TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 94: Chương 094: Ba Tiếng Chuông Khuya

Cơn ngủ trưa kéo dài đến tận chập tối khiến đầu óc Khánh nặng trịch như chứa đầy hồ dán. Hắn tỉnh dậy trên chiếc chõng tre kê sát vách gian giữa, toàn…

Nội dung chương

Cơn ngủ trưa kéo dài đến tận chập tối khiến đầu óc Khánh nặng trịch như chứa đầy hồ dán. Hắn tỉnh dậy trên chiếc chõng tre kê sát vách gian giữa, toàn thân mỏi nhừ như vừa trải qua một trận đòn roi. Cái nóng hầm hập của buổi chiều hè xứ Huế vẫn còn đọng lại dưới những lớp ngói liệt cổ kính của tiệm Vong Ký, nhưng từ phía sàn gạch rêu phong. Cái lạnh ẩm ướt của sông Hương đã bắt đầu bò lên, mang theo mùi bùn non đặc trưng của những ngày nước đứng.

Mảnh ký ức vụn vặt về tiếng gọi tên lạ và vết bớt hình cá đỏ trên bả vai trái vẫn âm ỉ nóng, như một vết bỏng chưa lành da. Hắn lười biếng xoay người, thầm nghĩ cái thân xác này đúng là ngày càng rệu rã. Hắn ghét cái cảm giác này, cái cảm giác như mình chỉ là một kẻ thuê trọ trong chính da thịt của mình, không biết khi nào thì bị chủ nhà đuổi đi.

Thằng Bồi đứng bên chõng tre từ lúc nào, tay nó lay lay vạt áo Khánh.

- Eng Khánh, dậy đi thôi. Mụ Năm tới tìm từ chiều, o Bảy không cho gọi vì muốn để eng nghỉ. Nhưng chừ mụ nói có chuyện hệ trọng lắm, không đợi được nữa.

Khánh ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối bù, giọng khản đặc vì khát nước.

- Mấy giờ rồi Bồi?

- Hơn bảy giờ tối rồi eng. Mụ Năm đợi dưới quầy từ chiều, mặt mụ nhìn sợ lắm.

Khánh bước xuống chõng, chân trần chạm vào nền gạch hoa mát lạnh để tìm chút tỉnh táo. Hắn đi ra gian ngoài. Mụ Năm đang ngồi trên chiếc ghế gỗ dài cạnh bàn thờ khách trú. Gương mặt mụ xám ngoét dưới ánh đèn tuýp vàng vọt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, đầu ngón tay run rẩy liên hồi. Trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng của tiệm, một cọc tre già dính đầy bùn đất đỏ đang nằm chơ vơ. Đất trên cọc đã khô lại thành những mảng bám màu nâu đỏ, loại đất sét đặc trưng của vùng đồi Vỹ Dạ.

Khánh rót một chén nước chè xanh đã nguội lạnh đặt trước mặt mụ.

- Mụ Năm, có chuyện chi mà mụ qua trễ rứa? Mặt mày mụ nhìn không ổn chút mô hết.

Mụ Năm ngước mắt nhìn Khánh, giọng mụ run lên bần bật.

- Khánh ơi, có đứa muốn phá nhà mụ rồi. Chiều ni mụ ra vườn chuối lá đỏ sau nhà thì thấy cái ni. Có kẻ đã nhổ cọc rào lên, rồi cắm ngược đầu nhọn xuống đất ngay sát gốc cây chuối.

Khánh nhíu mày. Gốc chuối lá đỏ sau vườn nhà mụ Năm là nơi chôn cất đứa con đẻ non của mụ từ mấy chục năm trước, chuyện này hắn đã nghe loáng thoáng từ những lời đồn thổi của xóm giềng Bao Vinh. Việc nhổ cọc rào cắm ngược ngay tại vị trí đó chắc chắn không phải trò đùa nghịch của lũ trẻ con trong xóm.

- Mụ có thấy dấu vết chi khác xung quanh vườn không?

Mụ Năm ghé sát lại gần, mùi trầu thuốc nồng nặc phả ra.

- Có dấu chân người. Dấu chân trần, to lắm, dẫm nát mấy bụi khoai môn cạnh gốc chuối. Mụ lần theo dấu chân thì thấy chúng đi thẳng ra mép sông Hương phía sau vườn rồi mất hút. Hoàn toàn không có dấu chân quay ngược lại đất liền. Cứ như có người từ dưới sông đi lên nhổ cọc, rồi lại lội ngược xuống nước biến mất rứa.

Khánh im lặng suy ngẫm. Những dấu chân một chiều từ sông lên rồi lại đi xuống sông luôn là điềm báo của những vong hồn thuộc Thoải Phủ, hoặc của những kẻ biết cách mượn đường nước để hành sự. Mụ Năm chưa dừng lại ở đó, mụ ghé sát tai Khánh nói nhỏ hơn, giọng đầy sợ hãi.

- Chưa hết đâu Khánh. Ba đêm liên tiếp gần đây, đêm mô mụ cũng thấy một người mặc áo sẫm màu, đội nón lá sụp che khuất mặt, ngồi im lìm trên chiếc đò dọc đậu sát hàng rào tre nhà mụ. Hắn không chèo đò, cũng không câu cá, chỉ ngồi nhìn chằm chằm về hướng tiệm Vong Ký của các mi. Chiều nay, lúc mụ đi chợ về, đứa nhỏ nhà đầu xóm kể lại có một người đàn ông áo sẫm hỏi nó xem thằng Khánh ở tiệm cầm đồ đã tìm được cái rương sắt dưới sông chưa.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Khánh. Hắn chưa kịp nói gì thì Ông Tư từ buồng trong chống gậy bước ra. Chân trái ông kéo lê trên sàn gạch, tiếng gậy tre gõ nhịp cộc cộc nặng nề. Ông nhìn cọc tre dính bùn đỏ, rồi nhìn mụ Năm.

- Mụ vào đây nói chuyện với tau.

Ông Tư đưa mụ Năm vào căn phòng phía sau quầy. Khánh đứng ngoài, cố ghé tai sát vách gỗ rường để nghe ngóng. Tiếng gió ngoài sông thổi vào kiệt Bao Vinh xào xạc làm át đi phần lớn âm thanh, nhưng hắn vẫn nghe được hai câu rời rạc của Ông Tư.

- Hắn đang dùng nghê làm đường dẫn.

- Nếu thằng nhỏ rơi xuống, mi không kéo nổi bằng giao ước cũ.

Khánh nhíu mày. Giao ước cũ là cái gì? Thằng nhỏ là đang nói về hắn hay đứa con của mụ Năm? Hắn chưa kịp suy nghĩ thêm thì cửa phòng sau mở ra. Mụ Năm bước ra ngoài, gương mặt vẫn chưa lấy lại được chút sắc hồng nào.

Trước khi bước qua ngưỡng cửa tiệm để về, mụ Năm quay lại nhìn Khánh, giọng mụ nghiêm trọng.

- Khánh, nghe mụ dặn ni. Đêm nay, sau tiếng chuông chùa thứ ba vang lên, mi tuyệt đối không được chạm vào bất kỳ cái xương, mảnh đá hay nước sông mô hết. Nghe rõ chưa?

Khánh định hỏi thêm.

- Chuông chùa mô mụ? Giờ ni các chùa quanh Gia Hội đóng cửa hết rồi mà?

Mụ Năm không giải thích, chỉ lắc đầu rồi vội vã đi vào bóng tối của con kiệt.

Khánh quay sang nhìn Ông Tư, nhưng ông già đã lẳng lặng đi vào phòng trong, đóng chặt cửa lại. Khánh thở dài, quay sang bảo Bồi.

- Đêm nay tao định xuống Cồn Hến một chuyến để xác định vị trí cái rương sắt của bà Hậu. Mi đi cùng tao không?

Bồi định gật đầu, nhưng Khánh nhìn thấy vành tai trái của thằng bé vẫn còn đỏ ửng và hơi sưng lên. Đó là di chứng từ lần âm giác của nó phản ứng dữ dội khi chạm vào mảnh đá nghê hôm trước. Khánh lập tức đổi ý.

- Thôi, mi ở lại tiệm đi. Tai còn đau thế kia thì xuống nước cho điếc luôn à.

Bồi nhìn Khánh, giọng nó lo lắng.

- Nhưng nếu con không đi, ai sẽ nghe giúp eng dưới nước? Dưới nớ tối thui, nước sông Hương mùa ni đục ngầu hà.

Khánh không trả lời. Hắn quay lưng đi vào kho niêm, bắt đầu chuẩn bị nhang đèn và bùa giấy cho chuyến đi ngày mai. Hắn tự nhủ đêm nay chỉ chuẩn bị thôi, ngày 19 mới thực sự xuống nước.

Gần nửa đêm, chiếc điện thoại cục gạch của Khánh rung lên bần bật trên bàn gỗ. Là Phan Khanh gọi tới. Giọng vị Đại úy cảnh sát hình sự vẫn lạnh lùng và rành mạch qua loa thoại.

- Anh Khánh, kết quả giám định mẫu son trên răng nghê đá đã có rồi. Không phải máu người đâu. Đó là son bùa trộn với bột xương người chết. Có kẻ đã cố ý dùng thứ này để biến mảnh đá thành một vật neo nhân tạo. Anh cẩn thận đấy, vụ này không đơn giản là đồ cổ thất lạc đâu.

Khánh cúp máy, lòng nặng trĩu. Hắn nhìn chiếc răng nghê đá xanh nằm trong hộp gỗ thông trên kệ niêm số năm. Mảnh đá vô tri bỗng nhiên như đang tỏa ra một luồng khí ẩm ướt khó chịu.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông trầm đục vang lên.

Tiếng chuông vang vọng từ một khoảng không gian xa xăm nào đó, nghe rất gần nhưng lại không thể xác định được hướng. Khánh giật mình nhìn đồng hồ. Đã quá nửa đêm. Các chùa quanh Gia Hội và Kim Long đều đã đóng cổng từ lâu, làm sao có tiếng chuông lớn thế này được?

Ngay sau tiếng chuông thứ nhất, nước trong chậu đồng đặt ở góc kho niêm bỗng nhiên gợn sóng. Những vòng tròn đồng tâm chuyển động ngược chiều, dồn về phía chiếc kệ gỗ nơi đặt răng nghê đá.

Tiếng chuông thứ hai vang lên, lớn hơn và dội thẳng vào màng nhĩ Khánh.

Chiếc răng nghê đá trong hộp gỗ bỗng nhiên nảy lên, đập côm cốp vào thành hộp như muốn thoát ra ngoài. Cùng lúc đó, bản sao hồ sơ vụ mất tích của Lê Thị Hậu đặt trên bàn tự động thấm nước từ dưới lên. Những vệt nước loang lổ trên mặt giấy nhanh chóng tụ lại thành một hàng chữ nguệch ngoạc: "Xin trả tên cho con trước khi trả tên cho mẹ".

Khánh hoảng hốt định lùi lại để rời khỏi kho niêm. Nhưng trước khi hắn kịp bước ra cửa, tiếng chuông thứ ba vang lên. Tiếng chuông này không vọng từ xa nữa, mà nó dội ngược từ ngay dưới nền gạch hoa của kho niêm lên.

Lá bùa Giáp Hương dán trên cửa kho lập tức chuyển sang màu đen kịt rồi tự bốc cháy không có lửa, tàn tro rơi lả tả. Nước lạnh từ dưới các khe gạch bắt đầu trào lên, nhanh chóng ngập mắt cá chân Khánh. Nước đen ngòm, lạnh buốt như nước đáy sông Hương vào mùa lụt.

Bóng tối trong kho niêm bỗng chốc biến đổi. Những chiếc tủ gỗ rường biến mất, thay vào đó là hình ảnh một sân gạch rộng lớn của cung điện năm 1945 hiện lên chồng chéo. Khói súng xám xịt và mùi thuốc súng khét lẹt trộn lẫn với mùi bùn sông tanh nồng.

Từ dưới lớp nước đen đang dâng cao dưới chân Khánh, một giọng đàn ông khàn đặc gọi lớn.

- Tích!

Khánh không hề chạm vào chiếc răng nghê hay bất kỳ vật chứng nào trên bàn, nhưng vết bớt cá đỏ trên vai trái của hắn bỗng nhiên nóng rực lên như có ai dí sắt nung vào. Cơn đau buốt thấu xương khiến hắn khuỵu xuống. Thân thể hắn bắt đầu lún sâu xuống nền gạch đang hóa thành một vũng nước âm đen ngòm, như thể hắn đang rơi tự do qua mặt sông Hương.

Nước ngập đến ngực, rồi đến cổ Khánh. Hắn vùng vẫy nhưng dòng nước âm lạnh ngắt như những cánh tay vô hình ghì chặt lấy hắn kéo xuống.

Trong lúc bàn tay Khánh sắp chìm hẳn dưới mặt nước phủ trên nền kho, một sợi dây vải trắng từ phía trên lao xuống, quấn chặt lấy cổ tay hắn. Giọng o Bảy vang lên, đanh thép và đầy uy lực giữa những tiếng gào khóc của những vong hồn chết đuối đang lởn vởn xung quanh.

- Mi buông tên nớ ra. Ngó o đây. Nguyễn Vĩnh Khánh!

Dưới mặt nước phủ nền kho, Khánh nhìn thấy sau lưng Cô Bảy một hàng bóng trắng cúi đầu chờ lệnh, trong khi vết sẹo chữ X trên cổ tay bà rỉ máu.

Chương khác

Xem thêm