TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 115: Chim Rơi Trên Cồn

Ngày 08/06/2026. Điện thoại của Khánh reo lúc năm giờ sáng ngày mùng tám tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Tiếng chuông khô khốc nện vào…

Nội dung chương

Ngày 08/06/2026.

Điện thoại của Khánh reo lúc năm giờ sáng ngày mùng tám tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Tiếng chuông khô khốc nện vào màng nhĩ khiến hắn giật mình ngồi bật dậy trên chiếc phản gỗ ở gian giữa tiệm Vong Ký. Đầu hắn đau nhức như có ai đóng đinh vào thái dương, hậu quả của một đêm thức trắng canh chừng cơn sốt của Ông Tư. Hắn áp điện thoại lên tai, chưa kịp lên tiếng thì giọng Phan Khanh đã truyền qua đầu dây, khàn đặc và lẫn trong tiếng gió rít bên bờ sông.

- Ra Cồn Hến ngay, có chuyện không giải thích được bằng nghiệp vụ.

Khánh uể oải bước xuống phản. Trời Huế tháng Sáu năm giờ sáng đã bắt đầu hửng chút ánh sáng xám đục, nhưng sương mù trên sông Hương hôm nay dày và ẩm ướt một cách bất thường. Nó bốc lên từ mặt nước thành từng làn trắng xóa, quấn chặt lấy những rặng tre bên kia bờ Vỹ Dạ. Khánh vớ lấy chiếc áo khoác gió sờn vai treo trên móc, khẽ khàng mở cửa buồng để tránh làm Ông Tư thức giấc.

Bên ngoài phòng khách, Bồi đã ngồi sẵn trên chiếc ghế đôn gỗ từ lúc nào. Thằng bé ôm hai đầu gối, mắt mở to nhìn ra khoảng sân ngập nước mưa từ đêm qua. Thấy Khánh bước ra, nó lẳng lặng đứng dậy đi sau lưng hắn. Khánh biết tính thằng bé, có đuổi nó về buồng ngủ tiếp lúc này cũng vô ích. Âm giác của nó nhạy bén, chắc chắn nó đã ngửi thấy mùi gì đó bất thường từ phía dòng sông trước cả khi cuộc điện thoại của Phan Khanh reo lên.

Hai người đi bộ dọc theo con đường kiệt nhỏ hướng ra phía Cồn Hến. Buổi sáng sớm, không khí ẩm ướt và mang theo mùi bùn sông nồng nặc. Khi ra đến bờ sông đoạn nhìn sang cồn, Khánh đã thấy bóng dáng cao gầy của Phan Khanh đứng bên cạnh mấy người dân phòng địa phương. Họ đang vây quanh một dải đất bồi chạy dài sát mép nước.

Khánh bước lại gần, bước chân hắn khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Dọc theo mép nước đục ngầu, xác chim sẻ và những con cò nhỏ nằm rải rác. Chúng nằm xếp lớp thành một dải dài chừng chục mét, đầu con nào cũng hướng thẳng về phía dòng nước chảy. Lông của chúng hoàn toàn khô ráo, không có vết bắn, chấn thương hay dấu vết bị động vật khác tấn công.

Khánh ngồi xổm xuống, dùng một chiếc que củi gạt nhẹ xác một con cò nhỏ lên. Hắn nhận thấy lông chim khô nhưng trong mỏ của nó đầy bùn đen. Hắn đưa mỏ con chim lên gần mũi ngửi. Mùi bùn này có vị tanh nồng của đáy sông sâu, lẫn chút mùi vôi vữa cổ kính. Khánh nhớ lại lớp bùn dưới dấu Địa Phủ giả ở lăng Khải Định hôm mùng bốn. Chúng giống hệt nhau.

Bồi bước tới bên cạnh Khánh. Thằng bé nhặt một con chim sẻ còn thoi thóp dưới đất lên, áp sát tai vào lồng ngực nhỏ nhoi của nó. Đôi mắt Bồi chợt co rút lại.

- Eng Khánh, con nghe có tiếng nước chảy ngược trong ngực nó.

Khánh áp tai vào gần con chim sẻ trên tay Bồi. Hắn không nghe thấy nhịp tim của con vật, chỉ có tiếng róc rách rất khẽ. Âm thanh ấy giống một dòng nước cực nhỏ đang chảy xiết trong huyết quản của nó. Vài giây sau, con chim khẽ giật rồi tắt thở. Tiếng nước chảy ngược biến mất khỏi lồng ngực nhỏ bé. Ngay lúc đó, ngoài sông Hương vang lên một tiếng trầm đục, như bong bóng khí lớn vừa vỡ dưới đáy sông.

Phan Khanh đứng bên cạnh, nét mặt vô cùng căng thẳng. Anh ghi chép nhanh vào sổ tay rồi quay sang nói với nhân viên y tế dự phòng vừa đến hiện trường.

- Tôi không kết luận dựa trên cảm giác của anh hay thằng bé. Phải gửi mẫu sang bên thú y và trung tâm quan trắc môi trường. Quanh đây có mấy nhà máy và khu dân cư xả thải, chưa kể thuốc trừ sâu từ các vườn thanh trà ở thượng nguồn.

Khánh đứng dậy, phủi bùn trên tay áo.

- Anh Khanh, thuốc trừ sâu nào mà chỉ giết chim dọc theo đúng một dải bờ sông rứa? Lông tụi nó khô rang, nghĩa là tụi nó chết từ trên trời rồi rơi xuống đây chứ không phải uống nước sông mà chết.

Phan Khanh im lặng không đáp. Anh ra lệnh cho cấp dưới thu gom xác chim vào các túi ni lông chuyên dụng để mang đi xét nghiệm.

Đến trưa hôm đó, tại văn phòng công an quận, Quang bước vào phòng với một tập tài liệu và mấy tờ báo địa phương mới in. Gương mặt anh đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng lên sự phấn khích của một người nghiên cứu sử liệu vừa tìm ra mối liên kết. Anh đặt tập tài liệu xuống bàn trước mặt Khánh và Phan Khanh.

- Khánh, mi nhìn xem. Ngày mùng bốn nước đen ở Đầm Cầu Hai. Ngày mùng sáu cá tránh cọc ở Phú Vang. Hôm ni, mùng tám tháng Sáu, chim chết ở Cồn Hến. Ba chuyện ni xảy ra liên tiếp ngay sau khi bức bình phong Cửu Long bị cướp khỏi lăng Khải Định. Không thể là trùng hợp được.

Phan Khanh nhíu mày, anh chỉ tay vào bản báo cáo sơ bộ của viện thú y vừa được gửi đến bằng fax.

- Kết quả xét nghiệm nhanh cho thấy chim không có dấu hiệu ngộ độc hóa chất hay dịch bệnh thông thường. Phổi của chúng hoàn toàn khô ráo, không có nước vật lý bên trong. Nhưng các mao mạch quanh tim đều bị vỡ nát theo một vòng tròn đều đặn. Bác sĩ thú y nói giống như chúng bị một áp lực vô hình cực lớn ép chặt từ bên ngoài vào lồng ngực trong tích tắc.

Khánh nhìn chằm chằm vào bản báo cáo. Hắn biết áp lực đó là gì. Đó là áp lực âm phát sinh từ những tà vật bị dịch chuyển trái phép dưới lòng sông Hương. Việc bức bình phong Cửu Long bị cướp đi đã phá vỡ sự cân bằng giữa Âm Hương và dòng nước vật lý. Những luồng áp lực âm vì thế hút sạch sinh khí của các sinh vật nhỏ bé bay ngang vùng ảnh hưởng.

Chiều hôm đó, tại tiệm Vong Ký, Cô Bảy đặt đĩa bùn mẫu thu được từ mỏ chim chết lên bàn thờ khách trú. O bảo Khánh nhỏ một giọt máu của mình lên tờ giấy bùa vàng đặt cạnh đĩa bùn. Khánh cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu đỏ tươi lên giấy.

Tờ giấy vàng vừa chạm vào bùn mẫu liền co rúm lại. Nó không cháy thành lửa, nhưng mép giấy tự động xoắn lại, tạo thành chín vòng tròn đồng tâm xếp chồng lên nhau như hình vảy rồng khắc trên đá.

Cô Bảy nhìn tờ giấy vàng biến dạng, thở dài một tiếng.

- Dấu của bình phong đã chạm tới Cồn Hến rồi. Mi không mau tìm ra nó, nước sông Hương sẽ còn biến đổi nữa.

Khánh đứng dậy, giọng dứt khoát.

- Để tui tự ra giữa sông kiểm tra. Mấy người đi theo chỉ tổ làm mồi cho nước. Tui có cách tự bảo vệ mình.

Quang lập tức đứng dậy chặn trước mặt Khánh, tay anh nắm chặt lấy vai hắn.

- Mi điên hả Khánh? Vụ mụ Năm chết chưa đủ làm mi tỉnh ra sao? Mụ chết cũng vì muốn tự mình gánh hết thông tin rồi đi một mình. Giờ mi lại muốn lập lại vết xe đổ đó để tụi tao phải đi nhặt xác mi nữa hả?

Phan Khanh cũng bước tới, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên quyết.

- Anh Khánh, tôi không để anh tự ý xuống nước một mình trong tình trạng này. Tôi đã ba trí một chiếc xuồng tuần tra của cảnh sát đường thủy. Anh sẽ đi cùng tôi với tư cách là người nhận diện vật chứng. Còn thằng Bồi phải ở lại trên bờ với o Bảy và anh Quang. Không có thảo luận gì thêm.

Khánh nhìn hai người, biết mình không thể thuyết phục được họ. Hắn đành gật đầu đồng ý.

Khoảng bốn giờ chiều, chiếc xuồng tuần tra chở Khánh và Phan Khanh lướt ra giữa dòng sông Hương, hướng về phía mũi Cồn Hến. Trời chiều tháng Sáu nắng gắt như đổ lửa, nhưng sương mù từ đâu cứ đùn lên từ mặt nước, dày đặc và lạnh ngắt. Khi xuồng đến gần đoạn giữa cồn, động cơ bỗng khục khục vài tiếng rồi tắt lịm. Phan Khanh giật dây khởi động liên tục nhưng máy xuồng không hề suy chuyển, dù kim xăng vẫn chỉ ở vạch đầy.

Dưới đáy xuồng sắt bỗng vang lên những tiếng gõ khô khốc.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Đúng chín tiếng gõ đều đặn vào mạn xuồng, nghe như có ai đó dùng đá gõ từ dưới lòng sông sâu hướng thẳng lên trên. Sương mù xung quanh bỗng chốc dày đặc đến mức không nhìn thấy nổi bàn tay mình. Cái lạnh buốt giá bao trùm lấy chiếc xuồng, trái ngược hoàn toàn với thời tiết nóng bức của mùa hè bên ngoài màn sương.

Khánh nhoài người ra mạn xuồng, nhìn xuống mặt nước đục ngầu. Qua làn sương mù mờ ảo, hắn nhìn thấy bóng dáng bức bình phong Cửu Long bằng đá hiện ra rõ mồn một dưới lòng sông, đứng thẳng tắp ở độ sâu chừng vài mét. Chín con rồng đá uốn lượn trên bề mặt thạch bản như đang chuyển động dưới làn nước.

Khánh nhanh tay rút tờ giấy vàng đã nhỏ máu định vị từ trong túi ra, thả xuống nước ngay vị trí bóng đen của bức bình phong. Hắn hy vọng tờ giấy sẽ neo lại trên mặt nước để đánh dấu vị trí của tà vật.

Nhưng tờ giấy vàng vừa chạm mặt nước liền rơi xuyên qua bóng đen của bức bình phong như thể dưới đó chỉ là một khoảng không vô hình chứ không phải là một khối đá đặc. Bóng đen dưới nước lay động rồi tan biến thành những vệt bùn đen trôi tuột đi trong dòng nước xiết. Tờ giấy vàng nổi lên trở lại cách đó vài mét, nhưng nó không đứng yên mà bị một luồng nước ngầm kéo trôi nhanh về phía hạ lưu, hướng thẳng về phía Bến Đập Đá.

- Chỉ là ảnh dội thôi. Vật thật không có ở đây.

Khánh nói, giọng run lên vì cái lạnh đột ngột của sương sông.

Phan Khanh cố gắng nổ máy xuồng lần nữa. Lần này động cơ lại nổ giòn giã như chưa từng có sự cố gì xảy ra. Sương mù xung quanh cũng nhanh chóng tan đi dưới ánh nắng chiều, để lại mặt sông phẳng lặng. Phan Khanh quay xuồng hướng về phía bờ cồn nơi Quang và Bồi đang đứng đợi.

Khi chiếc xuồng vừa áp sát bờ đất, Khánh nhìn lên bờ và giật mình. Quang đang bận nói chuyện điện thoại với ai đó bên phía công an quận, quay lưng về phía sông. Cách đó không xa, Bồi đang đứng một mình sát mép nước. Thằng bé như không nghe thấy tiếng máy xuồng đang tới gần. Nó từ từ quay lưng lại với Khánh, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào một làn sương mỏng vừa xuất hiện trên bờ cồn, rồi bước thẳng vào trong làn sương ấy như thể đang đi theo tiếng gọi của một người quen thuộc.

Chương khác

Xem thêm