TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 168: Người Mang Tên Khánh

Ngày 13/08/2026 Tiệm Vong Ký mở cửa lúc sáu giờ sáng ngày mười ba tháng Tám. Mưa đã tạnh từ đêm qua, chỉ còn những vũng nước đọng trước hiên. Khánh thức…

Nội dung chương

Ngày 13/08/2026

Tiệm Vong Ký mở cửa lúc sáu giờ sáng ngày mười ba tháng Tám. Mưa đã tạnh từ đêm qua, chỉ còn những vũng nước đọng trước hiên. Khánh thức dậy trước tiếng chuông chùa, đứng trước gương trong phòng riêng. Hắn kéo cổ áo thun xuống. Vết bớt cá đỏ vẫn nằm sát ngực trái, không lan thêm, không tự rút. Chấp nhận sự thật về căn hồn Tích không làm dấu trên thân xác biến mất. Cái giá của việc sống vẫn còn nguyên.

Hắn mặc áo sơ mi trắng, cài khuy đến cổ. Không giấu vết bớt, nhưng cũng không phô ra cho ai thấy. Xong xuôi, Khánh xuống cầu thang gỗ. Mùi mì tôm thoảng từ bếp, lẫn mùi nhang và mùi ẩm của tường vôi. Quang ngồi ở bàn, cạnh tập tài liệu. Bồi bưng bát mì đặt trước mặt Khánh. Ông Tư đã ngồi ở đầu bàn, dựa gậy vào thành ghế, vệt nước sông dưới chân ông còn rịn ra từ đôi dép.

Khánh ngồi xuống. Hắn cầm đũa, rồi ngước nhìn từng người.

- Cảm ơn mọi người vì tối qua đã ngồi cùng tui.

Giọng Khánh không pha trò. Hắn nói thật, không cố làm nhẹ câu chữ. Quang khẽ gật, không đáp. Bồi húp mì sột soạt, mắt vẫn liếc Khánh. Ông Tư chỉ đưa tay vỗ nhẹ mép bàn.

Ăn xong, Khánh thu bát, rồi quay sang Ông Tư khi ông đang ngồi trước quầy. Hắn kéo ghế, ngồi đối diện. Bản sao giao ước đặt trên mặt quầy.

- Chú nói thiệt cho con biết. Tên Tích có buộc con phải gánh chức Chưởng môn, hay giữ Thoải Phủ như chú đã giữ hồi xưa không?

Ông Tư nhìn hắn. Mắt ông mờ, nhưng không tránh câu hỏi.

- Không. Giao ước ni không trao ai quyền sở hữu căn hồn. Mi là Khánh, từ năm 2003 tới chừ, mi có quyền từ chối mọi món nợ người trước để lại. Tau nói thiệt.

Khánh gật.

- Vậy chú phải hứa với con. Từ ni, chú không được lấy lý do bảo vệ để tự quyết định thay con. Không trấn hồn, không ký giao kèo mới, không đưa tên Tích vô bất kỳ nghi thức mô nếu con chưa đồng ý.

Ông Tư im lặng một lúc. Tay trái ông run run đặt lên cây gậy. Rồi ông gật đầu.

- Tau nhận. Nhưng tau không hứa được mọi chuyện. Có những khoản nợ tau đã gánh từ năm 1945, chừ muốn gỡ cũng không ra.

Khánh không ép thêm. Hắn biết người chú già vẫn giấu một chuyện, nhưng hôm nay không phải lúc để mở ra. Hắn đứng dậy, đỡ ông ra sân sau. Nước sông vẫn lạnh. Ông ngồi xuống bậc đá, ngâm chân đúng bốn mươi chín phút; Khánh đứng cạnh. Hết giờ, hai người tự do trở vào tiệm.

Khi trở vào, Bồi lăng xăng chạy tới, chìa ra trước mặt Khánh một chiếc bát sứ mới.

- Eng Khánh, con mua bát mới nè. Mấy cái cũ bể hết rồi.

Khánh nhận lấy. Hắn đứng trước bàn niêm, nơi những mảnh sành vỡ của chiếc bát cũ vẫn còn trong thùng giấy. Hắn cúi xuống, cẩn thận nhặt từng mảnh, bọc vào giấy báo, đặt sang một bên. Không vứt đi, cũng không phục hồi như chưa từng có gì xảy ra. Rồi hắn đặt bát mới lên bệ gỗ, đổ nước sông trong, cắm nén nhang mới.

Bàn tay hắn chạm vào phong bì chứng cứ bên trong có bản ảnh và bản chép chữ huyết được lập khi bài thơ còn nguyên. Không có mẫu máu mới nào được lấy sau lễ. Hắn kiểm tra mã vật chứng, ký đầy đủ **Nguyễn Vĩnh Khánh** vào mép hồ sơ rồi dán băng niêm mới. Mảnh giấy thử tên Tích vẫn nằm riêng trong túi hồ sơ, không được dùng lại. Khánh giao phong bì đã niêm cho Phan Khanh khi anh đến vào buổi chiều.

Phan Khanh bước vào tiệm lúc bốn giờ. Anh mở cặp, đặt lên quầy tập biên bản nhận lời chứng Mai Trang. Khánh kiểm tra từng dòng, rồi lấy bút ký: **Nguyễn Vĩnh Khánh.** Đầy đủ, không viết tắt. Không ký tên Tích. Anh cũng không ký vào trang trắng không số của Vong Ký.

Quang đứng cạnh, rút từ cặp ra một bản sao gia phả đã ép plastic. Hắn đặt nó lên mặt quầy, cạnh bản sao hồ sơ cấp cứu năm 2003.

- Của mi giữ.

Quang nói.

- Tao đã lưu bản số, nhưng bản này là của Khánh.

Khánh nhìn hai tập giấy. Một bên ghi tên Tích, sinh 1923, mất 1945. Một bên ghi Nguyễn Vĩnh Khánh, ba tuổi, ngừng tim ngày… rồi đập trở lại. Hắn không giấu trang nào. Đặt chúng cạnh nhau, nhìn rõ cả hai đều là sự thật.

Rồi hắn quay ra, trước mặt Quang, Bồi, Phan Khanh và người chú già đang ngồi trên ghế bành cạnh tủ. Khánh nói, giọng rành rọt:

- Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh. Căn hồn trong thân xác ni từng mang tên Tích, tui không phủ nhận. Nhưng tui sống hai mươi ba năm với cái tên mẹ tui đặt. Tui không sống thay ai hết. Cái chết của Tích là sự thật, oan khuất của Tích cũng là sự thật, nhưng tui không để cái chết đó quyết định thay tui.

Hắn ngừng một giây, nhìn về phía ghế bành.

- Tui sẽ tiếp tục mở tiệm Vong Ký. Giữ lời hẹn cho người đã khuất, nhưng chỉ với những vong tự nguyện đến. Tiệm ni không nhận cầm sinh mạng. Không vì bổn phận cũ. Vì tui muốn.

Ông Tư gật đầu thật chậm. Môi ông mấp máy như muốn nói gì đó, rồi lại thôi. Quang đặt tay lên vai Khánh. Bồi chạy tới, ôm lấy cánh tay hắn. Phan Khanh không nói gì, chỉ ghi biên bản, ký xác nhận vào sổ giao nhận của tiệm.

Khi mặt trời lặn sau mái ngói, Cô Bảy ghé tiệm. Bà mặc áo dài nâu, không xách giỏ chè, đặt tay lên ngực trái Khánh, nhắm mắt đếm nhịp. Ngực hắn đau rần từ vết bớt lan lên, một cơn đau âm ỉ dưới da. Cô Bảy mở mắt.

- Nhịp rối, nhưng không đứt. Từ chừ mỗi lần đau, mi chịu được mấy phút?

- Chắc ba bốn phút.

Khánh đáp.

- Có lần lên tới năm.

Cô Bảy rút tay về, không giúp thêm gì. Bà chỉ nói: “Tốt. Mi tự gánh đi.”

Rồi bà ngồi xuống ghế, uống trà với Ông Tư. Khánh không đẩy ai ra. Hắn ở lại cùng họ, ngồi trước quầy, mở Vong Ký trắng. Trang không đánh số vẫn trống, chưa từng nhận thêm nét mực nào. Cuốn sổ nằm yên, không ép hắn ký gì cả.

Đêm xuống. Mưa rào lại đổ. Gió tạt qua khe cửa, làm đèn dầu trong tiệm chao nhẹ. Phan Khanh sắp xếp hồ sơ, chuẩn bị rời đi. Anh bước qua góc kho niêm để kiểm tra lần cuối trước khi về. Khánh đứng cạnh, định tắt đèn khu vực đó.

Một tiếng sột soạt. Gói áo dài do Phan Khanh đưa tới ngày 31/07, vẫn được niêm kín trong kho từ hôm đó - áo ngoài màu tím Huế, lớp lót trắng - tự trượt khỏi kệ. Lớp giấy bọc ngoài rách một đường dài trong cú rơi. Một sợi chỉ tím mảnh như tóc bắn ra, dài đến gần hai mét, quấn chặt quanh ngón áp út bàn tay trái của Phan Khanh - nơi có chiếc nhẫn cưới bằng bạc. Anh giật mình, rụt tay, nhưng sợi chỉ đã siết thành vết hằn. Máu nhỏ ra từ kẽ ngón, thấm vào chỉ.

Từ giữa những nếp vải, một giọng phụ nữ cất lên, rất nhỏ, rất xa, như tiếng vọng từ đáy giếng. Nhưng rành rọt.

- Khanh.

Phan Khanh đứng chết trân. Mắt anh dán vào gói áo, còn bàn tay vẫn run run không rút ra được. Khánh vội chụp lấy cổ tay anh, kéo lại, dứt sợi chỉ đứt phựt. Máu từ tay Phan Khanh chảy thành dòng nhỏ xuống sàn gỗ. Sợi chỉ tím sau khi đứt vẫn nằm động đậy trên sàn như một con giun bị cắt đôi, rồi từ từ co lại về phía gói áo.

Bồi chạy tới, định áp tai vào lớp vải. Khánh xua tay ngăn lại. Hắn quỳ xuống, dùng giấy vàng gói sợi chỉ vào, bỏ vào một hộp gỗ nhỏ rồi dán niêm riêng. Hắn không tự ý mở áo. Phan Khanh chụp ảnh đường rách, ghi giờ xảy ra vào biên bản; cả hai cùng ký xác nhận tình trạng lớp bọc ngoài trước khi chuyển vật chứng lên gian chính.

Theo đúng biên bản, Phan Khanh cắt phần niêm ngoài đã hỏng, còn Khánh dùng kẹp gỗ đưa chiếc áo lên ma-nơ-canh gỗ mít để quan sát mà không chạm tay trực tiếp. Họ khóa ma-nơ-canh cùng chiếc áo trong tủ kính trong suốt, dán băng niêm có chữ ký của cả hai qua mép cửa và ghi rõ người giao là Phan Khanh, người nhận giữ là Nguyễn Vĩnh Khánh. Chìa khóa tủ được Khánh cất vào ngăn khóa dưới quầy.

- Trước mắt anh đừng tới kho niêm một mình.

Khánh nói, giọng trầm hẳn.

- Áo ni có tiếng gọi.

Phan Khanh không đáp. Anh băng tay trái bằng miếng gạc Khánh đưa, tháo chiếc nhẫn cưới khỏi ngón tay sưng đỏ rồi giữ chặt trong lòng bàn tay. Sắc mặt anh đổi hẳn khi nhìn lớp chỉ tím nằm im sau cánh tủ kính đã khóa và niêm. Trước khi rời tiệm dưới mưa, anh ngoái lại một lần, như vẫn nghe tiếng gọi “Khanh” bám theo sau lưng.

Khánh nhìn theo bóng Phan Khanh khuất sau màn mưa, rồi quay vào đóng cửa tiệm. Trong gian chính, người chú già vẫn ngồi trầm mặc, tỉnh táo và tự do giữa mọi người. Trên quầy, Vong Ký trắng nằm yên. Trang trắng không số vẫn trống. Cạnh vách rường, chiếc tủ kính niêm khóa giữ chiếc áo dài tím trên ma-nơ-canh; quanh lớp lót trắng chỉ còn một luồng ẩm lạnh không rõ từ đâu.

Đêm ấy, Khánh không ngủ một mình. Bồi kéo chăn ra ngủ cạnh ghế dài trong tiệm. Khánh ngồi đó, tựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà rường. Hắn không còn thấy mình là kẻ sống tạm. Nhưng hắn biết, từ đêm nay, những gì thuộc về người chết sẽ tiếp tục tìm tới. Không phải vì hắn là Tích. Mà vì hắn là người duy nhất dám ngồi giữa hai bờ.

Chương khác

Xem thêm