TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 171: Cái Chết Bị Viết Sai

Sương sớm trên sông Hương chưa kịp tan hết, cái lạnh ẩm từ mặt nước đã luồn qua những khe cửa gỗ của tiệm Vong Ký. Khánh thức dậy từ sớm. Hắn quét dọn…

Nội dung chương

Sương sớm trên sông Hương chưa kịp tan hết, cái lạnh ẩm từ mặt nước đã luồn qua những khe cửa gỗ của tiệm Vong Ký. Khánh thức dậy từ sớm. Hắn quét dọn gian trước, lau bụi trên mặt kính tủ trưng bày rồi ngồi bên chiếc bàn gỗ mít ở gian sau, chờ đợi. Thằng Bồi ngồi trên chiếc ghế đôn nhỏ góc phòng, hai tay ôm đầu gối, mắt hướng ra khoảng sân nhỏ giữa nhà rường. Trên bàn, chiếc ấm trà bằng đất nung đã nguội ngắt từ bao giờ.

Đúng bảy giờ sáng, tiếng gõ cửa gỗ vang lên ba nhịp dứt khoát. Khánh đứng dậy ra mở chốt cửa. Phan Khanh đứng đó, sắc phục cảnh sát phẳng phiu nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Dưới nách anh kẹp một tập hồ sơ bọc trong túi nilon màu xanh đậm. Đi sau anh là Quang, trên tay xách một chiếc cặp da đựng tài liệu lịch sử và máy ảnh cá nhân.

Phan Khanh bước vào gian sau, đặt tập hồ sơ lên mặt bàn gỗ mít. Tiếng xột xoạt của lớp nilon vang lên khô khốc trong không gian yên ắng của tiệm. Anh nhìn lướt qua Quang rồi quay sang nói với Khánh bằng giọng trầm thấp:

- Tôi mang tới bản sao hồ sơ khám nghiệm tử thi, ảnh chụp hiện trường và biên bản bàn giao thi thể của vụ án năm 2024. Tôi yêu cầu anh Quang và cháu Bồi tuyệt đối không được dùng điện thoại hay bất kỳ thiết bị nào để sao chụp những tài liệu nhận dạng cá nhân này. Đây là hồ sơ nghiệp vụ, tôi đưa ra ngoài đã là phạm quy.

Quang gật đầu, kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống đối diện:

- Anh yên tâm, tôi làm việc với tư liệu quen rồi. Nguyên tắc bảo mật tôi hiểu rõ.

Khánh nhìn Phan Khanh, nhận ra ngón tay trỏ của người đại úy đang gõ nhẹ lên mép tập hồ sơ, nhịp gõ đều đặn nhưng có phần vội vã. Khánh rót một chén nước chè xanh đã nguội, đẩy về phía Phan Khanh:

- Anh Khanh, trước khi mở cái ni ra, tôi nghĩ anh cần nói rõ một chuyện. Chị Hoàng Thị Lan có quan hệ răng với anh?

Phan Khanh im lặng nhìn chén nước chè. Những lá trà xanh nổi lững lờ trên mặt nước vàng nhạt. Anh đưa tay lên, ngón áp út bên tay trái lấp lánh chiếc nhẫn bạc trơn. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn, giọng nói nghẹn lại nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh của một người thực thi pháp luật:

- Cô ấy là vợ tôi. Chúng tôi cưới nhau được ba năm thì xảy ra chuyện. Vụ án xảy ra vào tháng Sáu năm 2024 tại một căn nhà nhỏ ở kiệt Gia Hội. Thời điểm đó, vì quan hệ gia đình trực tiếp, tôi bị gạch tên khỏi danh sách ban chuyên án theo đúng quy định. Tôi không được tiếp cận hiện trường chính thức, không được tham gia lấy lời khai nhân chứng. Sau khi vụ án khép lại với kết luận tự sát, tôi đã xin nghỉ công tác một năm để tự mình tìm kiếm những điểm nghi vấn. Nhưng mọi cánh cửa đều đóng lại.

Khánh nhíu mày:

- Vậy nên ngay từ lúc nhìn thấy chiếc áo dài tím, anh đã nhận ra?

- Đúng.

Phan Khanh thở ra một hơi dài, ánh mắt hướng về phía gian trước, nơi chiếc tủ kính đang khóa chặt chiếc áo dài tím.

- Chiếc cúc xà cừ ở cổ tay phải của áo bị sứt một góc nhỏ. Đó là chiếc cúc do chính tay tôi đơm lại cho Lan một tuần trước khi cô ấy mất. Khi thấy nó nằm trong tiệm của anh, tôi đã biết chiếc áo này chính là vật chứng quan trọng nhất. Nhưng lúc đó anh đang tập trung xử lý vụ án nón bài thơ của Mai Trang, tôi không muốn đem nghi ngờ cá nhân của mình làm ảnh hưởng đến việc của tiệm. Tôi đã chờ cho đến khi vụ án kia kết thúc.

Quang đẩy kính lên sống mũi, mở chiếc cặp da lấy ra một chiếc kính lúp cầm tay và đặt lên bàn:

- Bây giờ chúng ta bắt đầu đối chiếu được chưa?

Phan Khanh dùng đầu ngón tay miết nhẹ vào mép túi nilon, rút ra xấp tài liệu bên trong. Những tờ giấy A4 đã ngả màu vàng nhạt, bên trên có đóng dấu "Bản sao" màu đỏ của cơ quan công an. Anh lật trang đầu tiên, đó là biên bản khám nghiệm hiện trường và kết luận pháp y.

- Theo hồ sơ chính thức, nạn nhân Hoàng Thị Lan được phát hiện trong tư thế treo cổ bằng một dải lụa màu trắng cột vào xà nhà bằng gỗ ở gian giữa căn nhà. Biên bản ghi nhận hiện trường đóng kín từ bên trong, không có dấu vết cạy phá cửa ngõ, không có dấu hiệu xô xát hay chống cự trên thân thể nạn nhân. Kết luận cuối cùng là tự sát do trầm cảm.

Khánh không nói gì, hắn đứng dậy đi ra gian trước. Một lát sau, hắn quay lại với chiếc ma-nơ-canh gỗ vẫn đang mặc chiếc áo dài tím. Hắn đặt chiếc ma-nơ-canh ngay cạnh bàn gỗ, dưới ánh sáng ban ngày rọi qua khe cửa. Lớp vải lụa tím dưới ánh sáng sớm hiện lên những đường vân dệt chìm hình hoa cúc, nhưng lớp vải lót màu trắng bên trong lại lộ ra những vết ố màu bùn đất xám xịt.

Khánh chỉ tay vào phần cổ của ma-nơ-canh gỗ, nơi tà áo dài đang siết chặt:

- Anh Khanh, anh nhìn kỹ vết siết này đi. Khi chiếc áo tự co rút ở gian trước, lực siết của nó tập trung vào phần cổ dưới tai và kéo ngang ra phía sau. Bây giờ chúng ta coi ảnh tử thi trong hồ sơ của anh.

Phan Khanh lật tìm trong tập tài liệu, rút ra ba tấm ảnh đen trắng chụp cận cảnh vùng cổ của nạn nhân lúc mới hạ xuống. Quang cầm chiếc kính lúp, soi sát vào tấm ảnh chụp nghiêng cổ bên trái của Lan.

- Vết hằn trên cổ trong ảnh có dạng hình chữ chữ V không hoàn chỉnh, chếch ngược lên phía sau tai. Đây là vết hằn điển hình của người tự treo cổ, khi lực nặng của cơ thể kéo tuột sợi dây lên trên.

Quang lẩm nhẩm đọc phần mô tả trong biên bản pháp y.

Khánh lắc đầu, ngón tay hắn chạm vào lớp vải lót trắng ở cổ áo dài:

- Nhưng ảnh chụp cận cảnh phía sau gáy lại có một đoạn bầm nằm ngang. Đoạn bầm này rất mờ, nằm đè dưới vết hằn của sợi dây lụa. Nếu tự treo cổ bằng dây lụa mềm, làm răng sau gáy lại xuất hiện một vết bầm ngang cứng và sâu như ri được? Vết bầm ngang này có kích thước bằng khoảng hai ngón tay người lớn ghì mạnh.

Quang lập tức xoay chiếc kính lúp sang tấm ảnh chụp toàn cảnh hiện trường, nơi thi thể vẫn còn treo trên xà nhà. Anh nheo mắt quan sát phần cổ áo dài mà nạn nhân mặc lúc đó.

- Khoan đã.

Quang nói, giọng anh run lên vì phát hiện mới.

- Mọi người nhìn kỹ chỗ dưới cổ áo tím này. Có một đường chỉ màu trắng rất mảnh nằm dưới mép vải lụa tím, chạy qua vùng bầm sau gáy rồi biến mất vào lớp lót bên trong. Đường chỉ này chẳng phải là chỉ may áo dài. Nó dày hơn, giống như chỉ khâu bao ba hoặc chỉ dùng trong khâu liệm. Trong danh mục vật chứng thu giữ tại hiện trường hoàn toàn không nhắc tới sợi chỉ trắng này.

Phan Khanh cúi sát xuống mặt bàn, hai tay anh chống lên mép gỗ, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Anh nhìn chằm chằm vào đường chỉ trắng mờ nhạt trong bức ảnh chụp từ hai năm trước.

- Đúng vậy.

Phan Khanh nói, giọng anh khản đặc.

- Lúc nhận lại di vật của Lan, tôi chỉ nhận được một chiếc hộp gỗ đựng vài món trang sức cá nhân và chiếc nhẫn cưới của cô ấy. Chiếc áo dài tím này cùng dải lụa treo cổ được ghi nhận là đã tiêu hủy sau khi hoàn tất hồ sơ vụ án vì không có tranh chấp. Tôi đã tìm kiếm khắp các kho vật chứng nhưng người ta bảo chiếc áo đã được người nhà xa của Lan xin nhận lại để chôn theo mộ gió. Nhưng Lan làm gì có người nhà xa nào ở Huế ngoài tôi?

Khánh lật tiếp những tấm ảnh hiện trường khác nằm phía dưới. Hắn dừng lại ở tấm ảnh chụp bàn tay phải của nạn nhân đặt trên mặt bàn gỗ gần đó.

- Móng tay ngón trỏ và ngón giữa tay phải của chị Lan bị gãy sát phần thịt. Mặt trong cổ tay có một vết tụ máu hình tròn nhỏ, đường kính khoảng một phân. Vết tụ máu này giống như dấu vết của một chiếc cúc áo kim loại đè mạnh vào da thịt khi có lực co kéo. Còn chiếc ghế gỗ ngã dưới chân nạn nhân nữa. Anh Khanh, chiếc ghế này là ghế đôn tròn bằng gỗ kiền kiền, mặt ghế rất trơn. Nhưng trong biên bản khám nghiệm lại ghi nhận trên mặt ghế có vết trượt của đế dép cao su. Lúc đó chị Lan đi chân đất hay mang dép?

Phan Khanh nhắm mắt lại, cố ngăn những ký ức đau đớn tràn về:

- Lan không bao giờ mang dép trong nhà. Cô ấy có thói quen đi chân đất trên nền gạch bông. Đôi dép cao su của cô ấy vẫn để ở kệ ngoài hiên lúc tôi về nhà. Tôi đã trình bày chi tiết này với điều tra viên phụ trách, nhưng họ nói đó có thể là vết trượt cũ từ trước khi vụ án xảy ra.

Quang thở dài, đặt chiếc kính lúp xuống bàn:

- Một vết trượt cũ trên mặt ghế gỗ kiền kiền không thể giữ được lớp bụi mịn màu xám của đế dép mới như trong ảnh chụp cận cảnh này được. Rõ ràng có ai đó đã dùng đôi dép cao su ấn mạnh lên mặt ghế để tạo hiện trường giả sau khi nạn nhân đã tắt thở.

Phan Khanh im lặng một lúc lâu. Anh mở ngăn kéo nhỏ trong cặp tài liệu, rút ra một tờ giấy khổ A4 gấp làm tư, mép giấy đã sờn rách và có vết ố vàng của nước trà. Anh cẩn thận mở tờ giấy ra đặt cạnh bản kết luận pháp y chính thức.

- Đây là bản dự thảo khám nghiệm đầu tiên do bác sĩ pháp y trẻ tuổi tên Nghĩa lập tại hiện trường trước khi bị thay thế. Cậu ấy đã ghi rõ: "Nghi ngờ có lực tác động từ phía sau trước khi treo cổ. Vùng cổ có hai vết hằn chồng chéo, một vết nằm ngang và một vết chếch lên. Đề nghị làm rõ khả năng ngạt thở do siết cổ trước khi treo". Nhưng chỉ hai ngày sau, cậu Nghĩa bị điều chuyển công tác về huyện miền núi Nam Đông. Bản kết luận chính thức do một giám định viên khác ký đã lược bỏ hoàn toàn đoạn nhận định này.

Khánh nhìn tờ giấy dự thảo, nét chữ viết tay vội vã bằng mực xanh của người bác sĩ pháp y trẻ tuổi như hiện lên sự bất lực trước một thế lực vô hình nào đó. Hắn ngẩng đầu nhìn Phan Khanh, ánh mắt nghiêm nghị:

- Anh Khanh, anh mang những thứ này đến đây, anh muốn tôi làm chi? Tôi chỉ là người trông tiệm cầm đồ cho vong. Tôi không phải là quan tòa, cũng không phải là người có thể thay đổi hồ sơ của cơ quan công an.

Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng nói của anh lúc này chứa đựng sự khẩn thiết của một người chồng đã đi đến tận cùng của sự bế tắc:

- Tôi không cần anh thay đổi hồ sơ pháp lý. Tôi chỉ cần biết sự thật. Hai năm qua, đêm nào tôi cũng mơ thấy Lan đứng bên bờ sông Hương, cổ cô ấy quấn dải lụa trắng nhưng miệng cô ấy không ngừng gọi tên tôi. Cô ấy muốn nói nhưng không thể phát ra tiếng. Tôi biết vong hồn cô ấy vẫn chưa được giải thoát. Chiếc áo dài này đang giữ linh hồn cô ấy, đúng không? Anh hãy cho tôi nói chuyện với cô ấy một lần. Chỉ một lần thôi.

Khánh lắc đầu dứt khoát:

- Tôi không hứa sẽ đưa chị Lan trở lại hay cho anh nói chuyện ngay lập tức. Nguyên tắc của tiệm Vong Ký là ghi tên để giải thoát, không phải để thỏa mãn mong muốn của người sống. Hồn của chị Lan đang bị kẹt trong những nút chỉ khâu bằng tóc người trên chiếc áo này. Nếu tôi tháo chỉ không đúng cách, hồn chị ấy sẽ tan biến hoàn toàn vào dòng nước Âm Hương. Tôi chỉ có thể giúp anh giữ đúng lời khai của chị Lan, tức là tìm ra sự thật về cái chết của chị ấy để trả lại tên cho chị ấy trong cuốn sổ. Còn phần chứng cứ của người sống, anh phải tự mình mở lại bằng luật pháp.

Phan Khanh mím chặt môi, anh gật đầu chậm rãi:

- Tôi hiểu. Tôi là cảnh sát, tôi sẽ làm việc theo cách của cảnh sát. Đây là tấm ảnh gốc duy nhất tôi còn giữ được từ hồ sơ lưu trữ cá nhân của cậu Nghĩa trước khi cậu ấy đi Nam Đông. Anh hãy giữ lấy nó. Hãy coi chiếc áo dài này như một hiện trường thứ hai. Tôi không coi những hiện tượng âm linh ở tiệm này là lý do để bỏ qua chứng cứ vật chất. Có người đã giết vợ tôi, và có kẻ đã giúp hắn che giấu điều đó.

Quang cầm tấm ảnh gốc lên, xoay ngược xoay xuôi dưới ánh sáng mặt trời. Tấm ảnh chụp cận cảnh phần lưng áo dài tím khi thi thể vẫn chưa được di chuyển khỏi hiện trường. Anh nhận ra một chi tiết kỳ lạ ở mép dưới của tà áo sau.

Đúng lúc đó, từ gian trước của tiệm vang lên một tiếng "rắc" khô khốc và sắc nhọn. Đó là tiếng kính cường lực bị nứt dưới áp lực lớn.

Khánh bật dậy đầu tiên, hắn lao nhanh ra gian trước. Phan Khanh và Quang chạy ngay theo sau.

Tại gian trưng bày, chiếc tủ kính chứa chiếc áo dài tím đang rung lên bần bật. Trên bề mặt kính dày hai phân xuất hiện một vết rạn dài hình mạng nhện, bắt đầu từ vị trí đối diện với cổ của ma-nơ-canh gỗ.

Bên trong tủ, chiếc áo dài tím không còn rủ xuống tĩnh lặng nữa. Phần cổ áo dài tự động xoay ngược một góc chín mươi độ về phía sau, giống như đầu của một người bị vặn vẹo bởi một bàn tay vô hình. Lực xoay mạnh đến mức khớp cổ của ma-nơ-canh gỗ mít phát ra những tiếng kêu răng rắc liên hồi, lớp sơn phủ màu da người tiếp tục bong tróc, rơi xuống thành từng mảng nhỏ trên nền tủ kính.

Dưới ánh sáng ban ngày rọi qua cửa tiệm, từ mặt trong của lớp vải lót màu trắng bên dưới cổ áo, một vết bầm mới bắt đầu hiện lên rõ rệt. Vết bầm này không phải là bốn ngón tay ghì xuống như cũ, mà là hình dáng của một ngón tay cái người lớn, ấn sâu và mạnh ngay vị trí dưới tai trái của ma-nơ-canh. Vết bầm có màu tím đen của máu tụ lâu ngày dưới da, in hằn lên lớp vải trắng như một dấu tay tươi rói vừa mới được đóng vào.

Bồi đứng bên cạnh tủ kính, hai tay nó bịt chặt tai, gương mặt cắt không còn giọt máu. Nó lắp bắp nói qua kẽ răng đang va vào nhau lập cập:

- Eng Khánh... o nớ nói... o nớ nói có người đứng sau lưng... người nớ dùng tay trái siết cổ o... người nớ có mùi vôi sống... mùi vôi sống từ mộ...

Phan Khanh bước lại gần tủ kính, mắt anh dán chặt vào vết ngón tay cái màu tím đen trên lớp vải lót trắng. Tay anh đặt lên bao súng bên hông, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh nhận ra vị trí của vết ngón tay cái này hoàn toàn trùng khớp với vết bầm dưới tai trái của Lan mà bản dự thảo khám nghiệm của bác sĩ Nghĩa từng đề cập. Chi tiết ấy đã bị xóa sạch trong bản kết luận chính thức của cơ quan điều tra.

Quang vẫn đứng ở bàn gỗ gian sau, tay cầm tấm ảnh gốc mà Phan Khanh vừa giao. Dưới ánh sáng mặt trời chiếu xiên qua cửa sổ, anh lật mặt sau của tấm ảnh đen trắng đã cũ. Trên lớp giấy ảnh màu trắng ngà, có một dòng chữ viết bằng bút chì gỗ đã bị ai đó dùng tẩy chà xát nhiều lần cho mờ đi. Nhưng những nét hằn của đầu bút chì vẫn còn in sâu vào thớ giấy.

Quang dùng ngón tay miết nhẹ lên những vết hằn, cố gắng đọc từng ký tự còn sót lại. Gương mặt anh dần chuyển sang màu mét. Anh vội vàng chạy ra gian trước, giơ mặt sau của tấm ảnh về phía Khánh và Phan Khanh:

- Khánh! Anh Khanh! Nhìn phía sau tấm ảnh này đi. Có dòng chữ bị tẩy dở.

Khánh ghé mắt nhìn vào những vết hằn mờ nhạt trên mặt sau bức ảnh. Dưới nét tẩy nham nhở, dòng chữ viết tay bằng bút chì hiện ra rõ ràng từng chữ:

> "Thu riêng áo tím, không nhập kho vật chứng."

Chương khác

Xem thêm