TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 172: Vải Liệm Không Tên

Cô Bảy đặt bát nước Sông Hương xuống sàn, ngay dưới tà áo tím, rồi chỉ vào bàn kiểm vật bằng một ngón tay khô. - Tháo hết đồ kim loại. Nhẫn, đồng hồ,…

Nội dung chương

Cô Bảy đặt bát nước Sông Hương xuống sàn, ngay dưới tà áo tím, rồi chỉ vào bàn kiểm vật bằng một ngón tay khô.

- Tháo hết đồ kim loại. Nhẫn, đồng hồ, chìa khóa, gọng kính. Đưa hết ra ngoài. Ai để sót một mảnh sắt trên bàn ni là o đuổi ra đứng hiên.

Phan Khanh tháo nhẫn cưới chậm hơn mọi người một nhịp. Anh để chiếc nhẫn bạc vào túi áo trong, kéo khóa túi lại, rồi mới tháo cả đồng hồ đeo tay. Quang xếp kính lúp và bút kim loại sang ghế gỗ cách bàn nửa thước. Khánh lột nhẫn bạc mỏng ở ngón trỏ, bỏ vào chén sành góc tường. Bồi tự giác tháo sợi dây cóc đeo cổ, đặt lên bàn thờ nhỏ, thì thầm xin lỗi ai đó không ai nghe rõ.

Gian kiểm vật đã đóng cửa từ ngoài. Mưa chiều 15 tháng Tám gõ đều lên mái tôn. Trong phòng chỉ còn mùi trầm cũ, mùi ẩm của vải và hơi nước sông vừa múc. Cô Bảy không ngồi. Bà đi vòng quanh tủ kính đã mở, mắt dán vào lớp lót trắng bên trong áo dài tím như đang đọc một tờ giấy bị nhòe.

- Mi mở khóa niêm đi. Từ từ. Đừng đụng vào nút chỉ có tóc.

Khánh gỡ từng lớp giấy vàng quanh cổ ma-nơ-canh. Ngón tay hắn tê dần vì hơi lạnh tỏa ra từ vải. Áo không cử động. Cổ áo vẫn giữ góc vặn từ buổi sáng, như một cái đầu bị ai giữ chặt từ phía sau rồi quên buông.

Cô Bảy lấy kéo nhỏ, lưỡi đen bóng. Bà rạch một đoạn chỉ ngoài ở gấu áo sau, đoạn chỉ sợi bông thường, không dính tóc người. Mũi kéo khẽ kêu một tiếng. Bà lật mép lớp lót trắng ra, cúi sát, hít một hơi ngắn.

Mùi vôi sống ẩm xộc lên. Pha đất huyệt đặc, tanh ngái, và một lớp nâu nhạt của nước ngấm lâu ngày đã khô thành vệt loang. Không có mùi hồ dán may áo mới. Không có mùi lụa cưới. Không có mùi phấn hay nước hoa cũ.

- Vải liệm, Cô Bảy nói. Cắt từ đồ khâm liệm. Ai may lớp lót ni cũng biết mình đang xé đồ của người nằm dưới đất.

Phan Khanh đứng im. Gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ khi anh nắm thành tủ kính. Quang bước tới nửa bước rồi dừng, không xin chạm tay vào vải.

Khánh nhìn bát nước dưới tà áo. Mặt nước vốn phẳng bắt đầu tách thành hai vòng đồng tâm. Vòng sát mép vải run nhẹ, nổi những gợn nhỏ như hơi thở nghẹn bị kẹt trong cổ họng. Vòng ngoài lắng xuống, để lại một lớp cặn nâu mịn dưới đáy bát. Cặn đất. Không có tiếng nói nào từ vòng ngoài.

Cô Bảy chỉ xuống bát.

- Vòng trong là dấu của người mặc. Chị ta còn thở được trong vải. Vòng ngoài mang đất mộ và vôi. Có dấu tang. Không có miệng. Người từng được bọc trong lớp vải trắng ni... chừ không còn ở trong đó nữa.

Bồi nép sau lưng Khánh, hai tay nắm chặt vạt áo hắn.

- Eng... con nghe hai thứ. Ở cổ áo là o Lan. O kêu cứu, giọng đứt. Ở gấu áo... có tiếng xẻng. Xẻng chạm đá. Cứng lắm. Không phải tiếng o.

Khánh đặt tay lên vai thằng bé, giữ cho nó đứng yên. Hắn nhìn Cô Bảy.

- Vậy lớp lót lấy từ mộ vô danh trên giấy tờ hiện tại?

- Đúng hướng đó. Người chết ấy có thể đã đi đủ đường, hoặc đã tan. O cấm cả đám bay dựng một “vong vô danh” để hỏi cung. Không có tên, không có neo, không được gọi. Gọi bậy là tự mở miệng cho thứ không phải người trả lời.

Phan Khanh lên tiếng, giọng khàn:

- Nếu tìm được bia, tìm được hồ sơ cải táng, tôi có thể truy nguồn vải theo hướng xâm phạm mộ. Tôi cần danh tính để lập biên bản.

Khánh quay sang anh, nói rõ từng chữ, không chừa chỗ hiểu nhầm:

- Anh tìm tên để trả lại trên bia, để hoàn trả vải và xử người đào mộ. Anh đừng tìm tên để gọi người ấy lên nói chuyện. Vong đã tan thì Cửa mở cũng không kéo lại được. Tiệm ni không làm việc ấy. Tui cũng không.

Im lặng dài một nhịp. Mưa ngoài hiên dens hơn. Cô Bảy gật một cái rất ngắn, như đóng dấu vào câu của Khánh, rồi chỉ vào các nút chỉ trên áo.

- Chừ coi chỗ may. Đếm cùng o.

Khánh cúi sát. Ánh đèn dầu liếm lên từng nút chỉ nhỏ màu nâu đen. Chỉ pha tóc người, xoắn chặt, khâu xuyên từ lớp lụa tím vào lớp liệm trắng. Cô Bảy dùng đầu kim gỗ chạm nhẹ từng nút, không gỡ.

- Bảy nút. Ba nút quanh cổ. Hai nút giữ hai vai. Một nút ở nách. Một nút chạy dọc sống lưng. Mỗi nút ghim một đoạn. Người may xếp theo thứ tự. Ai tháo bừa sẽ bị vải kéo ngược đúng tư thế chị ta bị giữ đêm đó.

Quang nuốt nước bọt nghe thấy tiếng.

- Ký ức bị khâu thành... chốt?

- Đừng dùng chữ sang. Nó là ghim. Ghim cho bạo lực lặp lại khi có người đụng sai chỗ, Cô Bảy nói. Mi muốn biết cơ chế thì nhìn tay o.

Bà chọn nút ngoài cùng phía cổ bên trái, nút ít tóc nhất, dùng móng tay nới nửa vòng chỉ cho lỏng ra một nhịp thở. Chỉ vừa giãn.

Hai tay áo tím quật ngược ra sau lưng ma-nơ-canh. Khớp gỗ kêu răng rắc. Cánh tay bị ép sát cột sống như bị ai bẻ khóa. Cổ áo giật mạnh về phía sau, vải căng đến mức đường chỉ cổ rít lên. Trong bát nước, vòng trong sôi ngắn một cái rồi xẹp.

Bồi ôm đầu, nói liền một hơi, nước mắt ứa mà không kịp lau:

- O nói... có người ghì hai tay o... người khác kéo cổ áo từ sau... o thở không được... mùi vôi... mùi vôi sống...

Khánh thấy đủ. Hắn không để Cô Bảy nới thêm. Hắn rút dao nhỏ trong ngăn bàn, cắt một đường ngắn lòng bàn tay trái. Máu nóng rỏ xuống giấy vàng đã chuẩn bị sẵn. Hắn dán giấy lên nút vừa nới, ấn mạnh bằng ngón cái, đọc thầm tên tiệm và lệnh khóa tạm theo đúng cách Cô Bảy dạy từ những vụ trước. Máu thấm vào chỉ. Tay áo cứng lại giữa chừng, rồi rũ xuống chậm. Cổ áo nới ra một phần tư góc, ngừng vặn.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Khánh. Hắn băng vội lòng bàn tay bằng mảnh vải sạch, răng cắn chặt cho khỏi rung.

- Khóa tạm. Không tháo hết bảy nút trong một lần. Ai đòi nghe full lời khai đêm ni thì tự may tay mình vào vải trước.

Cô Bảy nhìn vết máu trên giấy vàng, rồi nhìn mặt hắn.

- Được. Đủ cho bữa ni. Ép thêm là mi gục, chị trong áo cũng đứt hơi.

Phan Khanh không nhìn máu. Anh nhìn hai tay áo vừa khép. Giọng anh phẳng đến buốt:

- Ít nhất hai người. Một ghì. Một siết. Bản kết luận treo cổ một mình không còn chỗ đứng ngay cả khi chưa mang ra tòa.

- Chứng cứ pháp lý anh tự lo, Khánh nói. Ở đây tui chỉ giữ cho chị Lan không bị vải nuốt lần nữa. Hai kẻ đó... chừ chưa nghe tên. Đừng hỏi Bồi có nghe rõ giọng hắn không. Thằng bé đang run.

Bồi gật yếu. Nó chỉ vào gấu áo, chỗ Cô Bảy vừa rạch chỉ ngoài.

- Tiếng xẻng ở dưới ni. Không phải đêm o chết. Tiếng khác. Sớm hơn. Có người đào. Có người cắt vải. Rồi mới tới đêm o bị ghì.

Quang đã lấy lại kính lúp từ ghế. Anh không xin phép hai lần. Anh xin một lần, chờ Cô Bảy gật, rồi kẹp mép lớp lót trắng bằng nhíp nhựa, soi dưới đèn.

- Có mực. Phai nặng. Không phải mực dấu công văn mới.

Anh đọc từng nét lõm trong sợi vải, giọng chậm để mọi người kịp ghi:

- Mã khu... nhìn giống cụm “KV-...”. Số sau mờ. Có ngày. Ngày cải táng. Phần năm còn một số 9 và một số 8. Kiểu đóng dấu cũ, lệch kim.

Phan Khanh bước tới. Anh không chạm vải. Anh chỉ nhìn qua vai Quang, mắt hẹp lại.

- Kiểu đánh số nghĩa địa phía nam Huế. Khu cũ đã đóng cửa chôn mới. Hồ sơ cải táng và sơ đồ huyệt được chuyển về kho lưu trữ thành phố cách đây vài năm. Tôi từng đối chiếu một vụ trộm cốt khác cùng hệ mã.

Anh lấy sổ tay, viết lại cụm mã Quang đọc được, kèm vị trí mép vải và giờ kiểm tra. Tay anh lần này không viết sai năm. Mỗi nét đều cứng.

Cô Bảy phủ một lớp giấy vàng mỏng lên đoạn lót vừa soi, không dán chết, chỉ đè nhẹ cho khỏi bong thêm sợi.

- Vải liệm không tên trên giấy tờ hiện tại. Người nằm trong đó không được đem ra hỏi. Việc của bọn mi là tìm ai cắt vải, ai may bảy nút, ai đứng sau lưng chị Lan đêm đó. Ba việc. Đừng trộn thành một phép gọi hồn rẻ tiền.

Khánh rửa lưỡi dao bằng nước trong chai nhỏ, lau khô, bỏ lại ngăn bàn. Lòng bàn tay trái vẫn nhói. Hắn nhìn Phan Khanh.

- Sáng anh hứa hồ sơ không công khai. Chừ có thêm mã khu mộ. Anh xin được bản đồ cải táng thì mang tới. Đừng mang theo người lạ vào tiệm. Áo ni vừa lộ là có kẻ thèm.

Phan Khanh gật. Anh thu ảnh chụp từ điện thoại công vụ, kiểm tra lại độ nét của vết ngón cái dưới tai và bảy vị trí nút chỉ Khánh đánh dấu bằng phấn mỏng. Quang chép riêng một trang ký hiệu mực phai, ghi chú “không khẳng định đủ mã đến khi có đèn trắng và bản gốc kho”.

Bồi ngồi xổm gần bát nước, vẫn không dám chạm. Nó nói khẽ với Khánh:

- Eng ơi, vòng ngoài không có miệng thật. Con thò tay vào cũng không ai nắm. Chỉ có cát và vôi. Đừng để người lớn bảo con gọi thử.

- Không ai bảo mi gọi, Khánh đáp. Mi chỉ nghe. Nghe xong nói lại. Hết nhiệm vụ.

Cô Bảy đứng thẳng, xoa hai đầu gối. Bà nhìn ra cửa sổ nhỏ, nơi trời chiều đang sụp nhanh.

- Khóa tủ. Để bát nước lại overnight. Sáng coi cặn có đổi không. Ai tự ý nới thêm nút chỉ, o cắt tay người đó chứ không cắt chỉ.

Khánh và Quang cùng đẩy cánh kính xuống. Khóa niêm mới được dán chéo, bốn góc có dấu son nhạt của tiệm. Áo dài tím treo lại trong im lặng, hai tay đã rũ, cổ áo vẫn hơi nghiêng như còn nhớ bàn tay phía sau.

Phan Khanh đứng dưới đèn, sổ tay mở. Anh đọc lại dòng mã khu mộ vừa chép, đối chiếu với ngày Lan chết in trong đầu anh hai năm nay không gỡ được. Anh khép sổ cái rụp, tiếng bìa da đập vào nhau khô và chắc.

- Ngôi mộ này đã bị khai quật trái phép đúng một tuần trước khi Lan chết.

Chương khác

Xem thêm