TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 147: Chiếc Nón Trên Cây Đa

Điện thoại của Phan Khanh reo ba tiếng rồi tắt ngấm, để lại tiếng rè dài của đường truyền bị nghẽn. Khánh ngồi bật dậy trên phản gỗ, đầu ngón tay vẫn còn…

Nội dung chương

Điện thoại của Phan Khanh reo ba tiếng rồi tắt ngấm, để lại tiếng rè dài của đường truyền bị nghẽn. Khánh ngồi bật dậy trên phản gỗ, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác tê dại từ lần niêm ấn ngọc đêm qua. Hắn áp điện thoại vào tai, nghe giọng Phan Khanh khàn đặc qua loa ngoài:

- Khánh đó phải không? Có việc ở Phú Cam. Người ta mới phát hiện một chiếc nón lá treo trên nhánh cây đa cổ thụ sát kiệt xóm làm nón cũ. Có chữ viết bằng máu.

Khánh vuốt mặt cho tỉnh táo, hỏi lại:

- Chữ máu thì bên công an các anh tự xử lý được chứ? Gọi tôi làm chi?

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, tiếng gió thổi rít qua micro kèm theo tiếng còi xe máy từ xa vọng lại. Phan Khanh thở hắt ra một hơi:

- Đứa con nít trong xóm đi ngang qua tò mò đọc mấy chữ đỏ trên vành nón. Nó vừa đọc xong thì máu từ kẽ lá nón rỉ ra, nhỏ xuống đất. Chữ viết trên đó có tên Tích. Anh sửa soạn đi, tôi cho xe qua đón.

Khánh cúp máy. Hắn đứng lặng giữa gian phòng tối, tay vô thức đưa lên chạm vào xương quai xanh phía bên trái. Dưới lớp áo vải thô, vết bớt đỏ hình cá vẫn nằm yên đó, nhưng khi ngón tay hắn vừa chạm vào, một luồng nhiệt âm ỉ chạy dọc theo mạch máu lên đến tận mang tai. Cảm giác nóng buốt này xuất hiện từ khi hắn lặn xuống lòng Âm Hương và nhìn thấy bóng hình của Tích dưới làn nước xám. Hắn biết, căn nguyên linh hồn của mình và cái tên kia có một sợi dây liên kết không thể cắt rời, dù hắn vẫn đang sống bằng danh tính Nguyễn Vĩnh Khánh.

Hắn bước xuống quầy ngoài. Gian tiệm Vong Ký buổi sáng sớm bao phủ bởi một mùi trầm hương cũ kỹ xen lẫn mùi ẩm mốc của những món đồ cổ chưa được lau bụi. Ông Tư đã ngồi ngoài hiên từ bao giờ. Chiếc gậy gỗ mun tựa vào thành ghế, chén trà xanh trên bàn đã nguội ngắt, mặt nước phẳng lặng không một gợn sóng. Ông không quay đầu lại nhìn Khánh, chỉ có bờ vai hơi khòm xuống dưới lớp áo nhuộm nâu sồng.

Khánh bước ra thềm, đứng sau lưng ông cụ:

- Con đi Phú Cam có việc. Bên Phan Khanh mới gọi.

Ông Tư khẽ nhúc nhích ngón tay đang đặt trên mặt bàn gỗ, giọng ông khàn khàn:

- Đi thì đi đi. Mang theo chai nước sông với ít giấy vàng. Đi đường cẩn thận.

Khánh nhìn bóng lưng của ông, định nói gì đó về phong thư tìm thấy trong hộp ấn ngọc đêm qua, nhưng rồi hắn lại im lặng. Sự thật về thân xác chết đuối năm 2003 và việc ông giữ hồn hắn suốt hai mươi ba năm qua vẫn là một bức tường vô hình dựng giữa hai người. Hắn quay vào trong gọi Quang và Bồi.

Năm Béo đã trờ xe máy tới trước cổng tiệm, tiếng động cơ nổ giòn tan trong con kiệt nhỏ. Gương mặt gã xe ôm kiêm đầu mối tin tức chợ đen hôm nay có vẻ nghiêm trọng hơn ngày thường. Gã nhìn Khánh bước ra, dắt theo Bồi và Quang, liền gạt chân chống xe:

- Lên xe mau đi Khánh. Chuyện ở Phú Cam đang rùm beng lên rồi. Dân trong xóm kéo ra coi đông lắm, Phan Khanh phải căng dây phong tỏa từ đầu kiệt.

Khánh leo lên yên sau, để Bồi ngồi giữa, Quang đi một xe khác bám theo sau. Chiếc xe máy lao đi trên những con đường Huế còn ướt sũng sau cơn mưa rào đêm trước. Nước mưa đọng trên những kẽ lá phượng vĩ bên đường thỉnh thoảng lại rơi bộp bộp xuống mặt đường nhựa.

Năm Béo vừa lái xe vừa nhìn qua kính chiếu hậu, giọng gã nhỏ đi:

- Này Khánh, chuyện dưới phá đêm qua... mi ổn không rứa? Tau thấy mặt mi xanh như tàu lá chuối. Có cần ghé tiệm thuốc bắc làm thang thuốc quy tỳ về sắc uống không?

Khánh lắc đầu, giọng mệt mỏi:

- Không cần đâu anh Năm. Tôi chỉ hơi thiếu ngủ thôi. Chuyện đêm qua anh đừng nói lại với ai.

Năm Béo chậc lưỡi:

- Tau biết mà. Làm ăn với tiệm Vong Ký bao năm, cái miệng tau mi còn lạ chi nữa. Chỉ có điều, dạo này sông nước động quá. Nước dâng sớm, rồi giờ lại đến chuyện nón máu. Cứ như có cái chi dưới lòng sông đang trồi lên vậy.

Khánh không trả lời. Hắn nhìn ra dòng sông Hương phía xa. Mặt nước xám xịt dưới bầu trời đầy mây giông. Cơn mưa tháng Bảy xứ này luôn mang theo cái lạnh thấu xương, thứ lạnh không phải của thời tiết mà từ lòng đất bốc lên.

Đến đầu kiệt Phú Cam, Phan Khanh đã đứng chờ sẵn bên chiếc xe chuyên dụng của cảnh sát. Đám đông người hiếu kỳ đứng vây quanh gốc đa cổ thụ ở ngã ba kiệt, xôn xao bàn tán. Mấy người đàn bà làm nón trong xóm vẫn còn cầm nguyên chiếc khuôn gỗ trên tay, vừa nhìn lên cây vừa làm dấu chỉ trỏ.

Phan Khanh thấy Khánh đến liền bước lại gần, ra hiệu cho mấy chiến sĩ cảnh sát giữ khoảng cách với người dân:

- Chiếc nón treo ở cành phía đông, cách mặt đất chừng ba mét. Đứa nhỏ phát hiện tên là bé Lan, con nhà chị Hoa làm nón đầu kiệt. Sáng nay nó đi mua khuôn nón cho mẹ, thấy chiếc nón treo thấp liền với tay kéo xuống xem. Nó đọc mấy chữ viết trên vành nón xong thì chiếc nón tự nhiên tuột khỏi tay nó, bay ngược lên treo lại chỗ cũ, rồi máu bắt đầu chảy.

Khánh nhìn theo hướng tay Phan Khanh chỉ. Trên cành đa sần sùi bám đầy rêu xanh, một chiếc nón lá cũ kỹ, màu lá đã ngả sang vàng úa như màu cỏ khô, đang đung đưa nhẹ theo gió. Chiếc nón được treo bằng một sợi dây vải màu xanh đen đã mục nát, loại vải thường dùng làm quai cặp sách của học sinh thời trước. Mặt ngoài của nón không có vết rách nào lớn, nhưng các đường chỉ cước khâu quanh vành đã bị đứt vài chỗ, khiến lớp lá nón hơi xòe ra.

Khánh bước lại gần gốc cây. Khi hắn vừa bước vào phạm vi bóng râm của tán đa cổ thụ, vết bớt cá trên vai trái bỗng nhiên nhói lên một nhịp đau nhức. Hắn phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên. Cùng lúc đó, những giọt chất lỏng màu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ kẽ lá nón, tụ lại dọc theo vành nón rồi nhỏ xuống bãi cỏ dưới gốc cây.

Những giọt máu rơi xuống không thấm vào đất ngay mà đọng lại trên những lá cỏ xanh, tạo thành một vệt đỏ dài. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng nhiều mây, những hàng chữ Hán viết bằng mực đỏ trên vành nón dần hiện rõ lên.

Quang bước lại gần, nheo mắt nhìn lên những nét chữ:

- Chữ viết theo lối hành thư, nét bút khá sắc nhưng có vẻ được viết trong lúc vội vàng. Để tôi nhìn kỹ xem... Đúng là có chữ Tích. Nhưng phần phía trước bị vết máu loang che mất rồi.

Bồi đứng bên cạnh Khánh bỗng nhiên giật mạnh vạt áo hắn. Gương mặt đứa nhỏ tái mét, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nón lá đang đung đưa. Giọng nó run rẩy, chỉ đủ cho Khánh nghe thấy:

- Eng Khánh... có tiếng con gái. Chị ni đang khóc. Chị nói... nói nhỏ lắm.

Khánh cúi xuống, đặt tay lên vai Bồi để trấn an đứa nhỏ:

- Chị nói chi với con?

Bồi nuốt nước miếng, tai nó hơi nghiêng về phía gốc cây đa như đang cố gạn lọc âm thanh giữa tiếng ồn ào của đám đông:

- Chị nói phải giao cho Ông Chính, phải giao tận tay Ông Chính. Chị cứ lặp đi lặp lại câu đó hoài hà. Chị không chịu đi đâu hết.

Khánh ngẩng đầu nhìn chiếc nón. Hắn lấy chai nước sông Hương mang theo bên hông, đổ một ít ra lòng bàn tay rồi vẩy nhẹ lên gốc cây đa. Nước sông chạm vào mặt đất, một luồng hơi lạnh bốc lên làm đám cỏ dưới gốc cây héo rũ đi trong nháy mắt. Khánh lấy một mảnh giấy vàng bùa từ trong túi ra, kẹp vào giữa hai ngón tay rồi bước lên một bước.

Hắn nói với Phan Khanh:

- Cho tôi mượn cái thang. Vật này không phải tà vật chủ động hại người. Nó chỉ là một vật gửi lời chưa đến nơi. Người khuất mặt muốn mượn tay người sống để chuyển đồ.

Phan Khanh ra hiệu cho cấp dưới mang chiếc thang tre tới. Đại úy cảnh sát nhìn Khánh với vẻ dò xét:

- Anh chắc chắn chứ? Nếu có dấu hiệu của vụ án mạng cũ, tôi buộc phải đưa vật này về phòng kỹ thuật hình sự để giám định vết máu.

Khánh đứng trên thang, tay đeo găng vải cẩn thận chạm vào dải vải treo nón, giọng hắn trầm xuống:

- Tôi dùng tư cách người tiệm Vong Ký để bảo đảm. Vật này nếu các anh mang về phòng giám định, máu sẽ chảy không dừng cho đến khi nón rã ra thành tro bụi. Để tôi mang về tiệm niêm phong tạm thời, khi nào có kết quả đối chiếu, tôi sẽ giao lại bản ảnh đầy đủ cho anh.

Phan Khanh im lặng một lát rồi gật đầu:

- Được. Tôi sẽ lập biên bản bàn giao tạm thời cho tiệm của anh. Nhưng anh phải cam kết không được làm hư hại hiện vật trước khi chúng tôi có kết luận cuối cùng.

Khánh cẩn thận gỡ sợi dây vải mục ra khỏi cành đa. Ngay khi chiếc nón lá vừa rời khỏi cành cây, vết bớt trên vai hắn bớt nóng đi phần nào, nhưng những giọt máu trên vành nón vẫn tiếp tục rỉ ra, thấm đỏ cả lớp găng tay vải của hắn. Mùi lá nón ẩm mục trộn lẫn với mùi sắt nồng nặc của máu tươi xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải cố kìm chế cơn buồn nôn.

Hắn bước xuống thang, đặt chiếc nón vào trong một chiếc hộp gỗ thông nhỏ do Quang mang theo. Khi nắp hộp vừa khép lại, tiếng xôn xao của đám đông ngoài kiệt cũng nhỏ dần đi.

Quang ôm chiếc hộp gỗ, nhìn Khánh:

- Giờ mình về tiệm liền chứ? Tôi thấy sắc mặt của Bồi không được tốt lắm.

Khánh gật đầu:

- Về tiệm. Phải xem kỹ chiếc nón này viết cái gì trước khi máu làm mờ hết chữ.

Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi Phú Cam. Trên đường về, trời lại đổ mưa rào. Những hạt mưa lớn và nặng hạt quất vào mặt rát buốt. Khánh ngồi sau xe Năm Béo, một tay giữ chặt chiếc hộp gỗ đặt trên đùi. Hắn cảm nhận được những nhịp rung nhẹ từ bên trong hộp, giống như có một bàn tay nhỏ đang gõ nhè nhẹ vào vách gỗ để tìm đường ra.

Về đến tiệm Vong Ký, Khánh đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn dài ở gian ngoài. Ông Tư vẫn ngồi đó, mắt nhắm nghiền như đang ngủ, nhưng khi chiếc hộp gỗ vừa chạm mặt bàn, mi mắt ông khẽ giật một cái.

Khánh mở nắp hộp. Chiếc nón lá nằm im lìm bên trong, lớp lá ngoài đã thấm nước mưa trở nên sẫm màu hơn. Những vệt máu trên vành nón không còn chảy nữa mà đã đông lại thành những mảng màu nâu đỏ xỉn.

Khánh lấy ba nén nhang bùa từ trên bàn thờ xuống, châm lửa rồi cắm vào một bát tro nhỏ đặt ngay trước chiếc nón. Hắn lẩm nhẩm đọc bài chú niêm phong quen thuộc của tiệm, tay bắt quyết chỉ thẳng vào đỉnh nón.

Thế nhưng, khi nén nhang vừa cháy được một phần ba, một tiếng "tách" khô khốc vang lên. Thân nén nhang bỗng nhiên nứt dọc làm đôi từ đầu hương xuống tận chân nhang. Tàn nhang rơi lả tả xuống mặt bàn, đốm lửa đỏ tắt ngúm, để lại một sợi khói đen mỏng mảnh bốc lên rồi tan biến.

Khánh biến sắc mặt. Niêm phong thất bại.

Quang bước lại gần, dùng một chiếc kẹp tre khẽ gạt lớp lá nón ở phần vành trong bị gập lại. Dưới ánh đèn dầu leo lét của gian tiệm, một dòng chữ nhỏ khắc bằng mực tàu đã phai màu hiện ra rõ nét:

Dòng chữ ghi: Mai Trang, Đồng Khánh, xuân Mậu Thân.

Quang nhìn dòng chữ, lẩm nhẩm đọc rồi quay sang nhìn Khánh:

- Mai Trang... Trường Nữ trung học Đồng Khánh. Xuân Mậu Thân là năm 1968. Vậy là chiếc nón này đã có tuổi đời gần sáu mươi năm rồi.

Khánh nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Cái tên Mai Trang hoàn toàn xa lạ với hắn, nhưng cái tên Tích và dòng chữ viết bằng máu kia thì không thể là sự trùng hợp. Hắn đưa tay định chạm vào vành nón để kiểm tra lớp máu khô, nhưng Ông Tư từ phía sau bỗng lên tiếng, giọng ông lạnh băng:

- Đừng đụng tay không vào đó. Máu của người chết trận Mậu Thân oán khí nặng lắm. Mi chưa đủ lực để gánh cái oán đó đâu.

Khánh quay lại nhìn ông cụ:

- Chú biết người tên Mai Trang này phải không? Trên nón có chữ viết gửi cho Ông Chính. Ông Chính chính là chú, đúng không?

Ông Tư không trả lời câu hỏi của Khánh. Ông chỉ nhìn chiếc nón lá cũ kỹ nằm trong hộp gỗ, ánh mắt ông sâu hoắm và mệt mỏi như chứa đựng cả một khoảng trời xám xịt của những năm tháng cũ:

- Cất nó vào hộp đi. Đêm nay chưa làm được chi đâu. Để đó cho nó tĩnh khí đã.

Khánh biết tính ông cụ, một khi ông đã muốn im lặng thì không ai có thể cạy miệng ông ra được. Hắn thở dài, cẩn thận đặt chiếc nón trở lại vào trong hộp gỗ thông, rồi khép chặt nắp hộp lại. Hắn lấy một sợi dây chỉ đỏ đã ngâm nước phép quấn ba vòng quanh hộp để ngăn không cho âm khí thoát ra ngoài.

Khi Khánh vừa khép hộp gỗ lại và thắt nút sợi chỉ đỏ, một tiếng động lạ bỗng vang lên từ bên trong hộp.

Ba tiếng cộc vang lên liên tiếp.

Ba tiếng gõ khô khốc, đều đặn vang lên từ đáy hộp gỗ, như thể có ai đó đang dùng đầu ngón tay gõ vào vách ngăn để gây sự chú ý.

Bồi đứng bên cạnh giật nảy mình, hai tay bịt chặt lấy tai. Gương mặt đứa nhỏ cắt không còn giọt máu, nó nhìn Khánh, giọng run rẩy nói lớn:

- Eng Khánh! Chị ni... chị ni lại nói nữa rồi! Chị nói một ngày... ngày mười chín tháng Tám! Chị nói ngày mười chín tháng Tám!

Tiếng gõ trong hộp gỗ tắt ngấm ngay sau lời của Bồi, để lại một khoảng lặng tịch mịch bao trùm lên gian tiệm Vong Ký. Ngoài trời, tiếng mưa rơi trên mái ngói mỗi lúc một dồn dập hơn.

Chương khác

Xem thêm