TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 156: Nén Nhang Bị Bẻ
**Ngày 29/07/2026** Khánh đặt chiếc hộp gỗ lên bàn thờ. Nắp hộp vừa nhấc lên, mùi máu loãng và mùi lá nón ẩm xông vào mũi hắn trước cả khi ánh đèn dầu…
Nội dung chương
**Ngày 29/07/2026**
Khánh đặt chiếc hộp gỗ lên bàn thờ. Nắp hộp vừa nhấc lên, mùi máu loãng và mùi lá nón ẩm xông vào mũi hắn trước cả khi ánh đèn dầu rọi tới những dòng chữ đỏ sẫm trên vành nón.
Hắn nhìn sang Ông Tư. Ông già đang ngồi trên ghế gỗ cạnh quầy, chân trái duỗi thẳng, hai tay chống lên đầu gậy. Sắc mặt ông xám như tro, nhưng mắt vẫn mở và tỉnh táo.
- Chú còn ngồi được không?
Ông Tư gật đầu, không nói. Hơi thở ông nông và gấp hơn bình thường, nhưng ông vẫn chỉnh lại tư thế ngồi, đặt gậy sang một bên để tay phải có thể với tới chồng giấy vàng trên bàn.
Khánh không hỏi thêm. Hắn trải một tấm vải trắng lên mặt quầy gỗ, đặt chiếc hộp nón lên đó rồi lần lượt sắp các thứ ra trước mặt mình: một bát nước Sông Hương. Một xấp giấy vàng, ba nén nhang ủ trong ống tre, một con dao nhỏ và chiếc khánh đồng của tiệm.
Quang từ ngoài bước vào, tay cầm bản chụp chữ huyết trên nón đã được phóng to. Hắn đặt tờ giấy cạnh bát nước, chỉ vào hai vùng chữ bằng đầu bút chì:
- Tau đã đối chiếu nét chữ. Bài thơ gốc và bốn chữ ni có cùng một tay viết. Nét kéo thanh, hơi nghiêng sang phải, lực tay nhẹ ở cuối nét. Nhưng mấy chỗ chữ bị đè chồng lên thì nét khác hẳn - dày hơn, kéo từ trên xuống dưới như bị một lực hút chìm.
Khánh cầm bản chụp lên soi dưới ánh đèn dầu. Những chỗ Quang khoanh tròn đều nằm ở những câu có tên Tích. Các câu kể về Cồn Hến, về mùa lũ, về một người chèo đò không bị đụng tới. Chỉ riêng những chỗ gọi tên Tích là có lớp mực thứ hai đè lên, dày và sẫm hơn, như thể ai đó đã cố tình viết lại bằng máu ướt hơn.
- Một người kể chuyện, một người sửa chuyện.
Quang gật đầu:
- Người sửa không muốn lời chứng chỉ là lời chứng. Hắn muốn biến bài thơ ni thành một lời triệu gọi.
Bồi đứng nép bên chân cầu thang từ nãy giờ. Nó mặc áo thun cộc tay, chân đi dép nhựa, mắt vẫn còn hơi sưng vì thiếu ngủ. Khánh ngoắc tay gọi nó lại:
- Bồi, mi lại đây. Eng cần mi nghe thử một lần, nhưng chỉ một lần thôi. Nghe không nổi thì nói liền, đừng có ráng.
Bồi bước tới. Nó đặt hai tay lên thành hộp gỗ, áp tai vào mặt gỗ bên ngoài - không mở nắp. Nó nhắm mắt, giữ im lặng trong vài giây.
Rồi lông mày nó nhíu lại. Môi nó mấp máy.
- Có một o… O đang nói “đừng ghi”. Nói đi nói lại câu đó. Giọng o nhỏ lắm, như tiếng lá khô cọ vô nan nón.
Bồi ngừng một lát. Ngón tay nó bấu chặt vào thành hộp.
- Dưới giọng o, có một tiếng đàn ông. Tiếng đó kêu “Tích”. Kêu từ dưới nước lên. Kêu riết, thành một hồi dài… Eng Khánh, con không nghe được nữa. Tai con ù rồi.
Khánh nắm vai Bồi kéo ra ngay khi thấy thằng bé nghiêng đầu, một giọt máu mũi đỏ tươi rỉ xuống môi trên. Hắn rút khăn tay trong túi áo ra, lau mũi cho nó rồi đẩy nó về phía Quang.
- Đưa nó ra ngoài, xa cái hộp ni ra. Cho nó uống nước ấm.
Quang dắt Bồi ra ghế ngoài hiên. Khánh quay lại bàn thờ. Hắn nhìn Ông Tư:
- Chú nghe rồi đó. Hai tiếng. Một của o gái đó, một của kẻ khác. Con sẽ gọi tên o ấy lên. Nhưng con không có ghi tên o ấy vô sổ khi chưa biết o ấy muốn chi.
Ông Tư không phản đối. Ông chỉ chống gậy đứng dậy, bước lại gần hơn một chút - đủ để tay ông có thể với tới chồng giấy vàng nếu cần. Ông vịn vào cạnh bàn, chân trái kéo lê trên sàn gỗ.
Khánh rửa tay bằng nước sông trong bát, lau khô rồi cầm con dao nhỏ lên. Hắn cứa một đường ngắn ở đầu ngón trỏ, để giọt máu rơi vào bát nước.
Hắn châm ba nén nhang từ ngọn đèn dầu, cắm vào bát gạo trên bàn thờ rồi gõ khánh đồng một tiếng. Tiếng ngân thanh và ngắn, không kéo dài như mọi khi.
- Trần Mai Trang. Sinh năm một chín năm mươi. Chết năm một chín sáu tám. Nghe tiếng khánh thì về.
Nước trong bát rung nhẹ khi tên Mai Trang vừa dứt. Vòng tròn nhỏ nơi mặt nước lan từ tâm ra mép bát, rồi đứng yên. Khánh quan sát kỹ: mặt nước giữ nguyên trạng thái khi hắn đọc tên Mai Trang, nhưng lúc hắn chỉ lướt qua chữ Tích trong câu hỏi kế tiếp, mặt nước không phản ứng. Không một gợn sóng.
- O có tự nguyện giao chiếc nón ni cho tiệm Vong Ký không?
Mặt nước vẫn bất động. Nhưng Vong Ký trắng trên kệ tủ đựng sổ - cuốn sổ bìa da bò đã sờn góc - tự động mở ra, lật từng trang cho đến khi dừng ở một trang hoàn toàn trắng.
Khánh không rời mắt khỏi trang sổ. Hắn biết luật của Vong Ký: một cái tên chỉ xuất hiện khi vong đồng ý và người chấp bút đồng ý. Trang trắng này là lời mời, chẳng phải mệnh lệnh.
Hắn với tay lấy bút son từ ống bút trên bàn. Nhưng khi đầu bút vừa chạm mép trang giấy, một dòng huyết tự từ chiếc nón trong hộp gỗ bỗng trườn ra như một sợi chỉ sống. Nó bò dọc theo mặt bàn, quấn lấy cán bút, kéo đầu bút về phía trang sổ.
Ngón tay Khánh cứng lại. Một mảnh cảm giác đột ngột tràn vào hắn qua vết máu: nước lạnh tới tận xương, tiếng chân người chạy rầm rập trên bờ, mùi bùn đen và mùi dầu đèn tạt qua mặt nước. Rồi một giọng đàn ông gọi “Tích” - không phải từ bên ngoài, mà như từ chính lớp nước lạnh dưới chân hắn.
Ông Tư vươn tay tóm lấy cổ tay Khánh trước khi đầu bút chạm vào trang giấy. Ngón tay ông lạnh và khô, nhưng lực giữ vẫn chắc.
- Rút lui.
Khánh giật tay về. Sợi huyết tự tuột khỏi cán bút, rơi trở lại mặt bàn rồi rút nhanh vào trong hộp gỗ như một con rắn nước bị cắt mất đường đi. Nhưng một phần máu vẫn còn vương trên cổ tay hắn - và nó đang tự động chảy thành hai chữ Tích.
- Chữ lạ. Không phải của o đó.
Giọng Ông Tư khàn đặc:
- Có kẻ đang chen pháp vô nghi thức. Hắn muốn mượn tay mi để ghi tên Mai Trang, rồi thông qua tên đó bắt căn hồn Tích trong mi. Mi mà viết một nét xuống trang sổ lúc ni, chính mi là người mở đường cho hắn.
Khánh rút một tờ giấy vàng, nhúng vào bát nước sông cho ướt rồi quấn quanh cổ tay, chỗ có chữ Tích đang hình thành. Máu ngừng lan, nhưng hai nét đầu của chữ Tích vẫn hằn đỏ trên da hắn như một hình xăm chưa hoàn tất.
Nén nhang ở giữa bát gạo - nén nhang chính dùng để dẫn vong - bắt đầu cong về phía Vong Ký. Đầu nhang đỏ rực, cong xuống gần như chạm vào mặt bàn, như thể có một bàn tay vô hình đang tì lên ngọn nhang mà bẻ.
Khánh hiểu. Kẻ chen pháp không chỉ muốn hắn viết tên Mai Trang. Hắn muốn biến toàn bộ nghi thức - từ nhang, nước, máu, khánh đồng - thành một cái bẫy. Nếu Khánh tiếp tục, chính tay hắn sẽ thực hiện nghi lễ giam giữ một vong chưa đồng thuận, và thông qua vong đó, kẻ kia sẽ có quyền gọi Tích ra khỏi thân xác hắn.
Bàn tay Khánh nắm lấy nén nhang chính. Ngón tay hắn run lên - không phải vì sợ, mà vì cơn đau từ vết bớt cá neo trên bả vai trái vừa rần lên một nhịp rồi chạy theo các nhánh đỏ qua ngực. Hắn cảm thấy rõ lớp máu trong người mình đang bị một luồng lực lạ dò tìm.
Hắn nhìn sang Ông Tư. Ông già đang dùng cả hai tay chống lên cạnh bàn, chân trái không chạm đất, môi mím chặt. Ông không ra lệnh, không can thiệp. Ông chỉ nhìn Khánh, mắt không chớp.
Khánh bẻ nén nhang làm đôi.
Thanh nhang gãy kêu một tiếng rắc khô. Đầu nhang đỏ rực rơi xuống lòng bàn tay hắn, cháy xèo vào da thịt. Mùi khét bốc lên. Khánh nghiến răng, không rụt tay lại. Hắn nắm chặt hai nửa nén nhang trong lòng bàn tay cho đến khi đầu than đỏ tắt hẳn trong máu mình.
Vòng gọi vong đứt ngay lập tức. Sợi huyết tự dưới hộp gỗ thụt hẳn vào trong, biến mất sau lớp vành lá nón. Bát nước sông trên bàn không còn rung động. Hai nén nhang còn lại trong bát gạo tắt ngúm như bị một luồng gió lạnh thổi qua.
Khánh gạt hai nửa nén nhang sang một bên. Hắn với tay đóng Vong Ký trắng lại, đẩy cuốn sổ về phía kệ tủ.
- Tiệm Vong Ký không thu chiếc nón ni. Không ghi tên Mai Trang. Không nhận lời hẹn thay cho Tích. Chừng nào chưa nghe được chính o ấy nói o ấy muốn chi, chừng đó chưa ai được đụng vô tên của o ấy.
Ông Tư thở ra một hơi dài. Ông với tay lấy tờ giấy vàng đang bén lửa ở góc bàn - tàn lửa từ nén nhang rơi xuống lúc nãy đã bắt vào xấp giấy - và dập tắt trong lòng bàn tay. Da tay ông đã dày và chai sạn, nhưng vẫn đỏ ửng lên vì sức nóng.
Bên ngoài, Quang dìu Bồi vào. Mũi thằng bé đã được lau sạch, nhưng mắt nó vẫn còn đỏ hoe. Nó nhìn bàn tay bỏng rát của Khánh, nhìn hai nửa nén nhang gãy, nhìn Vong Ký đã đóng, rồi hỏi nhỏ:
- Eng Khánh thất bại rồi hả?
- Chưa. Tau không thất bại. Tau chỉ mới từ chối làm theo cách của tụi nó thôi.
Hắn xé một mảnh vải trắng từ tấm trải bàn, quấn tạm quanh lòng bàn tay bị bỏng. Máu từ vết bỏng thấm qua vải, hòa với vệt chữ Tích còn dang dở trên cổ tay hắn.
Và đúng lúc đó - khi toàn bộ nhang trong gian thờ đã tắt, khi Vong Ký đã nằm im trên kệ - chiếc khánh đồng trên bàn tự rung lên một tiếng. Không phải tiếng ngân thanh như lúc Khánh gõ. Mà là một tiếng ngân đục và kéo dài, như thể có ai đó gõ vào mặt trong của chiếc khánh.
Từ trong hộp gỗ, giọng đàn ông mà Bồi đã nghe thấy lúc nãy vọng ra. Lần này không còn bị giọng Mai Trang che lấp. Nó rõ ràng, lạnh và cổ - từng chữ một như được kéo lên từ dưới đáy sông:
- Ngươi bẻ nhang, nhưng ngươi không bẻ được giao ước. Tích, ngươi vẫn còn nợ cái chết của mình.
Khánh không đáp. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ. Giọng đó vẫn tiếp tục, nhưng lần này nó không hướng vào hắn. Nó chuyển đi, chậm rãi, lướt qua bàn thờ và dừng lại trước mặt Ông Tư:
- Còn ngươi, Nguyễn Chính. Ngươi định giấu căn hồn đó tới bao giờ? Hay định để nó tự mò ra rằng chính ngươi đã bán phần đời còn lại để giữ nó?
Ông Tư không trả lời. Ông chỉ đứng đó, bàn tay nắm chặt đầu gậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào khoảng không trước mặt. Trong ánh đèn dầu lờ mờ, Khánh thấy rõ từng đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay ông.
Nhưng ông không phủ nhận cái tên đó.
Khánh nhìn ông. Rồi nhìn xuống cổ tay mình, nơi hai nét chữ Tích vẫn còn hằn đỏ trên da.
Hắn không hỏi gì thêm. Hắn chỉ quay sang Quang:
- Sáng mai, anh Khanh tới thì mời ảnh kiểm tra hộp nón. Ảnh là công an, ảnh có quy trình giữ vật chứng. Tui muốn cái nón ni được niêm phong đàng hoàng, có biên bản đầy đủ, trước khi mình làm thêm bất cứ chuyện chi với nó.
Quang gật đầu. Hắn không tranh luận, không phân tích. Hắn chỉ kéo Bồi lại gần mình hơn, đứng yên trong ánh đèn dầu vàng vọt.
Ngoài trời, mưa đã ngớt từ lâu. Nhưng trên mái ngói tiệm Vong Ký, tiếng nước vẫn còn rỏ từng giọt xuống hiên - chậm rãi, nặng nề, như một nhịp thở đang đếm ngược.