TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 96: Chương 096: Hai Người Trong Rương
Mùi thuốc sát trùng lẫn mùi bùn sông cũ bám cứng trong mũi Khánh từ sáng tới chiều. Hắn ngồi trên ghế nhựa cứng trong phòng làm việc của Phan Khanh, cổ…
Nội dung chương
Mùi thuốc sát trùng lẫn mùi bùn sông cũ bám cứng trong mũi Khánh từ sáng tới chiều. Hắn ngồi trên ghế nhựa cứng trong phòng làm việc của Phan Khanh, cổ tay còn thâm nhẹ vì dây thừng đêm trước, và nhìn đại úy CSHS gõ máy tính từng dòng biên bản như đang đóng đinh vào giấy.
Phan Khanh không nhìn lên khi hỏi.
- Anh Khánh, o Bảy. Tôi ghi lại một lần nữa cho đúng quy trình. Hai người báo tôi lúc mấy giờ?
Khánh gãi nhẹ sống mũi.
- Gần một giờ sáng. Tui gọi trước, nói có vật lạ dưới đoạn nước Cồn Hến. Anh bảo giữ nguyên hiện trường, không tự mở.
Phan Khanh gật, đánh máy thêm mấy chữ.
- Tọa độ GPS tôi đã chốt theo máy đo của tổ trục vớt. Rương được đánh số VT-CH-21/05-01. Niêm ngoài bằng dây và tem đỏ trước khi kéo lên ghe. Ai phát hiện đầu tiên?
O Bảy ngồi thẳng lưng, cổ tay trái quấn gạc sạch đã thay từ sáng. Bà nói chậm, rõ, không thừa một chữ.
- Tui theo con nước. Chỗ đó xoáy lệch, bong bóng nổi đều đều không giống khí bùn thường. Tui bảo thằng Khánh báo công an. Tổ dưới nước xuống sau.
Phan Khanh dừng tay trên bàn phím, nhìn bà một nhịp.
- O không tự lặn mở khóa?
- Không. Tui già, chỉ chỉ chỗ. Người của anh làm hết phần còn lại.
Khánh nghe bà nói vậy thì trong bụng nhẹ đi một tẹo. Không mò nghêu. Không chuyện bịa. Chỉ còn lại con nước và một cái rương sắt gỉ.
Phan Khanh in biên bản, đẩy sang.
- Ký vào đây. Người phát hiện: Nguyễn Vĩnh Khánh và... o ghi rõ họ tên đầy đủ giúp tôi.
O Bảy ký. Khánh ký. Nét chữ hắn hơi run ở đường cuối, không phải vì sợ công an, mà vì hắn vẫn còn nhớ vị bùn tanh trong cổ họng.
- Phòng pháp y xong phần tách sơ bộ. Hai người đi với tôi. Chỉ quan sát. Không đụng.
Hành lang nhà xác mát lạnh. Đèn huỳnh quang trắng nhợt. Bồi bị giữ ngoài cửa kho vật chứng, hai chân đung đưa trên ghế sắt, ôm balo như ôm phao. Khánh vừa đi vừa ngoái lại.
- Mi ngồi yên đó. Đừng chui vô.
Bồi gật nhanh.
- Dạ. Con chỉ ngồi ngoài ni.
Trong phòng giám định, bác sĩ Nghĩa kéo khẩu trang xuống cằm, chỉ vào hai khay xương đã rửa sạch bùn thô. Xương màu xám đục, có chỗ còn dính phù sa mịn như bột gạo cũ. Mùi sát trùng át mùi sông, nhưng không át hết. Khánh vẫn ngửi được lớp tanh ngái bám dưới lưỡi.
- Hai cá thể.
Bác sĩ Nghĩa nói gọn.
- Một nữ, ước lượng hai mươi đến hai mươi hai tuổi. Một trẻ trai, khoảng mười đến mười hai tháng. Kích thước xương, đường khớp sọ và các đầu xương chi cho thấy quan hệ phù hợp hồ sơ mẹ-con. Chưa làm ADN. Đây mới là nhận định hình thái.
Phan Khanh khoanh tay.
- Dấu chém? Đạn? Dây trói?
- Không thấy vết cơ học kiểu đó trên xương. Không rạn chẻ do vật sắc. Không lỗ đạn. Không dấu rãnh dây trên cổ tay hay mắt cá.
Ông quay khay sọ nữ một góc, dùng que nhựa chỉ vào lớp cặn xám trong xoang.
- Phù sa lắng trong xoang sọ. Rong khô kẹt kẽ răng cả hai bộ. Hai người từng ở trong môi trường nước một thời gian trước khi được đưa vào rương. Tôi nói rõ: dấu hiệu nước có, nhưng chưa đủ để chốt nguyên nhân chết ngay tại biên bản này. Cần thêm xét nghiệm mô mềm còn sót, nếu còn, và đối chiếu hồ sơ mất tích.
Khánh nuốt bọt. Hắn không hỏi “chết đuối phải không”, vì hắn biết câu đó sẽ kéo hắn trở lại chỗ không muốn nghĩ.
Phan Khanh bước quanh bàn inox.
- Còn rương?
Một kỹ thuật viên mở ảnh chụp hiện trường trên máy tính bảng. Rương sắt nằm trên bạt xanh, khóa ngoài đã được cắt có kiểm chứng, tem niêm cũ dán cạnh tem mới. Gỉ nâu phủ quai và khớp nắp.
Bác sĩ Nghĩa gõ nhẹ ngón tay lên mép ảnh.
- Nhận định sơ bộ của tổ hiện trường: khóa đóng từ phía ngoài. Bên trong có lớp bùn và cặn phân hủy bám không đều theo tư thế xếp xương. Nói cách khác, nhiều khả năng hai thi thể đã bắt đầu phân hủy rồi mới bị đưa vào, khóa lại, dìm xuống. Rương không giống công cụ gây chết tại chỗ. Nó giống nơi giấu.
Im một nhịp. Quạt trần kêu rè.
Phan Khanh ghi vào sổ tay.
- Vậy hướng điều tra chính lúc này là che giấu hài cốt. Đây chẳng phải tai nạn đò suông.
Khánh đứng hơi chếch, cố không nhìn lâu vào khay xương trẻ. Xương nhỏ quá. Nhỏ đến mức hắn chỉ cần hai bàn tay là che hết.
Bác sĩ Nghĩa mở khay vật kèm.
- Trong tóc còn bám ở sọ nữ có chiếc lược sừng gãy. Mặt trong khắc một chữ Hán... đúng hơn là một chữ Việt kiểu cũ: Hậu. Bên xương trẻ có vòng cổ chân đồng, mặt đồng có vết lõm tròn nhỏ. Trông giống vết răng sữa.
Khánh nhìn vòng đồng xỉn xanh. Không chạm. Phan Khanh cũng không cho ai chạm.
Góc khay còn ba mảnh đá xanh, cạnh sứt, mặt phong hóa mờ. Một mảnh dính vệt gỉ sắt cam đậm.
- Đá này.
Phan Khanh nói, giọng lạnh hơn.
- Anh Nghĩa thấy sao?
- Bề mặt giống mẫu đá công trình cũ. Tôi không kết luận xuất xứ cuối. Nhưng vệt gỉ khớp chỗ ma sát đáy trong rương. Chúng nằm như vật nặng.
Khánh biết hắn từng thấy màu đá ấy. Nghê bên trái Ngọ Môn. Cùng một thứ xanh đục sau mưa. Hắn không nói thành lời ngay, chỉ khẽ bảo:
- Giống đá nghê trái. Không chắc trăm phần trăm. Nhưng giống.
Phan Khanh nhìn hắn.
- Ảnh và mẫu đá sẽ gửi đối chiếu. Anh không tự ý mang gì về tiệm.
- Tui biết.
Họ ra ngoài khoảng mười phút cho kỹ thuật viên chụp bổ sung. Khánh đứng ở hành lang, thấy Bồi đang áp cả hai lòng bàn tay lên vách tường kho vật chứng. Mặt thằng bé trắng nhợt, môi mím.
Khánh bước tới, ngồi xổm.
- Mi làm chi rứa?
Bồi không rời tay.
- Trong đó có hai nhịp. Một nhịp gọi... gọi Hậu. Nhịp kia không gọi được chữ. Chỉ khóc. Khóc ngắn, ngắt quãng. Con... con không nghe ra tên đứa nhỏ.
O Bảy đi tới, đặt nhẹ tay lên tóc Bồi.
- Đủ rồi. Rút tay ra. Chỗ ni đầy hóa chất.
Bồi buông. Ngón tay nó run. Khánh lấy khăn giấy lau vách dù chẳng có gì ướt, chỉ để tay hắn có việc mà làm.
- Người mẹ tên Hậu.
Khánh nói nhỏ.
- Lược khắc chữ đó. Còn đứa nhỏ... chưa có tên trên giấy thì cũng chưa hiện cho mi.
Bồi gật, ôm balo chặt hơn.
Phan Khanh gọi họ vào phòng bên, nơi bàn làm việc phụ bày ảnh hiện trường và bản sao biên bản niêm. Anh để Khánh xem ảnh, không để xem xương thrice.
- Tôi cần anh hiểu rõ. Đây là án che giấu hài cốt. Mọi thứ liên quan nghê đá, đá xanh, rương, lược, vòng đồng đều là vật chứng. Anh tìm thêm cái gì, gọi tôi trước. Đừng “giữ tạm” theo kiểu tiệm cầm đồ.
Khánh cười nhạt một cái, không vui.
- Anh nói nghe như tui hay giấu của rơi.
- Anh có giấu. Chẳng liên quan tới của. Là chuyện anh thấy dưới nước.
Phan Khanh nhìn thẳng.
- Mặt anh lúc ký biên bản không giống người chỉ trục được một cái rương. Anh tái. Tay run. Anh giấu một phần trải nghiệm. Tôi không ép cung hôm ni. Nhưng đừng biến vụ này thành trò nửa thật nửa bịa.
Khánh im. Hắn muốn pha trò. Miệng mở rồi đóng. Cuối cùng chỉ nói:
- Dưới đó lạnh. Với lại... tui chạm nhầm chỗ không nên chạm. Vậy thôi.
Phan Khanh không gật cũng không lắc. Anh ghi thêm một dòng, gạch dưới.
- O Bảy, o giữ nguyên lời khai về dòng nước. Nếu sau này cần hiện trường bổ sung, tôi liên hệ. Hai người về được rồi. Số trực ban đây. Có hiện tượng lạ quanh rương hoặc nghê, gọi ngay.
Trên đường ra bãi xe, nắng chiều Huế đục như nước vo gạo. O Bảy đi chậm. Khánh nín từ cổng bệnh viện tới hết một đoạn kiệt, rồi mới chịu nổi.
- O. Lúc tui chạm xương dưới sông, tui thấy sân gạch, khói, mưa. Nghe như năm bốn lăm. Răng lại dính vô vụ ni?
O Bảy nhìn về phía hàng cây trước cổng, không nhìn hắn.
- Ký ức dưới nước dễ chập. Đường của mi chen vào đường của Hậu. Mi thấy cái mi mang sẵn. Không phải bà ấy kể cho mi nghe chuyện cũ.
- Còn cái tên... Tích?
Bà dừng nửa bước. Gió thổi qua lá bàng, khô rạc.
- O không có quyền trả lời thay Ông Tư. Mi hỏi ông ấy. O chỉ kéo mi về. Phần còn lại không phải việc của o.
Khánh muốn cãi. Muốn bảo bà vừa cứu hắn vừa đá hắn xuống đúng cái hố tò mò. Nhưng nhìn cổ tay bà còn băng, nhìn Bồi đang cố đi chậm theo nhịp người lớn, hắn nuốt câu đó xuống. Hắn sợ nối dài sợi dây ấy. Sợ kéo thêm người.
- Rứa cũng được.
Hắn nói.
- Tối tui về coi sổ.
Quang nhắn tin hỏi kết quả. Khánh chỉ trả đúng một câu: hai người trong rương, mẹ tên Hậu, còn lại mai nói. Hắn không muốn gõ chữ “1945” lên màn hình.
Tối, tiệm Vong Ký sáng mỗi ngọn đèn bàn quầy. Ngoài phố ẩm. Trong tiệm có mùi nhang nguội và mùi gỗ cũ. Ông Tư chưa xuống. Bồi được bảo đi rửa mặt, thay áo. O Bảy pha nước ấm rồi về sớm vì chóng mặt.
Khánh một mình mở Vong Ký trắng sau quầy. Tay hắn còn sạch thuốc sát trùng. Hắn không đốt nhang thêm. Chỉ đặt sổ lên gỗ, mở tới trang còn trống giữa quyển.
Mực hiện trước khi hắn kịp chấm bút.
Hai dòng nhòe. Ướt. Như vừa có người viết bằng ngón tay vừa lên từ sông.
Dòng trên chậm rãi se lại thành chữ rõ:
Lê Thị Hậu.
Dòng dưới cố nổi lên rồi bị một vệt nước loang che kín ngang giữa. Chữ chìm trong loang trắng đục, chỉ còn vài nét gãy không đọc thành tên.
Khánh cúi gần. Tim hắn đập chậm, khó chịu, như có ai vặn nhỏ nhịp từ bên trong.
- Lê Thị Hậu...
Hắn đọc khẽ.
- Còn mi... mi chưa cho coi tên hả?
Vệt nước không rút. Trang sổ lạnh hơn chỗ gỗ xung quanh một độ.
Ngoài kiệt, gió kéo mái tôn kêu vanh một tiếng. Khánh chưa kịp đóng sổ thì từ tủ niêm phía trong vang lên ba tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Không phải gỗ. Là đá gõ vào đá. Nhịp chậm, chắc, đúng nhịp một người chống gậy đang đứng ngoài cửa tiệm và gõ thử xem bên trong còn thức hay không.