TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 142: Hồ Sơ Người Đã Chết

Ngày 12/07/2026. **Ngày 12 tháng 07 năm 2026** Sáng hôm đó mưa tạnh. Khánh đứng trước cửa phòng làm việc của Phan Khanh, tay cầm ly cà phê đen không…

Nội dung chương

Ngày 12/07/2026.

**Ngày 12 tháng 07 năm 2026**

Sáng hôm đó mưa tạnh.

Khánh đứng trước cửa phòng làm việc của Phan Khanh, tay cầm ly cà phê đen không đường. Quang đứng bên cạnh, cặp tài liệu kẹp dưới nách. Hai người không nói chuyện nhiều từ lúc rời tiệm. Câu cuối cùng Quang hỏi là “mày ngủ được mấy tiếng”, và Khánh trả lời “đủ để không đâm xe xuống sông”.

Phan Khanh mở cửa. Mặt anh không lộ vẻ gì khác thường. Trên bàn làm việc đã đặt sẵn ba bìa hồ sơ màu nâu, xếp thẳng hàng như tang vật.

- Đây là bản sao. Bản gốc tôi giữ trong két chứng cứ. Anh Khánh có quyền xem toàn bộ.

Khánh không ngồi xuống ghế. Hắn đặt ly cà phê lên góc bàn rồi mở bìa đầu tiên.

Ảnh chụp một đứa trẻ.

Ba tuổi. Tóc xoăn mỏng. Mặc áo thun trắng có in hình con cá nhỏ ở ngực trái. Đôi mắt nhắm, môi hơi tím. Bức ảnh được chụp từ một góc nghiêng, đủ thấy một vết sẹo nhỏ ở đầu gối phải - vết sẹo mà Khánh vẫn còn tới tận bây giờ, mỗi khi trời chuyển mùa lại ngứa.

- Đây là tôi.

Hắn nói, giọng khô khốc. Đâu phải câu hỏi. Là xác nhận.

Phan Khanh gật đầu.

- Ảnh chụp tại bệnh viện, trước khi làm thủ tục. Hồ sơ năm hai nghìn không trăm lẻ ba ghi nạn nhân ba tuổi. Thông tin nhân thân còn lại trùng với giấy tờ hiện nay của anh.

Quang rút tờ giấy xác nhận tử vong ra. Đọc chậm từng dòng. Nạn nhân Nguyễn Vĩnh Khánh, ba tuổi, được vớt từ Sông Hương đoạn qua Vĩ Dạ vào lúc mười bảy giờ bốn mươi phút. Tình trạng khi đưa lên bờ: không còn mạch, không tự thở, đồng tử mất phản xạ. Xác nhận tử vong do ngạt nước lúc mười tám giờ bốn mươi hai phút.

Không có dòng nào ghi nhận một cuộc hồi sức thông thường thành công.

Không có ghi chú nào về việc tim đập lại.

- Giấy này là thật?

Khánh quay sang Phan Khanh.

- Thật. Mực, dấu, chữ ký của bác sĩ trực và hai nhân viên cấp cứu đều khớp hồ sơ gốc. Tôi đã đối chiếu.

Quang đặt tờ phiếu bàn giao thi thể lên trên cùng. Chữ ký ở góc dưới bên phải - nét chữ nghiêng, hơi run, kéo một móc dài ở cuối chữ Tư. Bên cạnh là dấu máu ngón cái, giờ đã chuyển màu nâu sẫm như gỉ sắt. Thời gian ký: hai mươi mốt giờ mười lăm phút cùng ngày.

- Nguyễn Văn Tư.

Khánh đọc tên ông cụ trong tiệm, từng chữ một, như thể lần đầu nhìn thấy.

Phan Khanh đẩy về phía hắn một phong bì khác.

- Còn cái này.

Bên trong là một bản sao mục lục hồ sơ gốc. Ở trang ba, dòng thứ tư ghi rõ: “Tình trạng thi thể sau bàn giao”. Nhưng khi lật đến trang tương ứng trong tập bản sao, chỉ còn mép giấy bị xé. Vết xé cũ, chẳng phải mới. Mép giấy có đường gợn sóng nhẹ - trùng khớp với dấu xé trên hai bản gia phả mà Quang từng tìm được.

- Có người đã rút trang này khỏi hồ sơ gốc từ lâu.

Quang nói, ngón tay chạm vào mép giấy.

- chẳng phải gần đây. Có khi ngay từ năm 2003.

Khánh không đáp. Hắn nhìn đứa trẻ trong ảnh. Nhìn vết sẹo ở đầu gối. Rồi nhìn xuống tay mình. Ba đầu ngón tay vẫn còn mất cảm giác từ lần niêm ấn hôm qua. Nhưng mấy ngón còn lại đủ để nhớ cái cảm giác hồi nhỏ, mỗi lần té xe đạp lại sờ lên đầu gối và hỏi Ông Tư vì sao vết sẹo này có sẵn.

Ông Tư bảo hồi nhỏ hắn bị té cầu thang.

Hồi nhỏ. Nghĩa là hồi ba tuổi. Nghĩa là khi còn sống lần đầu.

- Thằng nhỏ này từng sống.

Khánh chỉ vào ảnh.

- Nó biết khóc, biết chạy, biết gọi ba mẹ. Rồi nó chết. Rồi xác nó...

Hắn dừng lại. Không nói tiếp. Từ “xác nó” không đúng. Đây là thân xác hắn đang mang. Nhưng căn nguyên bên trong thì chẳng phải của đứa trẻ đó.

Đâu phải hai linh hồn. Chỉ là một linh hồn được đặt vào một thân xác đã tắt.

Phan Khanh giữ giọng đều như đọc biên bản.

- Những giấy tờ này chứng minh thân xác anh từng chết. Nhưng chưa chứng minh được chuyện xảy ra sau khi bàn giao. Nếu anh muốn tôi điều tra tiếp...

- Chưa cần.

Khánh cắt ngang. Hắn xếp lại ba bìa hồ sơ, cầm lên tay.

- Tôi cần tự hỏi người ký.

Mưa lại đổ vào đầu giờ chiều.

Tiệm Vong Ký chìm trong thứ ánh sáng xám nhạt hắt qua cửa gỗ. Mái ngói kêu lộp độp, nước chảy thành dòng ngoài máng. Khánh về tới nơi thì áo ướt nửa vai, nhưng hắn không thay. Hắn vào thẳng quầy chính, đặt ba bìa hồ sơ cạnh ấn ngọc đang được giữ trong vòng niêm tạm.

Vết bớt cá trên ngực nóng lên ngay lập tức.

Đâu phải kiểu nóng rát như bị bỏng. Mà là thứ nhiệt âm ỉ như có ai vừa áp bàn tay vừa vớt từ sông lên. Khánh cúi xuống nhìn. Đường viền con cá đã lan gần chạm xương ức, đỏ thẫm như máu tụ dưới da.

Cùng lúc đó, nước trong chén thờ đặt phía trong gian thờ tràn khỏi miệng.

Không ai chạm vào. Không gió lùa. Nước tự dâng lên rồi chảy tràn, đọng thành một vũng nhỏ trên mặt bàn gỗ, rồi dừng lại đúng lúc chạm mép bìa hồ sơ thứ nhất.

Bồi từ trong bếp chạy ra, tay còn cầm cái rổ úp cá khô. Nó nhìn vũng nước, rồi nhìn mặt Khánh.

- Eng Khánh. Có thư.

Không phải thư bình thường.

Một chiếc thuyền giấy đen trôi ngược máng nước ngoài sân. Nước mưa chảy từ trên mái xuống, đáng lẽ phải đẩy mọi vật trôi ra ngoài đường. Nhưng chiếc thuyền giấy này đi ngược dòng, chầm chậm như có bàn tay vô hình đẩy phía dưới. Nó tấp vào bậc thềm trước cửa tiệm, chỗ Khánh vẫn ngồi uống trà gừng mỗi tối.

Quang cúi xuống nhặt lên. Thuyền gấp bằng giấy dó, bên ngoài đề ba chữ “Kính gửi Người trông coi tiệm”. Bên trong là một mảnh giấy trắng, mực đen, nét chữ cứng và đều như in.

Khánh đọc.

*“Trang hồ sơ đã mất đang ở chỗ chúng tôi. Nếu ngươi muốn biết thân xác ấy đã tiếp nhận cái tên nào trong đêm năm 2003, hãy đem ấn ngọc Bảo Đại đến bến Tòa Khâm trước nửa đêm ngày mười ba tháng Bảy. Không đem ấn, trang giấy sẽ bị đốt trước giờ Tý. Dấu máu cũ đã khô, nhưng vẫn đủ để viết lại lời khai cho người ký.”*

Phía dưới không có chữ ký. Chỉ có một dấu son đỏ tươi, hình xoáy nước chụm vào giữa như vực sông thu nhỏ.

Dấu son của phe Âm Vũ.

Kèm theo thư là một bản dập - một dòng chữ duy nhất, nét mực bị ép mạnh đến rách cả mặt giấy: *“Thân xác đứa trẻ đã tiếp nhận một cái tên khác.”*

- Đây không phải thư mặc cả.

Quang nói, mặt căng cứng.

- Đây là tối hậu thư. Họ muốn mình hoảng.

Khánh gấp mảnh giấy lại, nhét vào túi áo ướt. Hắn không hoảng. Chuyện Tích là căn nguyên linh hồn mình, chuyện thân xác này đã chết một lần - hắn đã biết từ dưới đáy Phá Tam Giang. Cái hắn chưa biết là Ông Tư đã làm gì trong mấy tiếng đồng hồ giữa lúc ký nhận xác và lúc trấn hồn.

Và cái hắn không ngờ là có kẻ khác cũng biết.

- Gọi Cô Bảy. Gọi Phan Khanh. Tập trung ở đây.

Ba mươi phút sau, tất cả có mặt trong tiệm. Phan Khanh đứng cạnh quầy, đã thay thường phục nhưng vẫn giữ súng bên hông. Cô Bảy ngồi trên ghế mây, tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn chiếc thuyền giấy đen như nhìn một con rắn độc vừa bò vào nhà. Bồi ngồi xổm cạnh chậu nước, thỉnh thoảng lại áp tai xuống nghe.

- O biết dấu son ni.

Cô Bảy nói, giọng khàn như trà đặc.

- Hồi xưa, mỗi lần Thoải Phủ có lệnh triệu tập khẩn, họ đóng dấu nước xoáy y chang vầy. Nhưng mấy chục năm ni, dấu đó chỉ còn xuất hiện trên thư của một kẻ.

Bà ngước lên nhìn Khánh.

- Lần trước mi thấy hắn, là ở ván cờ xương.

Âm Vũ.

Khánh nhớ. Hắn nhớ cái cảm giác lạnh toát sống lưng khi đối diện gã dưới mưa hồi tháng Tư. Khi đó gã gọi hắn là Tích. Khi đó hắn chưa hiểu.

Bây giờ hắn đã hiểu một nửa.

- Chúng nó muốn ấn ngọc.

Phan Khanh khoanh tay.

- Nhưng trang hồ sơ không phải là thứ chúng thật sự muốn trao đổi. Nếu chúng giữ được trang giấy đó suốt hai mươi ba năm, tức là chúng đã biết chuyện này từ lâu. Sao lại đợi đến giờ mới đem ra đe dọa?

- Vì ấn ngọc vừa nổi lên.

Quang trả lời.

- Trước đó ấn nằm dưới đáy Phá Tam Giang, trong hộp chì, dưới lớp bùn và dây đồng quấn chặt. Chúng không lấy được ấn lúc còn dưới nước. Nhưng giờ ấn đã lên bờ, đang ở trong tay mình...

- Thì chỉ cần dọa đúng chỗ đau.

Khánh nói chen vào. Giọng hắn đều.

- Chỗ đau của tui là chú Tư.

Cả phòng im lặng. Mưa vẫn gõ dồn trên mái ngói.

- Tui không mang ấn đi.

Khánh tuyên ba.

- Đưa ấn cho chúng là xong luôn một tà vật. Mà tui có đưa, chúng cũng không trả trang giấy thật. Cùng lắm là một bản dập khác, hoặc một mảnh giấy trắng.

- Tôi nghĩ giống anh.

Phan Khanh gật đầu.

- Tôi sẽ ba trí người theo dõi bến Tòa Khâm vào tối mai. Nếu chúng định đốt thứ gì, sẽ có người can thiệp.

- Còn bản sao hồ sơ?

Quang hỏi.

- Nên để ở chỗ khác. Không giữ hết trong tiệm.

Phan Khanh rút từ trong cặp ra một USB.

- Tôi đã chụp toàn bộ. Bản giấy đưa cho Quang cất ở thư viện. Ở đây chỉ giữ một bản sao thôi.

Cô Bảy đứng dậy. Bà không nói gì thêm, chỉ cầm chiếc thuyền giấy đen lên, bỏ vào chậu nước sạch. Thuyền không chìm. Nó nằm yên trên mặt nước một lúc, rồi từ từ xoay tròn. Xoay ba vòng. Rồi đột ngột bốc khói.

Thứ khói trắng đục, không tỏa nhiệt, không mùi. Nó tan nhanh trong không khí, chỉ để lại một câu thì thầm rất khẽ, như tiếng gió lùa qua khe cửa.

*“Nguyễn Văn Tư đã ký. Nguyễn Văn Tư phải trả lời.”*

Bồi giật mình ngẩng lên.

- Tiếng đó không phải của ông Tư. Mà là giọng đàn bà.

Khánh không nói gì. Hắn nhớ giọng đàn bà trong giấc mơ của Bồi, trong giấc mơ mà thằng bé không nhìn thấy mặt, chỉ nhớ mùi bùn nước lợ. Hắn chưa biết đó là ai. Nhưng hắn biết chuyện này không kết thúc ở đây.

Chạng vạng buông xuống. Mưa vẫn không ngớt.

Khánh đứng trước cửa phòng Ông Tư. Trên tay hắn là ba thứ: giấy xác nhận tử vong, phiếu bàn giao thi thể có chữ ký Nguyễn Văn Tư, và thư đe dọa có dấu son nước xoáy. Hắn không gõ cửa. Hắn mở cửa, bước vào, rồi khóa lại phía sau.

Ông Tư ngồi trên ghế gỗ cạnh giường, chân trái đặt trên chiếc gối kê thấp. Chậu nước Sông Hương đã nguội từ lâu. Ông không ngước lên khi Khánh bước vào, nhưng tay chống gậy siết chặt hơn.

Khánh kéo chiếc ghế đẩu đến trước mặt ông. Ngồi xuống. Đặt ba tờ giấy lên mặt bàn trà nhỏ giữa hai người.

- Chú.

Hắn gọi. Một tiếng. Không lớn.

- Chú nói cho tui biết. Năm 2003, chú đã làm chi với xác tui?

Ông Tư từ từ ngước lên. Ánh đèn dầu trên bàn thờ hắt bóng ông lên tường, làm gương mặt già nua càng thêm hốc hác. Ông nhìn Khánh. Rồi nhìn ba tờ giấy.

Rồi ông thở ra. Một hơi dài, nặng như vừa trút được nửa gánh nước sông.

- Tau đợi câu hỏi ni...

Ông nói, giọng khàn và chậm.

- Hai mươi ba năm rồi.

Chương khác

Xem thêm