TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 99: Chương 099: Tên Trong Sân Gạch

Cơn sốt rút đi vào lúc tảng sáng, để lại trên da thịt Khánh một lớp mồ hôi nhớp nháp và cái lạnh buốt dọc sống lưng. Hắn nằm im trên phản gỗ, hai mắt…

Nội dung chương

Cơn sốt rút đi vào lúc tảng sáng, để lại trên da thịt Khánh một lớp mồ hôi nhớp nháp và cái lạnh buốt dọc sống lưng. Hắn nằm im trên phản gỗ, hai mắt nhìn trân trân lên những đường đòn tay ám khói của trần nhà tiệm Vong Ký.

Trong đầu hắn, tiếng súng nổ từ phía Cửa Ngăn vẫn vang lên đì đoành. Tiếng súng rất xa, khô khốc, bị tiếng mưa giông xối xả nuốt chửng. Hắn nhớ rõ cái lạnh của những viên gạch đỏ dưới chân mình. Hắn nhớ cả bóng người mặc áo vải sẫm màu, bả vai rách nát bê bết máu đang lảo đảo chạy qua cổng vòm Ngọ Môn rồi ngã sấp xuống. Cảnh tượng đó xảy ra vào tháng Tám năm Ất Dậu. Hắn chưa từng sống qua năm 1945, nhưng mùi thuốc súng lẫn trong vị nước mưa năm đó vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi.

Khánh ngồi dậy, khẽ rên một tiếng. Vết bớt cá đỏ trên vai trái lại rát bỏng như có ai dùng than nóng áp vào. Hắn với tay lấy chiếc áo cộc tay mặc vào, cố che đi dấu đỏ đang bò dần qua xương quai xanh.

Tiếng gõ cửa gỗ vang lên ba nhịp dứt khoát.

Khánh bước ra gian ngoài, kéo chốt cửa. Phan Khanh đứng dưới mái hiên, chiếc áo khoác sẫm màu còn đẫm hơi sương. Trên tay anh là một chiếc hộp các-tông nhỏ được dán băng keo niêm phong một góc.

- Tôi chỉ mang được thứ này qua cho anh.

Phan Khanh đặt chiếc hộp lên quầy gỗ.

- Mảnh đá xanh có vết đục hình vảy nghê tìm thấy trong rương. Bên pháp y đã cạo sạch bùn đất bám ngoài để đối chiếu. Còn hai bộ hài cốt, tôi buộc phải giữ lại trong kho vật chứng của cơ quan dưới thủ tục giám định người chết chưa rõ danh tính. Quy trình không cho phép mang xương cốt ra ngoài khi chưa có kết luận chính thức.

Khánh nhìn mảnh băng keo niêm phong có chữ ký của điều tra viên. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ góc hộp.

- Rứa là tốt rồi. Cảm ơn Đại úy.

Phan Khanh nhìn gương mặt còn tái nhợt của Khánh sau trận sốt.

- Anh Quang đang ở Trung tâm Lưu trữ tìm thêm danh sách thợ đá thời đó. Chiều nay có kết quả giám định xương, tôi sẽ quay lại. Anh đừng tự ý đi lung tung, nhất là quanh khu vực Cồn Hến.

- Tui biết rồi. Tui còn tiếc mạng lắm.

Khánh đáp, giọng khàn đặc.

Sau khi Phan Khanh rời đi, Khánh ôm chiếc hộp vào kho niêm phía sau tiệm. Gian kho tối om, nồng mùi trầm cũ và mùi ẩm mốc của những món đồ cổ chưa được tháo niêm.

Bồi từ dưới bếp chạy lên, thấy Khánh cầm chiếc hộp liền đứng khựng lại ngoài cửa kho. Thằng bé đưa tay dụi tai, mặt nhăn nhó.

- Eng Khánh ơi, cục đá trong hộp đang kêu.

- Kêu răng?

Khánh hỏi, tay vẫn đang bóc lớp băng keo.

- Nó kêu rè rè như tiếng người ta đục đá dưới nước. Con nghe mà buốt hết cả hàm bên trái.

- Mi xuống nhà dưới chơi với o Bảy đi. Đừng lảng vảng ở đây.

Khánh xua tay, rồi đóng cửa kho niêm lại. Hắn bật chiếc đèn dầu trên bàn gỗ, đặt mảnh đá xanh vừa lấy ra khỏi hộp lên mặt bàn. Mảnh đá to bằng bàn tay, một cạnh vỡ nham nhở, nhưng vết đục hình vảy nghê ở mặt trên thì sắc sảo, khớp hoàn toàn với những nét chạm trổ thời Nguyễn.

Khánh mở chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng, lấy ra chiếc răng nghê đá nhỏ bằng ngón tay cái mà hắn đã thu được từ đầu vụ án.

Vừa đặt chiếc răng nghê xuống cạnh mảnh đá xanh, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Hai vật bằng đá tự hút sát vào nhau như hai cực nam châm, không hề có một kẽ hở.

Khánh rót nước Sông Hương từ chiếc bình gốm vào bát thờ đặt giữa bàn. Hắn đặt hai vật đá sát mép bát.

Nước sông đang trong vắt đột nhiên chuyển sang màu đục ngầu của bùn đất. Trên mặt nước gợn sóng, hình ảnh một sân gạch rộng lớn hiện ra. Đó là sân gạch Ngọ Môn dưới cơn mưa tầm tã, những tia chớp rạch ngang bầu trời xám xịt.

Khánh nuốt nước bọt. Hắn từ từ đưa ngón trỏ tay trái chạm vào vết đục hình vảy nghê trên mảnh đá xanh.

Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc từ đầu ngón tay xộc thẳng lên đại não.

Khánh thấy mình đang đứng giữa sân gạch Ngọ Môn năm 1945. Mưa dội xuống đầu buốt nhói. Trước mặt hắn, một thanh niên mặc áo vải sẫm màu đang quỳ rạp dưới đất. Bàn tay người đó đầy máu tươi, máu chảy loang lổ trên những viên gạch đỏ, bị nước mưa cuốn đi thành những vệt hồng nhạt.

Từ phía cổng vòm, một giọng nói khản đặc của ai đó hét lớn qua màn mưa.

- Tích! Chạy đi Tích!

Người thanh niên quỳ dưới đất ngẩng đầu lên. Khánh cố nhìn thẳng vào gương mặt đó, nhưng một làn khói xám dày đặc từ đâu ập đến, che kín toàn bộ ngũ quan của người kia. Hắn chỉ thấy một đôi mắt mờ đục đang nhìn ngược lại phía mình.

Lồng ngực Khánh thắt lại. Nhịp tim của hắn đột ngột sụt giảm nghiêm trọng. Mạch đập chậm dần, chậm dần, xuống chỉ còn khoảng bốn mươi nhịp một phút. Vai trái của hắn nóng rát như có một thanh sắt nung đỏ đang dí chặt vào da thịt. Vết bớt cá đỏ dưới lớp áo như đang cựa quậy, cố ngoi lên.

Khánh muốn rút tay ra nhưng ngón tay hắn như bị dính chặt vào thớ đá xanh lạnh ngắt. Hắn không thở nổi, hai tai ù đi.

Một bàn tay gầy guộc, mát lạnh đột ngột chộp lấy cổ tay Khánh, giật mạnh ra phía sau.

Khánh ngã nhào xuống nền đất nện của kho niêm, thở dốc.

Cô Bảy đứng bên cạnh, tay cầm chiếc khăn thấm nước Sông Hương. Bà nhanh chóng nắm lấy bàn tay trái của Khánh, dùng khăn lau sạch vệt máu tươi vừa rỉ ra ở đầu ngón trỏ của hắn.

- Mi muốn chết sớm hay răng mà dám chạm tay không vô vật neo của người ta?

Cô Bảy gắt, giọng bà run lên vì giận.

- O... tui thấy sân gạch. Có người gọi tên Tích.

Khánh nói, giọng đứt quãng, tay vẫn ôm lấy lồng ngực đang đập loạn nhịp.

- Đừng có nhìn nữa. Cái tên đó không phải thứ chừ mi nên gọi.

Cô Bảy vắt khô chiếc khăn, đổ bát nước đục ngầu trên bàn đi. Nước chạm đất bốc lên một mùi tanh nồng của bùn sông và máu cũ.

Khánh gượng đứng dậy, bước ra gian nhà ngoài.

Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế mây bên quầy chính, tay vịn vào chiếc gậy gỗ đặt bên sườn. Đôi mắt ông mờ đục nhìn ra khoảng sân nhỏ trước tiệm, nơi những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi lộp bộp trên tàu lá chuối.

Khánh đi tới trước mặt ông, hai tay chống lên mặt quầy gỗ.

- Tên Tích là ai?

Ông Tư không quay đầu lại, ngón tay ông siết chặt lấy đầu gậy gỗ chạm hình rồng đã mòn vẹt.

- Tên Tích liên quan chi đến tui? Vì răng cả thằng Âm Vũ lẫn mảnh đá ở Ngọ Môn đều gọi cái tên đó khi gặp tui?

Gian nhà ngoài im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nước mưa nhỏ giọt từ mái hiên xuống chiếc lu đất nung ngoài sân.

Ông Tư thở dài một tiếng, giọng ông khàn khàn, mỏi mệt.

- Đến tháng Bảy, tau nói hết. Chừ mi chưa chịu nổi phần còn lại mô.

Khánh bật cười, tiếng cười khan khốc trong cổ họng.

- Lại hẹn đến tháng Bảy. Mấy người trông coi tiệm Vong Ký hay có kiểu hẹn sự thật theo mùa rứa hè? Lỡ tui không sống nổi tới tháng Bảy thì răng?

Ông Tư quay lại nhìn Khánh, đôi mắt ông trùng xuống, chứa đầy những nếp nhăn của thời gian và sự cam chịu.

- Mi sống được. Tau còn ngồi đây thì mi chưa chết được. Nhưng chừ chưa phải lúc. Đi nghỉ đi con.

Khánh không đáp. Hắn nhìn bàn tay run rẩy của Ông Tư trên đầu gậy, rồi nhìn vết bớt cá đỏ đang ngứa ngáy dưới cổ áo mình. Hắn quay lưng, giật phăng chiếc nón lá treo trên vách rồi bước thẳng ra cửa.

- Khánh! Mi đi mô đó?

Cô Bảy gọi giật giọng từ phía sau.

- Tui qua Vỹ Dạ tìm Mụ Năm. Mụ có lời nhắn cho tui từ sáng. Ở cái tiệm ni ngột ngạt quá, tui chịu không nổi.

Khánh nói vọng lại, rồi bước nhanh vào màn mưa đang bắt đầu dày hạt ngoài ngõ kiệt Bao Vinh.

Đường qua Vỹ Dạ chập tối vắng vẻ. Những rặng tre hai bên đường xào xạc trong gió lạnh. Khánh đi bộ, một tay giữ chiếc nón lá tránh gió, tay kia đút vào túi áo khoác, nơi có bản chà than vết đục vảy nghê và túi đá vụn nhỏ mà hắn mang theo từ kho niêm.

Ngôi nhà vườn của Mụ Năm nằm khuất sau một lối ngõ cụt đầy cỏ dại.

Khánh đẩy cánh cổng tre khép hờ bước vào. Khoảng sân gạch trước nhà phủ đầy lá khế rụng, ướt sũng nước mưa. Căn nhà tối om, không có một ánh đèn nào được thắp lên.

- Mụ Năm ơi! Tui Khánh bên Vong Ký qua nè.

Khánh gọi lớn, nhưng chỉ có tiếng gió rít qua các khe liếp trả lời.

Hắn đi vòng ra gian bếp phía sau. Bếp lò đất nung lạnh ngắt, tro củi từ mấy ngày trước đã đóng bánh lại vì hơi ẩm. Trên chạn bát, chiếc ấm đất vẫn nằm im lìm, không có hơi ấm của nước chè mới. Mụ Năm không có nhà.

Khánh bước ra vườn sau. Cây chuối lá đỏ đứng biệt lập ở góc vườn rào, những tàu lá to bản rách tả tơi dưới sức gió.

Khánh tiến lại gần gốc chuối. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chập tối, hắn phát hiện ra một vòng dây thừng mới tinh, màu xám nhạt, được buộc chặt quanh thân cây chuối ở độ cao ngang ngực. Nút thắt được siết bằng kỹ thuật của dân đi đò dọc, rất chắc chắn. Lớp đất dưới gốc cây có dấu hiệu bị xới tung lên, những mảng rễ chuối non màu trắng lộ ra ngoài, dính đầy bùn ướt.

Mưa đột ngột trút xuống xối xả.

Những hạt mưa lớn dội lên tàu lá chuối kêu bôm bốp. Khánh định chạy vào hiên sau nhà Mụ Năm để trú mưa thì túi đá vụn bên sườn hắn đột nhiên rung lên bần bật.

Những mảnh đá xanh va vào nhau lách cách. Cơn đau nhói từ bả vai trái lại ập đến, khiến Khánh phải khom người xuống, một tay vịn vào thân cây chuối lá đỏ để giữ thăng bằng.

Qua màn mưa trắng xóa đang giăng đầy lối đi trong vườn, Khánh nhìn thấy một bóng người đứng dưới cây xoan cổ thụ ở góc vườn rào.

Bóng đó đó mặc chiếc áo dài sẫm màu, đứng im lặng giữa mưa giông. Kỳ lạ thay, những hạt mưa rơi xuống gần người gã đều trượt đi sang hai bên, không hề làm ướt một chéo áo. Gã đứng ngay sát rìa hàng nước chảy xối xả từ mái hiên nhà Mụ Năm xuống đất, đôi mắt lạnh lẽo không có tròng trắng nhìn thẳng về phía Khánh.

Đó là Âm Vũ.

Gã cất tiếng gọi, giọng nói của gã không bị tiếng mưa át đi, ngược lại còn rõ mồn một như gã đang đứng sát bên tai Khánh.

- Tích.

Khánh siết chặt túi đá vụn bên sườn, cố đứng thẳng người dậy dưới cơn mưa tầm tã.

- Tui nói rồi, tui tên Khánh. Ngươi gọi ai đó? Mụ Năm đâu? Ngươi làm chi mụ rồi?

Âm Vũ không trả lời. Gã nhìn xuống gốc cây chuối lá đỏ bị buộc dây, rồi lại nhìn vào lồng ngực Khánh, nơi vết bớt cá đỏ đang rực lên dưới lớp áo ướt sũng.

- Sân gạch đã nhớ ra rồi.

Âm Vũ nói, giọng đều đều như tiếng nước chảy dưới đáy sông.

- Đá đã nhận ra người. Chỉ có kẻ mang xác là vẫn cố tình quên. Ngươi trốn sau cái tên Khánh được bao lâu nữa?

- Ngươi câm miệng đi!

Khánh hét lên. Hắn lao tới phía cây xoan cổ thụ, nhưng vừa bước được ba bước, bóng dáng của Âm Vũ đã nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn vào màn mưa trắng xóa.

Nơi gã vừa đứng chỉ còn lại một khoảng đất trống. Dưới nền đất ướt sũng, một vệt bùn đen dài, bóng nhẫy hiện ra, kéo dài từ gốc cây xoan ra đến tận bờ rào tre. Tuyệt đối không có một dấu chân người hay dấu chân vong nào dẫn đến hay đi khỏi khu vực đó.

Khánh đứng lặng người dưới mưa, hơi thở dồn dập. Hắn rút chiếc đèn pin nhỏ từ trong túi chống nước ra, bật lên rồi rọi luồng ánh sáng vàng vọt xuống vệt bùn đen dưới đất.

Giữa lớp bùn đen kịt, có một vật gì đó màu vàng nhạt đang nằm im lìm, không bị nước mưa cuốn trôi.

Khánh ngồi xổm xuống, gạt lớp bùn ướt sang một bên. Đó là một mẩu giấy vàng mã đã bị thấm nước nhưng thớ giấy vẫn dai, không hề bị rã.

Trên mặt giấy vàng, những nét chữ được viết bằng một loại máu khô đen thẫm hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn pin.

- Đừng để chúng biết tên đứa nhỏ.

Chương khác

Xem thêm