TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 125: Giữ Tên, Mất Vật

Ngày 18/06/2026. Ngày mười tám tháng Sáu năm 2026. Bến Đập Đá ẩm đến mức bàn chân dính đá. Đèn bão trên tay Quang cháy tù mù. Khói nhang Cô Bảy cắm sát…

Nội dung chương

Ngày 18/06/2026.

Ngày mười tám tháng Sáu năm 2026. Bến Đập Đá ẩm đến mức bàn chân dính đá.

Đèn bão trên tay Quang cháy tù mù. Khói nhang Cô Bảy cắm sát mép nước bay ngang mặt, lẫn mùi bùn và dầu máy cũ. Bình phong Cửu Long nằm trên bậc đá thứ chín, tấm bạt xanh vừa bị Tay Tô kéo hẳn ra. Chín con rồng đá cùng rỉ đỏ từ khóe mắt, nhỏ xuống đá thành vệt sệt, không trôi sạch dù nước sông vỗ lên.

Khánh vẫn giữ tờ giấy vàng dính máu. Ba chữ Nguyễn Vĩnh Khánh chưa khô. Chiếc khánh đồng xỉn nằm ngang ngực hắn. Trong đầu, giọng Mụ Năm còn ấm:

- Đưa cái tay đây con...

Hắn không nhìn ai. Chỉ nhìn chín đường máu đá.

- Mi thấy đủ chưa?

Tay Tô đứng bên kia lớp nước mỏng dựng giữa bến và lòng sông. Cổ tay trái quấn vải trắng. Hạt cườm đen còn kẹt nơi nút dây gai. Hắn cười khan.

- Đủ chín rồng. Đủ Quan Đôi. Mi giao ký ức đi. Chủ nhân tau không đợi lâu.

Phía sau bụi bần, bóng Phan Khanh nhích một nhịp rồi đứng yên. Anh giữ khoảng cách như đã hứa. Quang áp sổ vào đùi, ngòi bút sẵn nhưng không viết vội. Bồi bị Cô Bảy giữ vai, hai tai căng như dây đàn.

Cô Bảy khẽ nói:

- O chỉ giữ lớp nước ni được bằng một nén nhang. Mi làm thì làm mau. Đừng để nó kéo mi xuống theo chữ.

Khánh gật. Hắn đặt tờ giấy vàng lên mặt đá, sát chân bình phong. Máu đầu ngón trỏ còn rỉ, hắn bôi thêm một vệt mỏng quanh mép giấy làm vòng khép.

- Tui giao đúng một ký ức. Có đầu có cuối. Không tên bí mật. Không cho lần sang ký ức kề bên. Tên giao dịch là Nguyễn Vĩnh Khánh. Ai vượt ranh thì vỡ thỏa thuận.

Mặt nước sau lưng Tay Tô gợn. Bóng Âm Vũ hiện như lớp sơn mỏng trên sóng, không lên bến. Giọng hắn chậm, rõ, không nóng.

- Ta nhận. Ký ức người đàn bà gọi ngươi là con. Chỉ độ sống động. Ngươi vẫn biết chuyện từng xảy ra nếu có người kể lại. Không hơn.

Khánh nhìn bóng ấy một cái. Nghe chữ Tích không được nói ra đêm nay, nhưng không ai cất. Hắn cũng không hỏi. Hắn chỉ nâng khánh đồng.

- Bắt đầu.

Tiếng đồng vang ngắn. Chỉ đỏ trên cổ tay Khánh siết lại, ngấm máu, nóng một đường lên khuỷu. Cô Bảy đặt hai ngón lên sẹo chữ X, ấn xuống. Nước quanh bậc chín đứng lại như kính mờ.

Khánh nói rõ từng câu, không thêm hoa:

- Chiều mưa giông ở Vỹ Dạ. Tui trèo vá mái chuồng gà cho Mụ Năm. Xuống đất, tay trái chạm lư hương đồng ngoài trời, bỏng một đường dưới ngón trỏ. Mụ lôi tui vào nhà, dội nước lạnh, lấy vải màn băng. Lúc buộc nút, mụ cằn nhằn rồi lỡ miệng gọi tui là con. Ký ức bắt đầu khi tui đặt chân lên mái. Kết khi nút vải thắt xong. Tui tự nguyện giao phần nhớ sống của đoạn ni.

Gió tắt đúng một nhịp.

Không ai giật hắn. Không ai la. Chỉ có cảm giác như có người thò tay vào trong xương sườn, nhón lấy một cục ấm, kéo ra từ từ. Khánh nghiến răng. Vết sẹo bỏng trên lòng bàn tay trái vẫn còn đó, da cũ, nhăn nhỏ. Nhưng cái nóng lư đồng, mùi mưa trên lông gà, lực ngón tay Mụ Năm siết vải, và nhất là cái giọng gọi “con” tự nhiên đến mức làm hắn sững… đều xẹp lại. Còn hình. Còn thứ tự. Mất độ chạm.

Hắn biết mình đã bị bỏng. Hắn biết có người băng tay. Hắn không còn tự gọi lại được cái ấm đó trong đầu.

Tay Tô ậm một tiếng thỏa mãn. Bóng Âm Vũ trên nước tối hơn nửa độ.

- Đủ.

Chưa hết.

Ngay khi vòng giấy vàng cháy thành tro xám không lửa, Tay Tô mở một trang sổ đen trong lòng nước. Giấy ẩm, chữ chờ. Ngòi bút sắt hướng về phía bình phong, về phía chỗ Bồi đang ôm tai.

- Đổi thêm. Một tên đang được sổ trắng che. Trả bóng đá về chỗ cũ cho ngươi dễ thở. Không thì tau mang cả khối ni đi.

Khánh cười ngắn, lạnh.

- Mi gạt. Bình phong thật đã nằm đây từ lúc mi bốc ở lăng. Đừng nói “trả về” như đang làm ơn. Mi muốn tên Quan Đôi. Không phải đá.

Bồi kịp nói, giọng run mà rõ:

- Eng… ổng đọc tên thiệt. Nguyễn Văn Đôi. Sinh năm một tám bảy lăm. Quảng Trị. Quan ngự sử. Chết oan năm một chín hai lăm. Có mực đen quấn cổ ổng. Không phải người thợ đá bàn cờ.

Quang không nhìn sổ đen. Anh mở hồ sơ đã chuẩn bị, đọc to, từng cụm, để không ai tráo chữ:

- Nguyễn Văn Đôi, gọi Quan Đôi trong dân. Sinh một tám bảy lăm tại Quảng Trị. Làm ngự sử. Mất một chín hai lăm trong án liên quan tu tạo. Không trùng Nguyễn Văn Đôi thợ đá năm xưa. Hồ sơ lăng và bản tấu khớp câu Bồi nghe.

Từ trong đá, một giọng già khàn nổi lên, như nói qua lớp sắt:

- Tau không phải thợ đá. Tau cũng không đồng ý đổi tên ai, mạng ai, để cứu tau.

Khánh đã rút Vong Ký trắng từ túi áo trong. Gáy sổ đụng xương ức. Hắn không ngẩng nhìn Tay Tô nữa. Dao nhỏ rạch thêm đầu ngón trỏ. Máu tươi nhỏ xuống trang đang mở.

- Tên được ghi để bảo hộ. Không bán. Không cầm. Không đổi.

Hắn viết. Nét xấu, nhanh, đủ đọc. Nguyễn Văn Đôi. Năm sinh. Chức. Lời hẹn ngắn: giữ tên đến ngày vật neo về đúng chỗ. Không giao tên cho sổ khác.

Cô Bảy rít qua răng. Sẹo X rỉ máu tươi, nhỏ xuống nước đứng, loang thành vệt nâu. Bà không lùi.

- Chỉ đỏ của mi còn. Gõ khánh lần hai đi. Cắt giao ký ức. Đừng để sổ đen ăn ké.

Khánh gõ.

Tiếng đồng thứ hai chát hơn tiếng đầu. Chỉ đỏ bật ra như sợi chỉ cháy. Trang sổ đen trong nước nứt một đường mực. Ngòi sắt của Tay Tô khựng. Các vòng mực quấn cổ Quan Đôi đứt rel lộp bộp, tan thành đốm.

Hình quan hiện sau chín rồng, đủ để thấy mắt và vành mũ. Ông nhìn Khánh một lần.

- Người trông coi giữ tên tau. Tau nhận. Đá vẫn mang tau đi được. Nhưng tên tau không vào sổ hắn đêm ni.

Tay Tô gầm trong cổ. Hắn đập trang đen xuống mặt nước. Sóng dựng. Dây neo phía thuyền máy co giật. Khối bình phong trên bậc chín bị kéo xịch về mép.

Phan Khanh lao tới từ bờ, nhưng chỉ kịp đến bậc năm. Anh không nhảy xuống. Anh hét:

- Khánh, lùi! Để tôi chặn thuyền!

Không chặn kịp bằng súng. Không chặn kịp bằng tay không. Lớp nước Âm Hương do Cô Bảy giữ đã mỏng bằng tờ giấy. Nén nhang thứ nhất gần cháy sát chân. Bà khạc một tiếng, máu bọt mép, vẫn ấn sẹo xuống.

- O hết lực. Ai muốn giữ đá thì đừng. Giữ người trước.

Khánh ôm Vong Ký trắng sát ngực. Hắn biết mình không kéo nổi khối đá. Hắn cũng không giao thêm tên nào trong sổ. Quang đỡ Bồi khi em bị hút về phía mép bởi tiếng đá nghiến.

Quan Đôi nói lần cuối, giọng đã xa:

- Đừng đổi ai khác. Tau chịu được. Mi giữ đúng chữ của mi.

Dòng nước phía Âm Vũ đứng dậy như bàn tay. Chín rồng cùng quay đầu. Khối bình phong sụt khỏi bậc chín, rơi xuống lớp tối giữa bến và sông, không tạo tiếng nước bẻ gãy như đá thường. Nó chìm nghiêng, bị dây và tay vô hình lôi về khoang thuyền.

Tay Tô nhảy theo, bàn chân không làm mặt nước lún đúng cách. Hắn ngoái lại, giơ cổ tay quấn vải:

- Mi giữ được tên. Mi mất vật. Chủ nhân tau nói đúng. Ngươi tham giữ chữ hơn giữ đá.

Bóng Âm Vũ chỉ còn nửa mặt trên sóng. Hắn nhìn Khánh, không cười.

- Tích…

Chỉ một tiếng. Rồi nuốt phần còn lại. Hắn kéo tay. Thuyền máy nổ rè, nhả khói, lao về phía tối phía Cồn Hến. Bình phong không còn trên bến. Chỉ còn vệt đỏ trên đá và mùi trầm khét.

Nén nhang gãy. Lớp nước đứng vỡ. Sông Hương sụp về đúng nhịp chảy, ùa lên bậc, ngập đến mắt cá chân mọi người.

Điện thoại Phan Khanh rung. Anh bấm nghe, bịt tai bên kia, mặt tái dần dưới đèn bão.

- Anh nói lại… bạc màu? Nứt từ trong?

Giọng đầu dây nhỏ nhưng Khánh nghe được vì bến quá im sau tiếng máy thuyền.

Phan Khanh cúp máy. Anh nhìn chỗ đá vừa mất.

- Đội trực kho tư liệu bên lăng báo hộ đá giả và dấu kê còn đó từ đêm chuyển. Còn bức người ta trưng để che mắt… chín rồng bạc hết. Mảng giữa nứt từ trong ra. Không còn rỉ đỏ. Họ tưởng còn “vỏ”. Giờ vỏ cũng chết. Khối thật… đúng là đã đi đường sông từ trước. Đêm nay chúng chỉ hoàn tất đưa khỏi tầm ta.

Không ai nói “lấy lại”. Trên bến trống. Vong Ký trắng trong tay Khánh nặng như viên gạch. Tên Quan Đôi ướt máu, chữ không trôi.

Cô Bảy ngồi sụm xuống bậc, lấy vạt áo ấn sẹo. Máu bà rơi xuống nước, loãng ngay, bị dòng cuốn xuôi. Quang cắt tay mình lúc đỡ giấy dập, vài giọt cũng rơi, cũng xuôi. Bình thường.

Khánh thấy ngón trỏ mình vẫn rỉ. Một giọt bỏ xuống sông.

Giọt ấy không tan.

Nó chìm như hạt bi, chạm lớp nước đục, rồi khựng. Rồi đi. Không theo hướng xuôi cầu. Nó lách ngược, chậm, chắc, về phía tối nơi thuyền vừa mất hút, về hướng Cồn Hến.

- …trời.

Quang chỉ kịp thốt một tiếng. Không giải thích. Không mở sách.

Bồi quỳ trên đá ướt, hai tay níu cổ tay Khánh, áp vành tai vào mạch. Em đếm thầm. Môi em trắng.

- Một… hai… ba…

Em ngẩng lên. Mắt đỏ vì gió sông và vì sợ.

- Eng vừa mất đúng một nhịp. Tim eng ngừng một cái rồi mới đập lại. Mà eng vẫn đứng. Vẫn mở mắt. Nước quanh chân eng… con nghe nó né. Nó không nhận eng giống người sống.

Khánh không rút tay. Hắn nhìn giọt máu của mình còn là một vệt mỏng dưới mặt nước đen, vẫn cố đi ngược. Vết bớt cá trên vai nóng như vừa bị ai ấn tay vào. Trong đầu hắn cố gọi lại giọng Mụ Năm năm ấy. Chỉ còn câu khô: có người từng băng tay cho mình. Còn chữ “con” thì như viết trên kính mờ, nhìn được hình, không cầm được nhiệt.

Hắn khàn:

- Tui vẫn biết mụ từng gọi. Chỉ không nhớ được bằng xương nữa.

Không ai bảo hắn “được rồi”. Ông Tư không có mặt trên bến đêm ấy; bát nước liên lạc ở tiệm chắc chỉ còn sóng vỡ. Phan Khanh đưa tay như muốn đỡ vai Khánh, rồi dừng, chuyển thành nắm chắc máy bộ đàm.

- Về. Phong tỏa miệng bến. Không đăng gì tonight. Bình phong không còn trong tầm mắt. Tên ông Đôi… anh giữ sổ. Tôi không ghi lời nghe dưới nước vào biên bản. Tôi ghi hiện trường, máu, dấu kéo, hướng thuyền.

Cô Bảy đứng dậy, loạng. Bà nhìn chỗ giọt máu Khánh vừa mất hút.

- Mi giữ tên. Chúng giữ đá. Đêm ni không ai thắng đủ. Máu mi… o không nói. Về đã. Nói nhiều trên nước chỉ tổ nó nghe thêm.

Bồi vẫn giữ cổ tay eng. Em nói nhỏ, chỉ đủ Khánh nghe:

- Con đếm lại. Vẫn thiếu một nhịp nếu so với lúc eng mới tới bến. Nó chưa trả.

Khánh nhìn xuống. Dưới mặt nước Bến Đập Đá, giọt máu chưa tan của hắn tiếp tục trôi ngược, một đường đỏ mỏng chỉ về Cồn Hến, rồi bị lớp tối nuốt. Hắn còn đứng nguyên trên bậc ướt, tỉnh, lạnh, và biết chắc trong người mình vừa có thứ không chịu chảy như người.

Chương khác

Xem thêm