TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 154: Người Vong Muốn Được Hỏi

Ngày 25/07/2026, mưa Bao Vinh còn bám trên hiên gỗ khi Khánh đặt bát nước Sông Hương xuống trước bàn thờ Thổ. Hắn không mở Vong Ký trắng. Hắn cũng không…

Nội dung chương

Ngày 25/07/2026, mưa Bao Vinh còn bám trên hiên gỗ khi Khánh đặt bát nước Sông Hương xuống trước bàn thờ Thổ. Hắn không mở Vong Ký trắng. Hắn cũng không lấy giấy biên nhận cầm đồ. Trên mặt bàn chỉ có một vòng giấy vàng, một nén nhang và con dao nhỏ để chích máu nếu việc nghe vong đòi đúng nghi.

Chiếc hộp gỗ vẫn nằm yên dưới lớp bùa đã khô cứng. Từ chiều hôm trước, giọng trong hộp đã gọi đúng tên hắn và nói không tìm Tích. Khánh không vội tin. Hắn rửa tay bằng nước sông đến khi da lạnh buốt, rồi nhìn Bồi ngồi co ro sát chân quầy.

- Eng mở từ từ thôi. - Tau biết. Mi đứng xa một mét. Đừng chạm.

Ông Tư chống gậy đứng phía sau cột nhà. Chân trái ông gần như không chịu lực. Quang kê máy ảnh và sổ tay bên bàn trà, còn Phan Khanh đặt biên bản trống lên ghế, bút kẹp sẵn nhưng chưa mở nắp.

Khánh châm nhang, đọc thầm ngày tháng dương lịch cho mình nhớ đây chẳng phải giấc mơ, rồi gỡ từng lớp bùa. Mùi lá nón ẩm lẫn tanh cũ xộc lên ngay khi nắp hộp kêu một tiếng khô. Chiếc nón bài thơ không phun máu ra ngoài. Nó chỉ ướt đều như vừa nhấc khỏi mưa, vành hơi sẫm, nan lá khít.

Dưới mặt nón bóng một nữ sinh hiện ra từ vai đến bàn tay. Vết cắt chạy dài, miệng vết rỉ màu đồng cũ. Bóng không bước khỏi vòng giấy vàng. Mắt nàng mở, nhìn thẳng Khánh chứ không nhìn ông già sau lưng hắn.

- Khánh. - Mi biết tên tui từ mô? - Từ người đang mở tiệm năm nay. Tui không kêu người chết năm một chín bốn lăm trả lời thay.

Khánh cứng người một nhịp. Hắn quen bị tà vật gọi nhầm. Lần này giọng nữ sinh rõ, khàn và mệt, không có chỗ cho ảo tưởng. Bồi bóp mép áo, tai nó đỏ lên nhưng không dám áp sát.

- Mi là Trần Mai Trang? - Đúng. Đồng Khánh. Tui chết năm sáu mươi tám. Hồ sơ sau ni ghi tui mất tích cho gọn. Cái nón bị lấy khỏi hiện trường trước khi ai kịp nhìn chữ.

Phan Khanh ghi tốc ký, không cắt lời. Quang thì đã lật điện thoại, nhắn một đường dây cũ ở kho tư liệu. Khánh giữ tay trên vành bát nước, cảm giác lạnh chạy từ ngón út lên cổ tay.

- Bài thơ trên nón... mi viết để đòi Tích sống lại hả? - Không. Đó là lời chứng. Dấu nước và ký ức Canh Thoải còn giữ ở Cồn Hến truyền lại. Tui chép, tui giữ, tui treo. Đâu phải tiên tri. Tui không biết hết đường đi của mi.

Nàng nói đoạn ấy không nhìn Ông Tư. Khánh để ý điều đó. Ông cụ chỉ khẽ gật, môi mím đến trắng, không giải thích thêm. Hắn hiểu ông đang nhường chỗ cho người chết được hỏi trước.

Khánh hít một hơi. Mùi nhang lẫn mùi lá ướt làm hắn muốn ho. Hắn vẫn không đụng tới sổ trắng.

- Răng mi tìm đúng tui? - Vì mi giữ tiệm ni. Vì mi nghe được mà chưa vội khóa tên người khác vào trang cầm. Tui cần được hỏi trước khi ai đó viết tên tui như món đồ.

Bóng Mai Trang khẽ nghiêng, cổ tay quấn vải cũ lộ rõ hơn dưới ánh đèn dầu. Chỉ khâu vải đã sờn. Khánh nhớ các vụ trước: mỗi lần ghi tên khi vong chưa thuận, hậu quả không nằm ở chỗ “thu được vật”, mà ở chỗ tiệm biến thành nơi giữ người.

Ở góc bàn, Quang ngẩng lên:

- Tau xin được vào kho tư liệu Trường Hai Bà Trưng tối ni. Bản danh sách Đồng Khánh cũ có trang bị xé. Nếu còn vết hằn, tau chụp liền. - Mang biên bản ra vào. Đừng tự ý đem nguyên cuốn về.

Phan Khanh nói ngắn, giọng công an xen vào chuyện âm cho có trật tự. Anh nhìn Khánh:

- Anh xác định giúp tôi. Mai Trang muốn trả nón cho trường, cho người thân, hay gửi vào tiệm? - Chưa. Để nàng nói.

Khánh quay lại vòng giấy vàng. Nhang cháy đã xuống một đốt. Khói cứ bám quanh vành nón rồi tan, không lan ra quầy.

- Mi muốn chi ở tui đêm ni? - Mang nón về phòng học cũ. Đọc đủ bài thơ đúng chỗ tui viết câu cuối. Xong rồi tui mới nói có giao vật cho tiệm hay không. Đừng ghi tên tui trước câu hỏi đó.

Im lặng dài một nhịp mưa. Bồi thì thào rất nhỏ:

- O nói thiệt. Trong nón không có tiếng đòi cầm đồ. Chỉ có tiếng... đừng nhốt.

Khánh gật với thằng bé. Hắn lấy khăn khô lau tay, rồi kéo tờ biên nhận cầm đồ ra chỉ để thử thói quen cũ. Bút đặt xuống ô “tên vong”. Nét mực chưa chạm giấy thì Ông Tư lên tiếng, khàn và chậm:

- Vật chưa niêm còn rò âm. Mi không viết thì sáng mai cửa sổ vẫn có thể kêu. Nhưng tau không cầm bút thay mi.

- Chú đứng đó làm chứng là được. Đừng quyết giùm.

Khánh rút tay. Tờ biên nhận vẫn trống. Không ngày hẹn, không dấu máu nhận cầm, không chữ ký. Hắn gấp tờ giấy lại, bỏ ra xa vòng vàng như để cắt cơn thói quen muốn “thu cho xong”.

Phan Khanh thở ra, mở máy ảnh chụp tổng thể hộp, nón, vòng giấy và vị trí bàn thờ. Anh nói rõ vào biên bản miệng:

- Vật chứng tạm giữ tại tiệm Vong Ký, người trực tiếp quản hiện trường là anh Nguyễn Vĩnh Khánh. Tôi không đưa nón ra ngoài khi chữ huyết còn hoạt động. Mọi di chuyển sau này phải có bàn giao.

Quang đứng dậy, khoác áo mưa:

- Tau đi kho tư liệu ngay. Nếu trang xé còn vết, tau gửi ảnh về trước nửa đêm. - Cẩn thận. Đừng đụng đồ tư trang nếu có dấu niêm cũ.

Cửa tiệm khép lại sau lưng Quang. Mưa hắt vào khe gỗ. Mai Trang vẫn ở trong mặt nón ướt, không khóc, không van. Nàng chỉ nhìn Khánh như nhìn người phải trả lời bằng hành động chứ không bằng lời hứa sáo.

- Mi không gọi tui là Tích. - Tui biết căn hồn đó. Tui không cần nó ngồi dậy trả lời thay người năm hai mươi sáu. Tui tìm Khánh.

Nghe vậy, vết bớt cá neo trên bả vai trái hắn rần lên; một nhánh đỏ kéo qua ngực tới sát xương ức nóng ran rồi dịu. Không phải vì được xá tội. Chỉ vì lần đầu có vong nhìn đúng lớp người hắn đang sống, không kéo hắn lùi về một cái tên khác để tiện sai khiến.

Khánh lấy nước sông rưới nhẹ quanh vòng giấy, giữ ẩm cho nét chữ khỏi tự bò lung tung. Hắn không đọc toàn bài thơ đêm nay. Đọc đủ sẽ để dành đúng phòng học, đúng chỗ nàng yêu cầu. Việc của đêm nay là lập hiện trạng và không biến lời chứng thành món sở hữu.

- Mai Trang, tui nghe mi. Tui chưa thu nón. Tui chưa ghi tên. Sáng sớm tui thu xếp đường đi Phú Cam và phòng cũ. Mi chịu ở trong hộp thêm một đêm được không? - Được. Mi hỏi rồi. Vậy thì được.

Bóng nàng mờ đi một độ. Vết cắt trên cổ tay còn đó, nhưng không nhỏ máu ra ngoài nan lá. Ông Tư kéo ghế ngồi phịch, gậy dựa vào đùi. Cô Bảy không có mặt tối nay; lớp chắn ngoài hiên vẫn đứng nhờ nén nhang ông cắm từ chiều.

Bồi mang chăn lại gần nhưng không xâm vào vòng vàng. Nó nhìn Khánh:

- Eng ơi, tai con hơi ấm. O không dữ. O chỉ sợ bị viết tên trước khi nói hết. - Mi báo ngay nếu ấm thành đau. Đừng gắng.

Phan Khanh hoàn tất trang mô tả hiện trường, đưa cho Khánh ký xác nhận giữ tạm. Khánh ký “Nguyễn Vĩnh Khánh”, nét mực bình thường, không run, không bị chữ nào khác đè lên. Anh cất bút, nhìn vành nón lần cuối:

- Có chữ mới không, anh để ý giúp. Máu cũ và máu mới phải tách mẫu riêng nếu còn lấy được. - Để tui soi.

Khánh nâng đèn dầu thấp hơn, ánh sáng xiên dưới vành. Lớp lá trong cùng vốn khô xác bỗng thấm đậm từ trong ra. Không phải bài thơ cũ. Máu len giữa các nan, bò thành nét quốc ngữ rõ dần dưới nhiệt đèn, chỗ thường ngày mắt thường chỉ thấy vệt nâu.

Ông Tư muốn nghiêng tới. Khánh giơ tay chặn, không phải vì giấu, mà vì sợ ông mất thăng bằng. Bồi nín thở. Phan Khanh bật đèn pin điện thoại, chụp liên tiếp ba ảnh raw trước khi nét chữ kịp nhòe.

Dòng chữ hiện trọn, không hoa mỹ, không cầu kinh:

Đừng ghi tên tui nếu chưa hỏi tui muốn đi mô.

Khánh đọc thầm một lần. Hắn không lặp lại thành tiếng cho kịch tính. Hắn chỉ đặt đèn xuống, cảm thấy lòng bàn tay mình ướt dù không ai đổ nước thêm. Vòng giấy vàng phập phồng như có hơi thở rất nhẹ rồi nằm yên.

- Ảnh đã có. Timestamp đủ. - Giữ trong máy anh. Đừng gửi lung tung.

Phan Khanh gật. Anh khoá máy bằng mã, ghi thêm vào biên bản nội dung: *Phát hiện dòng chữ huyết thứ cấp dưới lớp lá trong, nội dung yêu cầu phải hỏi ý nguyện trước khi ghi tên.* Không có kết luận pháp lý nào khác. Không có chữ “siêu thoát”. Không có dấu hiệu nón hết tà.

Mai Trang không hiện mặt lần nữa. Nón vẫn ướt, vẫn lạnh, vẫn neo đúng một bóng nữ sinh phía dưới vành. Khánh đóng nắp hộp nhưng không dán bùa chết. Hắn chỉ chặn bốn góc bằng giấy vàng mới, viết ngoài nắp ngày 25/07/2026 và dòng “chưa nhận cầm - chỉ nghe lời”.

Ông Tư nhìn dòng đó lâu. Ông không bảo sửa. Ông cũng không bảo viết thêm tên cũ nào lên nắp. Khánh biết ông muốn nói nhiều hơn về năm một chín bốn lăm, về Cồn Hến, về người đã kéo một thanh niên hai mươi hai tuổi xuống nước không phản đèn. Nhưng đêm nay không phải đêm của ông.

- Chú đi nằm. Chân chú hết chịu nổi rồi. - Mi... không viết tên nàng, đúng hướng đó. Nhớ giữ khoảng cách với vành nón khi ngủ. - Tau không ngủ gần nó.

Bồi tắt bớt một ngọn đèn. Ngoài hẻm, nước mưa chảy thành dòng nhỏ mang mùi bùn phố cổ. Điện thoại Khánh rung. Ảnh từ Quang gửi về: trang danh sách học sinh bị xé đúng chỗ tên, mặt sau trang kế còn vết hằn “Trần Mai Trang” và một dòng bút chì nhạt “tư trang chưa hoàn trả”. Timestamp kho tư liệu trùng đêm nay. Không có tên phụ. Không có bản sao nhân cách thứ hai. Chỉ một nữ sinh và một món tư trang bị lấy đi trước khi sổ sách đóng.

Khánh để ảnh cạnh biên bản của Phan Khanh. Chuỗi giữ vật đêm nay rõ người, rõ giờ, rõ chỗ. Hắn không cần tự bịa thêm nón thứ hai để cho chuyện dễ viết. Chỉ một chiếc. Chỉ một vong còn đang chờ được hỏi.

Hắn thổi nhẹ đầu nhang cho than đỏ xuống tro. Trong hộp, máu của dòng chữ mới không khô ngay. Nó cứ ẩm trên lớp lá trong như vết thương chưa cho phép ai băng vội. Khánh ngồi dựa quầy, mắt không rời nắp gỗ, nghe mưa, nghe nhịp chân Ông Tư trở mình phía sau, nghe Bồi thở đều hơn sau khi được phép không áp tai nữa.

Nửa đêm, đèn dầu chớp một cái. Không có pháp âm lạ ngoài mái. Không có ai gọi “Tích”. Chỉ có cảm giác rất mỏng từ trong hộp: một người chết năm xưa đang giữ đúng chỗ của mình trong vòng giấy, chờ được đưa về phòng học cũ, chờ nghe bài thơ đọc đủ, chờ tự nói lần cuối nàng muốn đi đâu.

Khánh gõ ngón tay lên mặt bàn, đếm nhịp để khỏi nghĩ dài. Hắn sẽ không ghi tên Trần Mai Trang vào Vong Ký đêm nay. Hắn sẽ không biến lời chứng thành món cầm. Và hắn sẽ không để bất kỳ ai, kể cả ông già mang giao ước tám mươi một năm, quyết định thay miệng một vong vừa kịp đòi quyền được hỏi.

Ngoài ngạch cửa, nước mưa leo lên một đốm nâu rồi trôi đi. Trong hộp, dòng chữ dưới vành nón vẫn còn nguyên, ẩm và thẳng, như đang nhìn lại người vừa đọc nó.

Chương khác

Xem thêm