TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 170: Tên Lan Trong Hồ Sơ Cũ
Khánh nắm chặt hai vai thằng Bồi, dứt mạnh nó ra khỏi mặt kính chiếc tủ trưng bày. Thằng bé loạng choạng lùi lại hai bước, suýt nữa va vào chiếc bàn gỗ…
Nội dung chương
Khánh nắm chặt hai vai thằng Bồi, dứt mạnh nó ra khỏi mặt kính chiếc tủ trưng bày. Thằng bé loạng choạng lùi lại hai bước, suýt nữa va vào chiếc bàn gỗ mun giữa tiệm. Gương mặt nó nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu, hai mắt trợn tròn, nước mắt ướt đẫm cả hai bên gò má gầy gò. Nó thở dốc, lồng ngực phập phồng liên tục như người vừa ngoi lên từ lòng nước sâu.
Khánh quay sang quầy, rót một chén nước chè xanh còn ấm từ trong ấm tích đất nung, đưa tận tay cho thằng bé. Hắn đỡ lấy chén nước khi thấy những ngón tay nhỏ của Bồi run lên bần bật, nước chè sóng sánh suýt đổ ra ngoài.
- Uống đi. Rồi thở cho đều.
Khánh nói giọng trầm, cố giữ cho tông giọng mình không làm thằng bé hoảng thêm. Hắn đợi Bồi uống xong hớp nước lớn, lau nước mắt bằng vạt áo cộc tay, mới tiếp tục hỏi:
- Chỉ nói những chi mi nghe được thôi. Không được áp tai vô cái tủ nớ nữa, nghe chưa?
Bồi gật đầu lia lịa. Nó nhìn chằm chằm vào chén chè trong tay, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào vị nước sông ẩm ướt:
- Con nghe rõ lắm eng Khánh. O nớ cứ gọi tên mình là Lan. O nói o không có tự sát. O nói đi nói lại câu nớ nhiều lần lắm. Giọng o giống như bị ai bóp chặt họng, cứ khào khào, nghẹn nghẹn. O kêu đừng ghi tên o vô sổ tự sát. O không đòi giết ai hết, o chỉ nói câu nớ thôi.
Khánh đặt chén chè xuống bàn, mắt hướng về phía chiếc tủ kính. Ba tờ giấy vàng vẽ bùa bằng máu của hắn vẫn dán chặt trên mặt kính, nhưng những sợi chỉ đen lẫn tóc người ở đường viền áo dài tím vẫn co giật nhẹ. Mùi đất mộ ẩm và mùi vôi sống tỏa ra từ kẽ tủ mỗi lúc một rõ, lấn át cả mùi nhang trầm đang cháy dở dưới chân tủ.
Chuyện vong hồn đòi mạng hay đòi trả thù thì Khánh đã gặp nhiều ở tiệm Vong Ký ni. Nhưng một vong hồn chỉ tha thiết yêu cầu người sống sửa lại nguyên nhân cái chết của mình, không đòi nợ máu, không oán hận đòi kéo người khác đi cùng, thì đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến.
Khánh bước đến chiếc điện thoại bàn đặt ở góc quầy. Hắn quay số của Phan Khanh. Tiếng chuông reo năm tiếng mới có người nhấc máy. Giọng Phan Khanh ở đầu dây bên kia mệt mỏi nhưng vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo của một cảnh sát hình sự trực đêm:
- Phan Khanh nghe đây. Có chuyện chi bên tiệm hả anh Khánh?
- Anh Khanh, anh có nhớ vụ án mạng hay tự sát mô xảy ra ở kiệt Gia Hội vào mùa hè năm 2024 không?
Khánh hỏi thẳng, mắt vẫn không rời những vệt bầm tím đang hiện rõ dần trên lớp vải lót trắng của chiếc áo dài.
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Khánh chỉ nghe thấy tiếng lật giấy tờ sột soạt và tiếng còi xe máy vọng lại từ phía xa qua máy điện thoại. Giọng Phan Khanh trầm xuống hẳn, có phần dè chừng:
- Gia Hội năm 2024 có mấy vụ. Anh hỏi cụ thể về cái chi?
- Một chiếc áo dài tím có lớp lót khâu bằng vải liệm. Trên phiếu giặt cũ tìm thấy trong sổ mua hàng của mụ Hoa chợ Đông Ba có ghi ba chữ viết tắt H. T. L. Tôi cần đối chiếu với hồ sơ lưu trữ bên anh. Anh tới tiệm ngay bây chừ được không?
- Mười lăm phút nữa tôi có mặt.
Phan Khanh cúp máy.
Khánh gác ống nghe, quay lại nhìn Quang đang ngồi bên chiếc máy tính xách tay ở góc bàn. Quang đã mở sẵn các trang lưu trữ báo chí cũ của Huế. Anh vuốt lại mái tóc rối, nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm túc:
- Để tao tìm thử trước. Kiệt Gia Hội, năm 2024, chữ cái đầu là H. T. L. Địa bàn nớ nhỏ, nếu có vụ tự sát hay án mạng nổi cộm thì báo chí địa phương chắc chắn có đưa tin.
Ngoài trời, mưa rào bắt đầu đổ xuống Bao Vinh. Tiếng mưa gõ chan chát trên mái ngói rêu phong của ngôi nhà rường cổ. Gió tạt qua khe cửa gỗ, mang theo hơi nước lạnh buốt từ sông Hương thổi vào, làm ngọn lửa đèn dầu trên quầy chao nghiêng, hắt những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo lên bức tường phía sau.
Đúng mười lăm phút sau, tiếng động cơ xe máy dừng trước cửa tiệm. Phan Khanh bước vào, người sũng nước mưa dù đã mặc áo tơi cánh dơi. Anh treo chiếc áo mưa ngoài hiên, lau vội những giọt nước đọng trên trán rồi bước thẳng vào gian chính. Trên tay anh đã đeo sẵn đôi găng tay cao su y tế màu trắng, tay kia xách theo một chiếc túi bảo quản vật chứng bằng nhựa trong suốt.
Phan Khanh không chào hỏi xã giao. Anh đi thẳng đến trước chiếc tủ kính trưng bày chiếc áo dài tím. Ánh mắt anh quét qua ba tờ giấy vàng bùa niêm phong, rồi dừng lại ở cổ tay phải của chiếc áo dài.
Khánh đứng ngay bên cạnh, quan sát kỹ từng cử chỉ của Phan Khanh. Khi luồng ánh sáng từ cây đèn pin nhỏ trên tay Phan Khanh rọi trúng chiếc cúc xà cừ sứt mất một góc ở cổ tay áo, bả vai Phan Khanh bỗng cứng đờ. Bàn tay trái của anh, nơi ngón áp út vẫn đeo chiếc nhẫn cưới bằng bạc, siết chặt lại đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh nhắm mắt lại một nhịp thở dài, lồng ngực phập phồng như đang cố đè nén một cơn sóng dữ từ bên trong.
Nhưng Phan Khanh không nói lời nào về chiếc cúc. Anh quay người lại, bước đến bàn gỗ và đưa tay chỉ vào cuốn sổ mua hàng cũ của mụ Hoa:
- Sổ đâu? Cho tôi xem trước.
Khánh đẩy cuốn sổ mua hàng về phía anh. Phan Khanh lật đến mục hàng cũ giữa năm 2024. Nét chữ viết tay của mụ Hoa chợ Đông Ba nguệch ngoạc, mực xanh đã phai màu theo thời gian: "Mua một áo dài lụa tím, một trâm đồng sứt, một đôi khuyên tai đồng cũ. Giá hai trăm ngàn. Người bán: thợ dọn nhà thuê ở kiệt 148 Gia Hội."
Kẹp giữa trang sổ là một mảnh giấy nhỏ bằng nửa bàn tay, đã ố vàng và có mùi ẩm mốc của tủ gỗ lâu năm. Đó là phiếu nhận đồ của một tiệm giặt ủi tư nhân nằm trên đường Chi Lăng. Trên phiếu ghi rõ ngày nhận đồ là 15 tháng Sáu năm 2024. Ở mục tên khách hàng, người ta dùng bút mực đen viết vội ba chữ in hoa: "H. T. L."
Phan Khanh dùng nhíp gắp mảnh phiếu giặt ra, bỏ vào túi bảo quản vật chứng. Anh hỏi Khánh, giọng vẫn lạnh lùng chuyên nghiệp nhưng có phần khàn hơn lúc mới vào:
- Phiếu giặt ni tìm thấy ở đâu?
- Kẹp ngay trong trang sổ mua hàng của mụ Hoa. Mụ nớ nói lúc mua áo về thì phiếu đã nằm sẵn trong túi áo dài rồi. Mụ kẹp vô sổ để nhớ nguồn gốc đồ cũ mà bán.
Khánh trả lời, mắt vẫn quan sát chiếc nhẫn cưới trên tay Phan Khanh.
Quang từ góc bàn bỗng gõ mạnh lên bàn phím máy tính, tiếng kêu cộc cộc vang lên giữa tiếng mưa rơi:
- Ra rồi. Đây nè.
Khánh và Phan Khanh cùng bước lại gần màn hình máy tính. Trên trang tin điện tử của công an tỉnh thừa thiên Huế, phần tin tức trật tự xã hội ngày 19 tháng Sáu năm 2024 có một mẩu tin ngắn chưa đầy hai trăm chữ. Nội dung như sau:
> "Vào lúc 8 giờ sáng ngày 19/6/2024, người dân tại kiệt 148 đường Gia Hội phát hiện một phụ nữ tử vong trong tư thế treo cổ tại phòng ngủ tầng hai căn nhà số 12. Nạn nhân được xác định là Hoàng Thị Lan, sinh năm 1994, trú tại địa chỉ trên. Qua công tác khám nghiệm hiện trường và tử thi, cơ quan chức năng xác định nạn nhân tử vong do ngạt cơ học, không phát hiện dấu vết tác động ngoại lực của người thứ hai. Nguyên nhân ban đầu được kết luận là tự sát do trầm cảm kéo dài. Vụ việc đã được bàn giao cho gia đình lo hậu sự."
Khánh nhìn chằm chằm vào cái tên Hoàng Thị Lan trên màn hình. Hắn rút từ trong túi áo ra tờ lệnh áp vong của Thiên Phủ mà phe Âm Vũ từng dùng để truy lùng chiếc áo dài ni. Trên tờ lệnh bằng giấy bản màu vàng, dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhánh ghi rõ: "Vong hồn tự kết liễu mạng sống, không được nhập dòng đầu thai, phải chịu phạt dưới sông."
Khánh đặt tờ lệnh bên cạnh bản tin điện tử, trầm giọng nói với Phan Khanh:
- Anh Khanh nhìn đi. Tờ lệnh của tụi hắn ghi vong tự kết liễu. Bản tin của công an cũng ghi tự sát. Nhưng vong hồn trong áo lại hét lên với thằng Bồi là o nớ không tự sát.
Phan Khanh không trả lời ngay. Anh rút chiếc điện thoại di động trong túi quần ra, bấm một dãy số nội bộ của cơ quan. Tiếng anh nói chuyện điện thoại rất khẽ, chỉ nghe thấy vài từ đứt quãng như "hồ sơ lưu trữ", "vụ Gia Hội 2024", "gửi bản quét qua thư điện tử".
Sau khi cúp máy, Phan Khanh lấy máy ảnh chuyên dụng từ trong túi xách ra. Anh bước lại gần chiếc tủ kính, bắt đầu chụp ảnh chi tiết chiếc áo dài tím. Anh chụp cận cảnh từng đường kim mũi chỉ khâu nối giữa lớp lụa tím bên ngoài và lớp vải lót trắng bên trong. Anh chụp chiếc cúc xà cừ sứt góc ở cổ tay phải ba lần từ các góc độ khác nhau.
Khi Phan Khanh đang chụp ảnh, Khánh để ý thấy tay anh run nhẹ. Lúc ghi chép số hiệu vụ án vào cuốn sổ tay nhỏ, Phan Khanh viết chữ "2026" rồi gạch đi, viết lại thành "2025", cuối cùng mới sửa lại đúng số "2024". Đối với một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm như Phan Khanh, việc viết sai năm xảy ra vụ án liên tiếp hai lần là điều chưa từng có.
Khánh bước lại gần tủ kính, chỉ tay vào phần sau vai của chiếc áo dài tím.
Dưới lớp bùa niêm phong bằng giấy vàng, từ mặt trong của lớp vải lót màu trắng, bắt đầu xuất hiện bốn vệt màu xám đen nhạt. Những vệt màu ni không phải là vết ố của thời gian, mà chúng hiện rõ hình dáng của bốn ngón tay người, ấn mạnh từ phía ngoài vào trong lớp vải lót. Vị trí của bốn vết ngón tay nằm ngay dưới bả vai bên trái của chiếc áo dài, hướng ghì xuống dưới như có người từng dùng lực rất mạnh để đè chặt vai của chủ nhân chiếc áo từ phía sau.
- Anh Khanh, anh coi chỗ ni đi.
Khánh nói, giọng đanh lại.
- Nếu một người tự treo cổ bằng dải lụa như trong bản tin ghi, thì làm răng sau vai áo lại có vết bầm của bốn ngón tay ghì chặt như ri được? Dấu vết ni chỉ xuất hiện khi có người thứ hai đứng phía sau, dùng tay đè chặt vai nạn nhân xuống để siết cổ từ phía trước hoặc cố định người ta lại.
Phan Khanh dừng chụp ảnh. Anh nhìn chằm chằm vào vết bầm bốn ngón tay trên lớp vải lót trắng. Gương mặt anh dưới ánh đèn dầu tối sầm lại, hai bên thái dương giật liên hồi. Anh không nhìn Khánh, chỉ nói bằng giọng lạnh tanh như băng đá dưới sông Hương:
- Dấu vết trên tà vật không thể dùng làm chứng cứ pháp lý trước tòa. Chúng tôi chỉ làm việc trên hồ sơ thực tế và kết luận của pháp y.
- Nhưng anh biết rõ chiếc áo ni là của ai mà, đúng không?
Khánh hỏi thẳng, giọng không hề khoan nhượng.
- Từ lúc chiếc áo ni được đưa về tiệm, anh đã nhìn thấy nó. Anh nhận ra chiếc cúc xà cừ sứt góc nớ trước cả khi tôi đọc tên Hoàng Thị Lan trong sổ mua hàng của mụ Hoa. Anh có liên hệ chi với vụ án ni?
Phan Khanh đứng im lặng giữa gian tiệm tối. Tiếng mưa ngoài hiên vẫn rơi dồn dập, nước từ mái hiên chảy xuống thành dòng, gõ vào bậc thềm đá nghe như tiếng gõ mõ của người tu hành trong đêm khuya. Mùi trầm hương trộn lẫn với mùi ẩm mốc của vải liệm trong tủ kính tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Bồi đứng nép sau lưng Khánh, đôi mắt nhỏ của nó nhìn Phan Khanh đầy lo sợ. Nó khẽ giật gấu áo của Khánh, nói nhỏ:
- Eng Khánh ơi, o nớ lại khóc kìa. O nói o lạnh lắm. O nói o không muốn nằm dưới sông bùn nớ đâu.
Khánh đưa tay ra sau, vỗ nhẹ lên vai thằng bé để trấn an nó. Hắn vẫn nhìn thẳng vào mắt Phan Khanh, chờ đợi một câu trả lời.
Phan Khanh từ từ tháo đôi găng tay cao su y tế ra. Anh bỏ đôi găng tay vào túi nhựa bảo quản vật chứng, kéo khóa miệng túi lại thật chậm rãi. Khi đôi găng tay được tháo ra, chiếc nhẫn cưới bằng bạc trên ngón áp út tay trái của anh lộ rõ dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu.
Anh nhìn chiếc nhẫn cưới, rồi ngẩng đầu lên nhìn Khánh. Ánh mắt của người đại úy cảnh sát hình sự lúc này không còn vẻ lạnh lùng, xa cách của một người thi hành công vụ nữa. Trong đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi đau đớn và kìm nén suốt hai năm qua, thứ cảm xúc mà anh đã cố chôn giấu sau lớp sắc phục cảnh sát.
Phan Khanh cất cuốn sổ tay vào túi áo cảnh sát, giọng nói trầm và khàn đục như tiếng nước chảy qua khe đá:
- Đừng tháo bất kỳ nút chỉ nào trên chiếc áo ni cho đến khi tôi quay lại. Sáng mai tôi đưa anh xem hồ sơ không có trong bản lưu công khai.