TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 124: Ký Ức Gọi Là Con

Ngày 17/06/2026. Ngày mười bảy tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Cái nóng của những ngày cận Đoan Ngọ hầm hập bao trùm lấy thành phố. Trong…

Nội dung chương

Ngày 17/06/2026.

Ngày mười bảy tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu.

Cái nóng của những ngày cận Đoan Ngọ hầm hập bao trùm lấy thành phố. Trong gian nhà rường của tiệm Vong Ký, không khí ẩm ướt và đặc quánh mùi nhang bài. Bát nước đất nung đặt trên quầy chính phẳng lặng không một gợn sóng. Dưới đáy bát, lớp bùn non lấy từ bến Đập Đá đã lắng thành một vệt đen dài, giống một con lạch nhỏ đang âm thầm chảy ngược.

Ông Tư ngồi tựa lưng vào chiếc ghế mây cũ, chân trái co lại, hai bàn tay khô khốc đặt lên đầu gậy gỗ. Ông dùng ngón tay trỏ gõ nhịp đều đặn lên lớp gỗ lên nước bóng loáng. Mỗi tiếng gõ vang lên giữa gian nhà tĩnh mịch nghe khô khốc như tiếng xương người va vào nhau.

- Nghi thức ni không đòi mạng mi.

Ông Tư cất giọng rè rè, mắt vẫn nhìn chăm chằm vào vệt bùn dưới đáy bát nước.

- Nhang trắng để dẫn đường, máu đầu ngón tay làm mực, nước sông Hương làm mực hòa, và một tiếng khánh đồng để mở, một tiếng để cắt. Âm Vũ muốn ký ức của mi dưới cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh, hắn sẽ dùng Vong Ký đen để hút lấy phần thần trí đó. Mi không chết, hồn phách mi cũng không bị kéo xuống Thoải Phủ.

Khánh đứng bên cột nhà, tay vân vê góc chiếc khánh đồng xỉn màu vừa lấy từ trong tủ kính ra. Vết bớt hình cá đỏ trên bả vai hắn hôm nay lại ngứa ran, một cảm giác châm chích chạy dọc xuống cánh tay khiến hắn phải khẽ xoay bả vai để tự làm dịu. Hắn nhìn Ông Tư, giọng nửa đùa nửa thật.

- Rứa là tui chỉ cần quên một chuyện, rồi xách cái bình phong Cửu Long về lăng Khải Định là xong hả chú? Nghe khỏe re chớ có chi đâu.

Ông Tư ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông đục ngầu, hằn lên những tia máu đỏ vì nhiều đêm mất ngủ.

- Mi đừng có giỡn mặt với nước. Ký ức bị lấy đi rồi, mi vẫn sẽ biết chuyện đó từng xảy ra. Mi đọc giấy tờ mi chép lại, hay nghe thằng Quang kể lại, mi vẫn biết ngày nớ mi đi mô, làm cái chi với ai. Nhưng mi sẽ không còn cảm giác chi về nó nữa.

Ông Tư dừng lại một nhịp, thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi.

- Vui, buồn, đau đớn, hay cái mùi vị của buổi chiều hôm nớ... tất cả sẽ biến mất. Mi nhìn lại đoạn đời đó của mình giống như đang đọc một cuốn sổ hộ tịch của một người xa lạ. Mi có chịu được cái cảnh nhìn người ta khóc trước mặt mình vì một chuyện mi từng trải qua, mà lòng mi lạnh ngắt như cục đá dưới sông không?

Khánh im lặng. Hắn nhìn xuống chiếc khánh đồng trong tay. Bề mặt kim loại lạnh ngắt, bám một lớp bụi mờ của thời gian. Hắn biết Ông Tư không hù dọa mình. Hương Thuật của Thoải Phủ luôn đòi hỏi một cái giá tương xứng, và cái giá của sự lãng quên chưa bao giờ là rẻ.

Quang từ trong kho niêm bước ra, trên tay cầm cuốn sổ tay bìa da quen thuộc. Anh đặt cuốn sổ lên bàn gỗ, đẩy gọng kính rồi nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm túc của một người nghiên cứu sử liệu.

- Tao đã tính kỹ rồi. Nếu mày quyết định đổi, chúng ta phải lập ra ba giới hạn nghiêm ngặt cho giao dịch này.

Khánh nhướng mày.

- Giới hạn răng? Mi nói nghe thử.

Quang lật một trang sổ, chỉ vào những dòng chữ chép tay bằng mực xanh.

- Thứ nhất, chỉ được phép giao ra một ký ức có điểm đầu và điểm cuối rõ ràng. Ví dụ như một buổi chiều, một cuộc trò chuyện cụ thể, tuyệt đối không được để lộ một khoảng thời gian dài thiếu ranh giới. Thứ hai, ký ức đó không được chứa bất kỳ cái tên bí mật nào.

Quang nhìn thẳng vào mắt Khánh, hạ thấp giọng.

- Nhất là cái tên "Tích" mà Âm Vũ đã gọi mày ở bến Đập Đá. Nếu mày chạm vào cái tên đó trong lúc mở thần trí, hắn sẽ lần theo sợi dây đó để kéo toàn bộ phần hồn của mày ra ngoài. Và thứ ba, ký ức được chọn phải độc lập, không được liên đới đến các ký ức quan trọng khác của mày trước năm hai ngàn lẻ ba.

Cô Bảy từ gian bếp đi ra, trên tay cầm một cuộn chỉ đỏ đã được ngâm qua nước bưởi thơm nồng. Bà bước đến bên Khánh, không nói không rằng, nắm lấy cổ tay trái của hắn rồi buộc một vòng chỉ đỏ thật chặt.

- Để o thử cho mi xem.

Cô Bảy nói, giọng o trầm và đượm chất Huế xưa.

- Mi nhắm mắt lại. Nghĩ về bữa sáng nay mi ăn cái chi.

Khánh nhắm mắt. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh tô cơm hến ở quán mụ Rơi bên hông chợ Đông Ba. Hắn nhớ rõ vị cay xè của ớt màu bám trên kẽ răng, vị ngọt đậm của nước hến nóng hổi pha chút ruốc thơm nồng, và cả tiếng mụ Rơi chửi đổng khi thằng con làm đổ rổ rau sống.

Cô Bảy đốt một nén nhang trắng, quẹt nhẹ tàn nhang nóng hổi lên nút thắt sợi chỉ đỏ trên cổ tay Khánh. Một luồng khí lạnh buốt lập tức chạy dọc từ cổ tay lên thẳng đỉnh đầu Khánh. Hắn khẽ rùng mình, hai mắt mở to.

- Răng rồi?

Cô Bảy hỏi, mắt nhìn chăm chằm vào sợi chỉ đỏ.

Khánh chớp mắt vài lần. Hắn nhìn xuống cổ tay mình, rồi nhìn sang Quang.

- Tui... tui biết sáng nay tui đi ăn cơm hến của mụ Rơi. Tui nhớ tui trả mụ mười lăm ngàn.

Khánh tự lẩm bẩm, nét mặt hắn dần chuyển sang kinh ngạc.

- Nhưng mà... tui không nhớ vị nó răng nữa. Tui biết là nó cay, nhưng cái vị cay đó ra răng, mùi ruốc thơm thế nào... tui chịu. Trong đầu tui chừ chỉ có một dòng chữ: "Sáng nay Khánh ăn cơm hến mười lăm ngàn". Gớm thiệt.

Quang gật đầu, ghi nhanh vào sổ tay.

- Giới hạn hoạt động tốt. Sợi chỉ đỏ của o Bảy đã chặn không cho phép niêm lan ra ngoài phạm vi bữa ăn sáng. Nhưng đây chỉ là một ký ức ngắn và không có cảm xúc. Với một ký ức nặng hơn, sức hút của Vong Ký đen sẽ mạnh hơn gấp trăm lần.

Phan Khanh đứng tựa cửa, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Anh bước lại gần bàn, đặt hai tay lên mặt gỗ.

- Tôi đã ba trí lực lượng hình sự mật phục quanh bến Đập Đá. Ngay khi Tay Tô giao lại bình phong Cửu Long, chúng tôi sẽ ập vào khống chế hắn. Dù hắn có là Canh Thoải sa ngã hay cái gì đi nữa, hắn vẫn phải dùng thuyền máy để vận chuyển khối đá nặng cả tấn đó. Trên cạn, hắn không chạy thoát được đâu.

Khánh lắc đầu, giọng dứt khoát.

- Không được. Phan Khanh, anh nghe tui. Tay Tô không sợ súng đạn của các anh đâu. Nếu các anh động binh trước khi tui cắt được sợi chỉ đỏ, hắn chỉ cần một cái phẩy tay là ném cả bình phong lẫn vong hồn Quan Đôi xuống vết rò dưới đáy sông. Lúc đó có mười xe tời cũng không kéo lên được. Ưu tiên số một là đưa bình phong và Quan Đôi ra khỏi vùng rò trước.

Phan Khanh nhìn Khánh rất lâu, cuối cùng anh thở dài, gật đầu đồng ý.

- Được. Tôi sẽ cho người lùi lại phía sau rặng bần, chỉ hành động khi cậu ra hiệu bằng tiếng khánh đồng thứ hai.

Từ góc nhà, Bồi nãy giờ vẫn ngồi im trên chiếc đòn tre nhỏ bỗng đứng dậy. Nó chạy lại gần Khánh, hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy vạt áo khoác của hắn. Đôi mắt có âm giác của nó nhìn Khánh đầy lo lắng.

- Eng Khánh... eng đừng có dùng ký ức lần đầu con gặp eng nghe. Con không muốn eng quên con đâu.

Khánh cúi xuống, nhìn đứa nhỏ. Gương mặt nó lem luốc vệt nhọ nhang, nhưng đôi mắt thì trong veo. Hắn khẽ cười, đưa tay xoa đầu nó, lần này hắn không né tránh hay pha trò như mọi khi.

- Eng hứa. Ký ức của mi với eng là đồ riêng của hai đứa mình, eng không đem bán cho ma đâu mà sợ. Mi cứ ngoan ngoãn ngồi đây với o Bảy, nghe chưa?

Bồi gật gật đầu, nhưng tay vẫn không chịu buông vạt áo Khánh.

Khánh đứng thẳng người dậy, nhìn sang Ông Tư và Cô Bảy.

- Tui chọn được ký ức rồi.

Quang ngẩng đầu lên, tay cầm bút sẵn sàng.

- Ký ức nào? Mày phải nói rõ chi tiết để tao ghi nhận giới hạn.

Khánh nhìn ra khoảng sân sau, nơi nắng chiều đang tắt dần trên những tán lá sứ.

- Một buổi chiều tháng Tư năm ngoái, ở vườn nhà mụ Năm bên Vỹ Dạ. Chiều hôm đó trời mưa giông lớn lắm, tui qua phụ mụ vá lại cái mái chuồng gà bị gió lốc thổi bay. Lúc trèo xuống, tui vô tình chạm tay vào cái lư hương bằng đồng mụ đang thắp nhang bài trên bàn thờ ngoài trời, bị bỏng một đường dài ở lòng bàn tay trái.

Khánh giơ bàn tay trái lên, chỉ vào một vết sẹo mờ nhạt nằm ngay dưới ngón trỏ.

- Mụ Năm thấy rứa liền lôi tui vô nhà, lấy nước lạnh dội lên rồi dùng vải màn băng lại cho tui. Lúc mụ đang quấn băng, mụ cằn nhằn tui đi đứng hậu đậu, rồi mụ lỡ miệng gọi tui là "con". Mụ nói: "Con đi đứng răng mà để bỏng rát thế ni".

Khánh dừng lại, giọng hắn chùng xuống.

- Đó là lần đầu tiên có một người không cùng máu mủ gọi tui là con một cách tự nhiên như rứa. Ký ức đó bắt đầu từ lúc tui trèo lên mái chuồng gà, và kết thúc khi mụ Năm buộc xong nút thắt trên miếng vải băng tay cho tui. Chỉ chừng nửa tiếng đồng hồ thôi.

Quang ghi chép cẩn thận từng chi tiết vào sổ, miệng lẩm nhẩm tính toán.

- Được. Ký ức này có điểm đầu và điểm cuối rõ ràng. Nó diễn ra dưới cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh, không liên quan đến bất kỳ bí mật nào của Thoải Phủ hay cái tên Tích. Nó đủ nặng về mặt tình cảm để Âm Vũ chấp nhận làm vật neo, nhưng không làm ảnh hưởng đến căn tính hiện tại của mày.

Ông Tư nhìn Khánh. Ánh mắt ông sâu thẳm, chứa đựng một nỗi niềm u uất mà Khánh không thể nào đọc được. Bàn tay ông nắm chặt đầu gậy gỗ đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Ông muốn lên tiếng, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật khẽ.

- Tau không giữ mi lại.

Ông Tư nói, giọng ông run run.

- Mi lớn rồi, mi tự quyết định con đường của mình. Đây là khánh đồng của tiệm Vong Ký. Mi giữ lấy.

Ông Tư trao chiếc khánh đồng xỉn màu cho Khánh. Khi hai bàn tay chạm nhau, Khánh cảm nhận được bàn tay của Ông Tư lạnh ngắt và run rẩy. Da ông khô mỏng, các khớp cứng đờ, hơi thở nặng nhọc hơn trước; sự xuống sức ấy cho thấy ông đang âm thầm trả một cái giá nào đó, nhưng Khánh không biết nguyên do và cũng không dám hỏi.

Đêm ngày mười bảy tháng Sáu.

Trời oi bức đến nghẹt thở. Sương mù từ dòng sông Hương bốc lên hầm hập, phủ một lớp màn trắng đục lên bến Đập Đá. Tiếng nước vỗ vào các bậc đá nghe trầm đục và nặng nề hơn thường lệ.

Cả đội đã có mặt tại bến từ sớm. Phan Khanh cùng các chiến sĩ hình sự mật phục phía sau những bụi bần rậm rạp dọc bờ sông. Quang đứng cạnh Cô Bảy trên bậc đá thứ chín, tay cầm sẵn cuốn sổ tay và một chiếc đèn bão cháy sáng tù mù. Bồi được Cô Bảy giữ chặt bên cạnh, hai tai nó khẽ động đậy như đang cố phân tách tiếng sóng sông với những âm thanh lạ dưới lòng nước.

Một chiếc thuyền máy bỏ không từ phía cồn Hến từ từ trôi lại gần bến. Tiếng động cơ nổ rè rè rồi tắt hẳn, chiếc thuyền nương theo dòng nước tấp vào bậc đá dưới cùng.

Tay Tô bước ra từ cabin thuyền. Gương mặt hắn xám ngoét dưới ánh đèn bão, cổ tay trái quấn chặt lớp vải trắng che đi dị tật sáu ngón. Hắn cúi xuống, dùng hai tay khuân một phiến đá lớn được phủ kín bằng tấm vải bạt màu xanh ướt sũng đặt lên bậc đá thứ chín, ngay trước mặt Khánh.

Khánh nhìn phiến đá, hơi thở hắn phả ra làn khói mỏng dưới trời đêm ẩm ướt. Hắn rút từ trong túi áo ra một con dao nhỏ, rạch nhẹ một đường ở đầu ngón tay trỏ bên tay trái. Máu tươi rỉ ra, đỏ thắm dưới ánh đèn bão. Khánh dùng ngón tay đẫm máu viết nhanh ba chữ "Nguyễn Vĩnh Khánh" lên tờ giấy vàng mã đã chuẩn bị sẵn.

Tờ giấy vàng dính máu lập tức tỏa ra một làn khói xám nhạt, bay vờn quanh phiến đá phủ vải bạt xanh.

Tay Tô nhìn chằm chằm vào tờ giấy vàng dính máu trong tay Khánh, giọng hắn khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ vào nhau.

- Chủ nhân của tau đang đợi. Mi tự nguyện giao ra ký ức dưới cái tên ni chứ?

- Tự nguyện.

Khánh đáp, giọng hắn lạnh tanh.

- Nhưng mi phải mở vải bạt ra cho tui thấy bình phong và Quan Đôi trước đã.

Tay Tô khẽ gật đầu. Hắn đưa bàn tay sáu ngón quấn vải trắng lên, từ từ kéo lớp vải bạt màu xanh ra.

Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn bão, bình phong Cửu Long hiện ra rõ mộc. Phiến đá chạm khắc chín con rồng uốn lượn tinh xảo. Lúc này, từ khóe mắt của cả chín con rồng đá, những vệt nước màu đỏ sẫm như máu tươi đang đồng loạt rỉ ra. Chúng chảy dọc theo những đường vân đá chạm trổ tinh vi rồi nhỏ xuống mặt bậc đá ướt lạnh. Một luồng âm khí nồng nặc bốc lên từ bình phong, khiến ngọn đèn dầu trên tay Khánh chao đảo muốn tắt hoàn toàn.

Khánh cảm thấy ngực mình thắt lại. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn nóng lên như lửa đốt. Hắn nâng chiếc khánh đồng xỉn màu lên ngang ngực, ngón tay trỏ đẫm máu đặt hờ lên mặt đồng.

Trong đầu hắn, giọng nói của Mụ Năm từ buổi chiều tháng Tư năm ngoái bỗng vang lên rõ mồn một, ấm áp và đầy cằn nhằn.

- Đưa cái tay đây con...

Chương khác

Xem thêm