TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 174: Lan Không Giết Ai

Chiều tối ngày 16/08/2026, mưa giăng kín ngõ kiệt Gia Hội, trút xuống những mái tôn rỉ sét tiếng gõ rào rào không dứt. Gian phòng niêm tạm phía sau tiệm…

Nội dung chương

Chiều tối ngày 16/08/2026, mưa giăng kín ngõ kiệt Gia Hội, trút xuống những mái tôn rỉ sét tiếng gõ rào rào không dứt. Gian phòng niêm tạm phía sau tiệm Vong Ký ngập trong mùi nhang trầm ấm và hơi ẩm từ lòng đất bốc lên. Chiếc áo dài tím Huế với lớp lót trắng lấy từ vải liệm của một phần mộ chưa xác định danh tính được treo trên một khung tre hình chữ T dựng giữa phòng. Dưới ánh đèn dầu tù mù, sắc tím của tà áo ngoài trông thẫm lại như màu máu bầm, còn lớp lót trắng bên trong lộ ra những vệt ố vàng loang lổ của đất cát sông Hương.

Khánh đứng bên bàn gỗ phủ giấy vàng, ngón tay trỏ bên tay phải vẫn quấn băng gạc trắng hơi rỉ máu. Hắn nhìn sang Phan Khanh đang đứng tựa lưng vào bức tường gạch trần, gương mặt người đại úy cảnh sát hình sự xám xịt dưới ánh sáng vàng vọt.

- Anh Khanh, anh đọc lại danh sách ba người từng bị chiếc áo này gây ngạt sau năm 2024 cho tui nghe rõ một lần nữa.

Phan Khanh lật cuốn sổ tay nghiệp vụ, giọng anh lạnh và kìm nén tối đa.

- Trường hợp thứ nhất là mụ Hoa ở sạp Đông Ba vào tháng Bảy năm ngoái. Trường hợp thứ hai là một cô gái trẻ đến thử áo tại chính sạp ấy vào tháng Chạp năm 2024. Cuối cùng là người đàn ông phụ chuyển kho cho mụ Hoa vào tháng Sáu năm nay, trước khi áo được mang sang Vong Ký. Cả ba đều bị siết cổ từ phía sau khi chạm vào hoặc mặc thử áo, nhưng không ai nhìn thấy bóng dáng của Hoàng Thị Lan tấn công.

Cô Bảy bước tới bên khung tre, tay cầm chiếc đèn dầu nhỏ soi sát vào lớp lót trắng của chiếc áo dài. Ngón tay o Bảy lướt qua những đường chỉ khâu thô ráp, dừng lại ở những nút thắt nhỏ màu đen nằm rải rác dọc theo đường tà và cổ áo.

- Mi ngó kỹ chỗ ni đi Khánh. Có bảy nút chỉ tất cả, khâu bằng tóc người trộn với sợi gai mịn. Ba nút ở phần cổ và hai vai đã chuyển sang màu đen kịt, khô quắt lại như những con sâu bám vào thớ vải. Đây là những nút chỉ pháp được khâu có chủ đích để giữ lại ký ức bạo lực của người chết. Mỗi lần có người chạm vào cổ áo, oán khí tích tụ trong các nút chỉ này sẽ tự động kích hoạt cơ chế siết ngạt để tái diễn lại cái chết của chủ nhân nó.

Khánh gật đầu, hắn chỉ tay vào khung tre.

- O nói đúng. Tui chuyển áo sang khung tre ni là để tránh kích hoạt hình người của ma-nơ-canh. Nếu dùng ma-nơ-canh có hình dáng người sống, oán khí từ bảy nút chỉ sẽ tưởng lầm đó là thân xác để nhập vào và tiếp tục siết cổ.

Khánh quay sang bảo Quang đặt ba bát nước Sông Hương xuống đất, ngay dưới gấu áo dài tím. Nước sông được múc từ đoạn nước chảy xiết gần Cồn Hến, trong vắt nhưng mang theo hơi lạnh đặc trưng của Thoải Phủ. Hắn lấy một tờ giấy vàng, dùng bút lông chấm mực son viết rõ ba chữ Hoàng Thị Lan cùng ngày mất 19/06/2024, rồi đặt tờ giấy ngay cạnh bát nước ở giữa. Hắn chưa ghi tên nàng vào cuốn Vong Ký trắng vì mọi việc còn chưa sáng tỏ.

- Bồi, con lại đây nghe thử xem trong mấy nút chỉ này có tiếng chi không.

Bồi bước lên, gương mặt mười tuổi của nó hơi tái đi vì mệt mỏi sau trận sốt hôm qua. Nó nhắm mắt, áp tai vào khoảng không cách chiếc áo dài khoảng một gang tay, hai tai nó khẽ động đậy theo nhịp gió lùa qua khe cửa.

- Eng Khánh, con nghe thấy hai tiếng khác nhau. Ở lớp vải tím bên ngoài, có giọng một o đang khóc, o van xin người ta cởi áo ra mau kẻo chết. Nhưng ở lớp lót trắng bên trong, lại có tiếng một người đàn ông gầm ghè, bảo phải giữ chặt tay o lại, bắt o phải ký vào tờ giấy chi đó.

Khánh mím môi, hắn dùng ngón tay trỏ vẫn còn rỉ chút máu tươi từ vết thương ở chợ Đông Ba hôm qua, vạch một đường dọc theo mép nối giữa lớp vải tím ngoài và lớp lót trắng bên trong. Vệt máu đỏ tươi thấm nhanh vào thớ vải, tạo thành một ranh giới ngăn cách rõ rệt giữa hai lớp áo.

- Anh Khanh, chừ anh đọc lại chính xác thời điểm ba vụ ngạt xảy ra đi.

Phan Khanh bước tới gần bát nước, giọng anh vang lên trong căn phòng niêm tạm.

- Vụ thứ nhất xảy ra vào lúc mười hai giờ đêm ngày rằm tháng Bảy năm 2025.

Ngay khi Phan Khanh vừa dứt lời, mặt nước trong bát đồng đặt dưới lớp lót trắng lập tức dao động dữ dội. Những gợn nước xoáy tròn rồi hiện lên bóng hai bàn tay đàn ông đen đúa, ngón tay thô bạo vươn lên từ đáy nước, hướng thẳng về phía cổ áo dài trên khung tre như đang ghì siết một cái cổ vô hình. Nhưng ở bát nước đặt dưới tà áo tím bên ngoài, bóng của một người phụ nữ mảnh mai hiện lên ngay sau đó. Bóng người phụ nữ không hề ghì siết, mà hai tay nàng lại cố sức kéo những nút chỉ đen ra ngoài, như đang cố gắng nới lỏng vòng siết cho người mặc.

Quang đứng bên cạnh, tay cầm những bức ảnh hiện trường vụ án năm 2024 được Phan Khanh mang tới. Anh dùng kính lúp soi kỹ vào vùng cổ của Hoàng Thị Lan trong ảnh tử thi.

- Khánh, mi ngó vết bầm trên cổ o Lan đi. Biên bản khám nghiệm cũ ghi là vết hằn chếch lên do treo cổ tự sát. Nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng xiên của ảnh gốc, có hai đường bầm rõ rệt. Một đường bầm ngang chạy vòng ra sau gáy do bị siết bằng dây hoặc dải lụa từ phía sau, và những vết xước nhỏ dọc theo hai bên cổ. Những vết xước này hoàn toàn trùng khớp với hướng móng tay của chính o Lan cố luồn vào cổ áo để tự cứu mình trước khi tắt thở. Kẻ sửa hồ sơ đã cố tình ghi những vết xước đó là do nạn nhân tự cào cấu trong lúc giãy giụa treo cổ.

Phan Khanh nhìn chằm chằm vào bóng hai bàn tay đen đúa đang tan dần trên mặt nước bát đồng. Hai khớp xương ngón tay anh siết chặt đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc, đôi mắt đỏ ngầu vì kìm nén cơn giận dữ đã chôn giấu suốt hai năm qua.

- Vậy là cô ấy không hề giết ai. Lan đã bị siết cổ, rồi hiện trường bị dàn dựng thành treo cổ tự sát. Cô ấy chỉ đang cố ngăn chiếc áo này gây hại cho người sống.

Khánh gật đầu, giọng hắn trầm xuống.

- Đúng rứa. Hiện tượng siết ngạt là do cơ chế bạo lực của bảy nút chỉ pháp lặp lại hành vi của kẻ sát nhân. O Lan chỉ là vong hồn bị mắc kẹt trong ký ức bạo lực đó, nàng cố kéo nút chỉ ra để cứu người ta nhưng lực âm quá mạnh nên người mặc vẫn bị ngạt. Chừ tui chỉ nới nút chỉ đen thứ nhất ở cổ áo để đọc oán khí tích tụ, chưa tháo nó khỏi áo.

Khánh rút chiếc kim đồng nhỏ từ trong túi áo ra. Hắn đưa tay lên, cẩn thận lách mũi kim vào nút thắt pha tóc người ở ngay sát cổ áo dài tím. Khi mũi kim vừa chạm vào sợi chỉ đen, một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào ngón tay Khánh, làm vết thương cũ nhói buốt. Máu từ ngón tay hắn nhỏ xuống bát nước dưới lớp lót trắng.

Nút chỉ nới ra với một tiếng xoẹt nhỏ, nhưng chân nút và toàn bộ mối tóc-gai vẫn nằm nguyên trên cổ áo.

Mặt nước trong bát đồng lập tức nổi lên những vệt màu nâu đỏ của đất mộ cũ. Nước xoáy mạnh rồi ngưng lại, hiện rõ hình ảnh một căn phòng gỗ tối tăm có chiếc bàn cắt vải lớn. Trên bàn đặt một tờ giấy viết tay loang lổ vết mực, và đè lên tờ giấy là một bàn tay đàn ông thô bản, ngón tay trỏ đeo một chiếc nhẫn vàng mặt vuông lớn có khắc chữ triện mờ.

Từ mối tóc đen vừa được nới, một luồng âm thanh rè rè như tiếng đài hỏng phát ra. Âm thanh ngưng tụ thành giọng nói đứt quãng, lạnh lẽo và đầy đe dọa của một người đàn ông trung niên giữa căn phòng.

- Ký vô. Cô nhận lấy lô đồ tang ni thì chồng cô khỏi mang tiếng. Bằng không, cái ghế đại úy của hắn ở sở cũng bay theo đống củi mục thôi.

Phan Khanh lập tức giơ chiếc máy ghi âm chuyên dụng của công an lên sát sợi tóc, bấm nút ghi âm. Gương mặt anh căng cứng, hơi thở dồn dập nhưng anh vẫn giữ im lặng tuyệt đối để không làm lẫn tạp âm vào bản thu.

Giọng nói từ mối tóc nhỏ dần rồi tắt hẳn khi phần tóc lộ trên mặt nút tự động cuộn lại, khô héo như một sợi cỏ úa. Khánh giữ nguyên nút trên áo, chỉ dùng nhíp lấy một sợi tóc cực nhỏ cùng lớp vụn bề mặt làm mẫu pháp lý. Bỏ vào một chiếc túi nylon nhỏ chuyên dụng, rồi dán nhãn niêm phong bằng giấy vàng có đóng dấu mực son của tiệm.

- Anh Khanh, anh giữ lấy mẫu tóc vi lượng ni và bản ghi âm. Đây là vật chứng siêu nhiên nhưng mang theo giọng nói thật của kẻ đã ép o Lan ký giấy nhận tội trước khi chết. Tui đã khóa oán khí của nút chỉ này lại rồi; nút thứ nhất vẫn còn nguyên trên áo, nó sẽ không tự biến mất được nữa.

Phan Khanh nhận lấy túi niêm phong mẫu tóc vi lượng và chiếc máy ghi âm, tay anh run lên nhè nhẹ nhưng ánh mắt đã lấy lại sự sắc bén của một điều tra viên.

- Tôi sẽ đưa cái này vào hồ sơ phục hồi mẫu vật độc lập. Chúng ta đã có giọng nói và hình ảnh chiếc nhẫn mặt vuông của kẻ xuất hiện tại hiện trường trước khi Lan bị sát hại.

Quang bước lại gần bàn, lật giở những bức ảnh chụp hiện trường vụ án năm 2024 mà Phan Khanh mang theo từ sở cảnh sát. Anh dừng lại ở bức ảnh chụp biên bản khám nghiệm tử thi ban đầu, nơi có một vệt mực đỏ in mờ ở góc dưới cùng của trang giấy.

- Khanh, mi ngó cái ni đi.

Phan Khanh cầm bức ảnh chụp biên bản lên, đối chiếu vệt mực đỏ in mờ đó với hình ảnh chiếc nhẫn mặt vuông vừa hiện lên trong bát nước Sông Hương. Vệt mực đỏ trên giấy có những góc cạnh sắc nhọn, tạo thành một hình vuông khuyết góc hoàn toàn trùng khớp với hoa văn chữ triện trên mặt chiếc nhẫn của kẻ thủ ác.

Căn phòng niêm tạm chợt lặng phắc, chỉ còn tiếng mưa ngoài ngõ kiệt Gia Hội vẫn trút xuống đều đều trên mái tôn.

Chương khác

Xem thêm