TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 103: Dấu Nạy Trên Rương
Sáng sớm ngày 27 tháng 5, trời Huế quang tạnh sau ba ngày mưa dầm. Ánh nắng đầu mùa hạ len qua khe cửa gỗ lim, rọi xuống cuốn Vong Ký trắng trên quầy.…
Nội dung chương
Sáng sớm ngày 27 tháng 5, trời Huế quang tạnh sau ba ngày mưa dầm. Ánh nắng đầu mùa hạ len qua khe cửa gỗ lim, rọi xuống cuốn Vong Ký trắng trên quầy. Dòng “Lê Thị Hậu” đã nhạt thành màu xám tro sau khi việc bàn giao hài cốt và tháo buộc hoàn tất hôm 26 tháng 5.
Khánh không chạm vào dòng chữ. Hắn nhìn sang tủ niêm số năm. Hai dải niêm mới có chữ ký giáp lai vẫn nguyên vẹn, ổ khóa không xê dịch. Cây gậy đá đầu nghê thật nằm bên trong theo thời hạn lưu giữ có điều kiện bảy ngày trong biên bản bổ sung. Đoạn đá giả Bảy Sẹo kéo tới đêm 25 tháng 5 đã được đưa về kho công an như một vật chứng riêng.
Chậu nước đồng dưới chân bàn thờ lặng trong như mặt kính. Bồi từ bếp bưng lên một tách trà nóng, đôi tai không còn nhăn lại vì tiếng khóc dưới nước.
- Hết nghe chi nữa rồi hả?
Khánh hỏi.
- Dạ. Tối qua im re. Không có tiếng em bé khóc, cũng không có tiếng nước chảy dưới gầm giường.
Cô Bảy bước ra từ gian sau. Bà nhúng cổ tay có vết sẹo chữ X vào chậu nước, giữ một lúc rồi rút lên. Nước trên da trong suốt, không có sắc đỏ.
- Hai mẹ con họ đã rời dấu neo. Phần còn trong gậy chỉ là dấu oan nhiễm vào đá, không phải một vong khác.
Bà nhìn thẳng tủ số năm.
- Cứ giữ đúng niêm, đúng bảy ngày. Không ai được mở ra để thử thêm trò chi nữa.
Gần tám giờ, Phan Khanh tới cùng cán bộ vật chứng đã dự buổi mở niêm đêm 25 tháng 5. Anh không yêu cầu mở tủ. Hai người chỉ đối chiếu số niêm, chụp ảnh ổ khóa và ghi vào sổ theo dõi rằng vật chứng không bị dịch chuyển sau lần lấy mẫu, so dấu và tái niêm chính thức.
Trần Quang cũng tới, mang theo bản sao phần biên bản anh đã ký. Anh đứng cách tủ một sải tay, không đụng vào niêm.
- Phòng kỹ thuật có kết quả sơ bộ chưa anh?
- Có.
Phan Khanh đặt lên quầy bản sao phiếu nhận ba ống mẫu đã lấy trong lần mở chính thức.
- Mẫu trong khe gậy có bùn đáy Cồn Hến và vụn gỉ cùng thành phần với ổ khóa rương. Ba đường trượt cùng vết mẻ trên thân gậy cũng phù hợp với dấu nạy quanh khóa. Hiện chỉ được kết luận cây gậy từng tiếp xúc trực tiếp với rương và có khả năng đã được dùng để cạy. Kết luận cuối cùng phải chờ giám định đầy đủ.
Khánh nhìn cánh tủ đóng kín.
- Vậy cái sẹo mới trên mặt Bảy Sẹo là do dấu oan truyền qua người cầm, không phải có con nghê nào khác ở trong gậy.
- Phần đó anh tự gọi tên theo cách của tiệm.
Phan Khanh đáp.
- Còn về vật chất, gậy thật là vật chứng đã thu từ ngày 19 tháng 5, mở một lần có biên bản vào đêm 25, lấy mẫu rồi tái niêm. Hài cốt Lê Thị Hậu và bé trai mang tên gia đình Lê Minh đã được người thân ký nhận ngày 26 để làm thủ tục an táng chung. Chuỗi bàn giao dừng ở đó, không có phần nào để lại Vong Ký.
Cán bộ vật chứng mở sổ, để Khánh ký xác nhận tình trạng tủ buổi sáng. Khánh chỉ ký sau khi kiểm tra số niêm trùng với bản bổ sung. Phan Khanh giữ nguyên chìa khóa thứ nhất. Phong bì đựng chìa khóa thứ hai vẫn còn niêm trong két nhỏ của tiệm.
- Hết bảy ngày, chúng tôi sẽ thu gậy về kho. Nếu trước đó niêm có dấu lạ, gọi tôi. Không tự mở.
- Tui hiểu.
Phan Khanh lấy một xấp hồ sơ vận chuyển ra khỏi cặp. Trên đầu tập giấy là bản chụp lớp vải bọc cán gậy được thực hiện lúc vật chứng còn mở tối 25 tháng 5.
Mã lô và vết sáp đã được khoanh trên ảnh, kèm chữ ký người chụp và người chứng kiến.
- Quang, anh xác nhận đây là phần anh đã đọc tại chỗ trước khi tái niêm?
Quang nhìn bản ảnh, đối chiếu với bản sao biên bản của mình rồi gật đầu.
- Đúng. Tôi chỉ đọc mã trên lớp bọc trong lần mở chính thức: NM-KD-1982/04. Góc vải có sáp đen hình vảy rồng. Từ sau khi túi được dán lại, tôi chưa chạm vào vật chứng.
- Tốt.
Phan Khanh lật sang hồ sơ tra cứu.
- Mã này thuộc một lô đá tu bổ được vận chuyển giữa Ngọ Môn và lăng Khải Định vào năm 1982. Nhà thầu khi đó là một đơn vị quân đội cũ, sau này giải thể. Trong lô hàng có một kiện đá xanh bị tách khỏi tuyến chính để đưa về kho vật liệu của lăng Khải Định.
Khi anh mở cặp rộng hơn để lấy tài liệu đối chiếu, một bìa hồ sơ mỏng màu xám trượt ra, rơi xuống mặt quầy. Trên bìa ghi: “Hoàng Thị Lan, Gia Hội, 2024, tự tử, hồ sơ đã đóng”.
Khánh kịp nhìn thấy trước khi Phan Khanh nhặt lại. Ngón tay anh siết mép bìa đến trắng bệch, nhưng giọng vẫn giữ vẻ nghiệp vụ.
- Xin lỗi, nhầm hồ sơ. Cái này không thuộc vụ hiện tại.
Khánh không hỏi thêm. Hắn rót một tách trà mới đặt trước mặt Phan Khanh.
- Cảm ơn anh Khanh. Vụ nào ra vụ đó.
Phan Khanh uống một ngụm nhỏ rồi chỉ vào bản ảnh lớp vải.
- Vết sáp đen này là loại dấu từng dùng trên kiện vật liệu cho công trình cung đình. Tôi nghi có người đã đưa đá nhiễm dấu từ Ngọ Môn sang lăng Khải Định, và cây gậy nằm trong tuyến đó.
Quang chỉ bằng đầu bút vào bản ảnh, không chạm tới tủ niêm.
- Mã lô hiện rõ hơn khi chiếu xiên. Vết sáp trên góc bọc giống dấu mình thấy dưới đáy rương. Nhưng tuyến chuyển này không nằm trong hồ sơ tu bổ chính thức năm 1982.
Khánh day thái dương.
- Rồi ai lại mang đá từ Ngọ Môn ra tận lăng Khải Định? Hai nơi cách nhau gần chục cây số.
- Đó chính là điều tôi muốn tìm hiểu.
Quang đẩy gọng kính.
- Rất có thể đây là một chuyến hàng ngoài sổ sách.
Phan Khanh đứng dậy, xách cặp lên:
- Tôi sẽ về tra thêm hồ sơ nhà thầu cũ. Nếu có manh mối gì mới, tôi sẽ báo anh Khánh.
Tiễn Phan Khanh ra cửa, Khánh quay vào nhìn đồng hồ. Bốn giờ chiều. Hắn gọi với vào trong:
- Bồi, coi tiệm nghe. Tau với anh Quang qua nhà Mụ Năm một lát.
Bồi “dạ” một tiếng từ phía sau. Khánh và Quang lấy xe máy, phóng qua mấy con kiệt nhỏ ven sông, hướng về phía Vỹ Dạ.
Chiều tối, con đường đất dẫn vào nhà Mụ Năm vắng tanh. Hai bên bờ rào là những bụi tre gai um tùm, lá khô xào xạc dưới gió nam thổi nhẹ. Cổng nhà Mụ Năm khóa ngoài, ổ khóa đồng cũ đã lên ten xanh.
Nhưng điều lạ là trong sân, một chiếc ấm chè bằng đất nung vẫn còn đặt trên bộ bàn đá dưới gốc xoan, nắp ấm mở hé. Khánh đưa tay chạm vào thân ấm. Nó còn hơi ấm.
- Có người vừa ở đây.
Khánh nói nhỏ, mắt quét quanh sân.
Hai người vòng ra vườn sau. Cây chuối lá đỏ ở góc vườn, cây mà Mụ Năm từng dặn không được đụng vào, lúc này đã nghiêng hẳn sang một bên. Phần gốc củ chuối bị nứt toác làm đôi, nhựa cây màu đỏ tía chảy thành vệt dài xuống đất như máu đông.
Ba cây cọc tre chống thân chuối bị rút bật khỏi đất, những vết đất bám trên cọc cho thấy có người dùng tay kéo mạnh chứ không phải gió bẻ.
Quang cúi xuống, lấy một cành củi khô gạt nhẹ lớp đất xốp quanh phần rễ bị nứt. Một sợi vải màu xám tro dài chừng gang tay lộ ra, bị kẹt chặt trong khe rễ. Quang nhặt lên, soi dưới ánh đèn pin.
- Vải đóng kiện.
Quang nói, giọng chùng xuống.
- Trên mặt vải có dính sáp đen. Lại là hình vảy rồng.
Khánh cầm sợi vải, đưa lên mũi ngửi. Mùi sáp nến cũ pha lẫn mùi bùn khô. Hắn nhớ tới bản ảnh lớp vải bọc cán gậy được chụp trong lần mở niêm chính thức. Cùng chất liệu, cùng dấu sáp. Kẻ đã cạy rương dưới sông đã đến đây. Họ đã lục tung gốc chuối tìm thứ gì đó, hoặc đơn giản là để lại một dấu hiệu.
- Mụ Năm đi đâu rồi?
Quang hỏi, giọng lo lắng.
Khánh không trả lời. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên gốc chuối. Mặt đất dưới gốc cây còn in hằn không phải một mà ba bốn dấu chân trộn lẫn vào nhau. Có kẻ đã đứng đây, lục tìm thứ gì đó sâu dưới lớp rễ cây chuối.
Tiếng chuông điện thoại phá tan màn tĩnh lặng của khu vườn. Khánh rút máy ra, màn hình hiển thị tên Phan Khanh. Hắn vừa áp máy vào tai đã nghe giọng thở gấp gáp của viên đại úy:
- Anh Khánh! Anh đang ở đâu?
- Tui đang ở nhà Mụ Năm. Có chuyện chi rứa?
- Đến lăng Khải Định ngay đi!
Phan Khanh gằn giọng, nhưng Khánh nghe rõ sự khẩn trương trong từng chữ.
- Bình phong Cửu Long ở tiền sảnh… mảng đá mới trám phía sau lưng rồng thứ chín đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu đỏ. Tôi vừa kiểm tra. Nó còn ấm, ấm như máu người mới chảy.
Qua ống nghe, Khánh nghe thấy những âm thanh hỗn loạn. Tiếng gió rít qua khe núi Châu Chữ. Tiếng bước chân dồn dập trên nền đá cẩm thạch. Và lẫn trong tất cả, một tiếng ken két trầm đục phát ra từ lòng đất, như thể có thứ gì khổng lồ đang cựa mình thức dậy dưới nền lăng.
Rồi một giọng hét thất thanh vang lên:
- Trời ơi! Mắt con rồng thứ chín… mắt nó vừa mở!
Điện thoại rè lên một tràng nhiễu sóng chói tai, rồi im bặt.
Khánh đứng lặng giữa vườn chuối, sợi vải dính sáp đen trong tay hắn bỗng trở nên lạnh buốt như một mảnh băng.