống mép tủ. Một trang tự bật mở, nằm phẳng giữa ánh đèn.
Khánh định gập lại ngay. Phan Khanh đã nhìn thấy.
Trên giấy ngà có một hình phác bằng mực nhạt: chiếc áo dài tím, cổ cao, đường khâu trong được vẽ tỉ mỉ đến từng mũi chỉ. Xung quanh hình có vài hàng chữ đỏ mờ. Phan Khanh cúi gần hơn. Mắt anh không đọc được chữ. Anh chỉ nhìn cổ áo và đường khâu trong gần nửa phút.
Bàn tay trái đeo nhẫn cưới run một cái rất nhẹ. Nhẫn va vào thành bàn, kêu lách tách nhỏ.
Khánh gập trang lại, nhét sổ vào ngăn, khóa hai lớp.
- Chỉ là hình vẽ đồ cũ của tiệm thôi anh. Người trước hay phác kiểu dáng áo quần để đối chiếu khi thu mua.
Phan Khanh thu tay. Anh hắng giọng, cố lấy lại giọng đều đặn thường ngày, nhưng âm đã lạc nửa nhịp.
- À. Ừ. Chúng ta tiếp tục hồ sơ nghê đá. Anh có thông tin người quản lý kho đá Ngọ Môn thời trước không?
- Chuyện năm sáu mươi ba thì tôi chịu. Thời đó tôi chưa sinh. Ông Tư dạo ni nhớ quên thất thường. Phải đợi Quang tìm bên lưu trữ.
Tiếng bước chân vội vang từ kiệt. Trần Quang bước vào, ba lô vải trên vai, trán ướt. Thấy Phan Khanh ngồi bàn, Quang khựng một nhịp rồi gật chào.
Quang đặt lên bàn tập hồ sơ mỏng. Bên trong là bản photocopy kê sửa chữa công trình trong Kinh Thành năm 1963. Anh lật tới trang đóng dấu củ sâm mờ.
- Nhìn dòng ni. Bản kê vật tư sửa khu Ngọ Môn sau bão sáu mươi ba. Có biên bản thất thoát tài sản bảo tồn.
Khánh cúi đọc. Chữ đánh máy tiếng Việt cũ ghi rõ phần đầu nghê đá xanh tại bệ phía tây Ngọ Môn thất thoát, kèm một túi vụn đá xanh Quảng Nam thu trong lúc đục sửa.
Phan Khanh kéo tờ về phía mình.
- Ai chịu trách nhiệm bàn giao số đá vụn đó?
Quang chỉ cuối trang.
- Người phụ trách kho đá lúc đó tên Nguyễn Văn Nghĩa báo đã bàn giao mảnh vỡ cho người khác mang đi tiêu hủy hoặc chôn. Nhưng chỗ tên người nhận...
Một vệt mực đen dày đè kín cả dòng. Mực tàu loại tốt, sau hơn sáu mươi năm khô cứng, thấm sâu vào thớ giấy. Mắt thường dưới đèn tiệm không đọc nổi.
Phan Khanh nhíu mày. Anh bật đèn pin chuyên dụng trong túi áo, soi xiên ba mươi độ từ phía sau tờ giấy. Ánh sáng xuyên lớp mỏng, làm nổi những nét bút bi cũ nằm dưới mực tàu.
- Nhận bàn giao... để chuyển về... Cồn... Hến...
Anh tắt đèn, đặt giấy xuống.
- Chỉ đọc được Cồn Hến. Tên người nhận vẫn bị che. Nhưng địa chỉ nhận đồ là Cồn Hến thì chắc.
Quang nhìn Phan Khanh.
- Anh cho tụi tôi chụp bản sao để đối chiếu hộ tịch Cồn Hến được không?
Phan Khanh im lặng một lúc rồi gật.
- Được. Điều kiện: mọi phát hiện vật chất hoặc nhân chứng mới phải báo ngay cho tôi. Đây không còn chuyện tâm linh suông. Nó dính phá hoại di sản.
- Anh yên tâm. Có tin tôi gọi liền.
Khánh đáp. Phan Khanh thu lọ son mẫu, dao lam đã bọc giấy, sổ tay. Trước khi ra cửa, ánh mắt anh liếc một cái về phía tủ khóa hai lớp rồi thôi. Cánh cửa gỗ khép lại. Tiếng bước da cứng xa dần ngoài kiệt.
Không gian tiệm trĩu lại. Gió chiều luồn qua kẽ lá vú sữa sân sau, xào xạc.
Quang gài then cửa trước, quay sang Khánh. Mặt anh nghiêm hơn lúc nãy trước mặt công an. Anh lôi từ ba lô ra phong bì nâu, đặt lên bàn.
- Lúc nãy có Phan Khanh ở đây tao không dám đưa. Đọc đi.
Khánh rút tờ in lưu trữ trong phong bì. Dòng tít nhỏ năm 2024: một phụ nữ tên Hoàng Thị Lan, trú Gia Hội, tử vong trong căn nhà riêng theo kết luận tự tử. Hồ sơ đóng vì thiếu chứng cứ ngoại phạm và thiếu nhân chứng. Ảnh chân dung đen trắng in mờ ở góc. Người phụ nữ tóc búi thấp, mắt nhìn hơi lệch khỏi ống kính.
Quang nói thấp.
- Vợ anh ta. Chết hai năm trước. Tau tra thêm vì cái nhẫn cưới hôm bữa mi kêu tao để ý. Báo cũ ghi vụ ở Gia Hội bất thường lắm. Hàng xóm nghe có tiếng vải xé ban đêm, nhưng công an không giữ được vật chứng.
Khánh đọc lại tên một lần. Hoàng Thị Lan. Cùng họ tên Quang từng nhắc khi hai đứa ngồi quán cà phê, lúc hắn hỏi tại sao đại úy trẻ vẫn đeo nhẫn. Hắn gập tờ báo, không nhìn hình áo dài trong đầu nữa.
- Đừng kết luận bậy. Trang trong sổ chỉ là hình phác. Chưa có lời hẹn, chưa có vật neo, chưa có tên. Một giọt son với một cái chết năm hai mươi tư không dính nhau bằng suy diễn.
- Tao không bảo dính. Tao chỉ đưa cho mi biết vì sao ban nãy tay anh ta run. Mi muốn hợp tác với người còn đang để tang trong đầu thì phải biết chỗ nào đừng đụng.
Ông Tư từ ghế mây mở mắt. Giọng ông khàn, chậm.
- Đại úy ni không phải dạng dễ dắt mũi. Mi cho hắn coi nhiều quá, mai mốt hắn mang cả tiệm đi giám định.
- Con không cho hắn coi Vong Ký. Chỉ sổ hàng. Răng đá cũng để lại đây. Mẫu son hắn lấy là chuyện khoa học của hắn.
Khánh đáp, giọng mệt. Hắn không muốn tranh. Vai trái vẫn âm ỉ nóng từ đêm trước. Bên ngoài, nắng tháng Năm nung nền gạch sân thành màu trắng đục. Mùi mưa cũ bốc lên từ khe tường sau cơn rào trưa.
Bồi từ sân sau lú đầu vào, tay còn dính nước lau nền.
- Eng Khánh, con để chậu nước sạch trong kho rồi. Chiếc răng đá con không dám đụng.
- Giỏi. Mi lên trên nằm một chút. Đừng ngồi gần tủ.
Bồi nhìn tủ khóa hai lớp một cái, gật, rồi leo cầu thang gỗ. Từng bước nhẹ. Khánh chờ tiếng cửa phòng trên khép mới thở ra.
Quang thu bản kê 1963 vào bìa nhựa.
- Mai tao sang kho hộ tịch xin danh sách hộ Cồn Hến khoảng sáu mươi hai, sáu mươi ba. Có tên nhận đá thì mình đối được ít nhất một nhánh.
- Làm im. Đừng khoe với ai ngoài tiệm.
Chiều tắt nhanh. Đèn dầu trong quầy được khêu lên vì bóng điện chập chờn sau mưa. Ông Tư chống gậy vào trong sớm hơn mọi hôm. Cô Bảy không tới. Ngoài phố Hàng Bè còn tiếng xe máy và mùi bún bò ai nấu muộn.
Khánh một mình trong kho niêm. Hắn đặt chiếc răng đá lên tờ giấy vàng mới trải. Mẫu son Phan Khanh cạo đã mỏng, nhưng mon son còn bám trong rãnh gãy vẫn đủ đỏ. Hắn không đốt nhang. Chỉ ngồi nhìn.
Giấy vàng phẳng. Đá nằm im.
Rồi mon son còn lại bắt đầu ướt. Không phải nước. Một vệt đỏ sẫm tự bòi ra từ thớ đá, chảy chậm như mật đặc. Nó không loang thành vũng. Nó kéo thành nét.
Nét ngang.
Nét sổ.
Nét móc cuối hơi run.
Chữ “Hậu” hiện trên giấy vàng, nhỏ bằng đốt ngón tay. Khánh không chạm. Hắn chỉ nhìn đến khi nét son khô lại, mất độ bóng, trở thành một vết nâu đỏ cố định.
Bên cạnh tờ giấy vàng, cuốn Vong Ký trắng vẫn khóa trong tủ. Hắn mở ra kiểm một lần, đúng trang từng lộ hình áo dài tím. Trang đó chưa tự viết tên ai. Dòng chờ vẫn trống. Chưa đủ lời hẹn. Chưa đủ vật neo. Sổ không ghi.
Khánh định gập sổ thì một giọt nước lạnh thấm từ góc trang áo tím, rơi đúng lên mu bàn tay hắn. Giọt nước không từ trần. Không từ tường. Nó đến từ mực hình cổ áo, từ đường khâu trong được phác bằng nét mỏng.
Mùi theo giọt nước xộc lên. Không phải mùi son. Không phải mùi giấy ẩm. Là mùi vải liệm cũ, đã nằm lâu trong rương gỗ, có phảng phất hương vòng và mùi hồ nếp nấu để dán vải.
Chỉ hắn ngửi thấy.
Giọt nước lan trên da thành vệt lạnh, rồi khô rất nhanh, để lại cảm giác như có ai vừa cầm cổ tay hắn từ phía bên kia trang giấy.