TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 114: Nước Đen Cầu Hai
Ngày 07/06/2026. Tiếng đập cửa gỗ rầm rầm vào lúc năm giờ sáng ngày mùng bảy tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu kéo Khánh ra khỏi cơn mộng mị…
Nội dung chương
Ngày 07/06/2026.
Tiếng đập cửa gỗ rầm rầm vào lúc năm giờ sáng ngày mùng bảy tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu kéo Khánh ra khỏi cơn mộng mị chập chờn. Hắn ngồi bật dậy trên chiếc phản gỗ ở gian giữa tiệm Vong Ký, đầu óc nặng trịch. Hơi ẩm từ sông Hương luồn qua khe cửa mang theo mùi bùn non ngai ngái và vị tanh nồng của nước đứng. Hắn uể oải bước ra tháo then cài.
Hoan, một người quen của Bồi dưới Làng Chuồn, đứng thở dốc ngoài hiên. Chiếc áo khoác gió của gã đẫm sương đêm, mặt mũi xám ngoét vì lạnh và hốt hoảng.
- Eng Khánh ơi, có biến rồi. Nước đầm Cầu Hai đoạn ven bờ làng con chuyển đen thui lui từ rạng sáng ni.
Khánh nhíu mày, đưa tay vuốt mặt cho tỉnh táo.
- Đen răng? Có mùi hóa chất hay dầu loang chi không?
Hoan lắc đầu quầy quậy, hai tay vẫn run lên bần bật.
- Không có mùi chi lạ hết. Lạ cái là cá tôm không chết con mô, nhưng tụi nó cứ dạt sạch khỏi mấy cái cọc neo thuyền gần bờ. Tụi nó lội tránh ra xa như gặp tà rứa. Dân làng đang nháo nhào cả lên, đòi kéo nhau đi cúng bái tùm lum.
Tiếng động ngoài cửa đánh thức Quang đang ngủ tạm trên chiếc ghế ba ở góc phòng sách. Quang lồm cồm ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối bù, nét mặt nghiêm lại khi nghe hai chữ nước đen. Từ gian buồng trong, Bồi cũng đã thức, thằng bé đứng nép bên cánh cửa rường, đôi mắt mở to đầy lo lắng nhìn Khánh.
Khánh quay sang bảo Hoan ngồi chờ ngoài hiên, rồi rút điện thoại gọi cho Phan Khanh. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba tiếng chuông, giọng Phan Khanh trầm và tỉnh táo như thể anh chưa hề ngủ. Sau khi nghe Khánh tóm tắt tình hình, Phan Khanh im lặng vài giây rồi ra lệnh.
- Tôi sẽ cử hai chiến sĩ đi xe máy xuống trước để phong tỏa hiện trường và lấy mẫu nước chính thức. Dân làng dễ hoang mang rồi đổ hóa chất tẩy rửa hoặc làm xáo trộn các dấu vết vật lý. Anh và mọi người cứ đi trước, chúng ta giữ liên lạc qua điện thoại.
Nửa tiếng sau, chiếc xe Toyota cũ kỹ của Năm Béo đã nổ máy giòn giã trước cửa tiệm Vong Ký. Thời tiết tháng Sáu nóng oi bức, mới sáng sớm mà không khí đã hầm hập như chực chờ một trận mưa dông. Xe chạy dọc theo tuyến đường quốc lộ hướng về phía huyện Phú Vang, bụi đỏ cuốn mù mịt sau đuôi xe.
Đầm Cầu Hai hiện ra dưới cái nắng chói chang của buổi sớm. Làng Chuồn nằm nép mình bên mép đầm, bình thường nhộn nhịp tiếng ghe thuyền đi chợ nổi, nay im ắng lạ thường. Dân làng đứng tụ tập trên bờ đê, xì xào bàn tán nhưng không ai dám lội xuống nước. Hai chiến sĩ công an do Phan Khanh cử xuống đã căng dây bảo vệ quanh khu vực bến thuyền của làng.
Khánh bước xuống xe, cảm nhận ngay cái nóng hầm hập phả lên từ mặt đầm. Hắn đi sát ra mép nước, nheo mắt nhìn xuống.
Nước đầm Cầu Hai có một hiện tượng kỳ quái. Lớp nước đen kịt như mực tàu chỉ xuất hiện dưới bóng râm của những chiếc thuyền neo đậu hoặc dưới bóng rặng bần ven bờ. Những khoảng nước có ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào vẫn trong vắt, nhìn rõ cả lớp cát mịn phía dưới. Sự phân chia sáng tối rõ rệt đến mức mắt thường cũng thấy được.
Khánh cúi người, nhìn chăm chăm vào bóng của chính mình đang in trên vệt nước đen dưới mạn một chiếc ghe bầu.
Dưới làn nước đen ngòm kia, bóng của hắn không hề chuyển động theo nhịp sóng. Thay vào đó, từ trong lòng nước tối tăm, những hình thù nhợt nhạt như những bàn tay người không có móng bắt đầu chập chờn hiện ra. Chúng bám lấy rìa bóng của hắn, co kéo, giật giật như muốn lôi tuột cái bóng xuống đáy bùn sâu.
Khánh giật mình lùi lại một bước, gót chân lún sâu vào lớp bùn nhão ven bờ. Hắn hít một hơi dài, cố giữ cho giọng mình không bị run.
- Nước ni không bình thường.
Quang bước tới bên cạnh, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút mực. Anh nhìn vệt nước đen dưới bóng thuyền rồi nhìn sang những chiếc cọc neo bằng gỗ kiền kiền cắm dọc bờ đầm.
- Cá tôm dạt hết ra ngoài khơi, không dám lại gần cọc thuyền. Để tau coi thử mấy cái cọc ni có chi lạ.
Bồi lúc này cũng đã đi tới sát mép nước. Thằng bé không nhìn xuống nước mà chăm chú nhìn vào một chiếc cọc neo bằng gỗ cũ kỹ đã mục nát một nửa. Nó từ từ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, áp tai vào thớ gỗ ẩm ướt của chiếc cọc.
Khánh định ngăn lại nhưng Bồi đã nhắm mắt.
Chỉ vài giây sau, người thằng bé chợt run lên. Gương mặt nhỏ nhắn co rúm lại như đang phải nghe một thứ âm thanh cực kỳ chói tai. Từ vành tai trái của Bồi, một vệt máu nhỏ màu hồng nhạt khẽ rỉ ra, chảy dài xuống má.
Khánh lao tới, nắm chặt vai Bồi giật mạnh thằng bé lùi lại phía sau.
- Bồi! Tránh ra mau!
Bồi ngã nhào vào lòng Khánh, hai tay ôm chặt lấy tai, giọng run rẩy thảng thốt.
- Eng Khánh... Con nghe thấy rồi...
Khánh lấy khăn tay lau vệt máu trên tai Bồi, giọng dồn dập.
- Mi nghe thấy chi? Tiếng của ông Quan Đôi phải không?
Bồi mếu máo gật đầu, hơi thở đứt quãng.
- Dạ... Tiếng của ông ấy vọng qua cái cọc neo ni. Nhưng ông ấy chỉ nói đúng một câu thôi. Ông ấy nói "không ở đây". Rồi tiếng nước ré lên làm tai con đau quá.
Khánh đỡ Bồi ngồi nghỉ trên một tảng đá khô ráo, rồi rút điện thoại gọi cho Cô Bảy. Giọng o Bảy rè rè vang lên qua loa ngoài, lẫn trong tiếng gió thổi mạnh từ phía sông Hương.
- O nghe đây Khánh. Dưới đầm răng rồi?
Khánh mô tả nhanh hiện tượng nước đen dưới bóng thuyền và việc Bồi nghe thấy tiếng Quan Đôi qua cọc neo. Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ có tiếng nhang cháy xèo xèo và tiếng gõ khánh đồng nhỏ.
- Mi múc một bát nước đầm chỗ đen nớ, lấy một mảnh giấy vàng với đầu nhang chưa đốt bỏ vô. Coi thử nước đi đường mô. Nhanh lên kẻo nắng đứng bóng là phép dội tan mất.
Khánh làm theo lời o Bảy. Hắn múc một bát nước đen kịt dưới bóng chiếc ghe bầu, đặt bát nước lên một mặt tảng đá bằng phẳng. Hắn lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy vàng bùa chưa viết chữ, thả nổi trên mặt nước, rồi cắm đầu nhang chưa đốt vào chính giữa mảnh giấy.
Mảnh giấy vàng không hề thấm nước để chìm xuống. Nó xoay tròn ba vòng ngược chiều kim đồng hồ trên mặt bát nước đen, rồi đột ngột trôi ngược về phía mép bát hướng ra sông Hương, bất chấp gió biển đang thổi ngược vào bờ đầm. Đầu nhang chưa đốt bỗng nhiên chuyển sang màu xám tro rồi tự rã ra thành bụi mịn.
Khánh nhìn bát nước, thở hắt ra một hơi.
- Nước đen ni là tiếng dội âm giả qua mạng nước Thoải thôi. Bình phong không có ở đây. Phe Âm Vũ dùng nước đầm Cầu Hai để làm mồi nhử tụi mình.
Quang lúc này đã lội nước kiểm tra xong chín chiếc cọc neo thuyền xung quanh khu vực bến. Anh bước lên bờ, ống quần đẫm bùn đen, tay cầm một mảnh sáp xám xịt vừa cạo ra từ thớ gỗ của một chiếc cọc.
- Khánh, mi coi cái ni. Chín cọc thuyền quanh vùng nước đen ni đều có một vệt sáp hình vảy rồng bám chặt dưới mực nước. Đây là sáp rồng dùng để niêm phong khí. Phe Âm Vũ cố tình tạo chín điểm giả để phân tán việc truy tìm của tụi mình, khiến tụi mình tưởng tà vật bị đưa xuống đầm Cầu Hai.
Bồi lúc này đã đỡ đau tai. Thằng bé đi tới bên cạnh Quang, nhìn chằm chằm vào nút dây thừng quấn quanh chiếc cọc neo gần nhất. Nó kéo kéo vạt áo Khánh.
- Eng Khánh coi cái nút buộc ni nè. Nút buộc ni giống cách buộc lưới của Canh Thoải o Bảy chỉ cho con hồi trước. Nhưng người buộc thắt nút ngược, giống như cố tình khóa không cho nước chảy vô cọc.
Khánh ngồi xổm xuống nhìn kỹ nút buộc. Đó là một kiểu thắt nút dây thừng rất đặc trưng của dân vạn đò sông Hương cũ, nhưng nút thắt cuối cùng bị bẻ gập ngược lại một cách tàn nhẫn, làm sợi dây thừng xơ ra.
- Tay Tô.
Khánh lẩm bẩm, mắt híp lại.
- Chỉ có kẻ từng là Canh Thoải mới biết cách buộc ni để dẫn đường nước âm dội ngược từ sông Hương xuống đầm Cầu Hai. Hắn đang giúp Âm Vũ chuyển bình phong bằng đường thủy, còn chỗ ni chỉ là cái bẫy để kéo chân tụi mình.
Phan Khanh lúc này cũng vừa đi xe máy xuống tới hiện trường. Anh bước tới bên bát nước của Khánh, nhìn mảnh giấy vàng đã rách nát và vệt sáp rồng trên tay Quang. Sau khi nghe Khánh giải thích, Phan Khanh gật đầu, nét mặt đanh lại.
- Tôi sẽ cho người tiếp tục lấy mẫu nước để làm thủ tục giám định môi trường cho dân làng yên tâm. Còn lực lượng trinh sát sẽ rút về tập trung tuần tra dọc tuyến sông Hương, đặc biệt là đoạn từ ngã ba Tuần về đến cửa Thuận An. Chúng ta không thể để chúng đưa bức bình phong ra khỏi địa bàn Huế.
***
Đêm muộn ngày mùng bảy tháng Sáu, cả nhóm mới về đến tiệm Vong Ký. Cơn dông chiều nay không mưa nổi làm không khí ban đêm càng thêm oi bức, ngột ngạt. Tiệm Vong Ký chìm trong bóng tối, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét thắp trên bàn thờ khách trú ở gian giữa.
Khánh bước vào phòng sau nơi Ông Tư nghỉ bệnh. Mùi thuốc bắc xông lên nồng nặc, lẫn trong mùi dầu gió và mùi ẩm mốc của căn phòng rường khép kín.
Ông Tư nằm trên chiếc phản gỗ, đắp một tấm chăn mỏng ngang ngực. Chuyến đi Quảng Nam tìm manh mối tà vật trước đó, cộng với hai đêm liên tiếp thức trắng để giữ niêm phong cho kho tà vật dưới tiệm đã vắt kiệt sức lực của người già. Chân trái của ông gần như mất lực hoàn toàn, nằm bất động trên phản như một khúc gỗ khô. Gương mặt ông hốc hác, hai má hóp sâu, da dẻ xám ngoét dưới ánh đèn dầu.
Khánh bước tới bên phản, đưa tay sờ lên trán Ông Tư. Trán ông nóng rực như than hồng. Ông đang sốt rất cao, hơi thở khò khè, đứt quãng.
Khánh vắt chiếc khăn lạnh thấm nước thuốc bắc, nhẹ nhàng đắp lên trán cho ông. Hắn định rút tay về thì đột ngột, bàn tay gầy guộc, khô khốc của Ông Tư vươn ra khỏi chăn, nắm chặt lấy cổ tay hắn.
Lực nắm của người già lúc mê sảng mạnh đến đáng sợ. Những ngón tay của Ông Tư bấm sâu vào da thịt Khánh, khiến hắn đau nhói.
Ông Tư nhắm nghiền mắt, đầu ngoảnh qua ngoảnh lại trên gối, giọng khản đặc, thảng thốt phát ra từ cổ họng khô khốc.
- Tích... Tích...
Khánh sững người. Hắn đứng im chịu trận, để mặc cho bàn tay Ông Tư siết chặt lấy cổ tay mình.
- Tích... Đừng đi...
Ông Tư lặp lại cái tên đó lần thứ hai, giọng điệu đầy vẻ đau đớn, lo sợ và van nài, như thể ông đang cố giữ lấy một người đang bị dòng nước cuốn trôi ngay trước mắt mình.
Khánh cắn chặt môi. Cái tên này hắn đã nghe Âm Vũ gọi một lần ở bàn cờ xương trong mưa. Lúc đó hắn nghĩ đó là một sự nhầm lẫn của kẻ phản Phủ, hoặc là một trò tâm lý chiến. Nhưng giờ đây, chính Ông Tư - người đã nuôi nấng hắn, người luôn giữ im lặng trước mọi câu hỏi về quá khứ của hắn - lại gọi cái tên đó trong cơn mê sảng tột cùng.
Khánh không rút tay ra. Hắn ngồi xuống mép phản, dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay nóng rực của Ông Tư.
- Chú Tư. Con đây. Khánh đây.
Sau vài phút co giật nhẹ, hơi thở của Ông Tư dần ổn định trở lại. Ông từ từ mở mắt ra. Ánh nhìn của ông ban đầu còn mờ đục vì cơn sốt, nhưng ngay khi nhận ra Khánh đang ngồi bên cạnh và bàn tay mình đang nắm chặt cổ tay hắn, ông lập tức buông tay ra. Ánh mắt ông thu lại vẻ cảnh giác quen thuộc, ông quay mặt đi hướng khác, tránh né ánh nhìn của Khánh.
Khánh chỉnh lại chiếc khăn lạnh trên trán ông, giọng hắn thấp xuống, cố giữ cho thật bình tĩnh.
- Chú... chú mới gọi ai rứa?
Ông Tư ho khan vài tiếng, giọng khản đặc và yếu ớt.
- Tau sốt quá nói sảng rứa thôi. Có gọi ai mô. Mi lo việc dưới đầm Cầu Hai xong chưa?
Khánh nhìn chằm chằm vào những ngón tay gầy guộc của Ông Tư đang run nhẹ trên mép chăn. Hắn biết ông đang nói dối. Một người sốt sảng không thể gọi một cái tên lạ với một ngữ điệu đau đớn và rõ ràng đến rợn người như vậy. Nhưng hắn cũng biết, nếu ông đã muốn giấu, có cạy miệng ông cũng không nói.
Khánh định hỏi thêm, nhưng Quang từ ngoài cửa buồng bước vào, tay cầm một tập hồ sơ cũ chép tay về gia phả Nguyễn tộc mà anh mới tìm thêm được từ một người quen ở Kim Long. Nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Khánh và ánh mắt tránh né của Ông Tư, Quang khựng lại ở ngưỡng cửa, không dám bước tiếp.
Khánh đứng dậy, chỉnh lại tấm chăn mỏng cho Ông Tư rồi bước ra ngoài phòng khách. Quang khép hờ cánh cửa buồng, bước theo sau hắn.
- Khánh, lúc nãy ông Tư gọi...
Quang khẽ hỏi, giọng đầy nghi vấn.
- Không có chi hết.
Khánh cắt ngang lời Quang, giọng hắn lạnh lùng và dứt khoát đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên.
- Trước mắt cứ lo tìm bức bình phong Cửu Long đã. Chuyện khác tính sau. Đêm ni không ai được tra hỏi ông Tư thêm lời nào nữa. Ông ấy cần nghỉ ngơi.
Quang nhìn Khánh một lúc lâu, rồi thở dài gật đầu. Anh biết tính Khánh, một khi hắn đã quyết định im lặng thì không ai có thể cạy miệng hắn ra được.
Khánh bước ra hiên nhà rường, tựa lưng vào cột gỗ nhìn ra dòng sông Hương tối sẫm ngoài kia. Nước sông đêm nay chảy lặng lẽ, không một tiếng động, nhưng hắn biết dưới lòng nước sâu kia. Chín con rồng đá của bức bình phong vẫn đang bị kéo đi, và một mạng lưới âm khí khổng lồ đang dần bao trùm lấy toàn bộ thành phố này.
Phía sau lưng hắn, từ trong căn phòng tối hẹp, giọng nói thầm thì của Ông Tư vọng ra qua khe cửa hé mở, rất khẽ nhưng rõ ràng từng chữ.
- Mi đừng đi theo tiếng gọi dưới nước.