TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 166: Cái Tên Tự Phai

Trang giấy trắng của cuốn Vong Ký nằm mở toang trên mặt bàn gỗ rường suốt một ngày một đêm. Khánh không cho bất kỳ ai chạm vào nó. Kể cả Quang, người vốn…

Nội dung chương

Trang giấy trắng của cuốn Vong Ký nằm mở toang trên mặt bàn gỗ rường suốt một ngày một đêm. Khánh không cho bất kỳ ai chạm vào nó. Kể cả Quang, người vốn tò mò với những trang thư tịch cổ phủ bụi, hay Phan Khanh, vị đại úy cảnh sát luôn muốn tìm kiếm một manh mối rõ ràng bằng mắt trần.

- Đừng có dại mà nhỏ máu hay đốt nhang thử.

Khánh đã cảnh cáo lúc nửa đêm, khi thấy Quang cứ lăm lăm cây bút mực trên tay.

- Cái thứ ni không hoạt động theo kiểu phim ảnh đâu. Càng ép nó hiện chữ bằng ba cái trò bùa chú vớ vẩn, nó càng rút sạch hơi người.

Suốt ngày mùng chín tháng Tám, tiệm Vong Ký chìm trong một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên Bao Vinh hòa lẫn với tiếng gõ cộc cạch từ chiếc gậy gỗ của ông Tư ở gian sau. Khánh dành phần lớn thời gian ngồi trên chiếc ghế mây cũ, mắt nhìn chăm chăm vào trang giấy phẳng lì không một vết xước. Hắn cần thời gian để cơ thể mình ổn định lại sau trận lạnh buốt đêm trước. Vết bớt cá đỏ trên vai đã dịu đi, không còn nóng ran như lửa đốt. Dẫu vậy, cảm giác ngứa ngáy âm ỉ dưới da vẫn báo rằng một luồng lạ đang dịch chuyển trong xác thịt hắn.

Sáng ngày mười tháng Tám, trời Huế ngớt mưa, chỉ còn những đám mây xám xịt sà thấp xuống dòng sông Hương đục ngầu phù sa đỏ. Khánh thức dậy từ sớm. Hắn ra bến sông trước tiệm, múc một gáo nước sông lạnh ngắt mang vào nhà.

Nước sông Hương buổi sớm có mùi bùn non và mùi rong rêu ẩm ướt. Khánh chậm rãi rửa sạch hai bàn tay, lau khô bằng một chiếc khăn vải thô đã sờn góc. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ rường, đặt cuốn Vong Ký ngay ngắn trước mặt.

Quang ngồi đối diện, cặp kính cận dày cộm đã được lau sạch sẽ. Bồi đứng nép bên cạnh Khánh, hai bàn tay nhỏ nhắn bám chặt vào mép bàn, đôi tai nó thỉnh thoảng lại giật nhẹ như đang dò tìm những tần số âm thanh lạ. Phan Khanh không ngồi cùng họ. Anh đứng tựa lưng vào khung cửa quầy lễ tân phía ngoài, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn đăm đăm vào cuốn sổ nhưng tuyệt đối không bước qua ranh giới vô hình giữa gian ngoài và gian trong. Anh giữ vai trò của một nhân chứng thầm lặng, một người đại diện cho thế giới của luật pháp và những điều mắt thấy tai nghe.

- Khánh, mi chắc chắn muốn làm chừ chứ?

Quang khẽ hỏi, giọng hơi khàn đi vì thiếu ngủ.

- Không làm chừ thì đợi đến khi mô nữa.

Khánh đáp bằng giọng bình thản đến lạ lùng.

- Trốn tránh cũng có giải quyết được chi đâu.

Hắn đưa tay định lật nhẹ mép trang giấy để kiểm tra độ dày của thớ giấy bản. Thế nhưng, một vết nứt cũ ở đầu ngón tay trỏ của hắn - vết thương nhỏ do cạnh sắc của chiếc nón bài thơ cứa phải từ hai ngày trước - bỗng nhiên rách miệng. Một giọt máu nhỏ, đỏ tươi và đặc quánh, rỉ ra ngay đầu ngón tay.

Khánh giật mình định rụt tay lại để lau đi, nhưng đã muộn. Đầu ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào mép ngoài của trang giấy trắng.

Một vệt đỏ thẫm lập tức thấm vào thớ giấy bản thô ráp.

Ngay sau đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Giọt máu không hề loang ra theo hình tròn như bình thường. Từ phần gáy của cuốn Vong Ký, nơi những sợi gai thô khâu chặt các trang giấy lại với nhau, một luồng mực đỏ sẫm như máu loãng bắt đầu rỉ ra. Luồng mực này tự động bò dọc theo những đường vân giấy, di chuyển chậm rãi nhưng dứt khoát vào chính giữa tờ giấy trắng.

Nét mực đỏ uốn lượn, tự vẽ nên những nét chữ đầu tiên. Đó là lối viết chữ Quốc ngữ kiểu cũ của những thập niên đầu thế kỷ hai mươi, với những nét thanh nét đậm phóng khoáng nhưng mang theo vẻ trang nghiêm, cổ kính.

Hai chữ hiện lên rõ mồn một: "Nguyễn Tích".

Quang nín thở, người nhoài hẳn về phía trước. Hắn nhận ra nét chữ này. Nó trùng khớp hoàn toàn với nét tên "Nguyễn Tích" ghi trong những trang gia phả cũ của Nguyễn tộc mà hắn đã dày công đối chiếu. Thế nhưng, trên trang giấy chỉ có hai chữ đó. Tuyệt đối không có ngày sinh, không có ngày mất, không có lời hẹn ước chưa thành, cũng không có tên của bất kỳ tà vật hay dấu xác nhận nào đi kèm. Nó chỉ đơn giản là hai chữ nằm trơ trọi giữa khoảng trắng mênh mông.

- Bồi.

Khánh khẽ gọi, mắt vẫn không rời hai chữ màu đỏ.

- Mi nghe thấy chi không?

Thằng bé lập tức bước lên một bước. Nó cúi rạp người xuống, áp sát tai phải của mình vào phần bìa da bò của cuốn Vong Ký. Đôi mắt nó nhắm nghiền lại, gương mặt nhỏ nhắn căng ra vì tập trung cao độ.

Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của từng người.

Sau khoảng nửa phút, Bồi từ từ mở mắt ra. Nó nhìn Khánh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rành rọt:

- Con nghe thấy có tiếng gọi "Tích" từ một nơi xa lắm, giống như tiếng người ta gọi nhau giữa sương mù trên sông lúc rạng sáng rứa. Tiếng gọi nghe buồn và lạnh lắm eng.

Nó dừng lại một chút, rồi chỉ tay vào bốn người đang đứng quanh bàn:

- Nhưng ngay sau đó, con lại nghe thấy rất nhiều tiếng gọi khác. Tiếng của eng Quang gọi "Khánh", tiếng của o Bảy mắng "thằng Khánh", tiếng của chú cảnh sát đây hỏi "anh Khánh", và cả tiếng của con gọi "eng Khánh" nữa. Những tiếng gọi nớ lớn hơn, rõ hơn, nghe như tiếng người ta đang nói chuyện ngay bên cạnh tai con ni.

Khánh nghe vậy thì khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn mang theo vẻ mỏi mệt nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Hắn nhìn hai chữ "Nguyễn Tích" đang đỏ rực trên trang giấy. Hắn không hề lấy bút mực để tô lại hai chữ ấy, không nhỏ thêm một giọt máu nào để kích hoạt cuốn sổ, cũng không đọc to cái tên đó lên như một lời nhận.

- Căn hồn ni từng mang tên Tích, đó là sự thật lịch sử của tám mươi mốt năm trước.

Giọng Khánh trầm xuống nhưng vô cùng dứt khoát.

- Nhưng cuốn sổ ni không có quyền xóa đi hai mươi ba năm cuộc đời của Nguyễn Vĩnh Khánh. Tui sống bằng cái tên Khánh, ăn bún bò mụ Rơi, uống cà phê Tý, và quen biết mọi người cũng bằng cái tên Khánh. Tích là quá khứ của linh hồn, còn Khánh mới là hiện tại của thân xác ni.

Ngay khi câu nói của Khánh vừa dứt, hai chữ "Nguyễn Tích" trên trang giấy bỗng nhiên chuyển động.

Những nét mực đỏ bắt đầu nhòe đi. Kỳ lạ thay, chúng không loang lổ ra xung quanh mà tự phai nhạt dần từ nét cuối ngược lên nét đầu. Chữ "Tích" biến mất trước, để lại một vệt hồng nhạt rồi nhanh chóng trả lại màu vàng ngà nguyên bản của thớ giấy. Tiếp theo đó, chữ "Nguyễn" cũng dần dần mờ đi rồi tan biến hoàn toàn.

Không có một làn khói nào bốc lên, cũng không có mùi khét. Hai chữ ấy tự phai đi như thể chúng chưa từng tồn tại trên đời. Chúng không hề chuyển dịch sang trang khác, và trong danh sách những vong hồn đang được tiệm Vong Ký lưu giữ cũng không hề xuất hiện cái tên Nguyễn Tích.

Quang lập tức rút từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp nhỏ. Hắn cúi sát xuống trang giấy, tỉ mỉ soi từng góc cạnh, từng thớ sợi gai của tờ giấy bản. Hắn lật qua lật lại trang giấy, dùng ngón tay miết nhẹ lên bề mặt.

- Không còn một dấu vết nào cả.

Quang ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

- Mặt giấy không hề có vết cào xước, cũng không có hóa chất nào làm phai mực. Khánh, phản ứng của cuốn Vong Ký vừa rồi không phải là một mục ghi hoàn chỉnh. Nó giống như một sự nhận biết. Cuốn sổ chỉ xác nhận căn hồn của mi từng tồn tại dưới cái tên đó. Nhưng vì mi không tự nguyện ký thác hay lập ước hẹn dưới danh tính Tích, cuốn sổ không thể lưu giữ cái tên ấy.

Từ phía gian nhà sau, tiếng gậy gỗ gõ xuống nền gạch tàu vang lên đều đặn.

Ông Tư chống gậy chậm rãi bước ra. Gương mặt ông hôm nay trông xám xịt hơn mọi ngày, bước đi của ông cũng có phần nặng nề hơn, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng và sắc sảo như thường lệ. Ông dừng lại bên cạnh chiếc bàn gỗ rường, nhìn vào trang giấy trắng tinh của cuốn Vong Ký.

Ông không giải thích gì về cơ chế của cuốn sổ, cũng không đưa ra bất kỳ lời khuyên nào. Ông chỉ nhìn Khánh, giọng nói khàn khàn vang lên:

- Cuốn sổ ni xưa nay chỉ ghi nhận những giao ước tự nguyện của người sống và người chết. Nó không giữ cái tên mà mi không tự chọn ghi vào đó. Mi là Khánh hay là Tích, cuốn sổ không quyết định thay mi được.

Khánh gật đầu. Hắn không nói thêm lời nào về chuyện đó nữa. Hắn với tay lấy cuốn sổ lưu trữ thường ngày của tiệm - một cuốn sổ bìa da màu đen bình thường dùng để ghi chép các giao dịch dân sự và thông tin khách hàng.

Hắn mở trang sổ mới, ghi ngày hôm nay: ngày mười tháng Tám năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu.

Dưới ngòi bút mực xanh của Khánh, thông tin về vụ việc của Mai Trang dần dần hiện lên. Hắn ghi rõ nguồn gốc của chiếc nón bài thơ chữ huyết, dẫn chiếu thông tin từ bản chụp bài thơ mà Quang đã tìm thấy, và cuối cùng, hắn ký tên mình ở góc dưới trang giấy.

Nét chữ ký bay bổng, dứt khoát: "Nguyễn Vĩnh Khánh".

Nét mực xanh nằm yên trên trang giấy của cuốn sổ thường, không hề biến đổi, không nhạt đi và cũng không gọi bất kỳ bóng hình nào của quá khứ trở lại. Nó chỉ đơn giản là một dòng ghi chép của một người sống đang làm công việc của mình.

Khánh cẩn thận đóng cuốn Vong Ký trắng lại. Trang giấy không đánh số vẫn nằm im lìm ở cuối cuốn sổ, phẳng lặng và trống không. Hắn từ chối thử viết tên "Nguyễn Vĩnh Khánh" vào trang giấy trắng đó. Hắn biết rõ, nếu hắn viết tên mình vào đó lúc này, nó sẽ biến một cơn khủng hoảng danh tính thành một lời giao ước không thể rút lại với tiệm Vong Ký. Hắn chưa sẵn sàng cho việc đó. Hắn cần phải làm rõ những chuyện của quá khứ trước đã.

Khánh cất cuốn Vong Ký vào lại tủ thờ, khóa chặt khóa đồng.

Hắn quay lại bàn, cầm lấy lá thư viết tay của ông Tư cùng bản sao hồ sơ cấp cứu năm hai ngàn lẻ ba - những giấy tờ mà hắn đã cất công thu thập và cất giữ bấy lâu nay. Hắn nhìn Quang, Bồi và Phan Khanh:

- Mọi người ra ngoài quầy ngồi uống nước trà giùm tui một lát. Tui có chuyện riêng cần thưa chuyện với chú Tư ở gian sau.

Phan Khanh gật đầu đầu tiên. Anh quay người bước ra ngoài hiên, rút một điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ đứng nhìn ra dòng sông Hương. Quang dắt tay Bồi đi ra quầy lễ tân phía ngoài, khẽ khép cánh cửa gỗ ngăn cách hai gian nhà lại.

Gian nhà sau của tiệm Vong Ký luôn ẩm ướt và tối tăm hơn gian ngoài. Mùi nhang trầm khét lẹt quen thuộc của ông Tư bay lẩn khuất trong không khí, quyện với mùi gỗ mục và mùi nước sông bốc lên từ những khe nứt của nền nhà.

Ông Tư đã ngồi sẵn trên chiếc phản gỗ quen thuộc của mình. Chiếc chân trái của ông duỗi thẳng, gần như mất hết sức sau những biến cố liên tiếp. Chiếc gậy gỗ dựng góc phản, đầu gậy vẫn còn dính vài vệt bùn đất khô từ những chuyến đi đêm trước.

Khánh bước vào, đặt lá thư và tập hồ sơ cấp cứu năm 2003 lên chiếc bàn trà nhỏ đặt giữa phản. Hắn ngồi xuống phía đối diện ông Tư.

Hai người đàn ông, một già một trẻ, ngồi đối diện nhau trong bóng tối lờ mờ của gian sau. Sự im lặng kéo dài như một sợi dây đàn được kéo căng hết cỡ, chỉ cần một cái chạm nhẹ là có thể đứt phựt.

Khánh nhìn thẳng vào những nếp nhăn sâu hoắm trên gương mặt của người đàn ông đã nuôi nấng mình suốt hai mươi ba năm qua. Hắn đưa tay đẩy nhẹ tập hồ sơ cấp cứu về phía ông Tư. Trên tờ giấy photocopy đã ố vàng, dòng chữ ghi nhận một bé trai ba tuổi bị đuối nước trên sông Hương năm 2003 đã chết lâm sàng trước khi được đưa vào bệnh viện vẫn còn rõ mồn một.

- Chú Tư.

Giọng Khánh không có sự oán giận hay trách móc, chỉ còn nỗi mỏi mệt sâu sắc.

- Con biết căn hồn trong xác con là Tích. Con cũng biết chú đã dùng giao ước Thoải Phủ để trấn hồn Tích vào cái xác chết đuối ni năm 2003. Nhưng còn điều chú giấu về người đó, con chưa buộc chú phải nói.

Ông Tư không hề ngạc nhiên. Ông chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nghe như tiếng gió lùa qua kẽ lá mục ngoài vườn chuối. Ông đưa bàn tay gầy guộc, đầy những vết đồi mồi và những vết sẹo cũ lên vuốt nhẹ chòm râu bạc.

- Mi biết từ khi mô?

Giọng Ông Tư khàn đặc.

- Từ lúc con lặn xuống Âm Hương trong vụ ấn ngọc Bảo Đại.

Khánh đáp:

- Con đã thấy những mảnh ký ức của Tích. Con đã thấy chú của năm 1945 đứng bên bờ sông, không chịu để người đó mất hẳn.

Ông Tư im lặng. Ông nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt nước mưa còn đọng lại trên lá chuối ngoài vườn đang nhỏ xuống từng giọt đều đặn. Đôi mắt ông lúc này không còn sự sắc sảo thường ngày, chỉ còn nỗi cô độc và bất lực. Ông đã chống lại mệnh trời suốt gần một thế kỷ để giữ lại người ông nhất quyết không chịu buông.

- Tau không có cách chi khác.

Giọng Ông Tư nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa ngoài kia nuốt chửng.

- Năm 1945, Tích chết khi còn quá trẻ. Hồn nó không thể đi qua Cửa vì oán khí và giao ước chưa giải. Tau đã chọn giữ Tích lại, dùng cả đời mình và danh phận Chưởng môn Thoải Phủ để níu căn hồn ấy trong cõi âm này. Đến năm 2003, khi cái xác của đứa nhỏ Nguyễn Vĩnh Khánh trôi sông, tau đã tự ý coi đó là cơ hội để Tích có lại một cuộc đời người sống. Tau làm vậy vì ích kỷ. Còn vì sao tau chọn Tích, chừ tau chưa nói được.

Khánh nghe, ngực trái hắn khẽ nhói lên. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn như đang đập nhè nhẹ theo từng lời nói của ông Tư. Hắn hiểu cái giá kinh hoàng mà ông Tư đã phải trả suốt tám mươi mốt năm qua để duy trì cái xác thịt giả tạo này cho hắn, nhưng động cơ sâu nhất vẫn bị ông giữ kín. Hắn cũng không thể phủ nhận sự tồn tại của chính bản thân mình: một Nguyễn Vĩnh Khánh bằng xương bằng thịt, có ký ức, tình cảm và lựa chọn riêng trong suốt hai mươi ba năm qua.

Khánh đặt bàn tay lên tập hồ sơ cấp cứu và nhìn thẳng vào mắt Ông Tư. Hắn hỏi điều mình đã cố tránh né từ lúc biết sự thật:

- Từ ngày chú kéo con sống lại tới chừ, có lần mô chú nhìn con mà chỉ thấy Tích, không thấy Khánh không?

Chương khác

Xem thêm