TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 165: Một Đêm Không Hỏi
Khánh nhét chiếc áo khoác gió đã bạc màu vào góc chiếc túi vải bạt, đặt thêm xấp tiền lẻ cùng cái ví da sờn góc lên trên. Hắn kéo khóa túi, tiếng kim…
Nội dung chương
Khánh nhét chiếc áo khoác gió đã bạc màu vào góc chiếc túi vải bạt, đặt thêm xấp tiền lẻ cùng cái ví da sờn góc lên trên. Hắn kéo khóa túi, tiếng kim loại trượt đi khô khốc trong gian nhà ngoài của tiệm Vong Ký. Chiếc hộp gỗ bọc giấy vàng chứa tấm ảnh chụp chiếc đèn thờ Bích Động đã được hắn cất kỹ lên ngăn kệ cao nhất phía sau quầy lễ tân, tránh xa tầm tay của Bồi. Hắn định xách túi ra Bến Tòa Khâm. Hắn muốn ngồi một mình ngoài bến đò cho đến khi trời sáng, tránh xa căn nhà đang đặc quánh mùi dầu lạc cháy khét này, và quan trọng hơn là để không ai phải nhìn thấy vẻ mặt của hắn lúc này.
Quang ngồi ở phía đối diện chiếc bàn gỗ rường. Hắn nhìn cái túi bạt đặt sát mép cửa ra vào, rồi nhìn lên những ngón tay còn đỏ ửng của Khánh vì vết bỏng nhẹ từ tấm ảnh khi nãy. Quang không hỏi Khánh định đi đâu vào cái giờ nửa đêm mưa gió này. Hắn lẳng lặng đóng cuốn gia phả chép tay của dòng họ Nguyễn lại, úp ngược mặt chữ xuống mặt bàn gỗ xám xịt, rồi tựa lưng vào thành ghế.
Ở góc nhà, tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên từ phía cầu thang gỗ. Bồi đi xuống, trên tay ôm theo một chiếc chăn chiên cũ kỹ màu xám tro mà o Bảy thường dùng để đắp cho nó vào những đêm đông lụt lội. Thằng bé không hỏi Khánh về linh hồn tên Tích, cũng không thắc mắc tại sao Ông Tư lại ngâm chân dưới bếp lâu đến thế. Nó đi thẳng đến bên chân cầu thang, ngồi bệt xuống bậc gỗ dưới cùng, kéo chiếc chăn chiên phủ qua hai đầu gối rồi nhìn Khánh bằng đôi mắt to tròn, phẳng lặng.
- Eng ngồi đây thì con ngồi đây.
Bồi nói ngắn ngủn, giọng hơi khàn vì buồn ngủ.
Khánh nhìn thằng bé, rồi nhìn cái túi bạt bên cửa. Hắn thở hắt ra một hơi, bước lại gần chân cầu thang:
- Lên gác ngủ đi Bồi. Đêm ni trời lạnh, ngồi dưới ni gió lùa qua khe cửa chớp buốt lắm. Anh không đi mô cả.
Bồi lắc đầu, hai tay nó siết chặt mép chăn chiên:
- Con không lên. Con nghe tiếng nước sông Hương ngoài kia chảy xiết lắm. Tiếng nước réo như có người gọi tên eng dưới bến. Con ngồi đây canh cho eng.
Khánh định đưa tay xoa đầu thằng bé nhưng bàn tay hắn dừng lại giữa chừng trong không trung rồi buông thõng xuống. Hắn biết cái âm giác của đứa trẻ Làng Chuồn này nhạy cảm đến mức nào. Những đêm rò âm thế này, tiếng động dưới lòng sông đối với nó chắc chắn là một loại tra tấn.
Cánh cửa gỗ phía trước tiệm bỗng nhiên bị gõ nhẹ ba tiếng khô khốc. Giữa tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói âm dương, tiếng gõ cửa ấy nghe rất rõ ràng. Khánh bước ra mở chốt cửa.
Phan Khanh đứng ngoài hiên, chiếc áo mưa cảnh sát màu xanh đen sẫm nước, những giọt nước mưa chảy ròng ròng từ vành mũ xuống gương mặt nghiêm nghị của anh. Phan Khanh không bước vào ngay, anh đứng ở bậc thềm, cởi bỏ chiếc áo mưa ướt sũng treo lên chiếc móc sắt bên ngoài rồi mới bước qua ngưỡng cửa gỗ. Trên tay anh là một tập hồ sơ màu xanh có đóng dấu của cơ quan điều tra.
- Tôi đem bản sao biên bản ghi nhận tạm thời về vụ việc Mai Trang qua cho anh.
Giọng Phan Khanh đều đều, hơi khàn đi vì lạnh.
- Tiện thể đi tuần qua khu Bao Vinh này nên ghé vào luôn.
Phan Khanh bước vào gian trong, mắt anh lướt qua chiếc túi bạt đặt cạnh cửa, rồi dừng lại ở vệt muội đen hình chân đèn vẫn còn mờ mờ trên mặt bàn gỗ rường dù Khánh đã lau nhiều lần. Anh không hỏi về cái túi, cũng không hỏi về vệt muội đen. Phan Khanh đưa tay tháo chiếc đồng hồ đeo tay bằng thép không gỉ, đặt nó nhẹ nhàng lên góc quầy lễ tân bên cạnh tập hồ sơ, rồi kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống cạnh Quang.
- Đêm nay tôi không hỏi chuyện với tư cách công an.
Phan Khanh nhìn Khánh, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.
- Tôi chỉ muốn ngồi nhờ một chỗ tránh mưa. Ngoài kia đường ngập sâu quá, xe tuần tra cũng khó đi.
Khánh đứng im bên cạnh quầy. Hắn nhìn ba người đang ngồi trong tiệm của mình. Một người bạn thân từ thời Đà Nẵng, một đứa trẻ mười tuổi có đôi tai nghe được tiếng vong, và một đại úy cảnh sát hình sự vừa mất vợ. Tất cả họ đều đang nhìn hắn, không có sự phán xét, không có những câu hỏi dồn dập đòi lời giải thích về những bí ẩn của Thoải Phủ hay cái tên Tích từ năm 1945.
Khánh khẽ cười nhạt, hắn ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện Quang:
- Cái tiệm cầm đồ âm ni của chú Tư sắp thành cái nhà trọ trú mưa cho mấy người rồi đó. Không khéo mai mốt tui phải treo bảng thu tiền chỗ ngồi theo giờ quá.
Câu đùa của hắn rơi tõm vào khoảng không im lặng. Không ai cười. Quang chỉ nhìn hắn, đôi mắt sau cặp kính cận hiện lên sự mệt mỏi nhưng kiên định. Khánh chống hai tay lên đầu gối, cúi đầu xuống nhìn những thớ gỗ xám của chiếc bàn rường. Hắn nhận ra mình không thể dùng những lời đùa cợt lém lỉnh thường ngày để lấp liếm đi sự hỗn loạn đang cuộn lên trong lòng nữa.
- Tui không biết nữa.
Giọng Khánh rất nhỏ, gần như bị tiếng mưa ngoài kia nuốt chửng.
- Tui thực sự không biết mình đang buồn cho cái người tên Tích đã chết cách đây tám mươi mốt năm, hay đang sợ cho cái thằng Nguyễn Vĩnh Khánh mới sống được hai mươi ba năm ni. Hay là tui đang giận chú Tư vì chú đã giấu tui chừng nớ chuyện.
Quang đặt bàn tay lên mặt cuốn gia phả úp ngược. Hắn không lật cuốn sổ ra để tra cứu niên đại. Hắn cũng không đưa ra giả thuyết lịch sử nào về cách một linh hồn từ năm 1945 có thể tồn tại trong thân xác đứa trẻ chết đuối năm 2003.
- Tau không có câu trả lời thay mi, Khánh à.
Giọng Quang trầm xuống.
- Những gì tau biết chỉ là những con số trên giấy tờ, những dòng chữ chép tay đã mờ mực. Nhưng cái thằng Khánh ngồi uống cà phê với tau ở Đà Nẵng, cái thằng hay cằn nhằn chuyện tiền nong nhưng lần mô vong đến cũng chạy đôn chạy đáo lo liệu, cái thằng đó là người đang sống. Đối với tau, chỉ có đứa đó là thật.
Khánh quay mặt đi hướng khác, mắt hắn hơi đỏ lên dưới ánh đèn dầu mờ ảo của tiệm. Hắn không muốn nhìn thẳng vào mắt Quang lúc này.
Phan Khanh rót một chén trà nguội từ chiếc ấm đất trên bàn. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị chát của trà lưu lại trên đầu lưỡi. Anh nhìn ra cửa chớp, nơi những hạt mưa đang tạt vào tấm kính mờ đục.
- Có những đêm ở nhà một mình, tôi cũng ngồi nhìn lên trần nhà đến tận sáng.
Giọng Phan Khanh không có cảm xúc, nhưng chính sự phẳng lặng đó lại khiến người ta thấy nhói lòng.
- Tôi không biết phải gọi cái sự biến mất của Lan là cái gì. Là một vụ tai nạn? Một vụ mưu sát? Hay là một cái nợ từ đời trước mà tôi phải gánh? Tôi đã cố tìm mọi hồ sơ, mọi chứng cứ để giải thích nó bằng nghiệp vụ của một cảnh sát. Nhưng cuối cùng, những đêm ngồi một mình đó, tôi nhận ra việc đặt tên cho nỗi đau không làm cho nó bớt đau đi chút nào.
Phan Khanh dừng lại một chút, anh nhìn Khánh:
- Anh Khánh, tôi không biết Tích là ai, tôi cũng không hiểu những chuyện tâm linh mà các anh đang làm ở cái tiệm này. Nhưng tôi biết một điều, nếu anh bước ra khỏi cánh cửa kia đêm nay để chạy trốn, anh sẽ phải chạy trốn cả đời.
Bồi ở góc cầu thang bỗng khẽ cựa mình. Đầu nó ngoẹo sang một bên, hai mắt nhắm nghiền. Thằng bé đã ngủ gục từ lúc nào vì quá mệt mỏi sau một ngày dài theo Khánh đi khắp các nghĩa địa. Thế nhưng, bàn tay nhỏ bé của nó vẫn nắm chặt lấy một góc vạt áo khoác của Khánh đang rủ xuống bên cạnh ghế.
Khánh nhìn bàn tay của Bồi. Những ngón tay của đứa trẻ mười tuổi hơi thâm lại vì cái lạnh của đêm mưa Huế. Hắn khẽ thở dài, cúi xuống gỡ nhẹ tay thằng bé ra nhưng Bồi lại càng siết chặt hơn trong giấc mơ. Khánh không gỡ nữa. Hắn kéo chiếc chăn chiên cũ phủ kín lên vai thằng bé, rồi tự tay xách chiếc túi bạt bên cửa đem cất vào hốc tủ phía sau quầy lễ tân.
Hắn trở lại chỗ ngồi, đối diện với Quang và Phan Khanh.
- Gần nửa đêm rồi.
Khánh nhìn lên chiếc khánh đồng nhỏ treo trên xà nhà gỗ.
- Tui sợ lắm hai người ơi. Tui sợ nếu chừ tui chọn sống tiếp với cái tên Khánh, chọn làm một đứa bình thường ở cái tiệm ni, thì có phải tui đang phản bội lại cái người tên Tích kia không? Cái người đã chết trẻ năm hai mươi hai tuổi, cái người mà chú Tư đã dùng cả mạng sống của chú để giữ lại hồn phách suốt tám mươi mốt năm qua. Nhưng nếu tui thừa nhận mình là Tích... thì hai mươi ba năm qua của tui là cái chi? Những ký ức của tui với o Bảy, với chú Tư, với thằng Quang, tất cả đều là giả hết sao?
Quang đặt tay lên mặt bàn gỗ, ngón tay hắn gõ nhẹ theo nhịp của tiếng mưa rơi:
- Mi nghĩ nhiều quá rồi Khánh. Người chết thì đã chết rồi. Vong hồn có linh thiêng đến mấy thì cũng là chuyện của cõi âm. Mi đang thở, máu mi đang chảy, mi biết đau khi bị bỏng. Đó mới là cái quyền tự quyết của mi. Ông Tư giữ xác mi lại, nhưng ông không thể sống thay mi được.
Phan Khanh không nói gì. Anh chỉ im lặng rót thêm nước nóng từ chiếc phích rạng đông đặt dưới gầm bàn vào ấm trà. Tiếng nước sôi chảy vào lòng ấm đất nghe róc rách, ấm áp giữa đêm mưa lạnh giá. Sự im lặng của ba người đàn ông kéo dài qua nhiều giờ đồng hồ. Ngoài kia, tiếng mưa đập vào những mái ngói âm dương của phố cổ Bao Vinh lúc dồn dập, lúc lại thưa thớt dần.
Thỉnh thoảng, từ gian nhà sau, tiếng chân của Ông Tư trở mình trên chiếc phản gỗ lại vang lên lộc cộc. Tiếng gậy gỗ gõ nhẹ xuống nền gạch hoa cũ kỹ như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của một người già đang chết dần đi trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi lần nghe thấy tiếng động đó, Khánh lại khẽ giật mình, nhưng hắn không đứng dậy đi xuống bếp nữa. Hắn biết, lúc này, việc tốt nhất hắn có thể làm cho Ông Tư là để ông được yên tĩnh ngâm chân cho đủ bốn mươi chín phút nước sông Hương.
Gần ba giờ sáng, chiếc khánh đồng nhỏ trên xà nhà bỗng rung lên một tiếng *boong* rất nhẹ. Tiếng rung không phải do gió, cũng không phải do có vong hồn xâm nhập. Nó chỉ là một tiếng ngân dài, thanh thoát, vang lên rồi tắt lịm vào không gian tĩnh mịch của tiệm.
Khánh đứng dậy. Hắn đi xuống bếp.
Dưới gian bếp nhỏ, ngọn lửa từ bếp củi đã tàn từ lâu, chỉ còn lại những đốm than hồng đỏ quạch dưới lớp tro xám. Chiếc chậu đồng ngâm chân của Ông Tư đã được dọn sạch, mặt sàn gạch vẫn còn loang lổ những vệt nước sông Hương chưa kịp khô. Khánh nhóm lại lửa, đặt một nồi nước nhỏ lên bếp rồi lấy ra ba gói mì tôm giấy cùng ít rau cải cúc còn sót lại trong rổ.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút từ chiếc nồi nhôm nhỏ, mang theo mùi thơm giản dị của hành hành, sợi mì chín tới. Khánh múc mì ra ba chiếc tô sứ Giang Tây sứt mẻ, đặt lên một chiếc khay gỗ rồi bưng lên nhà trên.
Hắn đặt khay mì xuống bàn gỗ rường trước mặt Quang và Phan Khanh.
- Ăn đi cho ấm bụng. Đêm ni lạnh quá.
Giọng Khánh đã lấy lại được chút bình tĩnh thường ngày.
Quang nhìn tô mì, rồi nhìn Khánh. Hắn không trêu chọc Khánh như mọi khi mà lẳng lặng cầm đũa lên. Phan Khanh cũng đón lấy tô mì từ tay Khánh, anh gật đầu khẽ thay cho lời cảm ơn. Bồi ngửi thấy mùi mì tôm cũng lờ đờ mở mắt. Thằng bé dụi dụi mắt, tự động bò lại gần bàn, đón lấy tô mì nhỏ nhất mà Khánh đã chuẩn bị riêng cho nó.
Bốn người ngồi ăn mì trong im lặng dưới ánh đèn dầu leo lét. Hơi mì nóng bốc lên làm mờ đi cặp kính cận của Quang, làm dịu đi những nét nghiêm nghị trên khuôn mặt khắc khổ của Phan Khanh, và sưởi ấm đôi bàn tay lạnh ngắt của Bồi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiệm Vong Ký xảy ra những biến cố liên tiếp, Khánh không dùng những lời đùa cợt hay vẻ mặt cáu gắt để đuổi những người đang lo lắng cho mình ra khỏi tiệm. Hắn chấp nhận sự hiện diện của họ, chấp nhận cả sự bất lực của chính mình trong đêm nay.
Sau khi dọn dẹp xong những chiếc tô trống không dưới bếp, Khánh đi lên gian nhà ngoài. Hắn đứng trước chiếc tủ thờ bằng gỗ gụ chạm rồng phượng, nơi đặt cuốn Vong Ký trắng.
Khánh đứng im lặng trước chiếc tủ thờ rất lâu. Hắn nhìn tấm khóa đồng đã hoen gỉ, nhìn những hạt bụi li ti đang nhảy múa dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu. Hắn đưa tay lên ngực trái, nơi có vết bớt màu cá đỏ đang ẩn hiện dưới lớp áo vải. Vết bớt hôm nay không đau, nhưng hắn cảm nhận được một luồng sinh khí nhỏ bé, ấm áp đang đập nhẹ nhàng theo từng nhịp tim của mình.
Khánh mở khóa tủ. Hắn nâng cuốn Vong Ký trắng bằng cả hai tay, cẩn thận đặt nó lên mặt bàn gỗ rường, ngay trước mặt Quang, Bồi và Phan Khanh.
Bìa cuốn sổ bằng da bò màu nâu sẫm, thô ráp và nặng trịch. Những đường chỉ khâu bằng sợi gai thô ở gáy sổ đã sờn đi nhiều chỗ, nhuốm màu thời gian sau hàng chục năm lưu lạc qua tay các đời chủ tiệm.
- Tui muốn biết.
Khánh nhìn thẳng vào ba người, giọng đanh lại.
- Tui muốn biết cái cuốn sổ ni... cái cuốn sổ đã ghi tên hàng ngàn vong hồn suốt bao nhiêu năm qua, nó sẽ gọi cái căn hồn trong thân xác tui bằng cái tên nào. Là Tích, hay là Khánh.
Quang ngừng tay lau kính. Hắn nhìn cuốn sổ da bò đặt trên bàn, rồi nhìn sang Phan Khanh. Người đại úy cảnh sát hình sự khẽ gật đầu, anh đứng dậy bước lại gần quầy lễ tân để có một tầm nhìn rõ ràng hơn nhưng không chạm vào sổ. Bồi cũng đứng sát bên cạnh Khánh, đôi tai nó hơi động đậy như đang cố lắng nghe những tiếng động vô hình phát ra từ những trang giấy cũ.
Khánh chậm rãi lấy hơi. Hắn đưa bàn tay phải lên, những ngón tay hơi run vì căng thẳng. Hắn đặt lòng bàn tay lên mặt bìa da bò của cuốn Vong Ký trắng.
Ngay khi lòng bàn tay Khánh vừa tiếp xúc với lớp da bò thô ráp, một luồng hơi lạnh buốt từ cuốn sổ chạy thẳng dọc theo cánh tay hắn, xộc thẳng vào ngực trái. Vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn bỗng nhiên nóng ran lên như có một dòng nước sôi đang chảy qua.
Khánh dùng lực của ngón tay, từ từ mở trang bìa của cuốn sổ ra.
*Xoạt.*
Một luồng gió lạnh từ đâu ùa vào qua những khe cửa chớp của tiệm, làm ngọn lửa ngọn đèn dầu trên bàn thờ chao đảo mạnh rồi suýt tắt. Cuốn Vong Ký trắng trên bàn bỗng nhiên tự động lật trang.
Những trang giấy bản màu vàng ngà, dày và ráp, đã ghi kín tên của những vong hồn trước đây tự động lật qua nhanh vun vút dưới luồng gió vô hình. Tiếng giấy lật nghe rào rào như tiếng mưa rơi xối xả ngoài sông Hương. Những cái tên viết bằng mực tàu đen nhức, những ngày tháng năm, những lời hẹn ước của người chết hiện lên rồi biến mất nhanh chóng trước mắt bốn người.
Cuốn sổ lật liên tục, lật qua hàng trăm trang giấy, cho đến khi nó dừng lại ở trang cuối cùng.
Đó là một trang giấy hoàn toàn trống trắng. Trang giấy không hề có dòng kẻ, không có số trang ở góc dưới, cũng không có bất kỳ một vết mực nào bám lại. Nó phẳng lặng và sạch sẽ một cách kỳ lạ giữa những trang giấy đã ố vàng vì thời gian của cuốn sổ.
Khánh nín thở nhìn vào trang giấy trắng.
Ngay giữa trang giấy trống không ấy, từ trong những thớ giấy bản thô ráp, một giọt mực màu đỏ tươi như máu bỗng nhiên từ từ rỉ ra. Giọt mực đỏ không hề lan rộng ra xung quanh mà tự động co cụm lại, rồi bắt đầu di chuyển trên mặt giấy. Nó vẽ nên những nét chữ đầu tiên, sắc sảo và uốn lượn như có một bàn tay vô hình đang cầm bút lông viết lên trang giấy trắng.