TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 158: Kẻ Níu Giữ Thân Xác Tám Mươi Mốt Năm

Sáng 31/07/2026, mưa Huế chỉ còn rơi lác đác trên mái ngói tiệm Vong Ký. Nước từ đêm trước vẫn đọng thành vệt mỏng dọc khe gạch quầy. Khánh lau sàn bằng…

Nội dung chương

Sáng 31/07/2026, mưa Huế chỉ còn rơi lác đác trên mái ngói tiệm Vong Ký. Nước từ đêm trước vẫn đọng thành vệt mỏng dọc khe gạch quầy. Khánh lau sàn bằng khăn khô, cố không nhìn chỗ hai chữ đã từng hiện rồi rút xuống khe. Chữ không còn. Cảm giác thì còn.

Ông Tư ngồi ghế mây cạnh bàn thờ, chân trái duỗi cứng, gậy tựa sát đùi. Cô Bảy pha nước trà rồi về Kim Long từ lúc gà gáy, dặn Khánh đừng để ai chạm nón khi chưa có biên bản. Quang ngồi góc bàn, mở máy ảnh chụp lại phong thư và tờ lệnh cũ đã được lấy ra từ hòm giấy đêm qua, xếp riêng trên khay gỗ. Bồi bê chậu nước sông đặt dưới chân Ông Tư; thằng bé không hỏi, chỉ nhìn mặt ông một cái rồi lui ra sau quầy.

Khánh chưa kịp mở cửa tiệm thì tiếng gõ vang lên. Ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Cách gõ của Phan Khanh.

- Vô đi.

Phan Khanh bước vào, áo mưa còn ướt ở vai. Anh ôm một gói vải bọc nilon trong tay trái; tay phải vẫn đeo nhẫn cưới, siết chặt mép gói đến trắng khớp. Anh đặt gói lên quầy, không ngồi.

- Tôi nhận được cái ni từ căn nhà khóa lâu năm ở Gia Hội. Chủ nhà cũ dọn đi từ năm ngoái. Người cầm chìa nhờ công an xem trước khi đem đổ. Tôi chưa lập hướng xử lý. Muốn anh Khánh nhìn giúp có liên quan chuỗi đồ lạ hay không.

Khánh kéo găng vải mỏng, mở lớp nilon. Bên trong là một chiếc áo dài tím Huế, gấp ngay ngắn. Lớp lót trắng đã ngả màu sữa cũ, đường chỉ cổ tay may sít, mũi kim đều. Không mùi nhang. Không mùi sắt. Chỉ có mùi vải để tủ lâu ngày và một chút ẩm gỗ.

Phan Khanh nhìn đúng đường khâu ở cổ tay áo. Anh đứng bất động. Khánh đếm thầm. Gần hai mươi giây. Nhẫn cưới trên tay trái anh bị siết mạnh đến mức da ngón tay tím lại. Quang ngẩng lên định hỏi thì Phan Khanh đã thở ra, kéo mép gói đè lên áo.

- Xin phép. Tôi ra ngoài một chút.

Anh quay gót. Không giải thích. Cửa trước khép lại, tiếng bước chân nhanh trên thềm ướt rồi khuất vào mưa nhỏ.

Bồi áp tai gần gói vải, mặt căng ra.

- Eng... có tiếng chỉ bị kéo. Nhẹ lắm. Chưa thành lời. Chưa có tên.

- Gói kín lại. Để ngoài kho niêm. Đừng cho nó chạm chiếc nón.

Khánh lấy giấy kraft mới, bọc áo ba lớp, dán tem ngày giờ, ký tắt `NVK - 31/07`. Quang chụp ảnh hiện trạng trước khi tem khô. Bồi bê gói đặt lên kệ gỗ sát cửa kho, cách hộp nón đúng một sải tay như Khánh chỉ. Khánh khóa chốt ngoài, không mở cửa kho.

Cửa trước vừa khép hẳn sau lần Phan Khanh rời đi thì bát nước trên bàn thờ rung một cái. Nước tràn khỏi miệng bát, chảy thành đường mỏng xuống mặt gỗ dù sàn không ai đụng. Cùng lúc, trong hộp gỗ đựng nón - hộp đã có biên bản tạm giữ từ hôm trước - huyết tự trên vành dâng lên như bị hút. Những nét thơ có tên Tích bị phủ kín bởi lớp chữ mới, đỏ sẫm, bò chậm như sống.

Bồi giật lùi.

- Eng, nó... nó che tên Tích lại.

Pháp âm ập xuống từ mái ngói, không cần gió. Giọng đàn ông già, lạnh và rõ, lọt thẳng vào gian thờ.

- Tích. Ông Chính. Ta đã nhận ra dấu hồn trấn xác. Cũng nhận ra kẻ giữ giao ước từ năm Ất Dậu.

Khánh không ngẩng mặt lên mái. Hắn nhìn thẳng bát nước đang tràn.

- Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh. Ai muốn nói chuyện thì gọi đúng tên ni.

Pháp âm cười ngắn, không vui.

- Ngươi đổi tên không đổi căn. Máu trên nón đã chỉ đường.

Ông Tư chống gậy đứng dậy. Chân trái gần như không chịu lực; đầu gậy khựng trên gạch hai lần trước khi ông đứng vững. Ông không nhìn Khánh. Ông nhìn Bồi.

- Bồi, lui ra sau. Đừng lại gần bàn thờ.

Rồi ông quay sang Quang.

- Mi khóa cửa kho. Đứng ngoài. Đừng mở gì thêm.

- Dạ.

Quang khóa, rút chìa, lùi sát tường. Ông Tư gọi Khánh, giọng thấp:

- Mi đứng sau tau. Đừng đáp tên cũ.

Ông bước vào vòng nước vừa tràn quanh bát thờ. Nước ngập đến mắt cá. Mũi ông chảy máu ngay từ bước thứ hai, đỏ ướt mép cổ áo. Ông không lau. Ông chỉ lấy từ trong áo một phong thư cũ - phong thư gửi `Chưởng môn Nguyễn Chính` đã lộ dưới hộp ấn ngọc mấy ngày trước - đặt xuống cạnh một tờ lệnh Thoải Phủ giấy đã ngả màu. Góc tờ lệnh ghi năm 1944 bằng mực tàu.

Ông ấn ngón tay cái vào vết son phai trên phong thư. Máu mũi nhỏ xuống lưng bàn tay, thấm vào son. Dấu tay hiện tại hiện rõ trên lớp son cũ: đường xoắn, khoảng đứt ở đốt giữa, vết sẹo nhỏ phía ngoài. Quang cúi nhìn qua kính lúp mang theo, so với dấu xác nhận đóng sẵn dưới tờ lệnh 1944.

- Trùng. Đâu phải giống. Là cùng một ngón, cùng vết sẹo.

Ông Tư không chờ ai hỏi thêm. Ông đặt cả hai lòng bàn tay lên mặt nước trong vòng, nói đủ tên:

- Nguyễn Chính. Cắt.

Chiếc khánh đồng trên bàn thờ rung một tiếng nặng, trầm đến mức mặt nước bắn hạt nhỏ. Lớp chữ cưỡng ép trên vành nón bị kéo ngược, rời khỏi câu thơ từng chữ một, như chỉ bị rút ra khỏi vải. Huyết tự lùi, để lộ lại nét thơ cũ bên dưới - chưa hết, chưa sạch, nhưng không còn bị phủ kín. Cái giá sập xuống ngay. Ông Tư khuỵu bên chân trái, ho ra máu tươi vào lòng tay, cánh tay trái rũ xuống không giơ nổi ngang vai. Gậy tuột. Khánh đỡ ông trước khi ông đập mặt xuống vành bát.

Pháp âm trên mái còn lại đúng một nhịp, chế giễu:

- Chưởng môn đời cũ. Tám mươi mốt năm giữ cái xác nát. Sống giữa người thường bằng một cái tên khác. Ngươi tưởng đổi tên là hết nợ sao?

Rồi tiếng ấy tan. Mái ngói trở lại tiếng mưa. Nước trong bát hết tràn. Vòng quanh chân Ông Tư xẹp xuống thành vệt ẩm.

Quang mang găng, cầm phong thư và tờ lệnh để lên khay sạch, chụp lần lượt mặt trước, mặt sau, dấu tay, chỗ son. Anh nói đều, không lên giọng:

- Chuỗi ni khớp. Phong thư gửi đúng danh xưng. Tờ lệnh có dấu xác nhận năm 1944. Dấu tay hiện tại trùng dấu cũ. Không có khoảng trống cho chuyện hậu duệ ký thay hay người kế nhiệm mượn danh. Ông ngồi đây và người ký năm ấy là một.

Ông Tư thở đứt. Máu mũi đã ngừng thành tia, chỉ còn vệt khô. Ông gật một cái, nhìn Khánh chứ không nhìn sổ sách.

- Tau là Nguyễn Chính. Năm 1920 tau nhận chức Chưởng môn Thoải Phủ Sông Hương. Sau biến cố năm 1945, tau giữ cái xác ni bằng Hương Thuật và giao ước. Sống tiếp dưới tên Ông Tư cho đến năm nay. Đâu phải kiếp khác. Đâu phải cháu chắt. Cùng một thân.

Khánh đặt ông ngồi lại ghế mây, lấy khăn ướt lau máu ở cằm ông. Tay hắn không run. Giọng thì khàn.

- Chú giữ căn hồn Tích. Năm 2003 chú đặt căn hồn ấy vào thân xác đứa trẻ đã chết đuối. Vậy ngoài hai việc đó, chú với Tích còn quan hệ chi nữa?

Im lặng dài bằng một nhịp khánh đồng vừa tắt. Ông Tư nhìn xuống đầu gậy. Ông không gọi Khánh bằng tên cũ. Ông cũng không nhìn sang chỗ nón.

- Còn. Tau còn giấu một phần. Nhưng tau không nói thay lựa chọn của mi. Và tau không gọi mi bằng tên người đã chết năm ấy nếu mi không muốn nghe.

- Chú giấu tới chừng mô?

- Tới chừng mi bắt tau nói thật bằng miệng tau. Đâu phải bằng giấy bị cắt.

Quang đang lật mép dưới tờ lệnh 1944 thì khựng. Anh đưa tờ giấy sát đèn bàn. Mép dưới có một đường đứt thẳng, sắc, không mủn như chỗ giấy mục theo năm tháng. Ai đó đã dùng lưỡi dao cắt một dòng chữ chạy song song với tên Nguyễn Chính. Phần còn lại chỉ thấy nét chân của hai chữ cuối, không đọc thành nghĩa.

- Có người chủ động lấy đi một dòng. Vết cắt mới hơn phần giấy già. Đâu phải rách tự nhiên.

Khánh cầm hai mép giấy, ghép lại dưới ánh đèn vàng. Khe cắt khít đến mức chỉ lệch bằng nửa sợi tóc. Hắn không cần Quang đọc to cũng nhận ra chỗ trống ấy chẳng phải ngày tháng, chẳng phải chức danh, không phải con dấu. Đúng vị trí một dòng ghi quan hệ - dòng đứng cạnh tên Ông Chính, dòng từng gắn tên Tích vào một chữ đã bị ai đó lấy khỏi hồ sơ.

Bồi rụt rè từ sau quầy:

- Eng... nón hết la chưa?

- Chưa. Chữ lùi thôi. O vẫn còn trong đó. Đừng ai mở hộp nếu không có Phan Khanh đứng cạnh biên bản.

Khánh gói lại phong thư và tờ lệnh vào bìa cứng, dán tem ngày 31/07/2026, ký tên Nguyễn Vĩnh Khánh bằng mực đen. Hắn không đưa máu vào tem. Hắn không viết tên Tích lên bất cứ trang nào. Ông Tư ngồi im, cánh tay trái vẫn bại, chân trái bất động trên gạch ẩm. Hắn thở bằng miệng, mỗi hơi một tiếng rè nhỏ.

Ngoài thềm, mưa ngớt hẳn. Phan Khanh chưa quay lại. Gói áo tím trên kệ ngoài kho nằm im, chỉ còn mùi vải tủ cũ len nhẹ tới quầy mỗi khi gió khe cửa đẩy vào. Khánh nhìn đường cắt trên tờ lệnh lần cuối, bỏ bìa vào hộc bàn có khóa.

- Chiều ni tui chờ Phan Khanh lập biên bản chính thức cho gói áo. Còn tờ ni...

Hắn gõ nhẹ lên bìa cứng.

- ...tui giữ. Ai cắt dòng đó ra, tui sẽ tìm. Dòng bị lấy không phải ngày. Không phải chức. Là đúng chỗ từng viết quan hệ của Tích với chú.

Ông Tư nhắm mắt. Không phủ nhận. Không gật. Máu khô trên cổ áo ông sậm lại thành nâu. Trong hộp nón, một nét huyết tự còn sót rung rất nhẹ rồi nằm yên - chưa tan, chưa hết, chỉ chờ người sống bước tiếp đúng quy tắc tiệm chứ không phải đúng lệnh kẻ dưới nước.

Khánh tắt một ngọn đèn bàn. Ánh còn lại cắt ngang khe giấy bị dao sẻ, để hở một vệt trắng mỏng như vết sẹo chưa khép.

Chương khác

Xem thêm