Trấn Yểm Long Mạch - Chương 1: Mộ nứt dưới mưa phùn
Mưa phùn cuối xuân phủ một lớp màn xám đục lên những rặng xoan khẳng khiu dọc đường đê làng Vạn Mạch. Nước sông Bạch Huyệt mùa này đục ngầu, cuộn chảy…
Nội dung chương
Mưa phùn cuối xuân phủ một lớp màn xám đục lên những rặng xoan khẳng khiu dọc đường đê làng Vạn Mạch. Nước sông Bạch Huyệt mùa này đục ngầu, cuộn chảy lặng lẽ dưới chân gò Long Tàng, mang theo mùi bùn non và lá mục từ thượng nguồn đổ về. Nguyễn Trọng Khiêm đứng dưới hiên nhà thờ họ Nguyễn, hai tay buông thõng, mắt nhìn đăm đăm vào chiếc quan tài gỗ ngọc am đặt giữa sân đình. Mùi hương bài lẫn với mùi gỗ ẩm tạo nên một bầu không khí đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực những người có mặt.
Cha anh, ông Nguyễn Trọng Tấn, đã nằm xuống sau một cơn bạo bệnh chớp nhoáng. Cái chết của ông diễn ra vào đúng cái đêm ông tuyên ba đã tìm thấy lối vào huyệt mộ cổ của dòng họ trên sườn núi Long Tàng. Là một kỹ sư khảo sát địa chất, Khiêm vốn quen nhìn thế giới qua những con số, những bản đồ trắc địa và các tầng đất đá cụ thể. Anh không tin vào chuyện phong thủy, cũng chẳng mặn mà với những lời đồn thổi về long mạch hay những lời nguyền gia tộc mà người làng Vạn Mạch vẫn thường thì thầm bên ấm chè xanh mỗi buổi chiều tà. Nhưng lúc này, nhìn di ảnh của cha đặt sau làn khói hương nghi ngút, lòng anh trĩu nặng một cảm giác bất an khó tả.
Tiếng kèn đám ma réo rắt nổi lên, cắt đứt sự im lặng của buổi sớm. Ông Nguyễn Văn Tuyên, trưởng họ Nguyễn, bước đến bên cạnh Khiêm, vỗ nhẹ lên vai anh. Bàn tay ông già thô ráp, lạnh ngắt như đá dưới giếng sâu.
- Chuẩn bị di quan thôi cháu. Giờ lành đã đến, phải đưa cụ về với đất trước khi con nước sông Bạch Huyệt lên cao.
Khiêm khẽ gật đầu. Anh chỉnh lại chiếc băng tang trên trán, cùng gia đình nâng linh cữu của cha lên kiệu. Đoàn người đưa tang lầm lũi đi trong màn mưa bụi, hướng về phía gò mộ tổ nằm trên sườn đồi nhìn thẳng ra khúc sông Bạch Huyệt quanh co. Những chiếc nón lá nhấp nhô giữa đồng lúa xanh rì, tiếng khóc than của họ hàng xa gần hòa vào tiếng mưa rơi rả rích trên những tán lá chuối non.
Đường lên gò mộ tổ trơn trượt, đất sét đỏ bám chặt lấy đế ủng của Khiêm. Gò đất này có thế hình một con rồng đang cúi đầu uống nước sông, người trong họ vẫn gọi là thế "Long ẩm thủy". Tuy nhiên, dưới con mắt chuyên môn của một nhà địa chất, Khiêm nhận thấy địa tầng nơi đây đang có sự dịch chuyển bất thường. Những vết sụt lún nhỏ xuất hiện rải rác dọc theo sườn gò, cỏ cây héo úa một cách kỳ lạ dù đang là mùa xuân ấm áp.
Khi chiếc quan tài được đặt xuống bên cạnh huyệt mộ đã đào sẵn, tiếng chuông tang từ ngôi đình cổ của làng Vạn Mạch vọng lại. Tiếng chuông trầm đục, vang vọng khắp thung lũng rồi dứt hẳn. Đúng vào giây phút tiếng chuông cuối cùng tan biến vào màn mưa, một tiếng động khô khốc phát ra từ phía ngôi mộ tổ của cụ Nguyễn Trọng Khải. Đó là vị tổ đời thứ năm của dòng họ Nguyễn, nằm cách huyệt mộ mới chỉ vài mét.
- Rắc!
Âm thanh đứt gãy vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Nhiều người giật mình nhìn về phía ngôi mộ cổ. Tấm bia đá xanh nguyên khối, vốn đã đứng vững qua hai thế kỷ mưa nắng, nay xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc từ chân bia lên đến đỉnh mộ. Vết nứt không đi theo đường thẳng mà uốn lượn, chia nhánh một cách kỳ lạ, tạo thành hình thù giống như một chiếc móng vuốt lớn bấu chặt lấy nấm mồ.
- Long trảo! Đó là hình móng vuốt rồng! - Một người già trong họ thốt lên, giọng run rẩy.
Đám đông bắt đầu xôn xao. Những tiếng bàn tán, xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Người ta chỉ trỏ vào vết nứt, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ sợ hãi. Ông Tuyên trưởng họ biến sắc, vội vàng bước đến trước mộ tổ, quỳ sụp xuống bái lạy liên hồi, miệng lầm rầm khấn vái những lời cầu xin xá tội.
Khiêm bước lại gần ngôi mộ nứt. Anh quỳ một gối xuống đất, bỏ qua những lời ngăn cản của họ hàng, đưa mắt quan sát kỹ vết nứt. Từ kẽ hở của đá và đất cát, một thứ bùn màu đỏ sẫm như máu đông đang từ từ đùn lên. Khiêm đưa ngón tay quệt một chút bùn đưa lên mũi ngửi. Không có mùi tanh của máu, chỉ có một mùi nồng nặc của đồng rỉ sét lẫn với mùi đất mục lâu năm. Thứ mùi này xộc thẳng vào mũi anh, gây ra một cảm giác buồn nôn và nhức nhối ở hai bên thái dương.
- Đừng động vào đó, Khiêm! - Ông Tuyên nắm chặt lấy cổ tay anh, kéo mạnh ra sau. - Đây là điềm dữ. Mộ tổ nứt đúng lúc hạ huyệt ba cháu, lại ra hình long trảo thế này, rõ ràng là long mạch nổi giận. Mạch phản rồi, cả họ Nguyễn sẽ gặp họa lớn nếu cháu còn tò mò.
Khiêm gạt tay ông Tuyên ra, đứng thẳng dậy. Anh nhìn thẳng vào mắt người trưởng họ, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên quyết:
- Cháu là kỹ sư địa chất, thưa bác. Đá nứt là do sự thay đổi nhiệt độ đột ngột hoặc do sụt lún địa tầng bên dưới. Dưới gò này có mạch nước ngầm chảy qua sông Bạch Huyệt, đất cát hóa lỏng làm rỗng chân đế là chuyện bình thường. Còn mùi đồng rỉ này, có thể dưới sâu có quặng đồng hoặc phế tích kim loại từ xưa để lại. Không có long mạch nào ở đây cả.
- Cháu thì biết cái gì! - Ông Tuyên gắt lên, khuôn mặt già nua nhăn nhúm lại vì giận dữ và lo sợ. - Tổ tiên nhà ta bảy đời nay đều canh giữ mảnh đất này. Cha cháu chết cũng vì cố tình đi tìm cái cọc đồng thứ bảy dưới chân núi Long Tàng. Ông ấy không nghe lời khuyên của các cụ, tự ý động vào cấm địa nên mới phải gánh nghiệp. Giờ đến lượt cháu muốn đi vào vết xe đổ đó sao?
Khiêm khựng lại khi nghe nhắc đến "cọc đồng thứ bảy". Trước khi mất, cha anh đã mê sảng suốt nhiều ngày. Trong những cơn sốt cao, ông liên tục lảm nhảm về một chiếc cọc đồng cắm sâu dưới lòng đất và lời dặn dò nghiêm ngặt: "Đừng nhổ chiếc cọc thứ bảy". Khiêm từng nghĩ đó chỉ là những lời nói mê của người bệnh, nhưng phản ứng của ông Tuyên lúc này cho thấy có một sự thật nào đó đang bị che giấu đằng sau những câu chuyện phong thủy huyền bí kia.
Giữa lúc cuộc tranh cãi đang căng thẳng, một giọng nói trong trẻo nhưng trầm ấm vang lên từ phía sau đám đông:
- Anh Khiêm nói đúng một nửa. Vết nứt này quả thực có liên quan đến cấu trúc địa tầng bên dưới, nhưng hình dáng long trảo và mùi đồng rỉ kia không đơn giản chỉ là hiện tượng tự nhiên đâu.
Mọi người quay lại. Lê Huyền Anh bước ra từ dưới chiếc ô đen che mưa. Cô mặc một bộ đồ tối màu giản dị, mái tóc buộc gọn gàng sau gáy, trên tay ôm một cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc. Huyền Anh là người làng Vạn Mạch, hiện đang nghiên cứu về Hán Nôm và lịch sử địa phương tại viện nghiên cứu trên tỉnh. Dòng họ Lê của cô cũng là một trong những họ tộc lâu đời ở vùng này. Nhưng vì một nguyên nhân chưa ai chịu nói rõ, tên tuổi của nhà cô đã bị xóa sạch khỏi các cuốn gia phả chính thống của làng từ nhiều đời trước.
Huyền Anh tiến lại gần ngôi mộ tổ họ Nguyễn, cúi đầu chào ông Tuyên rồi nhìn Khiêm:
- Tôi đã tra cứu các bản dập văn bia cổ ở miếu quốc sư trên núi Long Tàng. Có những ghi chép từ cuối thế kỷ mười tám về một trận đồ trấn yểm bằng cọc đồng chạy dọc theo trục sông Bạch Huyệt. Mỗi điểm trấn đều được đánh dấu bằng một ngôi mộ của bảy dòng họ lớn trong vùng. Họ Nguyễn của các anh chính là nhà giữ điểm trấn cốt tử. Vết nứt này xuất hiện đúng lúc hạ huyệt chú Tấn, chứng tỏ sự cân bằng của trận đồ đã bị phá vỡ.
Khiêm nhíu mày nhìn cô gái trẻ. Anh biết Huyền Anh từ nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy cô nói về những chuyện này với một thái độ nghiêm túc đến vậy.
- Cô tin vào những chuyện trấn yểm này sao, Huyền Anh? - Khiêm hỏi, giọng pha chút hoài nghi.
- Tôi tin vào những gì lịch sử để lại, anh Khiêm. - Huyền Anh mở cuốn sổ tay, chỉ vào một trang giấy có vẽ lại sơ đồ các chữ Hán cổ. - Những ghi chép này không phải là mê tín dị đoan. Đó là cách người xưa dùng để ghi nhớ các biến động địa lý và những sự kiện chính trị quan trọng dưới dạng mật mã phong thủy. Mùi đồng rỉ mà anh ngửi thấy chính là từ những cọc đồng trấn yểm bị oxy hóa dưới lòng đất ẩm. Khi mạch nước ngầm thay đổi, hoặc khi có sự dịch chuyển của các tầng đất, áp lực sẽ đẩy rỉ đồng lên theo các kẽ nứt.
Ông Tuyên nghe Huyền Anh nói thì mặt mũi càng thêm xám ngoét. Ông xua tay lia lịa:
- Thôi, thôi! Đừng nói gở nữa. Chôn cất cho chú Tấn nhanh lên rồi về làm lễ tạ tội với tổ tiên. Việc này không thể chậm trễ.
Dưới sự hối thúc của người trưởng họ, những người phu huyệt nhanh chóng hoàn thành công việc lấp đất. Ngôi mộ mới của cha Khiêm được đắp lên nhanh chóng, nằm song song với ngôi mộ tổ bị nứt. Cơn mưa phùn mỗi lúc một dày hạt hơn, biến mặt đất xung quanh thành một bãi bùn lầy lội, nhão nhoét.
Sau khi mọi người đã lục tục ra về để chuẩn bị cho bữa cơm tang tại nhà thờ họ, Khiêm vẫn đứng lại bên gò mộ. Gió từ sông Bạch Huyệt thổi lên lạnh buốt, mang theo hơi nước buốt giá tạt thẳng vào mặt anh. Huyền Anh cũng chưa về, cô đứng cách đó vài bước, lặng lẽ quan sát những chuyển động của dòng sông bên dưới.
- Anh định làm gì tiếp theo? - Huyền Anh lên tiếng hỏi, mắt vẫn nhìn về phía dòng nước đục.
- Tôi sẽ tìm hiểu xem cha tôi đã làm gì trước khi chết. - Khiêm trả lời, giọng lạnh lùng. - Ông ấy là một nhà khảo sát thực địa giỏi. Ông ấy không bao giờ bỏ mạng chỉ vì một truyền thuyết nhảm nhí. Chắc chắn có một chuyện khuất tất ở núi Long Tàng mà ông ấy đã phát hiện ra.
Huyền Anh quay lại nhìn anh, ánh mắt cô chứa đựng nhiều suy tư:
- Gia đình tôi bị xóa tên khỏi phả hệ của làng Vạn Mạch cũng vì những bí mật liên quan đến trận đồ này. Cha tôi trước khi qua đời cũng từng nhắc đến một giao ước giữa bảy dòng họ với vị quốc sư thời Tây Sơn. Nếu anh muốn lên núi Long Tàng, tôi có thể giúp anh dịch các bia đá cổ. Nhưng anh phải cẩn thận, những người muốn nhổ bỏ các cọc đồng này không chỉ có một mình anh đâu.
Khiêm không trả lời. Anh bước lại gần ngôi mộ tổ bị nứt một lần nữa. Vết nứt hình long trảo rõ ràng đã rộng hơn một chút so với lúc nãy, thứ bùn đỏ chứa rỉ đồng vẫn tiếp tục rỉ ra, bám vào các thớ đá xám. Anh ngồi xổm xuống, cởi bỏ chiếc găng tay bảo hộ, để lộ bàn tay thô ráp với những vết chai sạn do công việc khảo sát thực địa.
Khiêm đặt lòng bàn tay mình áp chặt lên bề mặt đá lạnh ngắt của ngôi mộ cổ, ngay sát kẽ nứt đang rỉ bùn đỏ. Anh muốn dùng cảm giác xúc giác nhạy bén của một người làm địa chất lâu năm để kiểm tra xem có sự rung chấn nhẹ nào từ sâu trong lòng đất hay không. Sự im lặng bao trùm lấy không gian xung quanh, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên những tán lá cây và tiếng sóng vỗ rì rầm của sông Bạch Huyệt ở phía xa.
Đột nhiên, từ sâu bên dưới lớp đá mộ cổ kính, qua lớp bùn đất ẩm ướt và sâu thẳm trong lòng gò Long Tàng, một nhịp rung động kỳ lạ truyền thẳng vào lòng bàn tay Khiêm. Nó không phải là sự rung chấn cơ học của đất đá sụt lún, cũng không phải là nhịp đập của mạch nước ngầm. Đó là một nhịp kéo dài, trầm đục và đều đặn, như một hơi thở dài mệt mỏi của một sinh vật khổng lồ đang bị đè chặt dưới hàng vạn tấn đất đá. Nhịp thở ấy lạnh buốt, chạy dọc theo cánh tay Khiêm, khiến toàn thân anh đông cứng lại trong giây lát. Dưới lòng đất sâu, tiếng thở dài ấy cứ thế vang lên, đều đặn và u uất.