TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 160: Chiếc Nón Không Vào Sổ

Cơn mưa ngày mười hai tháng Bảy âm lịch, tức ngày 02/08/2026 dương lịch, trút xuống thành phố Huế như muốn nhấn chìm cả dãy phố cổ Bao Vinh vào lòng nước…

Nội dung chương

Cơn mưa ngày mười hai tháng Bảy âm lịch, tức ngày 02/08/2026 dương lịch, trút xuống thành phố Huế như muốn nhấn chìm cả dãy phố cổ Bao Vinh vào lòng nước đục. Nước sông Hương dâng cao sát mép bến đò ngang, mang theo mùi bùn non và rong rêu thối rữa xộc thẳng vào gian quầy trước của tiệm Vong Ký.

Trên mặt bàn gỗ lim lên nước đen bóng, chiếc hộp đựng nón bài thơ vẫn nằm im lìm. Nhưng ngay khi dòng chữ ẩn trên tờ giao ước cũ từ năm 1945 vừa hiện rõ ở gian sau, chốt đồng của chiếc hộp gỗ bỗng bật ra một tiếng khô khốc. Nắp hộp từ từ hé mở.

Khánh đang đứng tựa lưng vào tủ kính, tay cầm bao thuốc lá chưa châm, liền bước tới. Mùi lá nón ẩm mốc trộn lẫn với vị sắt tanh nồng nặc của máu tươi lập tức xộc thẳng vào mũi hắn. Từ vành chiếc nón bài thơ nằm bên trong, một vệt đỏ sẫm bắt đầu rỉ ra. Vệt đỏ ấy không chảy tràn mà tụ lại thành một sợi mảnh như chỉ khâu, bò ngoằn ngoèo trên mặt gỗ lim, hướng thẳng về phía cuốn Vong Ký trắng đang đặt mở ở góc bàn.

Khánh nhíu mày, với tay kéo cuốn sổ về phía mình. Hắn lật nhanh các trang giấy tuyên chỉ dày dặn. Trang nhận cầm của ngày hôm nay hoàn toàn trống trơn. Không có nét mực nào tự hiện, không có tên Trần Mai Trang, không có ngày hẹn chuộc, và cũng chẳng có bất kỳ dấu chỉ tay hay vật làm dấu nào theo đúng ba điều luật nghiêm ngặt của tiệm.

Bồi từ dưới bếp chạy lên, hai mắt mở to nhìn sợi máu đang bò trên bàn. Thằng bé không kìm được tò mò, ghé sát tai vào vành nón bài thơ để nghe ngóng. Âm giác của nó nhạy hơn người thường, chỉ một tiếng động nhỏ dưới cõi âm cũng đủ làm tai nó lùng bùng.

- Eng Khánh, có tiếng ai nói nhỏ trong ni.

Khánh chưa kịp cản thì mặt Bồi đã cắt không còn giọt máu. Thằng bé ôm lấy tai trái, người run lên bần bật. Một vệt máu tươi rỉ ra từ kẽ tai nó, chảy dài xuống cổ áo cộc tay.

- Đừng... o nớ bảo đừng ghi tên o. O nói o không cầm đồ.

Khánh chửi thề một tiếng, lao tới túm vai Bồi lôi phắt ra xa cái bàn.

- Mi điên à? Đã bảo không được chạm vào đồ chưa niêm mà răng lì rứa? Ra sau nhà biểu o Bảy rửa tai mau!

Ngay lúc đó, một tiếng sấm nổ vang trời ngoài sông Hương dội vào. Tiếng mưa trên mái ngói âm dương bỗng chốc bị đè bẹp bởi một luồng âm thanh rè rè, u uất như tiếng gió rít qua kẽ răng, dội thẳng từ trên nóc nhà xuống gian quầy. Giọng nói ấy lạnh ngắt, không có hơi ấm của người sống, vang lên từng tiếng nặng trịch.

- Tích... Dùng máu của mi... ghi tên Mai Trang vào sổ. Cửa sắp mở rồi. Ghi tên nó vào.

Mỗi lần từ "Tích" vang lên, sợi máu trên mặt bàn lại co giật mạnh mẽ. Nó bò nhanh hơn, chỉ còn cách gáy cuốn Vong Ký trắng chưa đầy hai phân. Những chữ huyết viết bài thơ trên lá nón cũng bắt đầu phát sáng đỏ lòm, như muốn rách ra khỏi lớp lá khô.

Từ gian phòng phía sau, tiếng gậy gỗ gõ xuống nền gạch vang lên dồn dập. Ông Tư bước ra, một tay vịn vào khuôn cửa, chân trái kéo lê một cách nặng nề. Gương mặt ông xám ngắt, những đường nứt nẻ như bùn khô hiện rõ quanh mắt cá chân. Ông đưa ngón tay trỏ lên miệng, định cắn rách da để lấy máu vẽ bùa chặn pháp âm đang dội xuống từ mái nhà.

Khánh bước một bước dài tới, giữ chặt lấy cổ tay Ông Tư.

- Chú dừng lại. Chân chú như rứa còn bày đặt dùng máu. Để đó tui lo.

Ông Tư thở dốc, giọng khàn đặc.

- Không dùng máu của chủ tiệm thì không chặn được pháp âm của Hồ Vũ. Nó đang mượn khí sông để ép vong vào sổ. Mi chưa đủ sức niêm đâu Khánh.

- Tui đã nói tui tên Khánh, chẳng phải Tích.

Khánh gằn giọng, tay vẫn giữ chặt tay Ông Tư không buông.

- Chiếc nón ni chẳng phải đồ cầm. Người ta không tự nguyện giao tên, tiệm Vong Ký không có quyền giữ. Âm Vũ muốn dùng máu tui để biến lời chứng thành món đồ sở hữu của hắn, tui không ký. Chuyện của Mai Trang, để tự nàng quyết định, không ai được phép ghi thay.

Khánh quay sang Quang đang đứng bên cạnh, mặt mày tái mét nhưng tay vẫn ôm chặt tập tài liệu lịch sử.

- Quang, mi cầm đèn pin soi cho tau. Soi sát vào lớp lá trong cùng của cái nón.

Quang lập tức bật chiếc đèn pin chuyên dụng, rọi luồng ánh sáng xiên cực mạnh vào lòng chiếc nón bài thơ. Dưới ánh sáng vàng nhạt, lớp lá nón ẩm mục hiện rõ những đường gân chằng chịt. Ở khoảng giữa hai lớp lá, nơi người ta thường cài những bức ảnh hoặc bài thơ cắt giấy, không hề có dấu vết của chỉ đỏ hay bùa niêm phong của tiệm cầm đồ. Chỉ có một dòng chữ viết bằng mực nho đã phai màu, nằm khuất sau lớp sáp mỏng bảo vệ lá.

Quang nheo mắt đọc từng chữ Hán đã mờ.

- Dòng ni dặn rằng chỉ sau khi lời chứng đã được hoàn tất ở đúng bến thì mới đến lượt bàn giao chiếc nón cho người sống. Khánh, chữ viết bằng mực nho cổ, nét run lắm, chắc chắn có trước bài thơ huyết.

- Đúng rứa. Đó là điều kiện cho lúc lời chứng hoàn tất, không phải việc được làm bây chừ.

Khánh nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn sợi máu đang ngọ nguậy sát gáy sổ.

- Nàng chỉ muốn gửi lời chứng về cái chết năm 1945, không phải muốn bán mình cho tiệm. Hiện tại lời chứng chưa hoàn tất, nón vẫn phải niêm phong trong hồ sơ vật chứng chính thức. Mai Trang còn neo với nón, việc tháo neo chưa diễn ra. Tiệm Vong Ký trắng ghi tên để bảo vệ lời hẹn, chứ không phải để giam cầm vong hồn theo lệnh của kẻ khác.

Quang dịch chuyển kính lúp dọc theo vành nón, nơi những chữ viết bằng máu đang rỉ ra.

- Khoan đã, nhìn kỹ dưới mấy chữ bài thơ huyết đi. Có nét chữ khác bị đè lên. Đây là bản chép một lời khai. Các nét bị máu che khuất vẫn còn đọc được vài chữ rời rạc. Để tau coi... "Cồn Hến"... "ngày mười chín"... và chữ "Hồ Vũ".

Khánh nghe đến ba cụm từ đó thì siết chặt nắm tay. Hắn quay lại bàn quầy, cầm lấy gáo dừa đựng nước sông Hương được múc từ sáng sớm. Hắn không dùng nhang, cũng không dùng máu của mình. Khánh nhúng cả bàn tay vào gáo nước sông lạnh ngắt, rồi vuốt mạnh một đường dọc theo gáy cuốn Vong Ký trắng.

- Tiệm Vong Ký không nhận cầm sinh mạng. Không nhận tên khi người chết đã từ chối. Trả lời chứng về đúng chỗ của nó.

Nước sông Hương thấm vào gáy sổ, làm vệt mực đỏ vừa chớm hiện lập tức nhòe đi rồi biến mất. Cuốn Vong Ký trắng tự động khép lại với một tiếng "bạch" khô khốc, như một cánh cửa gỗ đóng sầm trước gió bão.

Sợi máu đang bò trên bàn lập tức đứt làm đôi. Đầu sợi máu phía chiếc nón co rụt lại, còn đầu phía cuốn sổ thì bắn tung tóe, quất mạnh vào góc tờ giấy vàng mã đang đặt trên bàn quầy. Góc giấy vàng bùng lên một ngọn lửa xanh lét rồi tắt ngấm, để lại một vệt cháy sém đen thui.

Cùng lúc đó, tiếng u uất trên mái nhà im bặt. Pháp âm của Âm Vũ lùi dần ra phía bờ sông, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tấm ngói đất nung cũ kỹ.

Khánh thở hắt ra một hơi, lau bàn tay ướt nước sông vào vạt áo. Hắn quay sang nhìn Bồi đang được Cô Bảy dùng bông thấm máu tai ở gian trong.

- Bồi, đỡ hơn chưa con?

Thằng bé gật đầu nhè nhẹ, mặt vẫn chưa lấy lại được sắc hồng.

- Con đỡ rồi eng. Tiếng nói nớ đi rồi, nhưng o nớ vẫn còn khóc trong nón. O đau lắm.

Khánh không đáp, hắn lấy ra một tấm vải trắng sạch, không vẽ bất kỳ nét bùa hay niêm phong nào, rồi cẩn thận bọc chiếc nón bài thơ lại. Đúng lúc đó, Phan Khanh đẩy cửa bước vào tiệm, chiếc áo khoác cảnh sát sũng nước mưa. Anh nhìn đống hỗn độn trên bàn, ánh mắt dừng lại ở bọc vải trắng trên tay Khánh.

- Có chuyện gì rứa anh Khánh? Tôi nghe tiếng sấm nổ to quá nên chạy qua liền.

- Không có chi.

Khánh đưa bọc vải chứa chiếc nón cho Phan Khanh.

- Vụ này không lập hồ sơ cầm đồ được. Chiếc nón ni là vật chứng của một vụ án mạng từ năm 1968, có liên quan đến lời khai năm 1945. Anh lập biên bản tạm giữ vật chứng theo đúng thủ tục bên công an đi. Để ở tiệm tui lúc ni không an toàn.

Phan Khanh đỡ lấy bọc vải, nét mặt nghiêm nghị gật đầu.

- Được, tôi sẽ mang về phòng lưu trữ của cơ quan quận. Có niêm phong và chữ ký của anh làm chứng.

Khi Phan Khanh ôm bọc vải đi ngang qua chiếc tủ gỗ ngoài - nơi đang đặt chiếc áo dài tím được niêm tạm từ hôm trước - anh bỗng khựng lại. Từ khe hở của cánh cửa tủ gỗ cũ kỹ, một mép vải lót màu trắng của chiếc áo dài thò ra ngoài, rủ xuống như một dải lụa tang.

Phan Khanh đứng bất động. Đôi mắt anh dán chặt vào mép vải trắng ấy, hơi thở bỗng trở nên dồn dập. Khớp xương ngón tay anh siết chặt vào bọc vải chứa chiếc nón đến mức kêu thành tiếng.

Khánh để ý thấy thái độ lạ của Phan Khanh, liền bước tới một bước.

- Anh Khanh? Có chuyện chi rứa?

Phan Khanh không trả lời. Anh giơ tay lên, dùng lòng bàn tay đẩy mạnh cánh cửa tủ gỗ vào trong cho đến khi nghe tiếng chốt kẹt một tiếng khóa chặt. Anh quay mặt đi, cố giữ giọng bình thản nhưng không giấu được sự run rẩy dưới đáy mắt.

- Không có gì. Tôi phải về đồn làm biên bản ngay kẻo mưa lớn tắc đường. Chiều tôi sẽ quay lại trao đổi thêm về lời khai năm 1945.

Nói xong, Phan Khanh vội vã đẩy cửa bước ra ngoài màn mưa trắng xóa của đất Huế.

Khánh nhìn theo bóng chiếc xe tuần tra khuất sau rặng tre bên bến đò. Hắn quay lại nhìn Ông Tư vẫn đang tựa vào cột nhà, hơi thở nặng nhọc.

- Chú vào trong nghỉ đi. Chân chú yếu rứa rồi thì đừng có bày đặt ra ngoài gánh việc cho tui nữa.

Ông Tư nhìn Khánh, đôi mắt già nua đục ngầu chứa đầy những điều chưa thể nói.

- Mi... mi thật sự không muốn làm Tích sao Khánh?

Khánh quay lưng đi, dọn dẹp những mảnh giấy vàng mã bị cháy sém trên bàn quầy.

- Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh. Đứa trẻ chết đuối năm 2003 đã chết rồi, người đang đứng đây là tui. Tui giữ cái tiệm ni vì tui muốn giữ, chứ không phải vì tui là con rối của cái giao ước tám mươi mốt năm trước.

Mưa ngoài trời bắt đầu ngớt dần, chỉ còn những giọt nước từ hiên nhà nhỏ xuống nền đất ẩm ướt trước cửa tiệm. Bồi bước ra cạnh Khánh, tay nó vẫn còn hơi run khi chạm vào chóp chiếc nón bài thơ qua lớp vải bọc mà Phan Khanh chưa kịp mang đi hết.

Chợt, mắt thằng bé đờ đẫn ra. Nó nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt, rồi nói bằng một giọng khàn đặc, trầm và lạnh lẽo, hoàn toàn khác với giọng của một đứa trẻ mười tuổi.

- Cọc bến thứ ba vẫn còn giữ ống lời khai.

Chương khác

Xem thêm